Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1164: Những Mảnh Ghép Cuộc Đời: Tìm Lại Ý Nghĩa Trong Bình Thường

Ánh đèn lồng ấm áp hắt lên những giá sách cao ngất, phủ một màu hổ phách lên không gian quán. Bên ngoài, những tia sáng cuối cùng của hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng trong quán, bầu không khí vẫn còn vương vấn sự thanh thản, an yên từ lời nói của Mộng Dao. Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà nguội, vị chát nhẹ đọng lại nơi đầu lưỡi, như một lời nhắc nhở về những trăn trở vẫn còn đó trong lòng người. Y biết rằng, không phải ai cũng có thể dễ dàng tìm thấy “đạo” của riêng mình như nàng Thơ Mộng Dao, đặc biệt là khi nỗi ám ảnh về một “mục đích lớn lao” đã ăn sâu vào tiềm thức của nhân loại suốt hàng vạn năm.

Quả nhiên, chẳng bao lâu sau khi Mộng Dao cùng Lão Gia Phủ cáo từ, rời khỏi quán sách với tâm trạng đã nhẹ nhõm hơn nhiều, thì những vị khách khác lại tìm đến, mang theo những gánh nặng tâm tư khác. Gió heo may từ ngoài cửa khẽ lùa vào, mang theo hơi lạnh của đêm tối và tiếng lá khô xào xạc, làm lay động những trang sách cũ kỹ trên kệ. Trong cái âm thanh nhỏ nhẹ ấy, một cô gái trẻ với gương mặt bầu bĩnh, mái tóc tết đơn giản, bước vào. Vẻ ngoài ngây thơ của nàng không che giấu được đôi mắt đượm buồn, ẩn chứa sự hoang mang và một chút tuyệt vọng. Đó là Sư Muội Hoa, cựu đệ tử của một tiên môn danh tiếng, giờ đây cũng như bao tu sĩ khác, đang vật lộn với sự sụp đổ của niềm tin và ý nghĩa cuộc đời.

Nàng khẽ cúi đầu chào Tạ Trần, giọng nói yếu ớt: “Tiên sinh Tạ Trần... người vẫn ổn chứ?” Nàng ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không vô định. Tiểu An, vẫn còn ngồi cạnh Tạ Trần, chăm chú lắng nghe. Gương mặt cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, nhưng cũng ẩn chứa nhiều suy tư, không khác gì Sư Muội Hoa, dù cậu chưa từng đặt chân vào con đường tu tiên. Cậu bé là hiện thân của thế hệ mới, những người sinh ra trong kỷ nguyên mà Thiên Đạo đã suy yếu, nhưng vẫn mang trong mình những câu hỏi về ý nghĩa tồn tại.

Tạ Trần đặt chén trà xuống, hơi ấm từ chén trà lan tỏa ra các ngón tay y. Y khẽ gật đầu, đáp: “Ta vẫn ổn, Sư Muội Hoa. Ngược lại, xem ra nàng đang gặp chút phiền muộn?” Giọng nói của y trầm ấm, điềm tĩnh, không một chút phán xét, khiến người nghe cảm thấy như được xoa dịu. Mùi giấy cũ, mực và thảo dược thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi trà ấm, tạo nên một không gian vừa tĩnh mịch vừa ấm cúng, như thể mọi ưu phiền đều có thể được lắng nghe và thấu hiểu tại nơi đây.

Sư Muội Hoa khẽ thở dài, vai nàng run lên nhè nhẹ. “Tiên sinh từng nói, tu tiên rồi cũng sẽ 'mất người'. Con người ta vì khao khát trường sinh, vì quyền năng mà dần đánh mất cảm xúc, ký ức, thậm chí cả nhân tính. Con... con đã từng tin vào điều đó. Nhưng giờ đây, Thiên Đạo suy tàn, lời tiên tri 'Không Ai Khao Khát Thành Tiên' đã lan khắp nhân gian, chúng ta... chúng ta còn lại gì để theo đuổi? Con đường tu tiên đã không còn là mục tiêu vĩ đại, vậy thì... cuộc đời này còn ý nghĩa gì?” Giọng nàng run rẩy, mỗi lời nói ra như một gánh nặng vừa được trút bỏ, nhưng đồng thời cũng là một câu hỏi nhức nhối đang chờ đợi câu trả lời. Nàng đã từng mơ về cảnh giới tiên nhân, về sự siêu thoát, về việc trở thành một phần của Thiên Đạo vĩ đại. Giờ đây, tất cả đều tan biến, để lại một khoảng trống rỗng khổng lồ trong tâm hồn. Nỗi sợ hãi về một cuộc sống vô nghĩa, về sự tầm thường, đang nhấn chìm nàng.

Tiểu An, nghe Sư Muội Hoa nói, cũng không kìm được mà tiếp lời: “Đúng vậy thưa tiên sinh. Con thường thấy những người lớn tuổi bàn tán, rằng nếu không có tiên đồ, không có những phép thuật phi thường, thì con người ta sống để làm gì? Chỉ là những chuỗi ngày lặp lại sao? Sáng thức dậy, làm việc, ăn uống, rồi lại ngủ, không có mục tiêu cao cả, không có phép màu nào chờ đợi. Chẳng phải điều đó thật vô vị ư?” Ánh mắt cậu bé dán chặt vào Tạ Trần, đầy vẻ mong chờ một lời giải đáp có thể xua tan đi sự mơ hồ trong lòng. Cậu bé, dù chưa từng trải qua con đường tu tiên, nhưng lại bị ảnh hưởng bởi những tư tưởng cũ, bởi nỗi hoài niệm về một thời đại mà con người còn tin vào những điều phi phàm. Sự băn khoăn của cậu chính là nỗi băn khoăn chung của một thế hệ mới, đang loay hoay tìm kiếm định hướng trong một thế giới không còn những mục tiêu siêu việt.

Tạ Trần không vội vàng trả lời. Y chỉ nhẹ nhàng pha thêm một ấm trà mới, tiếng nước reo sôi khe khẽ trong ấm như một bản nhạc xoa dịu tâm hồn. Mùi trà thơm bốc lên, quyện vào mùi giấy cũ và mùi thảo dược thoang thoảng, tạo nên một sự tĩnh lặng đến lạ thường. Y kiên nhẫn lắng nghe từng lời, từng câu hỏi chất chứa nỗi niềm của cả Sư Muội Hoa và Tiểu An, không một chút ngắt lời. Ánh mắt y vẫn sâu thẳm, tỉnh táo, như thể đang nhìn thấu vào tận cùng những lo lắng, những chấp niệm ẩn sâu trong tâm trí họ. Y hiểu rằng, đây không chỉ là những câu hỏi đơn thuần, mà là sự vật lộn của những tâm hồn lạc lõng, đang cố gắng tìm kiếm một điểm tựa trong một thế giới đã thay đổi quá nhiều.

Y biết, quá trình chuyển hóa tư duy này không thể diễn ra trong một sớm một chiều. Những gì y gieo trồng cần thời gian để nảy mầm. Nhưng y tin rằng, mỗi câu hỏi được đặt ra, mỗi lời giải đáp được đưa ra, dù nhỏ bé đến đâu, cũng là một bước tiến trên con đường định hình lại giá trị sống cho nhân loại. Y nhìn Sư Muội Hoa, nhìn Tiểu An, và trong ánh mắt đó không phải là sự thương hại, mà là sự thấu hiểu sâu sắc, một sự đồng cảm chân thành. Bởi vì, chính y cũng đã từng trải qua những trăn trở tương tự, đã từng đứng trước những lựa chọn định mệnh, và đã tìm thấy con đường của riêng mình. Y không muốn họ lặp lại những sai lầm của quá khứ, chạy theo những ảo ảnh không có thật. Y muốn họ tìm thấy sự trọn vẹn ngay trong chính cuộc sống phàm trần này.

Bên ngoài, ánh hoàng hôn đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại màu xanh thẫm của màn đêm đang bao trùm vạn vật. Từ góc quán, Ông Lão Tiều Phu, người đã lặng lẽ ngồi đó từ lúc nào không hay, khẽ gật gù. Ông lão, với dáng người gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, dường như đã hiểu điều gì đó từ rất lâu trước khi những câu hỏi này được cất lên. Râu tóc bạc phơ, quần áo tiều phu đơn giản nhưng sạch sẽ, ông lão là hiện thân của sự mộc mạc, chất phác, nhưng lại mang vẻ thấu hiểu lẽ đời. Cây rìu gỗ cũ kỹ trên tay ông như một phần không thể tách rời của bản thân, một vật chứng cho cuộc đời lao động cần mẫn.

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, hơi ấm từ chén trà lan tỏa, xua đi chút lạnh giá của đêm. Y nhìn sâu vào Sư Muội Hoa và Tiểu An, không một chút phán xét, giọng nói trầm ấm cất lên, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của quán sách. “Ý nghĩa... nó không phải là thứ người ta ban tặng, cũng không phải thứ phải tìm kiếm ở nơi xa xôi. Nó nằm ngay trong mỗi hơi thở, mỗi hành động của chúng ta. Chẳng hạn như, một nghệ nhân gốm.” Y khẽ vươn tay, lấy xuống một cuốn sách cũ trên kệ, bìa sách đã sờn rách, ố vàng theo thời gian. Y lướt qua một vài trang, ánh mắt dừng lại ở một đoạn văn miêu tả về những người thợ thủ công.

“Cuộc đời ông ta có vẻ bình thường, sáng dậy nặn đất, chiều nung gốm, ngày qua ngày. Nhưng mỗi lần nặn đất, mỗi lần nung gốm, ông ta đều đặt vào đó cả tâm hồn. Có phải, mỗi sản phẩm ra đời, dù là chiếc chén uống trà hay cái bình đựng nước, đều là một mảnh ghép của ý nghĩa đời ông? Mỗi đường nét, mỗi hoa văn, đều là kết tinh của sự kiên nhẫn, của niềm đam mê, của sự sáng tạo. Đó chẳng phải là một loại ‘mục đích lớn lao’ hay sao? Một mục đích được định nghĩa không phải bằng quyền năng siêu phàm, mà bằng sự tận hiến và tình yêu với công việc của mình.”

Sư Muội Hoa và Tiểu An đều nín thở lắng nghe. Ánh mắt Tạ Trần không rời khỏi họ, nhưng dường như xuyên thấu qua họ, đến một chân trời xa xăm nào đó, nơi y đã nhìn thấy vô vàn những cuộc đời bình dị nhưng đầy ý nghĩa. Y tiếp tục, giọng nói vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sức mạnh lay động lòng người. “Hay như ông lão tiều phu đây,” Tạ Trần quay sang nhìn Ông Lão Tiều Phu, nở một nụ cười hiền hòa. “Ngày ngày lên núi đốn củi. Có vẻ đơn giản, nhưng ông ấy hiểu từng thớ gỗ, từng con đường mòn. Ông ấy biết cây nào nên đốn, cây nào nên giữ. Ông ấy là một phần của rừng, và rừng cũng là một phần của ông ấy. Khi ông ấy vung rìu, đó không chỉ là hành động kiếm sống, mà còn là một sự kết nối sâu sắc với tự nhiên, một sự tôn trọng đối với những gì rừng ban tặng. Đó chẳng phải là một loại ý nghĩa sao? Một sự kết nối sâu sắc giữa con người và thế giới xung quanh, một sự hòa hợp mà đôi khi, những người theo đuổi cảnh giới siêu phàm lại vô tình đánh mất.”

Ông Lão Tiều Phu, nghe Tạ Trần nói, gương mặt khắc khổ bỗng giãn ra, nở một nụ cười móm mém. Ông lão khẽ gật đầu, ánh mắt tinh anh ánh lên vẻ thấu hiểu. “Tiên sinh nói phải. Rừng cho ta cái ăn, ta phải biết ơn rừng. Mỗi nhát rìu, đều là cái tình cái nghĩa. Ta không đốn bừa bãi, ta chỉ lấy những gì cần, và để lại phần cho rừng tự sinh sôi. Đó là cái đạo của người tiều phu. Đơn giản vậy thôi.” Lời nói của ông lão mộc mạc, chất phác, nhưng lại chứa đựng một đạo lý sâu xa, một triết lý sống hài hòa với thiên nhiên mà nhiều người tu tiên đã bỏ quên. Ông lão, với kinh nghiệm sống và sự gắn bó với đất trời, đã vô tình trở thành minh chứng sống cho những gì Tạ Trần đang muốn truyền tải.

Ánh sáng yếu ớt của đèn lồng soi rõ vẻ mặt của Sư Muội Hoa và Tiểu An. Đôi mắt họ không còn vẻ hoang mang tột độ như trước, thay vào đó là một sự suy tư sâu sắc, một tia sáng của sự nhận thức vừa được nhóm lên. Họ bắt đầu hình dung ra những “mục đích” khác, những “ý nghĩa” khác, không cần phải là những cuộc phiêu lưu đến cõi tiên hay những phép thuật kinh thiên động địa. Họ bắt đầu nhìn thấy những giá trị tiềm ẩn trong từng hành động bình dị nhất. Mùi trà thơm vẫn thoang thoảng, tiếng gió vẫn xào xạc qua các trang sách, nhưng bầu không khí trong quán đã dần trở nên nhẹ nhõm hơn, không còn quá nặng nề bởi những câu hỏi không lời giải đáp. Một sự lắng đọng đang hình thành, như những con sóng nhỏ đang dần tìm thấy bờ bến.

Tạ Trần không nói thêm. Y chỉ nhẹ nhàng đặt cuốn sách cũ trở lại vị trí của nó, rồi rót thêm trà cho Sư Muội Hoa và Tiểu An. Y để cho những lời y nói, những câu chuyện y kể, thấm dần vào tâm trí họ, như những giọt mưa thấm vào đất khô cằn. Y biết rằng, không phải mọi nghi vấn đều có thể được giải đáp ngay lập tức, nhưng việc gieo những hạt mầm tư duy, việc mở ra một góc nhìn mới, chính là bước đầu tiên để họ tự tìm thấy con đường của riêng mình. Trong ánh sáng leo lét của đèn lồng, bóng Tạ Trần in trên nền nhà, trông y càng thêm gầy gò, thư sinh, nhưng lại toát lên một vẻ kiên định, vững chãi, như một cây cổ thụ giữa dòng chảy vô thường của nhân gian.

Cuộc trò chuyện cứ thế kéo dài, không phải bằng những lời đối đáp liên tục, mà bằng những khoảng lặng suy tư, những cái gật đầu thấu hiểu. Đêm đã khuya, màn sương bắt đầu giăng mắc bên ngoài cửa sổ, làm không khí càng thêm se lạnh. Sư Muội Hoa khẽ thở ra một hơi dài, như trút bỏ được gánh nặng đè nén bấy lâu. Ánh mắt nàng giờ đây không còn sự tuyệt vọng, mà thay vào đó là một tia hy vọng mới, một sự thanh thản vừa tìm thấy. Nàng nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy vẻ kính trọng và lòng biết ơn.

“Con... con hiểu rồi, tiên sinh,” Sư Muội Hoa cất tiếng, giọng nàng đã bớt run rẩy, trở nên vững vàng hơn. “Có lẽ con đã quá chấp niệm vào một con đường lớn lao, vào những điều phi phàm, mà quên đi những giá trị nhỏ bé ngay trước mắt. Con đã bỏ qua vẻ đẹp của một nhành hoa dại, sự bình yên của một buổi sớm mai, hay ý nghĩa trong việc giúp đỡ một người gặp khó khăn. Con cứ nghĩ rằng chỉ có tu tiên, chỉ có trở thành tiên nhân mới có thể tìm thấy mục đích sống, nhưng... hóa ra không phải vậy.” Nàng nhìn xuống bàn tay mình, như thể đang nhìn thấy một con đường mới, một hướng đi khác cho cuộc đời mình. Nỗi buồn vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng sự chấp nhận và một khao khát mới mẻ.

Tiểu An, sau một lúc trầm tư, cũng ngẩng đầu lên, đôi mắt cậu bé lấp lánh sự hiểu biết. “Vậy là, con người ta có thể tìm thấy 'đạo' ngay cả khi không tu tiên, chỉ bằng cách sống thật tốt cuộc đời của mình, phải không tiên sinh? Bằng cách học hỏi, lao động, và tạo ra những điều có ích cho mình và cho mọi người?” Cậu bé hỏi, giọng nói vang lên đầy sự tò mò và một niềm phấn khởi thầm kín. Những câu hỏi của cậu không còn mang vẻ hoài nghi, mà là sự xác nhận cho một chân lý vừa được khám phá.

Tạ Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện nhưng cũng ẩn chứa sự thấu hiểu về những hành trình còn ở phía trước. Y biết rằng, đây chỉ là bước khởi đầu, nhưng là một bước khởi đầu vô cùng quan trọng. “Đạo không ở đâu xa, Tiểu An. Đạo nằm trong tâm, trong mỗi việc làm, trong mỗi lựa chọn của con người. Khi con người ta sống trọn vẹn với bản thân, với những người xung quanh, khi ta tìm thấy niềm vui trong việc học hỏi, trong lao động, trong việc tạo ra cái đẹp, hay đơn giản chỉ là trong việc tận hưởng từng khoảnh khắc của cuộc đời này... đó chính là 'Đạo của Nhân Gian'. Đó là sự trọn vẹn mà không quyền năng hay sự bất tử nào có thể sánh bằng.”

Sư Muội Hoa và Tiểu An cùng đứng dậy, cúi chào Tạ Trần một cách cung kính, lòng biết ơn hiện rõ trên từng nét mặt. Họ rời đi, bước chân nhẹ nhàng hơn, mang theo những suy nghĩ mới, những hạt mầm triết lý vừa được Tạ Trần gieo vào tâm hồn. Bóng họ dần khuất trong màn đêm. Quán sách trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có.

Tạ Trần một mình ngồi lại, nhấp một ngụm trà đã nguội. Vị chát nhẹ giờ đây trở nên rõ ràng hơn, nhưng không còn đọng lại chút ưu tư nào. Y nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời đêm đầy sao lấp lánh, rộng lớn và bí ẩn. Y biết, cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo đã sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và 'Nhân Đạo' sẽ tiếp tục phát triển để đối mặt với chúng. Những cuộc đối thoại như thế này, những hạt mầm triết lý y gieo vào thời điểm này, chính là nền tảng cho sự bình yên và thịnh vượng của Thị Trấn An Bình, và của cả kỷ nguyên Nhân Gian 5.000 năm sau. Y tin rằng, việc Sư Muội Hoa và những người như nàng tìm thấy lại ý nghĩa cuộc sống sẽ là khởi đầu cho một vai trò mới của các cựu tu sĩ trong việc định hình 'Nhân Đạo', không phải bằng quyền năng, mà bằng trí tuệ và sự thấu hiểu. Mục đích không phải là một đích đến, mà là chính hành trình tìm kiếm, hành trình sống và cảm nhận từng hơi thở, từng khoảnh khắc của cuộc đời này. Và trong kỷ nguyên Nhân Gian, đó mới là chân lý vĩnh cửu.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free