Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1152: Cái Giá Của Quyền Năng, Ý Nghĩa Nhân Sinh

Cả giảng đường vẫn chìm trong im lặng, tiếng chuông đồng vọng của Tạ Trần đã lắng đọng trong tâm khảm mỗi người, như một hạt giống tri thức gieo vào mảnh đất cằn cỗi của những hoài nghi. Tạ Trần khẽ cúi đầu, rồi lặng lẽ trở về chỗ ngồi của mình, như một người đã hoàn thành sứ mệnh của mình, để lại cho nhân gian một hạt mầm tri thức mới, một con đường mới để bước tiếp trong kỷ nguyên vô thường này. Những ánh mắt vẫn còn sững sờ, dường như vẫn đang dõi theo bóng lưng thanh mảnh của hắn, cố gắng thấu hiểu trọn vẹn những lời hắn vừa nói.

Tuy nhiên, không phải ai cũng dễ dàng chấp nhận một triết lý có phần đảo ngược lẽ thường đến vậy. Sự hoài nghi, như một dòng chảy ngầm, vẫn cuộn trào trong tâm trí của một vài người. Hạ Viễn, vị học giả đến từ vùng biên viễn xa xôi, một trong những người đã đặt câu hỏi về trách nhiệm của phàm nhân, tuy có chút chấn động, nhưng sâu thẳm vẫn còn những chất vấn chưa được giải đáp. Những lời của Tạ Trần, dù thâm sâu đến mấy, vẫn chưa đủ để xóa tan chấp niệm về quyền năng và sự bất tử đã ăn sâu vào tâm thức của hắn qua bao năm tháng đọc sách thánh hiền và nghe truyền thuyết tu tiên. Hắn cần một sự đối thoại sâu sắc hơn, một sự giải thích thấu đáo hơn, không phải trong một buổi hội thảo đông đúc, mà trong một không gian tĩnh lặng, nơi lý trí có thể hoàn toàn đối mặt với lý trí.

Chính vì lẽ đó, vài ngày sau buổi hội thảo tại Thành Vô Song, khi ánh nắng ban trưa đã trải vàng khắp Thị Trấn An Bình, Hạ Viễn đã tìm đến quán sách nhỏ của Tạ Trần. Tiếng rao hàng của những người b��n rong, tiếng xe ngựa lộc cộc trên con phố chính, tiếng cười nói của trẻ nhỏ vang vọng từ xa, tạo nên một bản nhạc đời thường tấp nập. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua hòa lẫn với mùi mồ hôi của người phàm tục, tạo nên một không khí đặc trưng của chốn nhân gian. Quán sách nhỏ của Tạ Trần, nép mình bên một góc phố yên bình, dường như là một thế giới khác, tách biệt khỏi sự ồn ào bên ngoài. Ánh nắng tháng ba hiền hòa, xuyên qua khung cửa sổ gỗ đã cũ, chiếu lên những kệ sách đã sờn màu thời gian, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên bụi li ti trong không khí. Bên trong quán, tiếng lật sách khẽ khàng của một vị khách nào đó, tiếng bút sột soạt của Thư Đồng Tiểu An đang sao chép kinh thư, và mùi sách cũ ngai ngái, mùi gỗ lim trầm mặc, phảng phất trong không gian tĩnh mịch.

Hạ Viễn đứng trước cửa quán, dáng người trung bình, vẻ mặt hơi gầy gò do suy nghĩ nhiều, đôi mắt sáng nhưng ẩn chứa vẻ mệt mỏi và một sự dò xét cố hữu. Hắn mặc chiếc áo bào vải thô màu xám tro đã sờn cũ, nhưng vẫn giữ được nét thanh nhã của một học giả. Mái tóc búi gọn gàng, vài sợi bạc sớm điểm xuyết nơi thái dương, càng làm tăng thêm vẻ từng trải. Tay hắn cầm một cuộn sách da cũ đã sờn, như một phần không thể thiếu của bản thân. Ánh mắt hắn quét qua tấm biển gỗ khắc chữ "An Bình Thư Quán" đơn giản, rồi dừng lại ở khung cảnh bên trong. Hắn khẽ hít một hơi, mùi sách cũ và sự yên bình lạ lùng của nơi này khiến hắn có chút bất ngờ.

"Đây là nơi 'người thầy vô danh' truyền bá cái gọi là 'Nhân Đạo' sao?" Hạ Viễn lẩm bẩm, giọng nói mang theo chút hoài nghi, xen lẫn sự thất vọng. "Có vẻ bình thường quá mức." Hắn đã từng nghĩ một người có thể đưa ra những lập luận lay động lòng người như Tạ Trần hẳn phải có một khí chất phi phàm, một nơi chốn nguy nga tráng lệ, chứ không phải là một quán sách cũ kỹ đến vậy. Sự bình dị này, đối với một người coi trọng quyền năng và sự siêu phàm như hắn, dường như là một sự hạ thấp.

Ngay khi lời thì thầm của Hạ Viễn vừa dứt, một giọng nói trầm tĩnh, điềm đạm vang lên từ phía quầy sách. "Hạ tiên sinh, mời vào. Đã đường xa mệt nhọc, xin dùng chút trà." Tạ Trần, thân hình gầy gò, thư sinh, không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, đang ngồi sau quầy, tay vẫn cầm một cuốn sách cổ. Làn da hắn trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, nhưng khuôn mặt thanh tú, đôi mắt sâu thẳm lại ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, không chút phô trương. Hắn ngẩng đầu lên, mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy như xua đi phần nào sự hoài nghi trong lòng Hạ Viễn, mời gọi hắn bước vào một không gian khác.

Thư Đồng Tiểu An, gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang lau dọn bàn ghế gần đó, cũng dừng tay, ngẩng đầu nhìn Hạ Viễn với vẻ tò mò. Cậu bé đã nghe tiên sinh nhắc đến vị khách này. Hạ Viễn khẽ giật mình, không ngờ Tạ Trần đã nhận ra mình và còn nghe thấy lời hắn vừa nói. Một chút ngượng ngùng thoáng qua trên gương mặt học giả. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi bước qua ngưỡng cửa gỗ, đặt chân vào quán sách. Tiếng bước chân của hắn, dường như, cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, hòa vào không khí tĩnh mịch của An Bình Thư Quán. Ánh mắt hắn quét qua những kệ sách đầy ắp, những cuốn sách cổ kính, cũ kỹ, rồi dừng lại trên khuôn mặt thanh tú, bình thản của Tạ Trần. Sự bình dị đến mức khó tin này, lại ẩn chứa một sức hút khó cưỡng.

Tạ Trần không nói thêm lời nào, chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu cho Hạ Viễn đi theo mình. Hắn bước ra khỏi quầy, dẫn đường đến một bàn trà nhỏ gần cửa sổ, nơi ánh nắng dịu nhẹ vẫn còn vương vấn. Tiểu An nhanh chóng đi chuẩn bị trà. Lão Quán Chủ, dáng người trung bình, vẻ mặt phúc hậu, nụ cười hiền từ luôn nở trên môi, đã đích thân pha một ấm trà sen thơm ngát. Hơi nước ấm áp từ ấm trà bốc lên, mang theo hương sen thanh khiết, lan tỏa khắp không gian nhỏ bé. Tiếng nước sôi reo nhẹ, tiếng chén trà đặt xuống khẽ khàng, tiếng lá cây xào xạc ngoài cửa sổ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, xoa dịu tâm hồn. Mùi trà thơm dịu, mùi sách cũ, mùi hương trầm nhẹ phảng phất đâu đó, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, ấm cúng, thích hợp cho việc đàm đạo. Tia nắng xiên khoẽ chiếu vào khay trà, làm ấm không gian, khiến chén trà men ngọc trở nên lấp lánh như chứa đựng cả tinh túy của đất trời.

Lão Quán Chủ đặt ấm trà và hai chén lên bàn, khẽ mỉm cười với Hạ Viễn rồi lại quay vào trong. Tạ Trần cầm ấm, rót đầy chén trà cho Hạ Viễn, hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay hắn. Hạ Viễn cầm chén trà, hít hà hương thơm, mùi sen thoang thoảng làm dịu đi phần nào sự căng thẳng trong lòng. Tuy nhiên, ánh mắt hắn vẫn lộ vẻ băn khoăn, sự hoài nghi cố hữu vẫn còn đó, ẩn sâu dưới vẻ ngoài điềm tĩnh. Hắn nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ rồi ngọt hậu lan tỏa nơi đầu lưỡi, như chính những lời Tạ Trần đã nói, ban đầu khó chấp nhận nhưng sau đó lại để lại dư vị khó quên.

"Ta nghe danh tiên sinh đã lâu," Hạ Viễn mở lời, giọng nói không còn vẻ dò xét gay gắt như lúc ban đầu, mà đã mềm mỏng hơn, nhưng vẫn đầy chất vấn. "Những lời tiên sinh nói tại Thành Vô Song, quả thực đã khiến ta suy nghĩ rất nhiều. Nhưng điều ta khó hiểu nhất là, tại sao lại từ bỏ con đường tu tiên đầy quyền năng để quay về với cuộc sống phàm tục yếu ớt này? Chẳng lẽ, tiên sinh không khao khát sức mạnh, trường sinh, không muốn vượt qua giới hạn của phàm nhân?" Hắn nhìn thẳng vào Tạ Trần, đôi mắt như muốn xuyên thấu vào tâm can đối phương, tìm kiếm một lời giải đáp thỏa đáng cho những băn khoăn đã giày vò hắn bấy lâu.

Tạ Trần không lập tức trả lời. Hắn khẽ đặt chén trà xuống, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mép chén, tạo ra một âm thanh thanh tao, như tiếng gõ cửa vào một thế giới khác. Đôi mắt hắn vẫn sâu thẳm, nhưng không mang vẻ phán xét, chỉ có sự thấu hiểu và một chút buồn bã khó tả. "Quyền năng... Hạ tiên sinh nghĩ sao về cái giá của nó?" Giọng hắn trầm tĩnh, không quá cao, nhưng lại vang vọng trong không gian tĩnh lặng, mang theo một sức nặng triết lý khó cưỡng.

Hạ Viễn cau mày, có vẻ bất ngờ trước câu hỏi của Tạ Trần. "Giá?" Hắn lặp lại, như thể không thể tin vào tai mình. "Quyền năng là sức mạnh, là trường sinh, là tự do vượt thoát trần tục, là vĩnh hằng. Giá nào có thể so sánh với những điều đó? Với kẻ tu sĩ, không gì quý giá hơn việc nắm giữ quyền năng, để sống mãi cùng nhật nguyệt, để không còn bị ràng buộc bởi sinh lão bệnh tử, để tự tại tiêu dao giữa trời đất." Hắn nói, giọng điệu dần trở nên mạnh mẽ hơn, như đang bảo vệ một niềm tin đã được xây dựng từ ngàn đời. "Thân là phàm nhân, yếu đuối, hữu hạn, sao có thể không khao khát quyền năng để thay đổi số phận, để không phải chịu đựng khổ đau và cái chết? Chẳng phải Thiên Đạo suy yếu càng khiến con người cần quyền năng hơn sao, để tự cứu lấy mình?"

Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười ấy như một làn gió nhẹ, thổi bay đi sự gay gắt trong lời nói của Hạ Viễn. Hắn không tranh cãi trực tiếp, chỉ khẽ lắc đầu. "Hạ tiên sinh nói rất đúng. Quyền năng mang lại sức mạnh, trường sinh, tự do. Nhưng liệu đó có phải là toàn bộ sự thật? Liệu những thứ đó có thực sự không có cái giá nào?" Hắn lại nhấp một ngụm trà, để vị chát dịu nhẹ làm rõ hơn sự suy tư trong tâm trí mình. "Chúng ta, những người phàm tục, thường chỉ nhìn thấy vẻ hào nhoáng bên ngoài của quyền năng, mà quên đi những thứ nó đòi hỏi ở bên trong. Chẳng hạn, một tu sĩ có thể bay lượn trên trời, vượt qua ngàn dặm chỉ trong chớp mắt. Nhưng liệu hắn có còn cảm nhận được sự vững chãi của đất mẹ dưới chân, cảm nhận được hơi ấm của cỏ cây hoa lá, cảm nhận được mùi hương của những giọt sương mai đọng trên phiến lá ven đường? Quyền năng có thể cho phép người ta trường sinh, nhưng liệu nó có thể giữ lại cho người ta những cảm xúc chân thật nhất, những ký ức đẹp đẽ nhất về một kiếp người hữu hạn?"

Tạ Trần tiếp tục, giọng nói càng thêm trầm bổng, như một dòng suối chảy qua những tảng đá triết lý. "Hạ tiên sinh, hãy nghĩ xem, khi một tu sĩ đạt đến cảnh giới cao nhất, hắn có thể sống hàng vạn năm, thậm chí bất tử. Nhưng trong dòng thời gian vô tận ấy, liệu hắn có cảm thấy cô đơn? Khi tất cả những người hắn từng yêu thương, từng quen biết đều đã hóa thành cát bụi, chỉ còn lại mình hắn trơ trọi giữa vũ trụ. Liệu sự trường sinh đó có còn là một phước lành, hay lại là một lời nguyền, một cái giá quá đắt cho sự bất tử? Hắn có còn nhớ được những ngày đầu tiên hắn khao khát tu tiên là vì điều gì? Hay hắn đã 'mất người' trong chính hành trình tìm kiếm sự bất tử của mình, đánh mất đi bản chất nhân tính quý giá nhất?"

Hạ Viễn lắng nghe, vẻ mặt từ cau mày dần chuyển sang trầm ngâm. Những lời Tạ Trần nói không phải là những lời phủ nhận hoàn toàn quyền năng, mà là những lời đào sâu vào bản chất của nó, vào những hệ lụy mà người ta thường bỏ qua. Hắn chưa từng nghĩ đến khía cạnh này, chưa từng đặt câu hỏi về cái giá của sự bất tử. Trong tâm trí hắn, bất tử là mục đích tối thượng, là đỉnh cao của sự tồn tại. Nhưng qua lời Tạ Trần, hắn bắt đầu hình dung ra một sự trường sinh trống rỗng, một quyền năng cô độc, một con đường mà càng đi xa, con người càng đánh mất đi chính mình. Ánh nắng chiều tà bắt đầu len lỏi qua khung cửa sổ, nhuộm vàng một nửa không gian quán sách, báo hiệu cho sự chuyển giao của thời gian, cũng như sự chuyển giao trong tư tư���ng của Hạ Viễn.

"Vậy, ý nghĩa của cuộc sống... không phải là vượt qua giới hạn của phàm nhân sao?" Hạ Viễn khẽ hỏi, giọng nói nhỏ hơn rất nhiều, như thể đang tự vấn chính mình. Sự kiên định ban đầu của hắn đã lung lay, những câu hỏi của Tạ Trần đã gieo vào lòng hắn một hạt mầm hoài nghi mới, không phải hoài nghi về Nhân Đạo, mà là hoài nghi về con đường hắn đã từng tin tưởng.

Tạ Trần nhìn thẳng vào Hạ Viễn, ánh mắt hắn sâu thẳm nhưng lại ấm áp lạ thường. "Ý nghĩa của cuộc sống, Hạ tiên sinh, không nằm ở việc vượt qua giới hạn của phàm nhân bằng quyền năng siêu phàm. Mà là ở việc chấp nhận những giới hạn đó, để rồi tìm thấy vẻ đẹp và giá trị trong chính sự hữu hạn của mình." Hắn khẽ nâng chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, rồi tiếp tục. "Ý nghĩa của cuộc sống là sống. Là cảm nhận từng khoảnh khắc, từ niềm vui nhỏ bé khi một hạt mầm nảy nở, đến nỗi buồn sâu sắc khi mất đi một người thân yêu. Là tạo dựng, là xây đắp những mối quan hệ, những công trình, những tri thức cho thế hệ mai sau. Là yêu thương, là chia sẻ, là thấu hiểu những tâm hồn khác. Là thất vọng, là vấp ngã, để rồi đứng dậy và trưởng thành hơn. Là học hỏi không ngừng nghỉ, không phải để tích lũy quyền năng, mà để mở rộng tầm nhìn, để hiểu biết sâu sắc hơn về thế giới và về chính bản thân mình."

Tạ Trần đặt chén trà xuống, giọng nói trở nên mạnh mẽ hơn, nhưng vẫn giữ được sự trầm tĩnh vốn có. "Tất cả những điều đó, Hạ tiên sinh, làm nên một con người trọn vẹn, dù chỉ trong một kiếp, dù chỉ trong vài chục năm ngắn ngủi. Nó phong phú hơn, sâu sắc hơn rất nhiều so với một sự trường sinh vô vị, một quyền năng cô độc." Hắn khẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. "Khi Thiên Đạo suy yếu, nó buộc chúng ta phải đối mặt với sự thật rằng không có ai hay bất cứ thứ gì có thể ban phát cho chúng ta ý nghĩa cuộc sống. Ý nghĩa đó phải do chính chúng ta tạo ra, từ bên trong, từ những lựa chọn và hành động của chúng ta mỗi ngày. Đó không phải là sự yếu đuối, mà là sự tự chủ, là sự tr��ởng thành vượt bậc của nhân loại."

Hạ Viễn ngồi im lặng, đôi mắt nhìn chằm chằm vào chén trà đã nguội lạnh. Những lời của Tạ Trần không chỉ là triết lý, mà là một bức tranh sống động về một cuộc đời mà hắn chưa từng nghĩ đến, một cuộc đời không cần đến quyền năng siêu phàm nhưng vẫn đầy đủ, trọn vẹn. Hắn ban đầu cố gắng phản bác, cố gắng tìm ra những khe hở trong lập luận của Tạ Trần, nhưng mỗi lời hắn định nói ra đều bị chính những suy nghĩ của hắn dập tắt. Tạ Trần không hề ép buộc, không hề tranh luận gay gắt, chỉ dùng lời lẽ sâu sắc và những câu hỏi gợi mở để dẫn dắt hắn tự mình nhìn thấy sự thật. Sự hoài nghi cứng nhắc ban đầu của Hạ Viễn dần tan chảy, nhường chỗ cho một sự trầm ngâm sâu sắc, rồi đến bàng hoàng, và cuối cùng là một sự chấp nhận lặng lẽ.

Trong khoảnh khắc đó, Hạ Viễn cảm thấy như có một bức tường vô hình trong tâm trí hắn đã sụp đổ. Bức tường của những định kiến, của những khao khát quyền năng, của những chấp niệm về sự bất tử. Hắn nhận ra rằng, trong suốt cuộc đời mình, hắn đã luôn đuổi theo một thứ ở bên ngoài, một thứ sức mạnh siêu phàm, mà quên mất rằng ý nghĩa thực sự nằm ngay bên trong, trong chính cuộc sống bình thường mà hắn từng coi thường. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi trà đã nguội lạnh vẫn còn vương vấn, mùi sách cũ vẫn thanh đạm, và ánh hoàng hôn vẫn dịu dàng buông xuống bên ngoài. Tất cả những cảm giác bình dị ấy, giờ đây, lại trở nên quý giá và có ý nghĩa hơn bao giờ hết.

Tạ Trần chỉ lặng lẽ quan sát, không nói thêm lời nào. Hắn biết, Hạ Viễn đang trải qua một quá trình chuyển hóa nội tâm sâu sắc, và những khoảnh khắc như thế này cần sự yên tĩnh để tự chiêm nghiệm. Sự thay đổi quan điểm của Hạ Viễn, dù chỉ là một cá nhân, nhưng báo hiệu rằng "Nhân Đạo" có khả năng lan tỏa và thuyết phục những người hoài nghi nhất, đặt nền móng cho sự chấp nhận rộng rãi hơn của triết lý này trên toàn nhân gian. Cuộc trò chuyện đi sâu vào "cái giá của quyền năng" cũng gợi ý rằng sẽ có thêm những nhân vật khác, hoặc những tình huống trong tương lai, tiếp tục khám phá sự tha hóa do quyền năng mang lại, và Nhân Đạo sẽ phải đối mặt với những tàn dư của tư tưởng tu tiên cũ. Lời nói của Tạ Trần về giá trị của "sự sống" và "trải nghiệm" khẳng định rằng con người trong kỷ nguyên mới sẽ tìm thấy ý nghĩa không phải từ bên ngoài (Thiên Đạo, sức mạnh) mà từ chính nội tại và những điều bình dị, tạo nên một xã hội bền vững hơn.

Khi bóng đêm bắt đầu buông xuống, và quán sách chìm vào trong ánh sáng mờ ảo của những ngọn đèn dầu, Hạ Viễn khẽ đứng dậy. Hắn cúi đầu thật sâu trước Tạ Trần, một cái cúi đầu không chỉ là sự kính trọng, mà còn là sự thấu hiểu và biết ơn. "Đa tạ tiên sinh đã khai sáng," hắn nói, giọng nói khàn đi vì xúc động, hay vì một sự giải thoát nào đó. "Hạ Viễn đã hiểu." Hắn không nói thêm gì nữa, chỉ cầm lấy cuốn sách da cũ của mình, rồi lặng lẽ bước ra khỏi quán sách, hòa mình vào màn đêm đã bao phủ Thị Trấn An Bình. Ánh mắt hắn, giờ đây, không còn vẻ mệt mỏi hay hoài nghi, mà thay vào đó là một sự thanh thản, một sự trầm tư sâu sắc, nh�� một người vừa tìm thấy một con đường mới trong cuộc đời mình, một con đường của nhân gian, của sự sống và của những trải nghiệm hữu hạn nhưng trọn vẹn.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free