Nhân gian bất tu tiên - Chương 1141: Dư Âm Cổ Tục: Chuyện Phàm Nhân Và Linh Hồn Tiên Nhân
Tiếng dế kêu rả rích từ những khu vườn bên ngoài, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng chó sủa xa xăm và tiếng bước chân lạo xạo của vài người đi đường muộn, tất cả tạo nên một bản nhạc nền dịu êm cho sự yên bình của thị trấn. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh đèn dầu leo lét trên bàn, hắt lên một vầng sáng ấm áp, chiếu rõ từng trang giấy cũ kỹ của cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo' mà hắn đang lật dở. Mùi giấy cũ, mùi mực và chút hương trầm thoang thoảng từ chiếc lư hương nhỏ đ��t trên bàn, hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí vừa hoài cổ, vừa thanh tịnh.
Thư Đồng Tiểu An đã ngủ gật bên bàn, đầu dựa vào chồng sách, những nét chữ còn dang dở trên trang giấy mở ra trước mặt. Cậu bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh giờ đây đã khép lại, chìm sâu vào giấc mộng. Tạ Trần khẽ vuốt ve bìa cuốn Cổ Thư, cảm nhận từng thớ giấy đã ngả màu thời gian, những đường vân mờ nhạt dưới đầu ngón tay. Cuốn sách này, không phải là bí tịch tu luyện, mà là những chiêm nghiệm sâu sắc về bản chất của vũ trụ, về lẽ thường của nhân gian, về con đường 'Vô Vi' mà hắn đã lựa chọn.
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng mờ nhạt đang cố gắng xuyên qua những đám mây, chiếu rọi xuống con đường vắng. Cuộc họp tại Thành Vô Song đã kết thúc từ lâu, những lời báo cáo, những thách thức, và cả những gợi mở triết lý vẫn còn văng vẳng trong tâm trí hắn. Hắn biết rằng, "Nhân Đạo" đang đi đúng hướng, những hạt mầm đã nảy nở, đang từng bước thay đổi bộ mặt của nhân gian. Nhưng con đường phía trước vẫn còn dài và đầy chông gai, đòi hỏi sự kiên trì và trí tuệ không ngừng nghỉ.
Tạ Trần khẽ lẩm bẩm, giọng nói trầm tĩnh, như tự nói với chính mình, ánh mắt xa xăm nhìn vào hư vô, xuyên qua màn đêm, hướng về một tương lai vô định. “Một kỷ nguyên mới, không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu… Mọi bí ẩn của vũ trụ vẫn còn đó, chờ đợi con người khám phá bằng chính trí tuệ và sự thấu hiểu của mình. Thiên Đạo suy yếu, có thể sụp đổ, nhưng vũ trụ thì vẫn tồn tại. Và con người, bằng sự học hỏi, sự thích nghi, sẽ tiếp tục hành trình của mình.” Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió đêm se lạnh luồn qua khe cửa, mang theo hơi ẩm của đất trời. Không có thần thông, không có phép thuật, chỉ có trí tuệ và sự kiên cường của con người để đối mặt với những điều chưa biết, để giải mã những bí ẩn mà Thiên Đạo đã từng che giấu.
Hắn khẽ đứng dậy, bước đến bên Tiểu An, nhẹ nhàng chỉnh lại chiếc chăn mỏng cho cậu bé, bàn tay khẽ vuốt mái tóc mềm mại. “Tiểu An, con thấy đấy, cuộc sống là một hành trình dài, không ngừng học hỏi và thích nghi. Không ngừng tiến lên, nhưng cũng không ngừng nhìn lại. Đó mới là Nhân Đạo. Không có điểm dừng cuối cùng, chỉ có sự tiếp nối. Vũ trụ này bao la, còn vô vàn những điều chưa được khám phá. Và chính con người, bằng trí tuệ và sự kiên trì của mình, sẽ là người giải mã những bí ẩn đó, chứ không phải dựa vào quyền năng siêu nhiên.” Hắn thì thầm, giọng nói nhẹ như gió thoảng, như một lời răn dạy, một lời gửi gắm đến thế hệ tương lai.
Tạ Trần quay lại bàn, thắp thêm một ngọn đèn dầu nữa, ánh sáng dịu hơn, làm ấm áp thêm căn phòng. Hắn ngồi xuống, tiếp tục lật dở cuốn Cổ Thư 'Vô Vi Chi Đạo', tay khẽ vuốt ve chiếc Nguyệt Quang Trâm cài trên tóc. Hắn biết, sẽ có những thế lực hoặc cá nhân cố gắng lợi dụng kỷ nguyên mới để trục lợi, sẽ có những "Thiên Đạo" mới trong lòng người. Nhưng hắn tin vào hạt mầm của "Nhân Đạo" đã được gieo. Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi, đòi hỏi sự kiên nhẫn và sáng tạo để v��ợt qua những thách thức mới, không có điểm dừng cuối cùng. Sự khác biệt giữa 'luật trời' và 'luật người' sẽ tiếp tục là một chủ đề trung tâm, nhấn mạnh trách nhiệm của con người trong việc tự định hình đạo đức và xã hội, và không còn phụ thuộc vào bất kỳ đấng tối cao nào.
Trong căn phòng nhỏ, ánh đèn dầu vẫn chiếu sáng, soi rõ bóng dáng một thư sinh trầm mặc, người đang lặng lẽ viết nên một chương mới cho nhân gian, không bằng bút mực, mà bằng những chiêm nghiệm sâu sắc và niềm tin bất diệt vào con người.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng sớm trong vắt xuyên qua khung cửa sổ quán sách, rải những vệt vàng óng lên sàn gỗ đã cũ kỹ. Tiếng chim sẻ hót líu lo trên mái hiên, cùng tiếng gió thổi nhẹ qua khe cửa, tạo nên một bản hòa tấu dịu êm, đánh thức Tiểu An khỏi giấc ngủ. Cậu bé khẽ vươn vai, dụi mắt, sau đó nhanh nhẹn bắt tay vào việc dọn dẹp quán sách, sắp xếp lại những chồng sách đã xáo trộn từ đêm qua. Tạ Trần vẫn ngồi yên vị bên bàn, đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt trên từng dòng chữ của cuốn 'Vô Vi Chi Đạo', thân hình gầy gò của một thư sinh không có vẻ cường tráng của người luyện võ hay tu tiên, làn da trắng nhợt phản chiếu ánh sáng. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng dải lụa đơn giản, không một chút phô trương.
Tiểu An cầm chổi quét nhẹ nhàng trên sàn, tiếng chổi xào xạc đều đặn. Bỗng, cậu bé dừng lại, đôi mắt toát lên vẻ thông minh nhưng giờ đây lại pha chút băn khoăn, ngước nhìn Tạ Trần. "Tiên sinh," giọng cậu nhỏ nhẹ, pha chút tò mò, "con nghe nói Thôn Vân Sơn lại mời Bà Đồng Lão Mai làm lễ Cầu Hồn Trừ Tà. Đứa bé nhà ông Trưởng Thôn bệnh nặng, sao không mời Mộ Dung Tuyết y giả mà lại dùng mấy chuyện mê tín này ạ?" Cậu bé đặt cây chổi dựa vào tường, tiến lại gần bàn, khuôn mặt gầy gò lộ rõ sự khó hiểu. Mùi giấy cũ, mùi mực và mùi trà thoang thoảng từ chén trà nghi ngút khói trên bàn, khiến không khí càng thêm thanh tịnh, nhưng câu hỏi của Tiểu An lại mang theo một chút gợn sóng.
Tạ Trần nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống, ngón tay thon dài khẽ vuốt lên trang giấy đã ố vàng. Hắn không ngẩng đ���u ngay, mà dường như đang cân nhắc từng lời nói, từng ý niệm. "Tiểu An," hắn khẽ khàng đáp, giọng nói trầm tĩnh, điềm đạm, không chút vội vàng. "Người phàm khi đối mặt với sự bất lực, thường tìm đến nơi có thể ban cho họ niềm tin, dù là niềm tin vào sức mạnh thần thông, vào tiên nhân, hay vào một thế lực vô hình nào đó." Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn thẳng vào Tiểu An, ánh mắt như có thể nhìn thấu mọi sự, nhưng không hề phán xét. "Dù niềm tin đó có thật hay không, nó vẫn là một phần của họ, là điểm tựa duy nhất để họ bám víu khi cuộc đời đẩy họ vào ngõ cụt. Nó an ủi tinh thần, xoa dịu nỗi sợ hãi."
Hắn nhấp một ngụm trà, hương trà lan tỏa trong không khí. "Tuy nhiên," Tạ Trần tiếp tục, giọng điệu chuyển sang trầm tư hơn, "niềm tin đó có dẫn đến hành động đúng đắn hay không, lại là chuyện khác. Có những niềm tin giúp người ta vượt qua khó khăn, nhưng cũng có những niềm tin khiến người ta lạc lối, bỏ qua những giải pháp thực tế, bỏ qua trách nhiệm của chính mình. Phàm nhân chấp niệm vào điều mình tin, đôi khi còn hơn cả tu sĩ chấp niệm vào con đường trường sinh. Cái chấp niệm ấy, nó sâu sắc đến mức khiến người ta mờ mắt, không nhìn thấy những lẽ thường của nhân gian."
Tạ Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ như gió thoảng, không chứa đựng sự phán xét mà chỉ là một sự thấu hiểu sâu sắc. "Thiên Đạo đang suy yếu, nhưng những 'Thiên Đạo' trong lòng người thì vẫn còn đó, vẫn ám ảnh những suy nghĩ, những hành động của họ. Mấy nghìn năm tu tiên đã ăn sâu vào cốt tủy, không dễ gì gột rửa chỉ trong vài chục năm." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang rọi sáng cả một góc phố, nhưng dường như tâm trí hắn lại đang hướng về những góc khuất còn đọng lại trong tâm hồn phàm nhân. "Niềm tin vào 'linh hồn tiên nhân', vào những nghi lễ Cầu Hồn Trừ Tà, chẳng qua cũng là một dạng của chấp niệm. Nó là dư âm của một kỷ nguyên đã qua, một sự níu kéo vô thức vào những gì họ từng tin là chân lý."
"Nhưng tiên sinh," Tiểu An lại hỏi, giọng có chút lo lắng, "nếu đứa bé cứ bệnh nặng mà chỉ làm lễ, không m��i y giả, chẳng phải sẽ nguy hiểm lắm sao? Nhân Đạo của chúng ta, chẳng phải là để con người tự mình làm chủ, tự mình tìm ra lẽ sống sao?"
Tạ Trần khẽ gật đầu, đồng tình với Tiểu An. "Đúng vậy, Tiểu An. Nhân Đạo chính là như thế. Nhưng con người, nhất là khi đối mặt với cái chết, với nỗi đau đớn tột cùng, lại khó mà giữ được sự tỉnh táo và lý trí. Họ sẽ níu lấy bất cứ sợi dây cứu sinh nào mà họ nghĩ có thể giúp được. Cái quan trọng là chúng ta phải làm sao để họ có thể dần dần nhận ra, đâu mới là sợi dây cứu sinh thật sự, đâu mới là con đường thực sự dẫn đến sự sống và sự an yên."
Hắn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra dòng người thưa thớt qua lại trên phố. "Chúng ta không thể ép buộc họ từ bỏ niềm tin của mình một cách đột ngột. Sự thay đổi cần có thời gian, cần có sự thấu hiểu và sự dẫn dắt khéo léo. Niềm tin cũ như một cái cây cổ thụ, rễ đã cắm sâu vào lòng đất. Để nó mục ruỗng, hay để nó mọc ra những cành lá mới, cần một quá trình dài." Hắn quay lại, ánh mắt tràn đầy sự suy tư và kiên nhẫn. "Sự thật và niềm tin không nhất thiết phải đối lập nhau, nếu chúng ta biết cách tìm kiếm sự thật từ thực tế. Và nếu chúng ta có thể dung hòa được chúng, để những niềm tin ấy trở thành sức mạnh tinh thần, chứ không phải là sợi xích trói buộc lý trí và hành động."
***
Buổi chiều muộn, khi ánh hoàng hôn dần buông, nhuộm một màu cam đỏ lên những mái nhà rêu phong của Thị Trấn An Bình, một làn gió nhẹ se lạnh luồn qua những con hẻm, mang theo hơi ẩm của đất trời. Trong quán sách nhỏ của Tạ Trần, ánh sáng tự nhiên đã mờ đi, chỉ còn lại ánh đèn dầu leo lét trên bàn, hắt lên một vầng sáng ấm áp, làm nổi bật bóng dáng tr���m mặc của hắn. Tạ Trần vẫn ngồi đó, tay cầm một cuốn sách cũ, nhưng đôi mắt hắn dường như đang nhìn xuyên qua những trang giấy, dõi theo những suy tư vô định. Mùi trà thơm dịu vẫn vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi giấy cũ và mực.
Bỗng, tiếng bước chân quen thuộc vọng lại từ bên ngoài. Cánh cửa gỗ khẽ mở, Lão Quán Chủ bước vào, dáng người trung bình, vẻ mặt phúc hậu nhưng giờ đây lại ẩn chứa chút lo âu. Râu tóc ông đã điểm bạc, chiếc áo vải thô màu nâu giản dị càng làm nổi bật sự giản dị, mộc mạc của ông. Trên tay ông vẫn là chén trà yêu thích, nghi ngút khói, nhưng ông dường như quên cả việc nhấp môi. "Tạ Trần," ông cất tiếng, giọng nói ấm áp thường ngày giờ đây lại pha chút nặng nề, "chàng có nghe chuyện ở Thôn Vân Sơn chưa?"
Tạ Trần khẽ gật đầu, đặt cuốn sách xuống bàn. "Tiểu An có kể qua rồi, Lão Quán Chủ." Hắn đứng dậy, đi đến bên bếp nhỏ, rót thêm một chén trà nóng hổi, mời Lão Quán Chủ ngồi xuống. Tiếng trà rót nhẹ nhàng, như một nốt nhạc trầm trong không gian tĩnh lặng. "Lão Quán Chủ cứ ngồi xuống đây, chúng ta cùng thưởng trà."
Lão Quán Chủ chậm rãi ngồi xuống, đón lấy chén trà từ tay Tạ Trần, hơi ấm từ chén trà lan tỏa vào lòng bàn tay, xoa dịu phần nào sự lo lắng trong lòng ông. "Ai da, Tạ Trần à..." ông thở dài, đôi mắt tinh tường, nhìn rõ sự đời nhưng không phán xét, giờ đây lại mang chút ưu tư. "Cái lễ đó vừa tốn kém lại vừa... chẳng biết có ích gì không. Đứa bé thì bệnh nặng, sốt cao mấy ngày rồi. Dân làng, nhất là sau bao nhiêu chuyện, sau khi chúng ta đã cố gắng gieo mầm Nhân Đạo, thoát khỏi vòng mê tín tu tiên, giờ lại quay sang thứ khác... quay sang cái gọi là 'Cầu Hồn Trừ Tà' của Bà Đồng Lão Mai. Con cháu chúng ta sẽ nghĩ gì khi thấy những việc này? Chẳng phải những nỗ lực bấy lâu của chúng ta sẽ trở thành công cốc hay sao?"
Ông nhấp một ngụm trà, hương vị thanh tao của trà cũng không thể xua đi được nỗi bận tâm đang dày vò ông. "Ta lo ngại rằng, nếu cứ để những chuyện như vậy tiếp diễn, niềm tin vào y thuật, vào sự tự lực cánh sinh của con người sẽ bị lung lay. Mộ Dung Tuyết y giả tài n��ng như vậy, lại không được tin tưởng bằng một bà đồng với những pháp khí cổ, những linh vật vô tri. Dân làng mới thoát khỏi sự phụ thuộc vào các Tiên môn, giờ lại có nguy cơ sa vào một loại phụ thuộc khác, vào những điều hư ảo không kém." Lão Quán Chủ lắc đầu, vẻ mặt phúc hậu thoáng hiện nét thất vọng. Ông đã chứng kiến quá nhiều sự suy tàn của Thiên Đạo, quá nhiều người 'mất người' vì con đường tu tiên, và ông không muốn thấy những điều tương tự lặp lại trong kỷ nguyên Nhân Gian mới chớm nở này.
Tạ Trần lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt trầm tĩnh, không hề ngắt lời. Khi Lão Quán Chủ dứt lời, hắn khẽ đặt chén trà xuống, tạo ra một tiếng động nhỏ trong không gian yên tĩnh. "Lão Quán Chủ lo lắng là phải," hắn nói, giọng điệu điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng. "Nhưng có lẽ, cái chúng ta cần nhìn nhận không phải là việc 'có lễ' hay 'không lễ', mà là 'lòng người' tin vào điều gì và hành động theo điều gì. Những tập tục cũ, những niềm tin đã ăn sâu vào tiềm thức của phàm nhân, không thể bị xóa bỏ chỉ bằng một lời nói hay một vài lý lẽ đơn thuần."
Hắn nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ lan tỏa nơi đầu lưỡi, như sự phức tạp của vấn đề đang bàn. "Sự sợ hãi cái chết, sự bất lực trước bệnh tật, là những bản năng nguyên thủy nhất của con người. Khi lý trí không tìm được lối thoát, họ sẽ tìm đến niềm tin. Vấn đề không phải là đánh đổ hoàn toàn những niềm tin ấy, mà là làm sao để những niềm tin ấy không trở thành xiềng xích trói buộc sự tiến bộ, không làm mờ mắt họ trước những giải pháp thực tế."
Tạ Trần quay sang nhìn Lão Quán Chủ, đôi mắt hắn ánh lên một vẻ suy tư sâu sắc. "Liệu có cách nào để họ vừa an lòng, lại vừa không bỏ qua những gì chúng ta đã học được về việc tự làm chủ số phận? Liệu có cách nào để họ có thể dung hòa giữa niềm tin vào những điều tâm linh và sự tin tưởng vào y thuật nhân gian? Chúng ta không thể kỳ vọng phàm nhân lập tức từ bỏ hàng ngàn năm tín ngưỡng chỉ vì một kỷ nguyên mới. Sự thay đổi cần có sự hướng dẫn, cần có sự thấu hiểu và sự kiên nhẫn."
Hắn khẽ vuốt ve bìa cuốn 'Vô Vi Chi Đạo' trên bàn. "Sự thật và niềm tin không nhất thiết phải đối lập nhau, nếu chúng ta biết cách tìm kiếm sự thật từ thực tế. Y thuật có thể chữa thân thể, nghi lễ có thể an ủi tinh thần. Nếu chúng ta có thể kết hợp chúng, để chúng bổ trợ cho nhau, liệu niềm hy vọng có lớn hơn không? Liệu đó có phải là cách để từ từ dẫn dắt họ đến với Nhân Đạo một cách tự nguyện, thay vì cưỡng ép?"
Lão Quán Chủ trầm ngâm, đôi mắt nheo lại, như đang suy nghĩ thấu đáo những lời của Tạ Trần. Gió đêm đã lạnh hơn, khiến ông khẽ rùng mình. Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt dần chuyển từ lo lắng sang một tia sáng của sự giác ngộ. "Chàng nói phải... Niềm tin là một phần của con người. Ta đã quá cứng nhắc, chỉ muốn loại bỏ mà quên đi việc dung hòa. Có lẽ, chúng ta cần một cách tiếp cận khéo léo hơn, để họ tự mình nhận ra giá trị của lý trí và y thuật, nhưng vẫn được an ủi bởi những niềm tin đã ăn sâu vào họ."
"Đúng vậy," Tạ Trần nhẹ giọng. "Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi, đòi hỏi sự kiên nhẫn và sáng tạo để vượt qua những thách thức mới, không có điểm dừng cuối cùng. Việc dung hòa giữa cũ và mới sẽ là một quá trình liên tục. Và chính trong những tình huống như thế này, chúng ta mới có thể giúp họ hiểu rõ hơn về bản chất của Nhân Đạo, về trách nhiệm của con người trong việc tự định hình đạo đức và xã hội, không còn phụ thuộc vào bất kỳ đấng tối cao nào." Hắn khẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao trùm hoàn toàn thị trấn, nhưng trong tâm trí hắn, một tia sáng mới đã lóe lên, dẫn lối cho những suy nghĩ tiếp theo.
***
Đêm khuya bao trùm Thôn Vân Sơn, một màn đêm không trăng, gió se lạnh luồn qua những hàng cây cổ thụ, tạo nên những âm thanh xào xạc bí ẩn. Trong sân nhà Trưởng Thôn, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Một ngọn lửa bập bùng giữa sân, chiếu rọi những khuôn mặt lo âu, khắc khổ của dân làng tụ tập. Mùi khói hương trầm nồng nặc, hòa lẫn với mùi thảo mộc lạ được đốt trong một chiếc lư đồng cũ kỹ, tạo nên một thứ mùi hương vừa linh thiêng, vừa u ám.
Trung tâm của nghi lễ là Bà Đồng Lão Mai. Bà lão tóc bạc phơ, lưng hơi còng, mặc bộ đồ vải thô màu xám, trên người đeo lủng lẳng nhiều vòng hạt gỗ và ngọc thô đã cũ. Đôi mắt sắc sảo nhưng có vẻ mệt mỏi của bà nheo lại dưới ánh lửa, tập trung vào những cử chỉ của mình. Giọng nói khàn khàn, từng trải của bà ta vang vọng trong đêm, lẩm bẩm những câu thần chú cổ xưa, khó hiểu, như những lời mời gọi từ một thế giới khác. Tiếng nhạc cụ cổ truyền, tiếng trống dồn dập, tiếng chiêng vang vọng, tạo nên một nhịp điệu thần bí, ma mị, làm người nghe không khỏi rùng mình.
Trong góc sân, trên một chiếc giường tre đơn sơ, đứa bé nằm mê man, hơi thở yếu ớt, khuôn mặt xanh xao. Mẹ đứa bé, Lý Thị, một phụ nữ trẻ, khuôn mặt hốc hác vì lo lắng, đôi mắt sưng húp, quỳ gục bên cạnh con, những tiếng khóc thút thít của nàng hòa lẫn vào âm thanh của nghi lễ. Dân làng đứng chen chúc xung quanh, ánh mắt ai nấy đều tràn đầy sự sợ hãi, mê tín, nhưng cũng không kém phần hy vọng mong manh. Họ tin rằng chỉ có "linh hồn tiên nhân" mới có thể cứu vớt đứa bé khỏi cái chết cận kề.
"Linh hồn tiên nhân ơi, hãy nghe lời khẩn cầu của con cháu! Hãy xua đi tà ma, giải thoát linh hồn thơ bé!" Bà Đồng Lão Mai cất cao giọng, tay múa may với một cây pháp khí cổ được trang trí bằng lông chim và xương thú. "Chỉ có linh hồn tiên nhân mới có thể cứu rỗi! Phàm y thuật làm sao sánh được với ý trời? Cái chết là số mệnh, nhưng ta sẽ cầu xin các vị linh tiên thay đổi mệnh số!" Giọng bà ta đầy uy quyền, như một lời khẳng định không thể chối cãi.
Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn, khắc khổ xuất hiện ở cửa sân. Đó là Trưởng Thôn Vân Sơn, ông Trần, với bộ râu tóc đã điểm bạc. Bên cạnh ông là Lão Quán Chủ, dáng người phúc hậu nhưng giờ đây ánh mắt lại kiên nghị hơn bao giờ hết. Hai người họ đã đến sau khi Lão Quán Chủ được Tạ Trần gợi mở, và sau một hồi bàn bạc, Trưởng Thôn đã quyết định rằng, để cứu lấy cháu mình, không thể bỏ qua bất kỳ hy vọng nào.
Trưởng Thôn Trần bước đến gần Bà Đồng Lão Mai, ánh mắt đầy sự do dự và nội tâm giằng xé. "Bà Đồng," ông cất tiếng, giọng nói khàn đặc, "Bà Đồng nói phải, nhưng... y giả Mộ Dung Tuyết cũng là người có y đức và tài năng. Liệu chúng ta có thể làm cả hai để cứu lấy cháu tôi không? Vừa làm lễ cầu an, vừa để y giả chẩn bệnh?" Những lời này ngay lập tức gây ra một làn sóng xì xào trong đám đông dân làng. Họ chưa bao giờ nghĩ đến một sự kết hợp như vậy.
Bà Đồng Lão Mai cau mày, quay phắt lại, đôi mắt sắc sảo nhìn Trưởng Thôn với vẻ không hài lòng. "Trưởng Thôn! Đã tin thì phải tin tuyệt đối! Hồn vía của đứa bé đang bị quỷ dữ quấn lấy, làm sao có thể để phàm nhân y sĩ làm phiền? Hơn nữa, phàm y thuật có thể làm gì trước số phận do trời định?"
Lão Quán Chủ bước lên, giọng nói ấm áp nhưng đầy sức thuyết phục, "Bà Đồng nói không sai, niềm tin là quan trọng. Nhưng sống chết là chuyện của con người, không thể hoàn toàn phó thác cho hư ảo. Chúng ta đã thấy bao nhiêu tu sĩ thăng tiên rồi cũng 'mất người', Thiên Đạo thì suy yếu. Y thuật có thể chữa thân thể, nghi lễ có thể an ủi tinh thần. Nếu chúng ta kết hợp cả hai, niềm hy vọng sẽ lớn hơn gấp bội. Chẳng phải chúng ta đều muốn đứa bé được bình an sao?"
Ông nhìn vào Lý Thị, người mẹ đang khóc nấc. "Lý Thị, con hãy nghĩ xem, nếu y giả có thể giúp con mình, chẳng phải đó là điều tốt nhất sao? Chúng ta không bỏ qua niềm tin, nhưng cũng không thể bỏ qua sự sống."
Lý Thị ngẩng đầu lên, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt sưng húp nhìn Lão Quán Chủ, rồi nhìn Trưởng Thôn, rồi lại nhìn đứa con đang hấp hối. Giữa mê tín và hy vọng, giữa truyền thống và lý trí, nàng đang phải đưa ra một quyết định sống còn. "Trưởng Thôn... Lão Quán Chủ... Con... con chỉ muốn con con được sống... Con xin... làm cả hai..." Nàng bật khóc nức nở, nhưng trong tiếng khóc ấy lại có một chút kiên định.
Trưởng Thôn Trần gật đầu kiên quyết. "Bà Đồng, chúng tôi vẫn sẽ tôn trọng nghi lễ của bà, nhưng xin bà cho phép Mộ Dung Tuyết y giả chẩn bệnh. Sinh mạng của đứa trẻ là trên hết."
Bà Đồng Lão Mai vẫn còn muốn phản đối, nhưng nhìn thấy sự kiên quyết của Trưởng Thôn và ánh mắt khẩn cầu của người mẹ, bà ta đành thở dài, khẽ gật đầu. Dù sao, nếu đứa bé chết, bà ta cũng khó mà giữ được thanh danh. "Được thôi! Nhưng nếu y thuật không cứu được, đó là do số mệnh, đừng trách ta không cảnh báo!"
Ngay sau đó, một bóng dáng thanh lịch, dịu dàng xuất hiện ở cổng sân. Mộ Dung Tuyết, trong bộ y phục màu xanh ngọc, bước vào, gương mặt toát lên vẻ thông minh và một nỗi buồn khó tả, nhưng ánh mắt lại vô cùng bình tĩnh và chuyên nghiệp. Nàng không nói nhiều, chỉ khẽ gật đầu chào Trưởng Thôn và Lão Quán Chủ, rồi lập tức đi đến bên đứa bé. Tiếng nhạc cụ vẫn vang lên, Bà Đồng Lão Mai vẫn tiếp tục nghi lễ của mình, nhưng với một vẻ miễn cưỡng hơn.
Mộ Dung Tuyết quỳ xuống bên đứa bé, tay nhẹ nhàng bắt mạch, kiểm tra nhãn cầu, lắng nghe hơi thở yếu ớt. Khói hương trầm vẫn bay lượn, mùi thảo mộc lạ vẫn nồng nặc, nhưng nàng dường như không bị ảnh hưởng. Nàng chỉ tập trung vào việc chẩn đoán, đôi mày khẽ nhíu lại.
"Bệnh tật có nguyên nhân của nó," Mộ Dung Tuyết khẽ nói, giọng nàng trầm ấm và rõ ràng, xua tan một phần không khí mê tín. "Ta sẽ cố hết sức." Nàng rút ra một vài cây kim bạc sáng loáng, bắt đầu châm cứu vào các huyệt đạo của đứa bé một cách cẩn trọng, chính xác.
Trong đêm tối của Thôn Vân Sơn, nghi lễ cầu hồn vẫn diễn ra, như một dư âm cuối cùng của một kỷ nguyên cũ. Nhưng bên cạnh ngọn lửa bập bùng và tiếng trống chiêng, y thuật nhân gian đã bắt đầu hành động, lặng lẽ gieo mầm hy vọng mới. Sự kết hợp giữa niềm tin và lý trí, giữa tâm linh và khoa học, đang diễn ra một cách đầy gượng gạo, nhưng cũng đầy ý nghĩa. Có lẽ, đây chính là cách mà Nhân Đạo sẽ từng bước định hình, không phải bằng cách phá bỏ hoàn toàn, mà bằng cách dung hòa và dẫn dắt, trong một hành trình dài không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mọi bí ẩn của vũ trụ vẫn còn đó, chờ đợi con người khám phá bằng chính trí tuệ và sự thấu hiểu của mình, chứ không còn phụ thuộc vào phép thuật hay mê tín dị đoan. Sự đoàn kết và trí tuệ của con người, cùng với khả năng tự phản tư và thích nghi, sẽ là nền tảng vững chắc nhất cho kỷ nguyên mới.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.