Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1121: Vỡ Mộng Hạnh Phúc: Sự Sụp Đổ Của Ảo Ảnh Công Nghệ

Sau lời tuyên bố chấn động của Lão Gia Phủ, tửu lầu náo nhiệt bỗng chốc vỡ òa trong những làn sóng tranh luận, bàn tán. Tiếng vỗ tay, tiếng xì xào, và cả những ánh mắt ngờ vực lẫn thấu hiểu hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng phức tạp của lòng người. Trưởng Lão Dược Phường vẫn ngồi bất động, đôi mắt đã nhắm nghiền, như muốn cách ly mình khỏi thế gian ồn ã. Câu hỏi thì thầm "Cái giá của trường sinh... là gì?" vẫn còn vương vấn trong không khí, như một tiếng vọng từ vực sâu của một linh hồn đang đứng trước ngã ba đường. Hạt giống nghi ngờ, vốn đã ngủ yên hàng ngàn năm dưới lớp vỏ chấp niệm cứng nhắc, giờ đây đã nứt ra, bắt đầu đâm chồi. Ông ta đã từng tin rằng sự "mất người" là tất yếu để "thành tiên", nhưng tiếng nói của Lý Minh, và sự chuyển mình của Lão Gia Phủ, đã gieo vào lòng ông một chân lý khác, một lẽ sống mà có lẽ, ông đã bỏ quên tự bao giờ. Ánh đèn lồng ngoài cửa sổ, hắt lên gương mặt già nua, khắc khổ của vị Trưởng Lão, vẽ nên những nét suy tư sâu thẳm, báo hiệu một sự chuyển biến lớn lao, không chỉ của cá nhân ông, mà còn của cả một kỷ nguyên.

***

Sáng sớm, những tia nắng vàng dịu len lỏi qua khe cửa sổ, nhảy múa trên những kệ sách gỗ cũ kỹ trong quán của Tạ Trần, nhuộm vàng từng trang giấy mỏng manh. Một làn gió nhẹ thoảng qua, mang theo hương thơm của đất ẩm sau cơn mưa đêm và thoang thoảng mùi hoa lài từ khu vườn nhỏ phía sau, khiến không khí trong quán càng thêm thanh tịnh. Tạ Trần, với thân hình gầy gò trong chiếc áo vải bố màu xám nhạt, đang nhẹ nhàng sắp xếp lại những cuốn sách cũ trên kệ, đôi tay thon dài lướt qua từng bìa sách đã b��c màu thời gian. Đôi mắt sâu thẳm của hắn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu vạn vật, nhưng gương mặt vẫn giữ vẻ bình thản, an nhiên.

Ở một góc quán, Ông Lão Tiều Phu đang nhâm nhi chén trà nóng, hơi nước bốc lên nghi ngút mang theo mùi hương của trà mạn cổ thụ. Dáng người ông gầy gò, lưng còng, nhưng ánh mắt tinh anh vẫn dõi theo Tạ Trần với vẻ hiền hậu. Bộ râu tóc bạc phơ của ông như làn sương buổi sớm, phủ lên khuôn mặt khắc khổ đã hằn sâu những dấu vết của thời gian và sương gió. Cây rìu gỗ cũ kỹ của ông tựa vào chân bàn, như một người bạn đồng hành thủy chung. Bên cạnh ông, Thư Đồng Tiểu An, với thân hình gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, đang chăm chú đọc một cuốn sách cổ, thỉnh thoảng lại khẽ nhíu mày suy nghĩ, rồi đưa ngón tay nhỏ xíu lướt theo từng dòng chữ. Cậu bé mặc chiếc áo vải thô cũ, nhưng gương mặt lại ánh lên sự hiếu kỳ và khát khao tri thức.

Cánh cửa gỗ khẽ mở, một luồng ánh sáng mạnh hơn ùa vào, cùng với đó là bóng dáng của Lý Minh. Y bước vào với vẻ mặt hơi sốt sắng, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự kiên định và quyết tâm. Lý Minh vẫn mặc bộ trang phục thư sinh giản dị, nhưng phong thái đã trở nên tự tin và chững chạc hơn rất nhiều so với những ngày đầu tiên Tạ Trần gặp y. Y khẽ cúi đầu chào Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu, rồi chậm rãi tiến đến bên bàn trà.

"Tiên sinh," Lý Minh cất tiếng, giọng nói có chút gấp gáp nhưng vẫn giữ được sự trang trọng. "Sau bài diễn thuyết của tôi tại Thị Trấn An Bình, làn sóng phản đối 'hạnh phúc nhân tạo' đã bùng lên mạnh mẽ. Công ty 'Vĩnh Hằng Hạnh Phúc' kia đang gặp rắc rối lớn. Dân chúng không chỉ tẩy chay sản phẩm của họ mà còn liên tục đòi hỏi sự bồi thường và công lý. Có vẻ như, những lời nói của tôi đã chạm đến tận cùng nỗi thất vọng của họ."

Tạ Trần không ngẩng đầu lên, vẫn nhẹ nhàng vuốt ve bìa cuốn "Đạo Đức Kinh" đã sờn cũ. Hắn chậm rãi đáp, giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh như làn nước hồ thu: "Chân lý, dù chậm, nhưng sẽ luôn tìm được con đường của mình. Lòng người đã bị che lấp bởi ảo ảnh quá lâu, nay được khai mở, tất sẽ bùng lên sức mạnh." Hắn đặt cuốn sách xuống, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía Lý Minh, như đang nhìn thấu vào tận cùng tâm can y. "Ngươi đã gieo hạt giống, giờ là lúc chứng kiến nó đâm chồi. Sẽ có khó khăn, nhưng đó là cái giá của sự thức tỉnh."

Ông Lão Tiều Phu khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống, một nụ cười hiền hậu nở trên môi già nua. "Con người, cuối cùng vẫn muốn sống thật với mình, dù có đau khổ đi chăng nữa. Hạnh phúc giả tạo, dù có được bao bọc bằng những lời hứa hẹn vĩnh cửu, cũng không thể sánh bằng một khoảnh khắc chân thực của cuộc đời, dù khoảnh khắc ấy có đắng cay đến mấy." Giọng ông chậm rãi, từ tốn, chứa đựng bao nhiêu minh triết của người từng trải. "Nó giống như việc gọt bỏ đi những cành lá úa tàn, chỉ để lại cái gốc rễ vững chắc. Đau đớn, nhưng cần thiết để cây có thể đâm chồi mới."

Lý Minh lắng nghe từng lời của Tạ Trần và Ông Lão Tiều Phu, sự sốt sắng ban đầu dần tan biến, thay vào đó là sự trầm tĩnh và thấu hiểu. Y cảm thấy một gánh nặng vô hình trên vai, nhưng cũng đi kèm với một sự nhẹ nhõm lạ thường. Y từng là người truyền bá một triết lý sai lầm, nay lại trở thành ngọn cờ dẫn dắt sự thức tỉnh. Sự chuyển đổi này không hề dễ dàng, nhưng Tạ Trần đã cho y sức mạnh để đối mặt với nó.

"Tiên sinh nói chí phải," Lý Minh khẽ cúi đầu. "Họ đã bị lừa dối, bị ru ngủ bởi một thứ hạnh phúc được chế tạo sẵn, đến khi nhận ra sự trống rỗng bên trong, họ không thể không phẫn nộ. Cái giá của việc mất người, không phải chỉ là mất đi cảm xúc, mà còn là mất đi khả năng tự định nghĩa cuộc đời mình." Y ngập ngừng một lát, rồi nói tiếp, "Nhưng tôi lo rằng, sự phẫn nộ này có thể dẫn đến những hành động quá khích, gây ra bất ổn trong xã hội."

Tạ Trần khẽ nhấp một ngụm trà, hương trà lan tỏa nhẹ nhàng trong miệng. "Đó là điều tất yếu của mọi cuộc chuyển biến. Nhưng chân lý, khi đã được khai mở, sẽ dẫn dắt con người tìm đến sự trật tự và công bằng. Điều quan trọng là phải có người dẫn dắt họ, giúp họ hiểu rằng sức mạnh của quần chúng không chỉ nằm ở sự phẫn nộ, mà còn ở sự đoàn kết và hành động có lý trí." Hắn nhìn Thư Đồng Tiểu An, người đang ngẩng đầu lên, đôi mắt chăm chú lắng nghe từng lời nói của người lớn. "Tiểu An, con hiểu gì về những điều này?"

Tiểu An khẽ chớp mắt, đôi má phúng phính ửng hồng. "Thưa tiên sinh, con nghĩ, con người... không thể sống mà không có cảm xúc thật. Dù vui hay buồn, đều là một phần của cuộc đời. Nếu không có buồn, làm sao biết được vui là gì ạ?" Giọng cậu bé trong trẻo, ngây thơ nhưng lại chứa đựng một chân lý sâu sắc.

Tạ Trần mỉm cười hài lòng. "Đúng vậy. Mỗi sự tan vỡ đều là khởi đầu cho một điều mới. Quan trọng là bài học mà con người học được từ những tan vỡ đó." Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang dần rực rỡ hơn. "Cuộc sống bình thường là một hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và con người, sẽ không ngừng tìm kiếm ý nghĩa thực sự của sự tồn tại." L�� Minh gật đầu, một tia sáng hiểu biết lóe lên trong mắt y. Y biết, cuộc chiến vì chân lý vẫn còn dài, nhưng ít nhất, họ đã thắng một trận quan trọng, một trận chiến không bằng binh đao mà bằng triết lý và lòng người.

***

Giữa trưa, Phố Thương Mại Kim Long của Thành Vô Song rực rỡ dưới ánh nắng chói chang, hệt như một dải lụa vàng óng ả trải dài đến tận chân trời. Đây là khu vực sầm uất bậc nhất, nơi các tòa nhà ba, bốn tầng với mái ngói cong vút và trang trí lộng lẫy chen chúc nhau, tạo nên một cảnh quan vừa hùng vĩ vừa xa hoa. Các biển hiệu lớn, đủ màu sắc, cùng những chiếc đèn lồng rực rỡ treo lơ lửng, tạo nên một không khí lễ hội bất tận. Tiếng rao hàng của các thương nhân, tiếng mặc cả của khách hàng, tiếng nói chuyện ồn ào từ các quán rượu, và cả tiếng nhạc du dương từ các gánh hát rong hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng sống động của cuộc sống đô thị. Mùi hương liệu quý hiếm, mùi thức ăn nóng hổi từ các quán ăn ven đường, mùi vải vóc mới, và cả mùi kim loại từ các xưởng thủ công m��� nghệ, tất cả trộn lẫn vào nhau, kích thích mọi giác quan. Không khí nơi đây luôn sôi động, náo nhiệt, phảng phất sự giàu có và xa hoa.

Tuy nhiên, giữa bức tranh đầy màu sắc ấy, có một gian hàng lại mang một vẻ đối lập đến kỳ lạ. Đó là trụ sở của Công ty 'Vĩnh Hằng Hạnh Phúc'. Trước đây, nơi này từng tấp nập khách ra vào, người người xếp hàng dài để tìm kiếm "hạnh phúc vô điều kiện" mà công ty hứa hẹn. Nhưng giờ đây, gian hàng ấy lại vắng hoe, cửa lớn đóng im ỉm, chỉ còn lại tấm biển hiệu lớn màu vàng chói lọi, giờ đây trông thật trơ trọi và có phần diễu cợt.

Lý Minh và Lão Gia Phủ đang đi bộ dọc theo phố. Lão Gia Phủ, với thân hình béo tốt trong bộ trang phục từng sang trọng giờ có phần luộm thuộm vì ông không còn quá chú trọng vẻ bề ngoài, ánh mắt ông vẫn còn vương vấn sự hối lỗi. Ông ta không còn vẻ hống hách như trước, thay vào đó là một sự trầm tư, suy ngẫm. Lý Minh, bên cạnh ông, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, đôi mắt y quan sát mọi thứ xung quanh với sự tinh tường của một triết gia.

Họ dừng lại trước gian hàng vắng vẻ của Công ty 'Vĩnh Hằng Hạnh Phúc'. Một đám đông nhỏ đang tụ tập gần đó, không phải để mua sắm, mà để bàn tán xôn xao, chỉ trỏ về phía công ty với thái độ khinh miệt. Vài người dân quá khích thậm chí còn công khai vứt bỏ những thiết bị "hạnh phúc nhân tạo" c���a họ xuống đất, giẫm nát chúng bằng chân trần, như muốn xua tan đi tất cả những ảo ảnh đã từng mê hoặc họ. Tiếng chửi rủa, tiếng than vãn về những đồng tiền đã mất, những năm tháng tuổi trẻ đã lãng phí, vang vọng trong không khí.

Lão Gia Phủ thở dài, giọng nói mang theo sự hối hận rõ rệt. "Thật không ngờ, chỉ trong vài ngày, mọi thứ lại thay đổi nhanh đến vậy. Ta từng lầm lỡ tin vào thứ hạnh phúc giả tạo đó, bỏ ra không ít vàng bạc để mua về những ảo ảnh. Giờ đây nhìn lại, ta chỉ thấy mình thật ngu ngốc và nông cạn." Ông ta khẽ lắc đầu, bộ râu dài khẽ đung đưa theo nhịp. "Những lời ngươi nói, Lý Minh, đã thực sự đánh thức ta. Cái sự trống rỗng khi ta đạt được cái gọi là 'hạnh phúc vĩnh cửu' ấy, giờ đây ta mới hiểu rõ nó đáng sợ đến nhường nào."

Lý Minh nhìn đám đông đang sôi sục, trong lòng y dâng lên một cảm giác phức tạp. Y nhẹ nhõm vì chân lý đã được chấp nhận, nhưng cũng nặng trĩu trách nhiệm khi chứng kiến hậu quả của một triết lý sai lầm. Y khẽ nói, giọng trầm ấm: "Khi con người đã nh���n ra giá trị thực, những ảo ảnh sẽ tự tan biến. Đây không phải là sự sụp đổ của một công ty, mà là sự sụp đổ của một ảo tưởng đã gieo rắc sự 'mất người' trong lòng biết bao sinh linh." Y thấy một cậu bé nhỏ đang nhặt lên một mảnh vỡ của thiết bị "hạnh phúc", ánh mắt tò mò nhưng cũng có chút sợ hãi. "Họ không cần những chiếc máy móc để cảm nhận cuộc đời, họ cần trái tim của chính mình."

Một vài người dân quá khích hơn bắt đầu nhặt đá ném vào tấm biển hiệu của công ty, tạo ra những tiếng va đập khô khốc. Lý Minh khẽ nhíu mày. Y không muốn sự thức tỉnh này lại dẫn đến bạo lực vô nghĩa. Y nhẹ nhàng đặt tay lên vai Lão Gia Phủ, rồi đi về phía đám đông, giơ tay ra hiệu trấn an. "Bình tĩnh! Sự thật đã thắng. Không cần phải dùng đến bạo lực để khẳng định chân lý. Hãy để họ tự sụp đổ bằng chính những lời dối trá của mình."

Những người dân xung quanh dần nhận ra Lý Minh – người đã có bài diễn thuyết chấn động. Họ dừng tay, lắng nghe lời y. Sức ảnh hưởng của Lý Minh giờ đây đã lớn đến mức, chỉ một câu nói của y cũng đủ để dẹp tan sự quá khích của đám đông. Đó là một minh chứng hùng hồn cho việc triết lý 'Nhân Đạo' đã bén rễ sâu sắc trong lòng người, tạo nên một sức mạnh tập thể không thể xem thường. Lý Minh nhìn họ, ánh mắt đầy sự kiên định. Y biết, đây chỉ là khởi đầu của một cuộc hành trình dài hơn. Sự sụp đổ nhanh chóng của 'công nghệ hạnh phúc' này cho thấy bất kỳ giải pháp nào không dựa trên bản chất thật của con người đều không bền vững, báo hiệu những thử thách tương tự có thể xuất hiện trong tương lai dưới các hình thức khác, đòi hỏi sự đoàn kết và hành động tập thể của người dân để bảo vệ 'giá trị sống chân thực'.

***

Chiều muộn, bầu trời Thành Vô Song bỗng trở nên âm u, những đám mây đen kịt từ xa kéo đến, bao phủ lấy vầng dương, báo hiệu một cơn giông sắp sửa ập đến. Một làn gió lớn thổi qua, mang theo hơi lạnh và bụi đất, cuốn bay những chiếc lá khô trên mặt đất, tạo nên một khung cảnh có phần bi tráng. Tại khu vực gần Cổng Thành Vọng Nguyệt, một trong những cửa ngõ chính của Thành Vô Song, không khí lại càng thêm căng thẳng. Cổng thành cao ngất, làm từ đá xanh kiên cố, với những tháp canh sừng sững hai bên và cánh cổng sắt khổng lồ, trông uy nghi và cổ kính. Các phù văn trận pháp được khắc sâu trên tường thành, ánh lên một vẻ huyền bí, dường như đang bảo vệ một bí mật nào đó. Tiếng vó ngựa, tiếng xe ngựa vội vã ra vào, tiếng lính gác hô hoán, tất cả đều mang một vẻ vội vã và lo lắng, trái ngược hẳn với sự náo nhiệt thường ngày của cổng thành.

Trước trụ sở chính của Công ty 'Vĩnh Hằng Hạnh Phúc', nằm ngay gần cổng thành, một đám đông khổng lồ đã tụ tập. Họ không còn là những nhóm nhỏ lẻ như buổi trưa, mà là một biển người rầm rập, mang theo đủ loại biểu ngữ viết tay: "Trả lại lương tâm!", "Hạnh phúc giả tạo, lừa dối nhân gian!", "Đòi lại công bằng!". Tiếng hô vang, tiếng la ó hòa cùng tiếng gió rít, tạo nên một âm thanh dữ dội, như một bản hùng ca đòi công lý. Mỗi gương mặt trong đám đông đều hằn lên sự phẫn nộ, sự thất vọng, nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng mới, một sự đoàn kết mạnh mẽ chưa từng có.

Chủ Công ty 'Vĩnh Hằng Hạnh Phúc' xuất hiện trước đám đông trong một bộ dạng thê thảm. Hắn là một người đàn ông trung niên, nhưng vẻ mặt hốc hác, nhợt nhạt như một cái xác không hồn. Đôi mắt trũng sâu vì mất ngủ và lo lắng, trang phục từng sang trọng giờ luộm thuộm, nhăn nhúm, không còn chút vẻ hào nhoáng nào. Hắn đứng trên một bục gỗ tạm bợ, tay cầm một tờ giấy, thân hình run rẩy như cây sậy trước gió. Hàng trăm ánh mắt phẫn nộ của dân chúng đổ dồn vào hắn, như những mũi tên sắc nhọn xuyên thấu.

"Thưa... thưa quý vị," Chủ Công ty lắp bắp, giọng nói khàn đặc và run rẩy đến nỗi gần như không nghe rõ. Tiếng la ó từ đám đông lại vang lên dữ dội, át đi lời hắn. "Trật tự! Trật tự!" Một vài người lính gác cố gắng duy trì trật tự, nhưng trước sức mạnh của hàng ngàn người, họ chỉ như những hạt cát giữa sa mạc.

Lý Minh đứng lẫn trong đám đông, không quá nổi bật, nhưng ánh mắt y vẫn dõi theo từng cử chỉ của Chủ Công ty. Y cảm nhận được sức mạnh to lớn của quần chúng khi họ đứng lên vì chân lý, một sức mạnh có thể lay chuyển cả một ngọn núi. Y biết, đây không chỉ là sự sụp đổ của một công ty, mà là sự sụp đổ của một hệ tư tưởng, của một "chấp niệm" sai lầm về hạnh phúc.

Khi đám đông tạm lắng xuống một chút, Chủ Công ty 'Vĩnh Hằng Hạnh Phúc' hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. "Tôi... tôi xin thông báo," giọng hắn vẫn run rẩy, nhưng đã rõ ràng hơn, "Công ty 'Vĩnh Hằng Hạnh Phúc' sẽ chính thức ngừng mọi hoạt động sản xuất và kinh doanh từ hôm nay. Chúng tôi... chúng tôi xin lỗi vì đã... đã gây ra những hiểu lầm, những tổn thất cho quý vị. Chúng tôi cam kết sẽ bồi thường đầy đủ cho tất cả những khách hàng bị ảnh hưởng, và sẽ chịu trách nhiệm trước pháp luật về mọi sai phạm." Hắn cúi gằm mặt xuống, như muốn chôn vùi sự nhục nhã của mình.

Lời tuyên bố của Chủ Công ty như một tiếng sét đánh ngang tai đám đông, rồi sau đó là một sự bùng nổ của những tiếng hoan hô, những tiếng vỗ tay rầm rộ và cả những tiếng khóc thút thít của những người đã chịu đựng quá nhiều. Cảm giác phẫn nộ dần chuyển thành sự thỏa mãn và nhẹ nhõm. Cuộc chiến đòi lại công lý, đòi lại "sự trọn vẹn của nhân sinh" đã giành được thắng lợi.

Lý Minh khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng cũng đầy suy tư nở trên môi y. Y biết, sự sụp đổ của công ty này là một kết quả tất yếu của "nhân quả". Hạnh phúc giả tạo không thể tồn tại mãi mãi trước khát vọng sống chân thực của con người. Sự kiện này là một bước ngoặt quan trọng, khẳng định rằng 'Nhân Đạo' không chỉ là một triết lý trừu tượng, mà là một lẽ sống có thể thay đổi cả xã hội. Sự đoàn kết và hành động tập thể của người dân để bảo vệ 'giá trị sống chân thực' đã củng cố nền móng cho một xã hội tự chủ, không còn phụ thuộc vào các thế lực siêu nhiên hay những lời hứa hão huyền. Lý Minh, qua sự kiện này, đã khẳng định vị thế của mình như một triết gia và lãnh đạo tư tưởng quan trọng của Kỷ nguyên Nhân Gian, người sẽ tiếp tục dẫn dắt những cuộc cách mạng tư tưởng khác.

***

Tối muộn, ánh trăng tròn vành vạnh treo lơ lửng giữa nền trời đêm thăm thẳm, rải ánh bạc xuống Thị Trấn An Bình, khiến mọi vật như được bao phủ trong một màn sương mờ ảo, huyền ảo. Không khí se lạnh của đêm khuya len lỏi qua từng con phố, mang theo hương hoa lài và mùi đất ẩm, tạo nên một sự tĩnh mịch đến lạ thường. Trong quán sách của Tạ Trần, ánh đèn lồng treo cao hắt bóng lên những kệ sách chất đầy tri thức, tạo nên một không gian ấm cúng và đầy suy tư. Mùi giấy cũ và trà thơm vẫn vương vấn, như một người bạn đồng hành thân thuộc.

Tạ Trần ngồi một mình bên bàn trà, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng đang soi rọi Thị Trấn An Bình đang dần chìm vào giấc ngủ sau một ngày đầy biến động. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, vẻ mặt an nhiên, điềm tĩnh, như đã biết trước mọi sự. Đối với hắn, mọi diễn biến của thế gian đều là một phần của dòng chảy "nhân quả", không có gì đáng ngạc nhiên.

Chẳng mấy chốc, cánh cửa quán sách khẽ mở, Ông Lão Tiều Phu và Lý Minh bước vào. Cả hai ��ều mang theo vẻ mệt mỏi sau một ngày dài, nhưng ánh mắt lại ánh lên sự nhẹ nhõm và một niềm tin sâu sắc. Lý Minh, với khuôn mặt hơi phờ phạc nhưng vẫn giữ được sự kiên định, tiến đến bàn trà, khẽ cúi đầu chào Tạ Trần. Ông Lão Tiều Phu đặt cây rìu cũ kỹ của mình vào một góc, rồi ngồi xuống đối diện Tạ Trần, gương mặt hiền hậu nhưng cũng đầy suy tư.

"Tiên sinh," Ông Lão Tiều Phu cất tiếng, giọng nói trầm ấm và chất phác. "Thật là một kết cục không thể tránh khỏi. Lòng người đã thức tỉnh, và khi chân lý đã được khai mở, không có thứ ảo ảnh nào có thể đứng vững." Ông nhìn Tạ Trần, ánh mắt đầy sự đồng tình. "Cái gọi là 'hạnh phúc vĩnh cửu' của Công ty 'Vĩnh Hằng Hạnh Phúc' cuối cùng cũng đã tan biến như bọt biển. Dân chúng đã tìm lại được chính mình."

Lý Minh tiếp lời, giọng nói tuy có chút mệt mỏi nhưng lại tràn đầy nhiệt huyết. "Vâng, tiên sinh. Công ty đã chính thức ngừng mọi hoạt động, và các học viện ủng hộ 'hạnh phúc nhân tạo' cũng đang đối mặt với sự tẩy chay gay gắt. Cuộc chiến vì chân lý vẫn còn dài, nhưng ít nhất, chúng ta đã thắng một trận quan trọng. Người dân đã hiểu rằng, sống một đời bình thường, chấp nhận mọi cung bậc cảm xúc, mới là hạnh phúc đích thực, chứ không phải thứ hạnh phúc được chế tạo sẵn." Y nhìn Tạ Trần, ánh mắt ẩn chứa một niềm biết ơn sâu sắc. "Tất cả là nhờ tiên sinh đã khai sáng cho tôi, và cho cả nhân gian này."

Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười ẩn chứa sự thấu hiểu vô hạn. Hắn đưa chén trà cho Ông Lão Tiều Phu và Lý Minh, hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong không khí se lạnh. "Mỗi sự tan vỡ đều là khởi đầu cho một điều mới. Quan trọng là bài học mà con người học được từ những tan vỡ đó, và liệu họ có đủ dũng khí để tiếp tục bước đi trên con đường của chân lý." Hắn dừng lại một lát, rồi tiếp tục, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng: "Thiên Đạo suy kiệt, tiên môn không còn. Nhưng nhân gian lại đang trỗi dậy, tìm kiếm một lẽ sống mới. Điều này chứng tỏ rằng, bản chất của sự tồn tại không nằm ở quyền năng hay sự bất tử, mà nằm ở chính 'nhân tính' và khả năng "sống một đời bình thường" với đầy đủ hỉ nộ ái ố."

Lý Minh và Ông Lão Tiều Phu lắng nghe, trong lòng dâng lên một sự tôn kính sâu sắc. Họ biết Tạ Trần không phải là một tu sĩ, nhưng trí tuệ và sự thấu hiểu của hắn lại vượt xa mọi vị tiên nhân mà họ từng biết. Hắn không cần pháp lực, không cần thần thông, chỉ bằng "nhân quả" và "nhân tâm" đã "phá cục" của cả một kỷ nguyên.

Tạ Trần lại nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng vẫn soi rọi khắp không gian. "Sự sụp đổ nhanh chóng của 'công nghệ hạnh phúc' này cho thấy bất kỳ giải pháp nào không dựa trên bản chất thật của con người đều không bền vững. Sẽ có những 'chấp niệm' mới nảy sinh, những hình thức 'mất người' mới có thể xuất hiện trong tương lai dưới các hình thức khác. Nhưng chừng nào con người còn giữ được 'nhân tính', còn dám đối mặt với sự 'vô thường' của cuộc đời, thì 'Nhân Đạo' sẽ không bao giờ tàn lụi."

Hắn khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ nhõm nhưng cũng ẩn chứa chút suy tư về tương lai. "Vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá. Và con người, sẽ không ngừng tìm kiếm ý nghĩa thực sự của sự tồn tại, không phải qua con đường thành tiên, mà là qua việc sống một đời trọn vẹn, chân thực giữa nhân gian."

Ông Lão Tiều Phu và Lý Minh gật đầu đồng tình. Ánh trăng lung linh trên những mái ngói cổ kính, soi rọi lên hình bóng ba con người đang ngồi giữa quán sách, như ba trụ cột của một kỷ nguyên mới đang dần định hình. Dù Thiên Đạo có sụp đổ, dù tiên môn có không còn, thì ánh sáng của 'Nhân Đạo' vẫn sẽ tiếp tục soi đường, dẫn dắt con người trên hành trình tìm kiếm ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Lý Minh biết rằng, vai trò của y trong việc dẫn dắt cuộc cách mạng tư tưởng này mới chỉ bắt đầu. Y sẽ tiếp tục gieo mầm triết lý, để mỗi con người đều có thể tìm thấy 'sự trọn vẹn của nhân sinh' trong chính cuộc sống bình thường của mình.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free