Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1114: Quán Sách Nơi Gieo Mầm Chân Tình: Vị Ngọt Đắng Của Cảm Xúc

Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm tĩnh mịch, nhưng những suy tư của Tạ Trần vẫn còn vương vấn trong không gian quán sách nhỏ. Hắn đã trải qua một đêm dài, trằn trọc với những dòng suy ngẫm về sự phức tạp của lòng người, về hành trình "Chân Thực Sống" mà nhân loại đang bước vào. Ánh sáng đầu tiên của ngày mới khẽ chạm vào trang sách, như đánh thức những câu chữ cổ xưa, mang theo một lời hứa hẹn về sự khởi đầu.

Mùi giấy cũ, mực tàu, và trầm hương vẫn vấn vít, hòa quyện cùng làn gió sớm mai mang theo hơi sương lành lạnh. Tạ Trần đứng dậy, vươn vai nhẹ nhõm, cảm giác như những g��nh nặng vô hình đã được trút bỏ phần nào. Hắn biết, con đường phía trước còn rất dài, nhưng mỗi bước đi nhỏ bé, mỗi sự thức tỉnh trong lòng người, đều là những viên gạch vững chắc xây nên một "Nhân Đạo" mới.

***

Thị Trấn An Bình, dưới ánh nắng chiều tà dịu nhẹ, lại khoác lên mình một vẻ đẹp trầm lắng, hiền hòa. Những ngôi nhà gỗ và gạch đơn giản, mộc mạc san sát nhau, các quán trọ và cửa hàng vẫn tấp nập khách ra vào. Tiếng nói chuyện rì rầm, tiếng rao hàng lanh lảnh, tiếng xe ngựa lộc cộc trên con đường đá, và tiếng bước chân vội vã của người qua lại tạo nên một bản hòa ca quen thuộc, ồn ào vừa phải nhưng vẫn giữ được vẻ yên bình cố hữu của một trấn nhỏ ven sông. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường, mùi gỗ mục, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, và cả mùi mồ hôi của những người lao động cần mẫn, tất cả quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị rất đỗi "nhân gian", rất đỗi chân thật. Khí hậu ôn hòa, nắng vàng như rót mật qua từng kẽ lá, hắt nhẹ qua khung cửa sổ quán sách của Tạ Trần, rọi lên những giá sách cao ngất, phủ bụi thời gian.

Tạ Trần, thân hình gầy gò trong bộ áo vải bố cũ kỹ, đang trầm tư pha trà. Động tác của hắn chậm rãi, khoan thai, mỗi cử chỉ đều toát lên một vẻ thanh tịnh, thoát tục, dù hắn chỉ là một phàm nhân. Hắn không có vẻ cường tráng của người luyện võ, càng không có tiên khí lảng bảng của tu sĩ, nhưng đôi mắt sâu thẳm của hắn lại chứa đựng cả một vũ trụ triết lý, dường như có thể nhìn thấu mọi ngóc ngách của nhân tâm. Làn da trắng nhợt do ít tiếp xúc với nắng gió, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng bằng một dải lụa đơn giản, càng khiến hắn thêm phần thư sinh, thoát tục. Mùi trà Long Tỉnh thanh tao lan tỏa, hòa cùng mùi giấy cũ, mực tàu và hương trầm nhẹ, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, sâu lắng hiếm thấy giữa chốn nhân gian ồn ã.

Đúng lúc ấy, cánh cửa quán sách khẽ mở, hai bóng hình quen thuộc lách mình bước vào. Đó là Thư Đồng Tiểu An và Tiểu Đường. Tiểu An, với dáng người gầy gò và đôi mắt toát lên vẻ thông minh, nhanh nhẹn, khoác trên m��nh chiếc áo vải thô đã sờn cũ, nhưng tinh thần lại hừng hực như ngọn lửa. Tiểu Đường, mập mạp và hiền lành, khuôn mặt tròn trịa luôn nở nụ cười tươi tắn, vẫn trung thành với chiếc túi bánh kẹo tự làm treo bên hông. Cả hai đứa trẻ, với vẻ nhiệt huyết của tuổi trẻ, mang theo một luồng sinh khí mới vào không gian trầm mặc của quán sách.

"Tiên sinh! Tiên sinh!" Thư Đồng Tiểu An reo lên, giọng nói còn mang theo chút hơi thở gấp gáp vì chạy vội. "Phong trào 'Chân Thực Sống' đang lan rộng thật nhanh, nhanh đến mức con cũng không ngờ tới! Ở Thành Vô Song, người ta bắt đầu tổ chức những buổi trò chuyện công khai, những buổi diễn kịch tái hiện cuộc sống thường nhật, thậm chí còn có cả những cuộc thi kể chuyện về 'cảm xúc thật' của mình nữa!"

Tiểu Đường cũng gật đầu lia lịa, đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ ngạc nhiên và phấn khích. "Đúng vậy, anh Tạ Trần! Nhiều người đã bỏ 'Thiết Bị Huyễn Cảnh' rồi! Họ nói rằng, cảm giác được nhìn thấy bầu trời thật, được chạm vào cỏ cây thật, còn tuyệt vời hơn gấp vạn lần nh��ng ảo ảnh lung linh kia! Nhưng..." Tiểu Đường khẽ hạ giọng, vẻ mặt có chút đăm chiêu hiếm thấy, "nhưng nhiều người vẫn còn ngại ngùng, vẫn còn e sợ khi phải nói ra những điều thật lòng của mình. Họ sợ bị người khác cười chê, sợ bị đánh giá, sợ bị coi là yếu đuối..."

Tạ Trần nhẹ nhàng đặt chén trà đã pha xong xuống bàn, ánh mắt hắn nhìn hai đứa trẻ đầy thấu hiểu. Giọng nói của hắn trầm ấm, điềm tĩnh, như dòng suối mát chảy qua những vách đá sỏi cuội. "Đó là một điều dễ hiểu, Tiểu Đường. Con người ta, từ ngàn xưa, đã học cách che giấu cảm xúc của mình, coi đó là một thứ áo giáp để tự bảo vệ. Đặc biệt là sau một thời gian dài chìm đắm trong 'Thiết Bị Huyễn Cảnh', nơi mọi thứ đều có thể được giả lập, nơi người ta có thể sống một cuộc đời khác, trở thành một con người khác mà không cần đối mặt với những thiếu sót của bản thân. Việc đối diện với cái 'thực' luôn đòi hỏi dũng khí."

Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng chát ban đầu nhanh chóng tan chảy thành hậu vị ngọt ngào nơi cuống h��ng. "Vậy thì, chúng ta hãy tạo ra một nơi mà họ không cần phải sợ hãi. Một nơi mà mọi gánh nặng, mọi nỗi sợ hãi đều có thể được trút bỏ. Một nơi để kể chuyện đời." Tạ Trần mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng lại mang một sức hút lạ kỳ, như thể ẩn chứa vạn điều sâu xa.

Thư Đồng Tiểu An và Tiểu Đường nhìn nhau, đôi mắt chúng lấp lánh sự tò mò. "Một nơi để kể chuyện đời?" Tiểu An lặp lại, cố gắng nắm bắt ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Tạ Trần. "Ý tiên sinh là, quán sách này sao ạ?"

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt lướt qua những giá sách cũ kỹ, nơi cất giữ vô vàn câu chuyện của tiền nhân. "Phải. Quán sách này vốn dĩ đã là nơi cất giữ những câu chuyện, những triết lý. Nay, nó sẽ trở thành nơi để những câu chuyện 'sống' được cất lên, được lắng nghe và được thấu hiểu. Mỗi người đều có một câu chuyện, một hành trình, một nỗi niềm riêng. Và mỗi câu chuyện ấy, dù nhỏ bé đến đâu, đều là một mảnh ghép quý giá làm nên bức tranh vĩ đại của 'Nhân Đạo'."

Hắn đứng dậy, bước đ���n bên cửa sổ, nhìn ra dòng người đang hối hả bên ngoài. Tiếng rao hàng vẫn vang vọng, tiếng cười nói vẫn rộn ràng. Nhưng trong sâu thẳm những âm thanh đó, Tạ Trần cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế, một khát khao tiềm ẩn muốn được sống một cách chân thật hơn, mãnh liệt hơn. "Cuộc sống bình thường không phải là không có thử thách, mà là khả năng đối diện với mọi thử thách bằng trái tim chân thật. 'Thiên Đạo' có thể sụp đổ, nhưng 'Nhân Đạo' sẽ luôn tìm được con đường của mình, miễn là con người còn biết lắng nghe, còn biết yêu thương, và còn dám sống trọn vẹn trong từng khoảnh khắc." Hắn lẩm bẩm, như tự nói với chính mình, cũng như gửi gắm một thông điệp vô hình vào không gian.

Tiểu An và Tiểu Đường im lặng lắng nghe, ánh mắt chúng dần sáng bừng lên. Chúng hiểu rằng, Tạ Trần không chỉ gợi ý một hành động đơn thuần, mà còn mở ra một cánh cửa mới cho phong trào "Chân Thực Sống", một cánh cửa dẫn vào chiều sâu của tâm hồn con người. Quán sách nhỏ bé này, dưới bàn tay của Tạ Trần, sẽ không chỉ là nơi lưu gi�� tri thức, mà còn là nơi gieo mầm cho những hạt giống cảm xúc chân thật, nơi con người có thể tìm thấy sự đồng cảm và thấu hiểu.

***

Tối muộn, khi vầng trăng đã lên cao, rải ánh bạc dịu dàng khắp Thị Trấn An Bình, quán sách của Tạ Trần đã khoác lên mình một diện mạo mới. Không còn là những hàng ghế ngay ngắn đối diện quầy, thay vào đó là những chiếc ghế gỗ được sắp xếp thành một vòng tròn nhỏ giữa gian phòng. Ánh đèn dầu leo lét, hắt bóng những giá sách cao ngất, tạo nên một bầu không khí bình yên, cổ kính, tràn ngập mùi giấy cũ, mực và hương trà thanh khiết. Tiếng gió heo may khẽ lùa qua khe cửa, tạo nên những âm thanh xào xạc mơ hồ, như lời thì thầm của thời gian. Nơi đây, thời gian dường như trôi chậm lại, mọi lo toan, vội vã của thế giới bên ngoài đều bị bỏ lại sau cánh cửa.

Vài người dân Thị Trấn An Bình, những gương mặt quen thuộc mà Tạ Trần đã gặp trên phố, giờ đang ngồi đó. Ánh mắt họ tò mò, có chút dè dặt, nhưng cũng không kém phần khao khát. Họ là những người đã từ bỏ "Thiết Bị Huy���n Cảnh", những người đang tìm kiếm một điều gì đó chân thật hơn, nhưng lại chưa biết bắt đầu từ đâu. Giữa những người khách đầu tiên ấy, có Bà Lão Bán Nước, lưng còng, tóc bạc phơ nhưng vẻ mặt hiền từ, phúc hậu; Lão Khách Buôn béo tốt, ăn mặc sang trọng nhưng ánh mắt ẩn chứa nhiều suy tư; và Tiểu Thư Hàng Xóm xinh đẹp, dịu dàng, đôi mắt ngây thơ nhưng lại bẽn lẽn cúi đầu. Thư Đồng Tiểu An và Tiểu Đường cũng ngồi đó, ánh mắt chúng chăm chú nhìn Tạ Trần, người đang ngồi đối diện, nhẹ nhàng pha trà.

Tạ Trần không nói gì, chỉ rót trà mời từng người. Hắn hiểu, sự khởi đầu luôn là khó khăn nhất, đặc biệt là khi phải mở lòng mình. Hắn không thúc ép, chỉ kiên nhẫn chờ đợi, tạo ra một không gian an toàn, ấm cúng để những bức tường vô hình trong lòng người có thể dần dần sụp đổ. Hắn biết, có những cảm xúc đã bị chôn vùi quá lâu, cần thời gian để hồi sinh, cần sự an ủi để cất lên tiếng nói.

Và rồi, sự im lặng được phá vỡ bởi một tiếng thở dài khe khẽ từ Bà Lão Bán Nước. Bà lão nâng chén trà lên môi, nhấp một ngụm nhỏ, rồi khẽ đặt xuống. Đôi mắt già nua của bà nhìn vào hư không, như đang tìm kiếm một hình bóng đã xa. Giọng nói của bà run run, mang theo chút nghẹn ngào, nhưng cũng đầy sự nhẹ nhõm khi được nói ra.

"Hồi đó... lão nhà tôi... ông ấy thích nhất là ăn bánh trôi nước do tôi tự làm." Bà lão bắt đầu, tiếng nói yếu ớt nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. "Ông ấy bảo, bánh của tôi có vị đặc biệt, vị của tình yêu thương. Giờ thì... ông ấy đi rồi. Mỗi lần làm bánh, tôi lại thấy vui... vui vì nhớ lại những kỷ niệm đẹp đẽ, những khoảnh khắc chúng tôi bên nhau. Nhưng cũng thấy buồn... buồn vì không còn ai khen bánh của tôi ngon nhất nữa." Bà lão khẽ đưa tay lên lau giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhăn nheo, nhưng nụ cười trên môi bà vẫn thật hiền từ. "Cảm giác đó... vừa vui vừa buồn. Tôi không biết có phải là kỳ lạ không, thưa công tử?"

Tạ Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt hắn ấm áp, thấu hiểu. Hắn không phán xét, không đưa ra lời khuyên sáo rỗng, chỉ đơn thuần là lắng nghe và thừa nhận. "Đó là một cảm xúc rất thật, thưa bà." Giọng nói trầm tĩnh của hắn như một làn gió mát lành, xoa dịu nỗi lòng bà lão. "Nỗi nhớ và niềm vui, chúng không hề mâu thuẫn. Chúng là hai mặt của cùng một đồng xu, một phần không thể thiếu của tình yêu thương sâu sắc mà bà dành cho cố nhân. Con người ta thường nghĩ rằng cảm xúc phải rõ ràng, phải hoặc vui hoặc buồn, nhưng thực tế, cuộc đời là một dòng chảy phức tạp của vô vàn cảm xúc đan xen. Chấp nhận cả niềm vui và nỗi buồn, chấp nhận cả sự mất mát và những kỷ niệm đẹp đẽ, đó chính là cách để bà giữ trọn vẹn tình yêu thương ấy trong trái tim mình."

Bà Lão Bán Nước ngước nhìn Tạ Trần, đôi mắt bà ngời lên một sự nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Bà gật đầu lia lịa, như thể bao nhiêu gánh nặng đè nén trong lòng đã được cởi bỏ. Một nụ cười thanh thản nở trên môi bà, chân thật và rạng rỡ hơn bất kỳ nụ cười nào Tạ Trần từng thấy trong "Thiết Bị Huyễn Cảnh". Bà lão không còn lau nước mắt nữa, chỉ đơn thuần là mỉm cười.

Lão Khách Buôn, người ban đầu ngồi im lặng, vẻ mặt vẫn còn chút thực dụng và dè dặt, giờ đây khẽ nhúc nhích. Ánh mắt ông ta chuyển từ Bà Lão Bán Nước sang Tạ Trần, rồi dừng lại ở chén trà trên tay mình. Ông ta khẽ hắng giọng, như thể đang cân nhắc xem có nên mở lời hay không. Kế bên, Tiểu Thư Hàng Xóm vẫn cúi đầu, nhưng Tạ Trần nhận thấy, ánh mắt nàng đã không còn quá bối rối như ban đầu, mà bắt đầu lấp lánh một tia sáng của sự tò mò, của một khao khát muốn được chia sẻ.

Bầu không khí trong quán sách dần trở nên ấm cúng hơn, thân mật hơn. Những câu chuyện đầu tiên đã được cất lên, như những hạt giống đầu tiên được gieo xuống mảnh đất khô cằn của tâm hồn, hứa hẹn một mùa màng bội thu của những cảm xúc chân thật. Tạ Trần biết, đây chính là khởi đầu của một hành trình mới, không chỉ cho những người ngồi trong quán sách này, mà còn cho cả "Nhân Đạo" đang dần được tái sinh.

***

Đêm khuya càng lúc càng sâu, trăng trên cao vằng vặc, soi rõ từng chi tiết trong quán sách của Tạ Trần. Tiếng nói chuyện dần cởi mở hơn, không còn sự dè dặt hay ngần ngại ban đầu. Tiếng thở dài xen lẫn tiếng cười khúc khích, tiếng chén trà va nhẹ vào nhau, và đôi khi là những khoảng lặng ý nghĩa, nơi mọi người chỉ đơn thuần lắng nghe và cảm nhận. Mùi trà thơm, mùi giấy cũ và hương trầm nhẹ nhàng vẫn vấn vít, nhưng giờ đây còn hòa quyện với một mùi hương vô hình của sự đồng cảm và thấu hiểu. Bầu không khí đã hoàn toàn chuyển mình, từ sự dè dặt ban đầu sang một sự ấm cúng, thân mật, nơi mỗi người đều cảm thấy an toàn để bộc lộ những góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn mình.

Câu chuyện của Bà Lão Bán Nước, tuy giản dị nhưng lại có sức mạnh kỳ lạ, như một chìa khóa mở ra cánh cửa của lòng người. Lão Khách Buôn, người vốn chỉ quan tâm đến lợi nhuận và những con số khô khan, giờ đây cũng không thể giữ được sự im lặng của mình. Ông ta hắng giọng, vẻ mặt béo tốt, khôn ngoan thường ngày giờ đây lại lộ rõ vẻ trầm tư, thậm chí có chút bối rối.

"Ta... ta cũng có một câu chuyện." Giọng Lão Khách Buôn trầm khàn, vang lên đầy bất ngờ. "Cả đ���i ta chỉ biết buôn bán, kiếm tiền. Cứ nghĩ tiền bạc có thể mua được tất cả, mua được danh vọng, mua được sự tôn trọng. Nhưng rồi... có một lần, ta trắng tay. Mọi của cải, mọi công sức ta gây dựng bao năm bỗng chốc tan thành mây khói vì một chuyến hàng bị cướp. Ta sợ hãi... sợ hãi đến mức không dám đối diện với vợ con. Ta nghĩ mình là một kẻ thất bại, một gánh nặng. Đêm đó, ta ngồi trong căn nhà trống rỗng, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, chỉ muốn buông xuôi tất cả."

Ông ta dừng lại, thở dài một hơi thật sâu, như trút đi bao nhiêu gánh nặng từ ký ức. "Nhưng rồi... khi vợ con ta đến, họ không trách móc. Họ chỉ im lặng ôm lấy ta, nói rằng chỉ cần ta còn sống, còn ở bên họ, thì mọi thứ đều không quan trọng. Ánh mắt tin tưởng của họ... cái ôm ấm áp đó... khiến ta bừng tỉnh. Ta nhận ra, thứ mình sợ hãi không phải là mất tiền, mà là mất đi niềm tin của những người mình yêu thương. Và thứ mình có được, thứ quý giá hơn vạn lượng vàng, chính là tình yêu thương vô điều kiện của gia đình. Cảm giác đó... nó còn hơn cả ki��m được vạn lượng vàng, thưa Tạ công tử. Nó khiến ta có sức mạnh để đứng dậy, để gây dựng lại từ hai bàn tay trắng." Lão Khách Buôn ngẩng đầu, đôi mắt đã không còn vẻ thực dụng thường thấy, mà ánh lên một sự chân thành hiếm có.

Tiểu Thư Hàng Xóm, người vẫn giữ vẻ bẽn lẽn từ đầu, giờ đây lại khẽ nhúc nhích. Nàng ngẩng đầu lên, khuôn mặt xinh đẹp, ngây thơ giờ đây đỏ ửng vì sự ngượng ngùng, nhưng đôi mắt nàng lại lấp lánh một sự quyết tâm lạ thường. "Cháu... cháu cũng có một điều muốn nói." Giọng nàng nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, nhưng lại thu hút sự chú ý của mọi người. "Cháu không có những câu chuyện lớn lao như bà lão hay chú khách buôn. Cháu... cháu chỉ muốn được tự tay trồng một vườn hoa thật đẹp, không phải vì bán được tiền, hay vì muốn được người khác khen ngợi. Cháu chỉ muốn trồng nó... vì nó đẹp thôi ạ. Cháu muốn mỗi sáng thức dậy, được nhìn thấy những bông hoa mình chăm sóc nở rộ, được ngửi hương thơm của chúng. Cháu biết điều này có vẻ ngớ ngẩn... nhưng đó là ước mơ chân thật nh���t của cháu."

Tạ Trần gật đầu, ánh mắt hắn khuyến khích, không chút phán xét. Hắn biết, trong thế giới bị chi phối bởi danh lợi và tu tiên, một ước mơ giản dị như vậy có thể bị coi là "ngớ ngẩn" hay "vô dụng". Nhưng đối với Tạ Trần, đó lại là một vẻ đẹp thuần khiết, một biểu hiện chân thật nhất của tâm hồn.

"Cảm xúc không có đúng sai, chỉ có chân thật hay không." Tạ Trần chậm rãi nói, giọng hắn vang vọng khắp gian phòng, như một lời khẳng định, một chân lý vĩnh hằng. "Mỗi câu chuyện, mỗi niềm vui, mỗi nỗi buồn, mỗi nỗi sợ hãi, mỗi ước mơ dù lớn lao hay giản dị, đều là một phần không thể thiếu của cuộc đời. Chúng là những sợi chỉ dệt nên tấm thảm cuộc sống muôn màu. Việc dám đối diện, dám chấp nhận và dám chia sẻ những cảm xúc ấy, dù cho chúng có vẻ yếu đuối hay không hoàn hảo, chính là biểu hiện cao nhất của sự dũng cảm, là cách để con người tìm thấy chính mình, tìm thấy sự kết nối với người khác, và tìm thấy ý nghĩa thật sự của cuộc sống. Đó chính là 'Chân Thực Sống', là 'Nhân Đạo'."

Thư Đồng Tiểu An và Tiểu Đường chăm chú lắng nghe, ánh mắt chúng sáng bừng. Chúng hiểu thêm về sự đa dạng của lòng người, về những chiều sâu cảm xúc mà "Thiết Bị Huyễn Cảnh" không bao giờ có thể tái tạo. Người Kể Chuyện, vốn đã ngồi cạnh từ lúc nào, khẽ vuốt râu, mỉm cười mãn nguyện. Dáng người gầy gò, vẻ mặt hóm hỉnh của y ẩn chứa một sự thấu hiểu sâu sắc. Y biết, những câu chuyện được kể đêm nay sẽ không chỉ dừng lại ở đây, mà sẽ được y chắp bút, được y kể lại, trở thành nguồn cảm hứng cho những tác phẩm văn học, nghệ thuật mới, định hình văn hóa của kỷ nguyên "Nhân Đạo".

Quán sách của Tạ Trần, trong đêm khuya tĩnh mịch, đã trở thành một hải đăng, một điểm tựa cho những tâm hồn lạc lối tìm về bến bờ của sự chân thật. Nó không chỉ là nơi kể chuyện, mà còn là một hình thức trị liệu tinh thần, nơi những nỗi đau được sẻ chia, những niềm vui được nhân đôi, và những ước mơ được chắp cánh. Tạ Trần nhìn những gương mặt đang dần trở nên thanh thản, nhẹ nhõm, hắn biết, mặc dù "Thiên Đạo" có thể sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và việc thấu hiểu cảm xúc con người, việc chấp nhận mọi hỉ nộ ái ố của cuộc đời, có thể chính là chìa khóa để giải đáp chúng. Con đường "Nhân Đạo" còn dài, nhưng những bước chân đầu tiên, bằng sự chân thật và lòng dũng cảm, đã được vững chắc đặt xuống.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free