Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Nhân gian bất tu tiên - Chương 1096: Hành Trình Của Linh Hồn: Khúc Ca Giữa Bình Minh Giả Tạo

Đêm đã khuya, vạn vật chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió lùa khe khẽ qua mái hiên quán sách của Tạ Trần, như khúc nhạc của vũ trụ đang ngân nga một điệu bi ca trầm lắng. Trăng non ẩn hiện sau những tầng mây mỏng, rải thứ ánh sáng bạc nhợt nhạt lên khung cửa sổ, nơi Tạ Trần vẫn ngồi bất đ���ng trước Nhân Quả Luân Bàn. Bàn tay anh, gầy gò và trắng nhợt như thể chưa từng vướng bụi trần, khẽ đặt cây bút lông xuống, hoàn tất dòng chữ cuối cùng trên trang giấy đã úa màu thời gian. Mực đen thấm vào giấy, như khắc sâu một triết lý vĩnh hằng, một lời tiên tri cho tương lai mờ mịt. Anh nhẹ nhàng vuốt ve bìa sách, một nụ cười mờ nhạt ẩn hiện trên đôi môi, không phải vì niềm vui chiến thắng, mà là sự bình yên đến từ việc đã hoàn thành một sứ mệnh vô hình.

Ánh sáng yếu ớt từ Nhân Quả Luân Bàn phản chiếu lên khuôn mặt thanh tú của Tạ Trần, làm nổi bật đôi mắt sâu thẳm luôn ánh lên vẻ tỉnh táo và suy tư. Anh đã dành biết bao ngày đêm, bao tâm huyết để chắt lọc từng ý tưởng, từng câu chữ, không phải để sáng tạo ra một tuyệt tác văn chương, mà là để gieo một hạt giống vào mảnh đất tâm hồn khô cằn của nhân loại. Cuốn sách này, 'Hành Trình Của Linh Hồn', không phải là một cuốn kinh thư tu luyện, càng không phải là một bài luận trực tiếp công kích 'hạnh phúc vô điều kiện' của Lạc Vũ. Nó là một khúc ca về sự l���a chọn, về những trải nghiệm cá nhân, về cái giá của sự trưởng thành và ý nghĩa đích thực của một đời người.

Tạ Trần tự nhủ, giọng nói trầm ấm chỉ đủ để chính anh nghe thấy, như một lời thì thầm với vũ trụ bao la: “Hạnh phúc đích thực không nằm ở đích đến, mà ở hành trình... và những lựa chọn tạo nên nó.” Anh hiểu rằng, để kéo con người ra khỏi ảo ảnh ngọt ngào của Lạc Vũ, không thể dùng vũ lực hay quyền uy, cũng không thể dùng những lời giáo huấn sáo rỗng. Phải chạm đến tận cùng bản chất của họ, khơi gợi khát vọng tự do, ý chí sinh tồn, và ý nghĩa của việc "sống" một cách trọn vẹn, chân thực. Con người đã "mất người" quá lâu, đã chìm đắm trong sự dễ dãi đến mức quên mất cái giá của sự tồn tại. Cuốn sách này, chính là một nỗ lực để nhắc nhở họ về cái giá ấy, về những giá trị bị lãng quên.

Anh khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận từng sợi tơ nhân quả đang rung động quanh mình. Mỗi câu chữ anh viết ra không chỉ là mực trên giấy, mà là những mắt xích mới đang được tạo thành, những hạt mầm tư tưởng đang được gieo trồng. Anh biết, con đường này sẽ dài, sẽ gian nan, nhưng đó là con đường duy nhất để phá vỡ cái cục diện bi tráng mà Thiên Đạo suy kiệt đã tạo ra. Phải chăng, chính sự sụp đổ của Thiên Đạo lại là cơ hội để con người tự định nghĩa lại giá trị của mình, tự kiến tạo nên một Nhân Đạo mới, không dựa vào quyền năng thần thánh, mà dựa vào sức mạnh nội tại của chính mỗi cá nhân?

Đã đến lúc, Tạ Trần khẽ thở dài, mùi giấy cũ và mực mới quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng của tri thức. Anh cẩn thận cất bản thảo vào một chiếc hộp gỗ đơn giản, được chạm khắc hoa văn cổ xưa. Chiếc hộp không hề có khóa, như thể hàm ý rằng tri thức không cần phải giam cầm, mà cần được tự do lan tỏa.

“Tiểu An, con đã ngủ chưa?” Anh khẽ gọi, giọng nói không quá lớn, nhưng đủ để xuyên qua sự tĩnh mịch của đêm tối.

Từ gian phòng bên cạnh, một tiếng động khẽ khàng vang lên. Cánh cửa gỗ ọp ẹp mở ra, Thư Đồng Tiểu An, với mái tóc còn rối bời và đôi mắt dụi dụi, bước ra. Thằng bé gầy gò, đôi mắt toát lên vẻ thông minh, nhưng giờ phút này lại đầy vẻ ngái ngủ. Mặc dù còn nhỏ, Tiểu An đã thể hiện sự hiếu học và lòng trung thành tuyệt đối với tiên sinh của mình. Thằng bé mặc chiếc áo vải thô cũ kỹ, hơi run rẩy vì gió lạnh cuối đêm.

“Dạ, tiên sinh gọi con?” Tiểu An lí nhí hỏi, cố gắng giữ cho giọng mình không quá ngái ngủ. Thằng bé vẫn chưa hiểu hết tầm quan trọng của những gì tiên sinh mình đang làm, nhưng luôn tin tưởng vô điều kiện.

Tạ Trần mỉm cười nhẹ. “Lại làm con thức giấc rồi. Ta có việc này muốn nhờ con.” Anh chìa chiếc hộp gỗ ra trước mặt Tiểu An. “Đây là bản thảo cuối cùng của một cuốn sách mới. Ta muốn con mang nó đến Lão Bán Sách Cũ ở đầu phố vào sáng mai. Nhờ ông ấy in ấn và phát hành ra khắp Thị Trấn An Bình, càng nhiều càng tốt.”

Tiểu An ngước nhìn chiếc hộp, rồi nhìn lên tiên sinh. “Là sách gì vậy ạ? Lần này có phải là về Thiên Đạo, hay về cách phá giải những cạm bẫy của Lạc Vũ không ạ?” Thằng bé tò mò hỏi, gương mặt vẫn còn hiện rõ sự bối rối trước sự sâu sắc của những cuốn sách trước đây của Tạ Trần. Trong tâm trí Tiểu An, sách của tiên sinh luôn gắn liền với những vấn đề to lớn của thế giới.

Tạ Trần lắc đầu. “Không phải. Cuốn sách này... nó nói về 'Hành Trình Của Linh Hồn'. Nó không nói về tu tiên, cũng không trực tiếp nhắc đến những công nghệ của Lạc Vũ. Nó chỉ nói về ý nghĩa của sự lựa chọn, của trải nghiệm cá nhân, và về giá trị của một cuộc sống trọn vẹn, chân thực. Con cứ nói với Lão Bán Sách Cũ rằng, đây là lời tự sự của một người đã từng đi qua nhiều nẻo đường, đã từng nhìn thấy nhiều ảo ảnh, và cuối cùng tìm thấy ý nghĩa trong chính cuộc sống bình thường.”

Tiểu An gật đầu, tuy vẫn chưa hoàn toàn hiểu hết, nhưng lòng tin vào tiên sinh đã đủ để thằng bé chấp nhận. Thằng bé ôm lấy chiếc hộp gỗ, cảm nhận sự thô ráp của nó, cùng với một sự ấm áp vô hình tỏa ra từ bên trong. “Dạ, con sẽ làm ngay sáng mai ạ.”

“Tốt lắm. Giờ thì con cứ nghỉ ngơi đi. Ngày mai sẽ là một ngày bận r��n.” Tạ Trần nhẹ nhàng nói, rồi anh lại hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm dần nhường chỗ cho những tia sáng đầu tiên của bình minh. Bình minh giả tạo của một thế giới đang chìm đắm trong 'hạnh phúc' vô điều kiện, nhưng cũng là bình minh của một hy vọng mong manh, được gieo trồng từ những hạt giống triết lý sâu sắc nhất. Anh biết rằng, cuốn sách này không phải là một phép màu, không thể thay đổi mọi thứ trong chốc lát. Nhưng nó là một tiếng chuông, một lời nhắc nhở, một ngọn đèn soi sáng cho những linh hồn đang lạc lối.

***

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của mặt trời len lỏi qua những mái nhà gỗ và gạch đơn giản của Thị Trấn An Bình, cuộc sống nơi đây đã bắt đầu nhộn nhịp trở lại, nhưng theo một cách rất khác. Tiếng nói chuyện, tiếng rao hàng, tiếng xe ngựa vẫn vang vọng khắp các con phố, hòa cùng mùi thức ăn thoang thoảng, mùi gỗ mới và mùi đất ẩm sau một đêm sương. Tuy nhiên, trong cái vẻ nhộn nhịp vừa phải ấy, vẫn có thể nhận thấy sự thờ ơ, sự lười biếng của nhiều người dân, những người đã quá quen với việc đắm chìm trong 'hạnh phúc' ảo do thiết bị của Lạc Vũ mang lại.

Giữa không khí ấy, một cuốn sách mới lặng lẽ xuất hiện. Thư Đồng Tiểu An, sau khi đã thức dậy từ sớm và dùng bữa sáng đơn giản, đã mang chiếc hộp gỗ đến tiệm sách nhỏ của Lão Bán Sách Cũ ở đầu phố. Lão bán sách, một người đàn ông tóc bạc phơ với cặp kính lão trễ nãi trên sống mũi, vốn đã quen với những yêu cầu "kỳ lạ" của Tạ Trần tiên sinh. Ông cầm lấy bản thảo, lật giở vài trang, rồi lắc đầu cười.

“Sách mới của tiên sinh Tạ Trần đó. Nghe nói không nói về tiên đạo, cũng chẳng nhắc gì đến 'hạnh phúc vô điều kiện' của Lạc Vũ, chỉ là chuyện đời thôi.” Lão bán sách nói với Tiểu An, nhưng giọng điệu lại đầy vẻ suy tư. Ông đã từng đọc qua nhiều tác phẩm của Tạ Trần, và biết rằng đằng sau những câu chữ tưởng chừng đơn giản ấy luôn ẩn chứa những đạo lý sâu xa.

Chỉ trong vài giờ đồng hồ, những bản in đầu tiên của 'Hành Trình Của Linh Hồn' đã được bày bán. Không có quảng bá rầm rộ, không có những lời lẽ hoa mỹ, chỉ là lời truyền miệng từ Tiểu An và sự tò mò của những người dân đã từng nghe danh Tạ Trần. Nhiều người, dù đang chìm đắm trong thế giới ảo diệu của Lạc Vũ, vẫn không khỏi bị cuốn hút bởi cái tên giản dị nhưng đầy ám ảnh của cuốn sách.

Một tiểu lão bà, với chiếc khăn trùm đầu cũ kỹ và đôi mắt mờ đục, lướt qua tiệm sách. Bà dừng lại, nhìn vào chồng sách mới, rồi thở dài. “Chuyện đời thì có gì mà đọc? Chẳng bằng ta cứ hưởng thụ cái 'hạnh phúc' của Lạc Vũ cho rồi. Sống cả đời vất vả, giờ mới được nhàn hạ đôi chút, ai lại muốn đọc sách mà tự làm mình phiền não?” Bà lắc đầu, rồi lại tiếp tục bước đi, ánh mắt dán chặt vào thiết bị cầm tay nhỏ bé đang phát ra ánh sáng huyền ảo.

Bên cạnh đó, lại có một vài người tò mò, họ mua một cuốn sách về. Một thư sinh trẻ tuổi, sau khi đọc vài trang, nhíu mày lại, vẻ mặt đầy khó hiểu. Anh ta mong chờ một điều gì đó giật gân, một bí kíp tu luyện, hay ít nhất là một lời chỉ trích trực tiếp đối với Lạc Vũ. Nhưng cuốn sách chỉ là những câu chuyện ẩn dụ, những suy ngẫm về ý nghĩa của sự lựa chọn, về những ngã rẽ trong cuộc đời, về niềm vui và nỗi buồn, về sự mất mát và tìm thấy. “Vô vị!” Anh ta khẽ lẩm bẩm, rồi gấp sách lại, vứt sang một bên.

Tuy nhiên, không phải ai cũng có phản ứng như vậy. Một ông lão tiều phu, lưng còng và mái tóc bạc phơ, đang ngồi nghỉ chân bên vệ đường sau một buổi sáng đi rừng. Ông lão tiều phu có đôi mắt tinh anh và nụ cười hiền hậu, là một biểu tượng của trí tuệ dân gian, của những người vẫn còn gắn bó sâu sắc với đất đai và cuộc sống chân thực. Ông lão đã nghe tin về cuốn sách mới của Tạ Trần từ Tiểu An, và đã dành chút tiền ít ỏi của mình để mua một cuốn.

Ông lão chậm rãi cầm cuốn sách, lật giở trang đầu tiên. Ánh mắt ông nheo lại, đọc từng dòng chữ. Tạ Trần, qua những câu chuyện giản dị về một người nông dân gieo hạt, một người thợ rèn đúc kiếm, một người mẹ chăm sóc con thơ, đã khéo léo lồng ghép những triết lý sâu sắc về sự nỗ lực, về cái giá của thành quả, về tình yêu thương và sự hy sinh. Cuốn sách không hề phán xét, không hề chỉ trích, mà chỉ kể lại những "hành trình" của những linh hồn bình thường nhất, những hành trình mà mỗi bước đi đều là một sự lựa chọn, mỗi giọt mồ hôi đều là một minh chứng cho sự tồn tại.

“Chuyện đời mới là cái đáng giá nhất đó. Hãy xem Tạ Trần tiên sinh viết gì.” Ông lão tiều phu khẽ nói, giọng nói chậm rãi, từ tốn, như thể đang nói với chính mình, hoặc với những linh hồn đang lạc lối xung quanh. Ông không vội vàng lật trang, mà để từng câu chữ thấm vào tâm trí, như dòng nước mát tưới tắm tâm hồn. Ông lão, hơn ai hết, hiểu được cái giá của một cuộc sống chân thực, cái giá của sự nỗ lực, của sự kiên cường trước những khắc nghiệt của tự nhiên. Ông nhận ra rằng, cuốn sách này không phải là một cuốn sách để đọc nhanh, để giải trí, mà là một cuốn sách để suy ngẫm, để chiêm nghiệm. Ông lão mỉm cười, một nụ cười hiền hậu nhưng đầy thấu hiểu, như thể đã tìm thấy một người bạn tri kỷ trong từng trang giấy.

Mặc dù có những phản ứng thờ ơ và hoài nghi, nhưng cũng có những người bắt đầu trầm ngâm. Cuốn sách, không hề có sức mạnh chấn động tức thì, nhưng nó như một làn gió nhẹ, thổi vào những hạt bụi đang bám trên tâm hồn con người, khẽ khàng lay động những giá trị đang ngủ quên. Từ quán sách nhỏ của Tạ Trần, 'Hành Trình Của Linh Hồn' bắt đầu một hành trình riêng của nó, một hành trình thầm lặng nhưng đầy tiềm năng, len lỏi vào từng ngóc ngách của Thị Trấn An Bình, và có lẽ, xa hơn nữa.

***

Chiều tối cùng ngày, khi gió mạnh bắt đầu rít lên, đẩy những đám mây mù xám xịt kéo đến vây kín bầu trời Thành Vô Song, tạo nên một không khí nặng nề, u ám, tại một căn phòng họp bí mật nằm sâu trong lòng đất, Lăng Nguyệt Tiên Tử, Dương Quân, Bách Lý Hùng và Triết Gia Mạc Vân đang ngồi quây quần. Không khí trong căn phòng ẩm thấp, tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió hú bên ngoài và tiếng lật trang sách sột soạt. Trên bàn đá lạnh lẽo, một ấm trà đã nguội lạnh, và những chén trà vẫn còn nguyên vẹn, cho thấy sự tập trung cao độ của họ.

Mỗi người trong số họ đều đang cầm trên tay một cuốn 'Hành Trình Của Linh Hồn' vừa được Tiểu An mang đến từ sáng. Vẻ mệt mỏi, lo lắng từ những ngày trước vẫn còn hiện rõ trên khuôn mặt họ, nhưng giờ đây, nó còn pha lẫn sự bối rối và cả một chút thất vọng. Họ đã mong chờ một giải pháp trực tiếp, một lời hiệu triệu mạnh mẽ từ Tạ Trần, một phương án cụ thể để đối phó với sự hỗn loạn và tha hóa đang bao trùm nhân gian. Nhưng Tạ Trần lại mang đến một cuốn sách đầy triết lý và ẩn dụ, tưởng chừng như vô dụng trong lúc cấp bách này.

Dương Quân, người luôn tràn đầy nhiệt huyết và khát khao hành động, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Anh gấp mạnh cuốn sách lại, đặt phịch xuống bàn, tạo ra một tiếng động khô khốc trong căn phòng tĩnh mịch. Ánh mắt anh tràn đầy sự hoang mang và thất vọng. “Tạ Trần tiên sinh... lại là một cuốn sách? Giữa lúc dân chúng đang mê muội, chìm đắm trong ảo ảnh, các dịch vụ cơ bản ngừng trệ, quân đội suy yếu, chúng ta cần một lời hiệu triệu, một phương pháp cụ thể để kéo họ ra khỏi đó! Một cuốn sách thế này... liệu có ích gì?” Giọng anh mang theo sự bất lực và cả một chút bực bội. Anh cảm thấy như mình đang bị bỏ rơi, không có định hướng rõ ràng.

Bách Lý Hùng, với thân hình vạm vỡ và phong trần, cũng khẽ thở dài. Ông đặt cuốn sách xuống, bàn tay to lớn xoa xoa vầng trán nhăn nheo. “Ta cũng chẳng hiểu sách này nói gì. Toàn những câu chuyện lửng lơ, chẳng có gì gọi là thẳng thắn, rõ ràng. Làm sao những lời lẽ này có thể kéo người ta ra khỏi cái ảo ảnh ngọt ngào mà Lạc Vũ đã tạo ra? Họ đã quen với sự dễ dãi, giờ lại bắt họ đọc những thứ cao siêu, triết lý thế này, e rằng chỉ làm họ càng thêm chán ghét.” Ông nói, giọng trầm hùng nhưng đầy vẻ bất lực.

Lăng Nguyệt Tiên Tử vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng đôi mắt phượng sắc bén của nàng lại ánh lên sự mệt mỏi khó tả. Nàng khẽ đưa tay, nắm chặt Nguyệt Quang Trâm đang cài trên tóc, như thể tìm kiếm sự an ủi từ vật phẩm quen thuộc. Nàng đã trải qua quá nhiều biến cố, chứng kiến quá nhiều sự sụp đổ, và nàng hiểu rằng, trong những thời khắc như thế này, sự vội vàng chỉ dẫn đến sai lầm. Nàng nhìn Dương Quân và Bách Lý Hùng, rồi nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực. “Yên lặng. Tạ Trần chưa bao giờ làm việc vô ích. Những gì hắn làm, đều có thâm ý sâu xa. Hãy lắng nghe Mạc Vân tiên sinh.” Nàng hướng ánh mắt về phía Triết Gia Mạc Vân, người vẫn đang chăm chú đọc từng dòng, gương mặt thanh đạm nhưng ánh mắt thâm thúy không ngừng suy tư.

Triết Gia Mạc Vân, một người với vẻ ngoài thư sinh nhưng tâm hồn lại chứa đựng cả một kho tàng tri thức, khẽ gật đầu. Ông đặt cuốn sách xuống, rồi đẩy gọng kính lên. Mùi hương trầm thoang thoảng trong căn phòng, càng làm tăng thêm vẻ uy nghiêm của ông. “Dương Quân, Bách Lý Hùng, ta hiểu sự nóng lòng của các vị. Nhưng Tạ Trần tiên sinh không phải là một người hành động nông nổi. Cuốn sách này... nó không phải là một vũ khí, mà là một hạt giống. Một hạt giống được gieo vào sâu thẳm tâm hồn con người.”

Mạc Vân ngừng lại một chút, như để sắp xếp lại suy nghĩ, để những lời lẽ của mình có thể chạm đến tận cùng lý trí của những người đang lắng nghe. Ông chậm rãi phân tích, giọng nói trầm bổng, uyên bác. “Tạ Trần tiên sinh không trực tiếp công kích 'hạnh phúc vô điều kiện' của Lạc Vũ, bởi vì hắn biết rằng, những người đang đắm chìm trong đó sẽ không bao giờ chấp nhận một lời chỉ trích trực diện. Nó giống như việc cố gắng đánh thức một người đang ngủ giả vờ vậy. Ngược lại, Tạ Trần tiên sinh lại chọn cách khơi gợi từ sâu bên trong linh hồn con người, về giá trị của sự tự do lựa chọn, của những trải nghiệm đau khổ hay hạnh phúc, đều là một phần không thể thiếu của 'hành trình' mà mỗi cá thể phải đi qua.”

Ông khẽ lật giở vài trang sách, rồi tiếp tục. “Cuốn sách này không nói về công nghệ, không chỉ trích Lạc Vũ, mà ông nói về 'cái Tôi', về ý nghĩa của từng bước đi, từng giọt mồ hôi, từng nụ cười và giọt nước mắt thật sự. Nó nhắc nhở con người rằng, giá trị đích thực không nằm ở sự dễ dàng đạt được, mà ở quá trình nỗ lực, ở sự đấu tranh, ở sự kiên cường. 'Hành Trình Của Linh Hồn' là con đường để linh hồn tự thức tỉnh, tự lựa chọn, tự tìm về bản ngã đã bị lãng quên.”

Mạc Vân nhìn từng người một, ánh mắt sắc sảo của ông như xuyên thấu tâm can họ. “Tạ Trần tiên sinh hiểu rằng, sự ‘mất người’ không chỉ là việc đánh mất cảm xúc hay ký ức, mà còn là đánh mất đi ý nghĩa của sự tồn tại, của sự tự chủ. Cuốn sách này, chính là một nỗ lực để khôi phục lại những giá trị đó. Nó là một lời nhắc nhở rằng, dù Thiên Đạo có sụp đổ, dù vũ trụ có đầy rẫy những bí ẩn chưa được khám phá, thì cuộc sống bình thường, một cuộc sống trọn vẹn, vẫn luôn là một hành trình dài của sự học hỏi và thích nghi. Hạnh phúc không nằm ở việc tránh né cuộc sống, mà ở việc dũng cảm sống trọn vẹn từng khoảnh khắc, dù có gian nan đến mấy.”

Những lời phân tích của Triết Gia Mạc Vân, như những tia sáng xuyên qua màn mây mù, dần dần xua tan đi sự bối rối và thất vọng trong lòng các đồng minh. Dương Quân và Bách Lý Hùng, dù vẫn còn những băn khoăn, nhưng ánh mắt họ đã bắt đầu lóe lên tia hiểu biết.

Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ vuốt ve bìa sách, cảm nhận sự thô ráp của giấy, nhưng tâm hồn nàng lại cảm thấy một sự thanh thản lạ kỳ. Nàng khẽ nhắm mắt, hình dung ra những câu chuyện ẩn dụ trong sách, những hành trình nhỏ bé của những linh hồn bình dị, nhưng lại ẩn chứa những chân lý vĩ đại. Nàng hiểu rằng, Tạ Trần không bao giờ muốn làm "cứu tinh" bằng cách áp đặt ý chí của mình lên người khác. Anh muốn họ tự mình thức tỉnh, tự mình lựa chọn.

“Ta hiểu rồi... 'Hành trình của linh hồn'.” Lăng Nguyệt Tiên Tử khẽ thì thầm, giọng nàng vang lên trong trẻo giữa căn phòng tĩnh lặng. “Không có con đường tắt đến sự trọn vẹn. Hắn không tạo ra một giải pháp tức thì, mà là một phương pháp để nhân loại tự t��m thấy con đường của mình. Một phương pháp sâu sắc và bền vững hơn bất kỳ lời hiệu triệu hay vũ khí nào.”

Nàng lại siết chặt Nguyệt Quang Trâm trong tay, ánh mắt dần chuyển từ lo lắng sang kiên định. Nàng hiểu rằng, đây sẽ là một cuộc chiến tư tưởng lâu dài, không thể nhìn thấy kết quả ngay lập tức, và có thể sẽ phải đối mặt với sự thờ ơ, thậm chí là phản đối từ những người đã quá đắm chìm trong 'hạnh phúc vô điều kiện'. Nhưng nàng cũng biết, hạt giống đã được gieo, và rồi sẽ có ngày nó nảy mầm, đâm chồi, mang lại sự thức tỉnh cho những linh hồn đang lạc lối. Tạ Trần, như thường lệ, không trực tiếp ra mặt, nhưng những lời nói và triết lý của anh sẽ là kim chỉ nam, là ngọn hải đăng cho những người muốn tìm về giá trị đích thực của một cuộc sống chân thật. Cuộc chiến này, sẽ không phải là một cuộc chiến của máu và lửa, mà là một cuộc chiến của tâm hồn và ý chí, nơi mỗi cá nhân phải tự mình chọn lựa giữa ảo ảnh và sự thật.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free