Nhân gian bất tu tiên - Chương 1032: Năng Lượng Nhân Gian: Hy Vọng Và Hiểm Họa
Quán sách của Tạ Trần, sau màn đêm tĩnh mịch, dần hé mình đón những tia nắng ban mai đầu tiên. Ánh sáng vàng nhạt xuyên qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, vẽ lên nền đất những vệt dài lay động, nhảy múa trên những chồng sách cao ngất. Mùi mực, mùi giấy cũ, và một chút hương trầm thoang thoảng vẫn còn đọng lại từ đêm qua, tạo nên một không khí vừa tĩnh mịch vừa ấm cúng. Tạ Trần vẫn ngồi đó, bên bàn trà quen thuộc, ánh mắt sâu thẳm dõi theo những con chữ trên trang sách cũ, nhưng tâm trí anh lại đang lướt qua những dòng suy tư miên man về bản "Thông Cáo Giáo Dục Nhân Đạo" mà Thư Đồng Tiểu An đã mang về, và cả những câu hỏi đầy trăn trở của bà lão bán trầu. Anh hiểu rằng, những hạt mầm tri thức đã gieo, nhưng để chúng bén rễ sâu trong lòng nhân gian, để chúng thực sự vun đắp nên một kỷ nguyên mới không còn lệ thuộc vào th���n linh hay pháp thuật, sẽ là một hành trình dài, đầy chông gai và thử thách. Anh tự hỏi, liệu con người đã thực sự sẵn sàng để đối mặt với chính bản thân mình, với những góc khuất muôn thuở của lòng người, khi không còn một "Thiên Đạo" để đổ lỗi hay trông cậy?
Chưa kịp để những suy nghĩ ấy lắng đọng, cánh cửa quán sách bỗng bật mở, mang theo một làn gió mát lành và tiếng bước chân dồn dập. Thư Đồng Tiểu An, gầy gò nhưng tràn đầy sức sống, đôi mắt sáng rực như hai vì sao sớm, vội vã chạy vào. Theo sau cậu bé là Thư Sinh Giỏi, tuấn tú, phong thái nho nhã, trên tay vẫn không quên kẹp một cuốn sách cũ, nhưng bước chân cũng không kém phần hào hứng. Cả hai đều mặc áo vải thô cũ, nhưng vẻ mặt rạng rỡ niềm vui và sự tự hào ấy đã xua tan đi sự mệt mỏi của trang phục đơn sơ.
"Tiên sinh! Tiên sinh!" Thư Đồng Tiểu An thở hổn hển, đặt mạnh một bản tin tức vừa mới ra lò, giấy còn thơm mùi mực, lên bàn Tạ Trần. "Thật không thể tin được! 'Học Viện Khám Phá' đã thành công rồi! Họ đã tìm ra cách khai thác 'Linh Năng' t�� lòng đất, từ gió trời!" Cậu bé vẫy vẫy tay, đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ kinh ngạc tột độ, như thể vừa chứng kiến một phép màu còn vĩ đại hơn cả pháp thuật của tiên nhân. "Không cần linh thạch, không cần trận pháp phức tạp, mà chỉ cần những cỗ máy kỳ diệu thôi!"
Thư Sinh Giỏi tiến đến gần hơn, khuôn mặt đỏ bừng vì phấn khích. "Đây là một cuộc cách mạng, thưa tiên sinh! Một cuộc cách mạng vĩ đại hơn bất kỳ cuộc cách mạng nào trong lịch sử nhân gian! Nó có thể cung cấp năng lượng vô tận, không cần đốt củi, không cần sức kéo của thú vật hay sức lực của con người. Nghĩ mà xem, tiên sinh! Mọi nhà đều có thể có ánh sáng, có hơi ấm, không còn cảnh màn trời chiếu đất, không còn cảnh lạnh lẽo trong mùa đông khắc nghiệt!" Cậu ta, với chất giọng tự nhiên, hào hứng mô tả cơ chế hoạt động của cái gọi là 'Linh Năng Thuật' mà cậu đã đọc được một cách vội vã từ bản tin. "Họ nói rằng, qua việc nghiên cứu sâu sắc về bản chất của vạn vật, về những dòng chảy năng lượng vô hình vốn dĩ vẫn tồn tại trong vũ trụ nhưng chúng ta chưa từng nhận ra, các kỹ sư ở 'Học Viện Khám Phá' đã phát triển được những thiết bị có thể 'thu gom' và 'chuyển hóa' nguồn năng lượng ấy. Nó không phải là linh khí của Thiên Đạo, cũng không phải là tà khí của ma giới, mà là một loại 'linh năng' thuần túy, trung lập, một món quà mà vũ trụ ban tặng cho những ai biết cách tìm kiếm và khai thác."
Tạ Trần khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhàng như làn gió thoảng, đôi mắt vẫn ánh lên vẻ tỉnh táo, suy tư, dường như có thể nhìn thấu mọi sự. Anh đưa tay vuốt nhẹ bản tin tức, cảm nhận độ thô ráp của giấy và mùi mực in còn mới. Anh không vội vàng đọc, mà chỉ lặng lẽ lắng nghe hai thiếu niên đầy nhiệt huyết này. Trong ánh mắt của Thư Đồng Tiểu An là sự ngây thơ, khát khao một cuộc sống tốt đẹp hơn; còn trong Thư Sinh Giỏi là sự hăm hở của một trí thức trẻ tuổi, tin tưởng tuyệt đối vào sức mạnh của lý trí và khoa học. Đó là hy vọng, là lời khẳng định cho con đường 'Nhân Đạo' mà họ đang xây dựng. Thế nhưng, trong sâu thẳm lòng anh, một hạt mầm lo lắng đã bắt đầu nhen nhóm. Anh biết, bất kỳ phát minh vĩ đại nào cũng là con dao hai lưỡi, và bản chất của con người, cái "nhân quả" mà anh đã nhìn thấu, luôn tồn tại những tham vọng không đáy. Anh khẽ gật đầu, như thể đã hiểu thấu mọi điều mà không cần phải đọc một chữ nào từ bản tin. "Đúng vậy. Đây quả thực là một thành tựu đáng mừng, một dấu mốc quan trọng trên con đường 'Nhân Đạo'." Giọng anh trầm ấm, điềm tĩnh, khiến cho sự hào hứng của hai thiếu niên có phần lắng dịu lại, thay vào đó là sự chú tâm lắng nghe. "Vũ trụ này vô cùng tận, bí ẩn cũng vô cùng tận. Pháp thuật chỉ là một cách để con người tương tác với nó, để mượn sức mạnh của nó. Nhưng trí tuệ, lý trí lại là cách để con người thấu hiểu nó, để trở thành một phần của nó, không phải là kẻ lệ thuộc hay kẻ chinh phục. Giờ đây, dường như chúng ta đã tìm thấy một con đường khác để thấu hiểu và tương tác, một con đường mang tên 'khoa học'." Anh đưa tay chỉ ra ngoài cửa sổ, nơi ánh hoàng hôn đã tắt hẳn trong chương trước, giờ lại là một buổi bình minh rạng rỡ, hứa hẹn một ngày mới. "Những vì sao kia, trước đây chúng ta cho là nơi tiên giới, là nơi thần linh ngự trị. Giờ đây, con người sẽ tự mình nhìn lên, tự mình suy ngẫm, tự mình khám phá xem chúng thực sự là gì. 'Linh Năng Thuật' này, có lẽ cũng là một bước đầu tiên trong hành trình đó, một bước để nhân loại tự thắp sáng con đường của mình." Anh khẽ thở dài, nhưng đôi mắt không mất đi vẻ trầm tĩnh. "Tuy nhiên, mỗi bước tiến vĩ đại đều đi kèm với những thách thức mới. Sức mạnh càng lớn, trách nhiệm càng nặng nề. Vấn đề không nằm ở bản thân 'Linh Năng', mà ở cách con người lựa chọn sử dụng nó." Tạ Trần không nói rõ đó là thách thức gì, nhưng ánh mắt anh dường như đã nhìn thấy trước được những sóng gió đang chờ đợi phía trước, những cuộc tranh giành, những toan tính lợi lộc mà con người luôn mang theo, dù cho Thiên Đạo có còn hay không. Anh biết, bản chất của con người, cái 'chấp niệm' về quyền lực và sự kiểm soát, là thứ khó lòng thay đổi nhất.
***
Trong khi tại Thị Trấn An Bình, Tạ Trần và các thư sinh đang suy ngẫm về những ý nghĩa sâu xa của phát minh mới, thì tại Thành Vô Song, một không khí hoàn toàn khác đang bao trùm. Quảng trường lớn nhất thành, thường ngày là nơi tụ họp buôn bán sầm uất, nay lại biến thành một sân khấu khổng lồ cho sự kiện trọng đại. Kiến trúc đồ sộ của Thành Vô Song, với tường thành cao vút được khắc trận pháp bảo vệ, cung điện hoàng gia lộng lẫy, và những khu phố thương mại sầm uất, càng trở nên tráng lệ dưới ánh nắng trưa rực rỡ. Tiếng rao hàng của thương nhân, tiếng bước chân hối hả, tiếng xe ngựa và cả tiếng nhạc từ các tửu lầu đều bị lấn át bởi tiếng reo hò phấn khích của đám đông đang tụ tập. Mùi đồ ăn từ các quán ăn đường phố hòa lẫn với mùi hương liệu và thảo dược, tạo nên một bản giao hưởng của các giác quan, lấp đầy không khí sầm uất, náo nhiệt, tràn đầy sức sống.
Trên một bục cao được dựng công phu, Kỹ Sư Lâm, người đàn ông trung niên với mái tóc rối bù, tay dính mực và bụi than, ánh mắt đầy sự thông minh và sáng tạo, đang trình bày về 'Linh Năng Thuật'. Khuôn mặt ông hốc hác vì những đêm dài nghiên cứu, nhưng lại rạng rỡ một niềm tự hào không thể giấu giếm. Giọng ông khàn đặc, nhưng đầy nhiệt huyết: "Thưa quý vị! Đây là minh chứng cho trí tuệ và sự kiên trì của nhân loại! 'Linh Năng Thuật' sẽ giải phóng chúng ta khỏi bóng tối và sự thiếu thốn! Nó sẽ thắp sáng mọi ngôi nhà, sưởi ấm mọi trái tim, và nâng tầm cuộc sống của toàn bộ nhân gian!" Dứt lời, ông cúi đầu thật sâu trước tiếng vỗ tay như sấm dậy của hàng vạn người dân. Các kỹ sư trẻ khác, cũng với vẻ mặt hốc hác nhưng tràn đầy niềm vui, nhanh chóng trình diễn một thiết bị nhỏ, một quả cầu thủy tinh trong suốt, bên trong có một luồng sáng xanh biếc lấp lánh, phát ra thứ ánh sáng dịu nhẹ nhưng đủ sức chiếu rọi cả một góc quảng trường. Đây chính là ánh sáng của 'Linh Năng', một thứ ánh sáng hứa hẹn xóa bỏ mọi đêm tối.
Trên bục cao hơn, Dương Quân và Lăng Nguyệt Tiên Tử đứng đó, lắng nghe với vẻ mặt vừa tự hào vừa trầm tư. Dương Quân, với ngoại hình tuấn tú và khí chất nho nhã của một thư sinh nhưng lại có vẻ anh tuấn của người luyện võ, đôi mắt sáng tràn đầy nhiệt huyết và lý tưởng, đã bước lên phía trước. Giọng nói của y rõ ràng, dứt khoát, vang vọng khắp quảng trường: "Thành tựu này không chỉ là của riêng 'Học Viện Khám Phá', mà là của toàn bộ nhân loại. Nó chứng minh rằng, dù không còn Thiên Đạo, dù không còn con đường tu tiên, con người vẫn có thể tự mình tạo dựng nên một tương lai huy hoàng. Tri thức là nền tảng, sáng tạo là động lực, và lòng nhân ái là kim chỉ nam cho con đường chúng ta đang đi!" Y dừng lại, ánh mắt quét qua đám đông, chất chứa niềm tin mãnh liệt vào 'Nhân Đạo'.
Lăng Nguyệt Tiên Tử, dung nhan tuyệt mỹ, lạnh lùng như băng tuyết trong bộ bạch y thuần khiết, đứng cạnh Dương Quân, đôi mắt phượng sắc bén chứa đựng sự uy nghiêm và mệt mỏi ẩn sâu. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát đám đông bên dưới. Ánh mắt nàng lướt qua từng gương mặt, từ những người nông dân chất phác đến những thương nhân giàu có, từ những đứa trẻ ngây thơ đến những lão nhân từng trải. Nàng thấy niềm hy vọng rạng rỡ, thấy sự phấn khích tột đ���, nhưng nàng cũng nhìn thấy những tia sáng khác, những ánh mắt ẩn chứa sự toan tính, những nụ cười che giấu tham vọng. Nàng biết, mỗi bước tiến của nhân loại luôn đi kèm với những thử thách mới, và 'Linh Năng Thuật' này cũng không ngoại lệ. Nó có thể là chìa khóa mở ra một kỷ nguyên vàng son, nhưng cũng có thể là ngòi nổ cho những cuộc tranh giành quyền lực mới, những bất công mới, nếu con người không biết cách kiểm soát chính lòng tham của mình.
Và quả thực, ở một góc khuất của quảng trường, Thương Gia Trần, một người đàn ông béo tốt, ăn mặc sang trọng, ánh mắt sắc sảo đầy tính toán, đang thì thầm với các cộng sự của mình. "Thế nào? Các ngươi thấy đó? 'Linh Năng' này, nó còn quý hơn cả linh thạch! Ai kiểm soát công nghệ này, kẻ đó sẽ kiểm soát toàn bộ nhân gian. Thậm chí còn hơn cả khi Thiên Đạo còn tồn tại, vì đây là thứ con người tự tay tạo ra, nó mang một sức mạnh thực tế, gần gũi hơn rất nhiều." Hắn cười khẩy, cái cười đầy rẫy sự xảo quyệt. "Phải nhanh chân hơn bọn 'Học Viện' đó! Chúng chỉ biết cắm đầu vào nghiên cứu, vào mấy cái lý tưởng viển vông. Còn chúng ta, chúng ta sẽ biến lý tưởng thành tiền bạc, thành quyền lực thực sự. Nguồn năng lượng vô tận ư? Không! Nó sẽ trở thành nguồn lợi nhuận vô tận cho kẻ biết nắm bắt!" Ánh mắt hắn lóe lên tia tham lam, hắn tưởng tượng ra viễn cảnh mình sẽ trở thành bá chủ của một kỷ nguyên mới, không phải bằng pháp thuật hay tu vi, mà bằng quyền kiểm soát nguồn năng lượng thiết yếu của nhân loại. Hắn biết, trong một thế giới không còn Thiên Đạo để ràng buộc, không còn tiên nhân để răn đe, lòng tham của con người sẽ bùng cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Và hắn, Thương Gia Trần, sẽ là người châm ngòi cho ngọn lửa ấy. Việc các thương gia lớn tìm cách độc quyền 'Linh Năng Thuật' cho thấy rằng 'kinh tế' và 'tài nguyên' sẽ trở thành nguồn gốc mới của quyền lực và áp bức trong kỷ nguyên Nhân Gian.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả nền trời Thị Trấn An Bình. Những cơn gió nhẹ thổi qua những tán cây, mang theo hơi lạnh se se của buổi chiều tà. Quán sách của Tạ Trần, giờ đây đã ch��m trong bóng tối lãng đãng. Ánh đèn dầu leo lét trên bàn, một ngọn lửa nhỏ nhoi run rẩy, soi rõ bản tin tức mà Tạ Trần vừa gấp lại. Anh không đốt thêm đèn, có lẽ muốn tận hưởng sự tĩnh lặng, hay muốn đối diện với những suy nghĩ của mình trong bóng tối nửa vời. Một ấm trà nóng hổi, nghi ngút khói, tỏa ra mùi trà thanh khiết, được đặt ngay cạnh tay anh. Anh đã uống một chén, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trong lòng, nhưng sự ấm áp đó dường như không thể xua đi được cái lạnh lẽo của những lo toan đang dần hiện hữu.
Thư Đồng Tiểu An ngồi đối diện anh, vẻ mặt không còn sự hào hứng như buổi sáng, thay vào đó là một nét lo lắng hiện rõ trên gương mặt gầy gò của cậu bé. "Tiên sinh, con nghe nói... con nghe nói có nhiều thương gia lớn ở Thành Vô Song đang muốn mua hết các bản vẽ, muốn độc quyền khai thác Linh Năng. Họ nói rằng, nếu ai muốn dùng 'Linh Năng', sẽ phải trả một khoản phí rất lớn. Nếu vậy thì những người nghèo như chúng ta... như dân làng An Bình này... liệu có bao giờ được hưởng thứ ánh sáng, hơi ấm đó không?" Cậu bé ng��p ngừng, đôi mắt to tròn nhìn Tạ Trần đầy băn khoăn, như tìm kiếm một lời giải đáp, một sự trấn an từ người mà cậu tin tưởng nhất.
Lời nói của Tiểu An như một luồng gió lạnh, thổi bùng lên ngọn lửa lo lắng trong lòng Tạ Trần. Anh khẽ thở dài, đặt chén trà xuống bàn, tiếng sứ chạm mặt gỗ nghe thật khẽ. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn 'Linh Năng' đầu tiên đã được thắp sáng ở một vài ngôi nhà giàu có trong thị trấn, chiếu rọi một cách không đồng đều, tạo thành những mảng sáng tối tương phản gay gắt trên con phố. Ánh sáng nhân tạo, nhưng lại phản chiếu một sự bất bình đẳng đã bắt đầu len lỏi.
"Mọi phát minh vĩ đại đều có thể trở thành con dao hai lưỡi, Tiểu An," Tạ Trần trầm tĩnh nói, giọng anh đều đều nhưng lại ẩn chứa một chiều sâu triết lý. "Vấn đề không nằm ở bản thân công nghệ, cũng không nằm ở 'Linh Năng' hay 'linh khí', mà ở cách con người sử dụng nó. Khi Thiên Đạo còn, con người khao khát thành tiên, tranh giành linh khí. Giờ đây, khi Thiên Đạo sụp đổ, con đường tu tiên không còn, con ngư���i lại tìm kiếm những nguồn sức mạnh mới, và sự tranh giành ấy vẫn tiếp diễn, chỉ là dưới một hình thức khác. Lòng người, Tiểu An, khó lường hơn bất kỳ bí ẩn nào của vũ trụ. Cái 'chấp niệm' về quyền lực, về sự kiểm soát, nó đã ăn sâu vào bản chất của nhiều người, không dễ dàng bị xóa bỏ chỉ vì một kỷ nguyên mới bắt đầu." Lời nói của Tạ Trần về 'con dao hai lưỡi' và lòng tham không thay đổi của con người gợi ý rằng những xung đột xã hội sẽ tiếp tục nảy sinh, thách thức các nguyên tắc của 'Nhân Đạo'.
Thư Sinh Giỏi, từ nãy đến giờ vẫn đứng lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn ra ngoài phố, vẻ mặt không còn sự hào hứng như buổi sáng, quay lại, ánh mắt tràn ngập sự băn khoăn và một chút thất vọng. "Chẳng lẽ, thưa tiên sinh... dù không còn tiên nhân che chở, không còn quy luật của trời đất ràng buộc, lòng tham của con người vẫn không thể thay đổi? Chúng ta đã vất vả xây dựng nên 'Nhân Đạo', đã đặt niềm tin vào tri thức, vào lý trí, vậy mà... chỉ mới bắt đầu, đã lại thấy những toan tính, những bất công nhen nhóm?" Gi���ng cậu ta khẽ run, như thể lý tưởng mà cậu ta hằng tôn thờ đang bị thử thách một cách nghiệt ngã.
Tạ Trần nhìn Thư Sinh Giỏi, ánh mắt hiền hòa nhưng kiên định. "Thế giới này là một dòng chảy không ngừng của 'nhân quả', Thư Sinh Giỏi. Mọi hành động, mọi phát minh đều tạo ra những hệ quả, cả tốt lẫn xấu. 'Nhân Đạo' không phải là một phép màu xóa bỏ mọi tỳ vết của con người, mà là một con đường, một triết lý để con người tự học hỏi, tự điều chỉnh. Nó là hành trình dài, không ngừng nghỉ của sự học hỏi và thích nghi. Mặc dù Thiên Đạo sụp đổ, vũ trụ vẫn còn đó những bí ẩn chưa được khám phá, và lòng người vẫn còn đó những góc khuất chưa được soi rọi. Sẽ có những lúc con người vấp ngã, sẽ có những lúc lạc lối. Nhưng đó cũng là một phần của hành trình. Quan trọng là không ngừng tìm kiếm, không ngừng học hỏi, và không ngừng vun đắp cho những giá trị cốt lõi đã được ghi trong 'Bản Tuyên Ngôn Sơ Bộ'." Anh lại đưa tay vuốt nhẹ trang giấy của bản tin tức trên bàn, như thể đang vuốt ve một mầm cây non, nhưng l��n này là một mầm cây đang phải đối mặt với những cơn bão đầu tiên.
"Những mầm mống này đã được gieo. Giờ đây, chúng ta chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi, và tin tưởng vào khả năng của chúng để vươn lên, dù cho bão táp phong ba có thể ập đến bất cứ lúc nào." Tạ Trần khẽ nói, ánh mắt xa xăm, nhìn về phía những ánh đèn 'Linh Năng' lập lòe nơi xa, chúng le lói như những đốm lửa nhỏ bé và mong manh trong màn đêm rộng lớn. Sự xuất hiện của 'Linh Năng Thuật' báo hiệu một kỷ nguyên công nghệ mới sẽ thay thế vai trò của 'linh khí' và 'pháp thuật', nhưng cũng mang theo những thách thức mới tương tự về quyền lực và kiểm soát. Anh biết, hành trình của 'Nhân Đạo' mới chỉ bắt đầu, và những cuộc thử thách thực sự vẫn còn ở phía trước. Quán sách dần chìm vào bóng đêm sâu hơn, chỉ còn ánh đèn dầu và ba con người, ba tâm hồn đang đối mặt với những câu hỏi lớn lao về tương lai của nhân loại, về cái giá của quyền năng, và về bản chất không thay đổi của con người.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.