Nhân gian bất tu tiên - Chương 1000: Bình Minh U Tối: Khởi Đầu Của Một Giao Ước
Trong mật thất luyện công của Thái Huyền Tông, linh khí thanh khiết vẫn luân chuyển nhẹ nhàng, nhưng không thể xua đi sự nặng nề đang đè nén tâm trí Lăng Nguyệt Tiên Tử. Nàng đã tắt tín vật truyền âm, nhưng những lời nói từ Dương Quân và Bách Lý Hùng, cùng với những chiêm nghiệm của chính nàng, vẫn vang vọng như tiếng chuông cảnh tỉnh. Bình minh u tối đang đến gần, một kỷ nguyên mới đang hé mở, không phải theo hướng mà họ từng mong đợi hay khao khát. Một kỷ nguyên của sự hỗn loạn, của những vấn đề sâu sắc về bản chất con người, mà không một Thiên Đạo nào có thể giải quyết hộ nữa.
Nàng đứng dậy khỏi bồ đoàn, bạch y khẽ tung bay trong luồng linh khí còn sót lại, đôi mắt phượng dù vẫn còn ẩn chứa sự mệt mỏi, nhưng giờ đây lại bừng lên một tia sáng của sự quyết tâm. "Phải chăng, đã đến lúc tìm một con đường khác... một Nhân Đạo?" Câu hỏi ấy, tựa như một tia sét xé toạc màn đêm, không chỉ là một suy nghĩ thoáng qua, mà là một hạt mầm triết lý được gieo xuống trong tâm hồn nàng. Một con đường mà không cần đến sự phù hộ của Thiên Đạo, mà dựa vào chính bản thân con người để định hình trật tự, để tìm kiếm ý nghĩa.
Tiếng gõ cửa khẽ khàng vang lên, kéo nàng trở về thực tại. Lăng Nguyệt khẽ phất tay, cánh cửa đá nặng nề lùi vào trong, để lộ hai bóng người quen thuộc. Dương Quân, với dáng vẻ thư sinh nhưng khí chất anh tuấn, đôi mắt sáng vẫn ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc. Kế bên là Bách Lý Hùng, thân hình vạm vỡ, phong trần, ánh mắt kiên nghị như sắt đá, dù ẩn sâu là một nỗi buồn vô hạn. Họ không cần nói thêm lời nào, chỉ một cái gật đầu nhẹ nhàng đã đủ thay cho vạn lời. Cả ba đã quá quen thuộc với việc đối mặt với những tin tức chẳng lành, nhưng lần này, không khí có phần khác biệt, nặng nề hơn, nhưng cũng ẩn chứa một thứ hy vọng mong manh.
Lăng Nguyệt quay người, bước vào một căn phòng đá nhỏ hơn nằm ngay cạnh mật thất luyện công. Căn phòng này tối giản đến mức gần như trống rỗng, chỉ có một chiếc bàn đá vuông vức và ba chiếc bồ đoàn đặt xung quanh. Ánh sáng duy nhất đến từ một viên linh thạch đặt trên bàn, phát ra thứ ánh sáng xanh lam mờ ảo, đủ để soi rõ ba gương mặt đang hiện rõ vẻ nghiêm nghị. Không khí bên trong căn phòng hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở rất khẽ của ba người, dường như mọi âm thanh bên ngoài đều bị các trận pháp khắc trên tường và sàn nhà hút vào. Mùi linh khí thanh khiết tỏa ra từ các trận pháp hòa quyện với mùi gỗ đàn hương thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí vừa thanh tịnh vừa cô lập, hoàn toàn tách biệt khỏi thế giới bên ngoài.
Lăng Nguyệt Tiên Tử trong bộ bạch y thuần khiết, mái tóc đen nhánh dài đến thắt lưng được búi cao đơn giản, ngồi xuống chiếc bồ đoàn chính giữa. Đôi mắt phượng sắc bén của nàng quét qua Dương Quân và Bách Lý Hùng, thấy rõ sự mệt mỏi hằn sâu trên gương mặt họ.
"Tình hình đã tệ hơn chúng ta tưởng," nàng mở lời, giọng nói trong trẻo nhưng đầy sự kiên quyết. "Thiên Đạo lung lay, nhân tâm bất ổn. Những gì các ngươi chứng kiến, ta cũng đã nhận thấy trong nội bộ tiên môn. Sự mục ruỗng đang lan rộng, không bỏ sót một nơi nào."
Dương Quân ngồi đối diện nàng, mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, bộ đạo bào màu lam nhạt tôn lên vẻ thanh cao nhưng giờ đây lại có vẻ hơi xộc xệch. Anh thở dài, đặt xuống bàn một chồng tấu chương dày cộp, giấy tờ cũ kỹ và mới xen lẫn, đầy những con dấu chính thức của triều đình Thành Vô Song.
"Mỗi ngày, báo cáo từ Thành Vô Song đều khiến ta rùng mình, Lăng Nguyệt Tiên Tử," Dương Quân nói, giọng nói rõ ràng nhưng chất chứa sự uất nghẹn. "Ban đầu chỉ là những vụ việc nhỏ lẻ, tham nhũng vặt vãnh. Nhưng giờ đây, nó đã trở thành một hệ thống. Các quan lại tranh giành quyền lực, bóc lột dân đen. Các tông môn, thay vì bảo vệ phàm nhân, lại lợi dụng sức ảnh hưởng để trục lợi. Thậm chí, những tu sĩ tự xưng là 'chính nghĩa' cũng không ngần ngại nhúng tay vào các âm mưu thâm độc. Sức mạnh của tiên môn, thứ lẽ ra phải là trụ cột của công lý, đã trở thành thứ đáng sợ trong tay kẻ phàm tục, hay nói đúng hơn, là trong tay những tu sĩ đã 'mất người'." Anh khẽ lắc đầu, ánh mắt đầy thất vọng. "Lý tưởng ban đầu về tu luyện để cứu thế, giờ đây, thật trào phúng."
Bách Lý Hùng, với khuôn mặt vuông vức và bộ râu quai nón rậm rạp, ngồi bên cạnh Dương Quân. Anh mặc một bộ giáp trụ nhẹ, vẫn còn vương vấn mùi gió bụi biên cương. Anh đặt xuống bàn một bản đồ cũ nát, những chấm đỏ và đen đánh dấu dày đặc trên vùng biên giới.
"Biên cương cũng không yên, Lăng Nguyệt Tiên Tử," Bách Lý Hùng tiếp lời, giọng trầm hùng, đầy khí phách nhưng cũng không giấu nổi sự bất lực. "Yêu thú hoành hành, gia tăng về số lượng và sức mạnh, dường như chúng cũng cảm nhận được sự suy yếu của Thiên Đạo. Nhưng đáng sợ hơn là lòng người đã mục nát. Dân chúng ly tán, mất niềm tin vào triều đình, vào tu sĩ. Quân đội suy yếu, không phải vì thiếu binh lính hay vũ khí, mà vì tinh thần chiến đấu đã bị bào mòn bởi sự bất công và sự thờ ơ từ bên trên. Các tướng lĩnh tranh giành công lao, bỏ mặc binh sĩ. Có những lúc, ta nhìn vào mắt những người lính của mình, thấy sự tuyệt vọng còn đáng sợ hơn cả cái chết trên chiến trường." Anh nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc. "Ta từng nghĩ rằng mình chỉ cần cầm đao ra trận, bảo vệ biên cương là đủ. Nhưng giờ đây, ta nhận ra, kẻ thù không chỉ ở bên ngoài, mà còn ở ngay trong chính chúng ta, trong sự tham lam, ích kỷ, và tha hóa."
Lăng Nguyệt Tiên Tử trầm mặc lắng nghe. Nàng rót ba chén trà linh thảo từ chiếc ấm ngọc bích đặt sẵn trên bàn. Mùi thảo dược thanh dịu thoang thoảng trong căn phòng, xoa dịu phần nào sự căng thẳng. Nàng đưa chén trà cho Dương Quân và Bách Lý Hùng, rồi nâng chén của mình lên. Hơi ấm từ chén trà lan tỏa trong lòng bàn tay, nhưng không thể làm ấm trái tim nàng.
"Các ngươi nói đúng," nàng khẽ nói, đôi mắt phượng nhìn sâu vào ánh linh thạch mờ ảo. "Trong tiên m��n, các trưởng lão tranh giành tài nguyên, các đệ tử tranh giành cơ duyên. Những người từng coi trọng đạo nghĩa giờ đây lại chỉ quan tâm đến lợi ích cá nhân. Họ sợ hãi cái gọi là 'mất nhân tính' khi tu luyện, nhưng chính bản thân họ lại đang đánh mất nó từng chút một, không phải vì tu luyện, mà vì chấp niệm vào sức mạnh, vào sự trường sinh, vào việc vá trời mà quên đi cái gốc của mình. Chấp niệm ấy đã biến thành gông xiềng, trói buộc họ, và khiến họ quên đi mục đích ban đầu."
Ba người trao đổi ánh mắt nặng trĩu. Sự thật trần trụi và đau lòng ấy, họ đã cùng nhau nhìn thấy, cùng nhau cảm nhận.
"Thế giới này," Dương Quân thở dài, "đang bước vào một giai đoạn mà mọi quy tắc cũ đều lung lay. Thiên Đạo suy yếu, không còn là điểm tựa vững chắc."
"Và con người, lại càng dễ dàng sa ngã," Bách Lý Hùng tiếp lời, "khi không còn một giới hạn vô hình nào ràng buộc."
Lăng Nguyệt khẽ gật đầu. "Lời trăn trở của Bách Lý Hùng về việc 'đánh mất gì đó rất cơ bản, một thứ còn quan trọng hơn cả linh khí' cứ vang vọng trong tâm trí ta. Đó không phải là nhân tính đơn thuần, mà là toàn bộ nền tảng đạo đức, là sự kết nối sâu sắc giữa con người với nhau, và với chính bản thân mình. Nếu Thiên Đạo không còn là điểm tựa, nếu con người tự mình tha hóa... thì ai sẽ cứu vãn thế giới này?"
Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ nhỏ của mật thất, nơi bầu trời đêm dần nhạt màu, chuẩn bị đón bình minh. "Chúng ta không thể trông chờ vào Thiên Đạo nữa. Chúng ta cũng không thể trông chờ vào những tu sĩ đã 'mất người'. Chúng ta phải tìm một con đường khác. Một 'Đạo' mà phàm nhân cũng có thể nương tựa, không phải chỉ riêng tu sĩ." Lời nàng nói vang vọng trong căn phòng đá, như một lời thề non hẹn biển.
***
Khi ánh bình minh đầu tiên vừa hé rạng, xua đi màn đêm u tối, ba người rời khỏi mật thất, lặng lẽ đi bộ lên một đỉnh núi nhỏ nhất trong quần thể Thái Huyền Tông. Con đường lên đỉnh núi quanh co, lát đá xanh rêu phong, dẫn họ xuyên qua những lùm cây tùng cổ thụ và những tảng đá lớn. Gió núi buổi sớm se lạnh, mang theo hơi sương và mùi linh khí thanh mát, trong lành. Từ đỉnh núi, họ có thể nhìn bao quát toàn bộ Thái Huyền Tông hùng vĩ, những mái ngói cong vút ẩn hiện trong sương mù, những cây cầu treo vắt qua thung lũng, và xa xa hơn, là một phần nhân gian đang dần thức giấc, với những làn khói bếp lượn lờ từ những ngôi làng nhỏ.
Sương mù buổi sớm vẫn còn lãng đãng vương trên các đỉnh núi, nhưng ánh bình minh nhợt nhạt đã bắt đầu xé toạc màn sương, vẽ nên những vệt sáng vàng cam lên nền trời phía đông. Khung cảnh hùng vĩ, tráng lệ, nhưng trong mắt ba người, nó lại ẩn chứa một nỗi bất an khôn nguôi. Tiếng chuông chùa ngân vang từ một ngôi điện thờ xa xôi trong tông môn, thanh thoát và thiêng liêng, nhưng không thể làm xoa dịu đi sự căng thẳng trong lòng họ.
Lăng Nguyệt đứng ở rìa đỉnh núi, bạch y tung bay trong gió nhẹ, trông nàng thanh thoát như một vị tiên. Đôi mắt phượng của nàng nhìn xa xăm về phía nhân gian, nơi hàng triệu sinh linh đang sống cuộc đời của mình, vô tri trước cơn bão tố đang hình thành. Trong lòng bàn tay nàng, chiếc Thiên Đạo Phù Ấn, một bảo vật truyền thừa của Thái Huyền Tông, khẽ phát sáng yếu ớt, như một lời nhắc nhở về quyền năng và trách nhiệm.
"Nếu Thiên Đạo không còn là chỗ dựa, chúng ta phải tự tìm lấy 'Đạo' của mình," Lăng Nguyệt nói, giọng nàng hòa vào tiếng gió, nhưng lại mang một sức nặng và sự kiên quyết lạ thường. Nàng xoay người, nhìn thẳng vào Dương Quân và Bách Lý Hùng. "Một 'Đạo' không phụ thuộc vào linh khí, không phụ thuộc vào sức mạnh siêu nhiên."
Dương Quân tiến lên một bước, ánh mắt kiên định nhìn về phía chân trời. "Một 'Đạo' mà phàm nhân cũng có thể nương tựa, không phải chỉ riêng tu sĩ. Một 'Đạo' của sự công bằng, của lòng trắc ẩn, của những giá trị mà chúng ta đã từng tin tưởng sẽ là nền tảng của nhân gian." Anh nhớ lại những lời Tạ Trần từng nói hàng vạn năm sau, về việc con người phải tự tìm lấy giá trị của mình khi Thiên Đạo sụp đổ. Dù chưa biết Tạ Trần là ai, nhưng triết lý này, giờ đây, đang dần nảy mầm trong tâm trí anh.
Bách Lý Hùng cũng bước tới, đứng cạnh Dương Quân. Thân hình vạm vỡ của anh như một b���c tường thành vững chãi. "Một 'Đạo' đủ mạnh để chống lại lòng tham và sự ích kỷ. Một 'Đạo' có thể kết nối lòng người, bảo vệ những người yếu thế, và giữ vững trật tự xã hội, không chỉ bằng vũ lực mà bằng niềm tin." Anh siết chặt nắm đấm, khao khát được hành động.
Lăng Nguyệt nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió lạnh buốt lướt qua gò má. "Nó phải bắt nguồn từ chính 'nhân tính'," nàng thì thầm, như đang tự nói với chính mình, và cũng là tuyên ngôn cho hai người bạn đồng minh của mình. "Chính là cái 'gì đó rất cơ bản' mà Bách Lý Hùng từng nhắc đến. Cái mà tu sĩ chúng ta, vì quá tham vọng vào cảnh giới cao siêu, đã dần đánh mất. Cái mà phàm nhân, vì thiếu định hướng, đã bị tha hóa. Một 'Đạo' tập trung vào sự trọn vẹn của con người, vào những giá trị sống đích thực, vào sự cân bằng giữa cá nhân và cộng đồng. Một 'Đạo' nơi con người tự mình xây dựng tương lai, không cần đến sự an bài của Thiên Đạo."
Lời nói của nàng vang vọng, gieo vào lòng Dương Quân và Bách Lý Hùng một hạt mầm của sự thấu hiểu s��u sắc. Đó không phải là một phép thuật hay một bí thuật tu luyện, mà là một triết lý, một con đường hoàn toàn mới, một nền tảng cho một kỷ nguyên khác. Họ không biết rằng, hàng vạn năm sau, triết lý này sẽ được một thư sinh tên Tạ Trần phát triển và phổ biến, trở thành "Nhân Đạo" của Kỷ Nguyên Nhân Gian.
"Vậy thì, chúng ta sẽ làm gì?" Dương Quân hỏi, giọng nói đầy sự nhiệt huyết và quyết tâm, nhưng cũng ẩn chứa sự lo lắng về con đường phía trước. "Thiên Đạo vẫn còn đó, dù suy yếu. Các tông môn lớn vẫn còn nắm giữ quyền lực. Chúng ta không thể công khai chống lại tất cả."
Lăng Nguyệt mở mắt, ánh mắt phượng sắc bén như lưỡi kiếm, quét qua từng gương mặt. "Chúng ta không chống lại. Chúng ta sẽ gieo mầm. Chúng ta sẽ hành động một cách kín đáo, từ bên trong. Dương Quân, ngươi hãy tiếp tục với công việc của mình tại Thành Vô Song, nhưng hãy bắt đầu xây dựng một mạng lưới những người có cùng chí hướng, những người còn giữ được 'nhân tính', và dùng quyền lực của triều đình để bảo vệ những giá trị cốt lõi. Bách Lý Hùng, ngươi hãy tiếp tục bảo vệ biên cương, nhưng đồng thời, hãy bắt đầu huấn luyện quân đội không chỉ về võ nghệ, mà còn về đạo đức, về lòng trung thành với con người, chứ không phải chỉ một vị vua hay một tông môn nào đó. Hãy biến quân đội thành một lá chắn cho phàm nhân, một biểu tượng của lòng dũng cảm và chính nghĩa."
Nàng dừng lại, ánh mắt trở nên sâu thẳm. "Còn ta, ta sẽ ở lại Thái Huyền Tông. Ta sẽ tìm cách thay đổi từ bên trong tiên môn, từ những người còn giữ được lương tri. Ta sẽ nghiên cứu những cổ tịch, tìm kiếm những lời giải đáp cho sự suy yếu của Thiên Đạo, và tìm cách gieo mầm triết lý 'Nhân Đạo' vào tâm trí các đệ tử, các trưởng lão. Chúng ta không thể thay đổi toàn bộ thế giới ngay lập tức, nhưng chúng ta có thể bắt đầu từ những việc nhỏ nhất, từ những con người còn giữ được phẩm chất của mình."
Họ biết rằng đây sẽ là một cuộc đấu tranh dài hơi, âm thầm và đầy khó khăn, vượt qua một thế hệ, thậm chí là nhiều thế hệ. Những kế hoạch hành động ban đầu c���a họ sẽ là nền móng cho các thể chế và tư tưởng trong Kỷ Nguyên Nhân Gian, dù họ không thể nào hình dung được toàn bộ viễn cảnh ấy. Đây không phải là một cuộc chiến bằng vũ lực, mà là một cuộc chiến của triết lý, của niềm tin, của lòng người.
"Chúng ta thề," Dương Quân nói, giọng nói vang vọng trên đỉnh núi, "sẽ bảo vệ 'Nhân Đạo' khỏi bị bóp méo và lợi dụng, khẳng định lại giá trị cốt lõi cho xã hội."
"Chúng ta thề," Bách Lý Hùng tiếp lời, ánh mắt kiên nghị hướng về phía bình minh đang dần rực rỡ hơn.
"Chúng ta thề," Lăng Nguyệt Tiên Tử kết thúc, tay nàng khẽ siết chặt chiếc Thiên Đạo Phù Ấn, cảm nhận sự rung động yếu ớt của nó, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm nặng nề.
Họ đứng đó, ba bóng người trên đỉnh núi, nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đã xua tan hoàn toàn sương mù, chiếu rọi rực rỡ xuống nhân gian. Trong lòng họ, một giao ước bí mật đã được hình thành, một hạt mầm của một kỷ nguyên mới đã được gieo. Đó là một bình minh của sự bất an, của một kỷ nguyên mới đang đến, đầy rẫy thử thách và bí ẩn chưa được khám phá, nhưng cũng là bình minh của một niềm hy vọng mong manh, một lời hứa về một "Nhân Đạo" sẽ được khai mở, hàng vạn năm sau, bởi một thư sinh tên Tạ Trần. Cuộc đời này, có lẽ, không cần thành tiên, chỉ cần sống trọn vẹn, chân thực, và giữ lấy nhân tính của mình, đã là một kỳ tích vĩ đại rồi. Những nỗ lực của họ, những trăn trở của họ, sẽ trở thành nền tảng, là lời cảnh báo, và cũng là ánh sáng dẫn lối cho những thế hệ mai sau.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.