Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Người đẹp và phàm ăn - Chương 4: Chapter 4: Một thành phố khác

Bên trong một căn phòng hoà trộn giữa những gì hiện đại và những gì được mang theo từ xưa cũ. Thảm lót lông thú ấm như lò xưởi, chiếc ghế thoải mái không chỉ vì độ hoàn thiện, mà còn vì khoảng thời không nó đã bao trọn suốt bấy lâu bên trong người.

Ông, một gã đàn ông bặm trợn. Nhưng giờ lại đầy sầu muộn. Lại trưng ra vẻ sướt mướt của người say.

“Giá mà…”, ông phà một làn khói, “Ta đã không giữ trọng trách này.”

“Tôi tưởng ngài bỏ thuốc rồi?”, một người đàn ông độ 30 mặc suit cũng đang ngồi giữa đống rượu và thuốc lá.

Ông không trả lời. Chỉ lấy rượu rót ra ly.

“Chỉ hôm nay thôi, từ mai chúng ta sẽ là lính. Những người lính lấy đấu tranh ra làm chất kích thích và những máu của lũ mồm mép kia làm xăng.”

“Vâng… Ta đã nhân được hồi âm. Yêu cầu đã được đưa thẳng lên hội đồng. Có vẻ… họ vẫn còn coi trọng chúng ta, ngài Vane ạ.”

———

“Reng reng reng…”, tiếng đồng hồ báo thức rộn lên, phá tan bầu không khí ấm áp đang bao trùm.

Căn phòng thì vẫn mập mờ, nhưng mơ màng nhất, hẳn là cặp đôi đang ôm ấp nhau ngủ ngay dưới sàn.

“Sáng rồi à…”, Callista mở mắt, thấy mình đang ở trong vòng tay của một Martin vẫn ngủ say, cô cười nhẹ. Rồi tạm rời Martin trước sau đó mới gọi cậu dậy. Cô kề sát lại tai cậu, thì thầm. “Oiii, sáng rồi nè Martin ơi.”

“Ưm…”, cậu nhăn mặt một chút, rồi lại quay người đi. Ngủ tiếp.

“Fufu… Không ngờ anh ta lại là sâu ngủ đấy”. Lần này mạnh mẽ hơn, Callista lay người Martin.

“Gì… Thế?”, Martin lim dim mở mắt, bối rồi nhìn vào Callista.

“7 giờ rồi.”, cô chỉ vào chiếc đồng hồ bên cạnh.

“À, đúng rồi nhỉ…”

Đồng hồ đã điểm 7 giờ 5 phút. Và cùng theo đó lại là một tiếng leng keng của chìa khoá từng bước gần kề. Một người có lẽ là phụ nữ mặc trang phục trùm đầu màu đỏ thẫm mở cửa ra. Và chào đón họ bằng một khẩu súng lục.

“Xin hãy bước ra ngoài và đi theo sự chỉ dẫn của tôi.”

Cả hai lẳng lặng đi theo. Sau một lúc di chuyển qua những khoang hành lang ngột ngạt, họ dừng lại ở một bãi những thùng rác và dây điện chằng chịt. Khung cảnh trông còn ngột ngạt hơn vì những bức từng cạnh đó đều rất cao, và chỉ có một lối duy nhất dẫn ra đường.

“Bước vào trong, làm ơn.”, giọng điệu của cô rất dịu dàng, nhưng với khẩu súng trên tay thì khó mà thiện cảm được.

“…”, cả hai bước vào thùng container lớn. Nhưng kích thước ấy đã trở nên tầm thường vì những chuyến xe như thế này lưu thông dọc họ và những cơ sở biệt lập ở sa mạc là không ít.

“Xe sẽ khá sóc lúc đầu nhưng hai vị có thể yên tâm, đây là xe chuyên dụng cho hàng hoá dễ vỡ nên sẽ rất êm khi ra đường lớn.”

“…Vâng.”, Callista đáp.

Thùng xe đóng lại, nhưng bên trong lại không hề tối tăm. Có một chút đèn, sẵn hai cái đệm mỏng và thức ăn. Cộng thêm một vài cơ quan thoáng khí và điều hoà nho nho ở góc thùng.

“Chuyến đi sẽ khá dài đây.”, Martin dựa lưng vào thành xe, cầm lấy phần thức ăn.

“Anh đúng là luôn đói nhỉ.”, Callista cũng tiến lại ngồi cạnh cậu.

“Cô không ăn sao? Đồ ăn còn nóng đấy.”

“Thôi em vẫn chưa thấy đói. Mà anh này…”

“Hửm?”, Martin vẫn chưa nuốt đống thức ăn trong miệng làm má cậu phồng lên như một con sóc.

“Haha… Nhìn anh ăn nhiều lần vậy rồi mà giờ em mới thấy nó đáng yêu đấy.”, nói xong cô tựa đầu vào vai cậu, “như này anh có phiền không?”

“Cũng không hẳn…”

“Tốt, vậy chúng ta trò truyện chút đi.”, cô vẫn giữ nguyên như vậy, “Anh có nhiều bạn bè không?”, giọng cô trầm xuống.

“Không hẳn là tôi có bạn… Chắc tôi thân thiết nhất là với ông Marcus, ông ấy giống như thực là cha tôi hơn hẳn ‘bố’”

“Thế em thì sao? Không lẽ em không thể coi là bạn anh?”

“…”, cậu không trả lời, cắm mặt vào ăn.

“Còn em thì đã từng có kha khá bạn bè. Thế nhưng những mối quan hệ ấy kết thúc rất nhanh chóng. Và khi việc ấy cứ lặp lại, em hiểu rằng vấn đề là ở mình.”, cô ôm lấy cánh tay Martin, “Anh biết vì sao em lại tự dưng đi tìm anh không?”

“Để cảm ơn?”

“Cũng không hẳn đâu. Một phần vì đang nghỉ hè, một phần vì em, có lẽ, là đang trong một loại khủng hoảng gì đó. Khi quá lâu rồi em chẳng giao thiệp được với ai. Và rồi anh là người đầu tiên hiện ra khi em nghĩ tới cách để vượt qua nó. Chắc là vì anh đã giải quyết cái vấn đề làm em tuyệt vọng nhất lúc nhỏ chăng?”

“Tôi không nhớ gì về việc đó đâu. Nhưng nếu giúp được gì cho cô thì tôi sẽ cố.”, Martin nhìn xuống đỉnh đầu cô, giọng điệu trầm ấm quen thuộc vang lên.

“Nhưng kết quả là, giờ em đã không còn quan tâm tới cái vấn đề ấy nữa.”

“Hửm?”

“Miễn là được ở cạnh anh thì em sao cũng được. Cái cảm giác như bây giờ, thật sự làm em như muốn từ bỏ hết mọi thứ để được đắm mình trong nó.”

“…Như vậy là không nên đâu. Có thể tôi trong mắt cô là một người tốt, nhưng chỉ vì những nguy hiểm kia đã vô tình trở thành bước thiết lập cho nhân vật anh hùng này. Vậy nên trước khi giao mạng sống mình cho tôi thì chúng ta nên trải qua những ngày bình yên trước đã nhé?”

“Vậy thì… Anh hứa đi.

“Hứa gì cơ?”

“Hứa rằng sẽ ở bên em, chỉ mình em, mãi mãi hoặc cho tới khi cả hai nhận ra rằng chúa đã không quyết định rằng chúng ta dành cho nhau?”, cô ngước mặt lên, nhìn thẳng vào mắt Martin.

“…”, cậu cũng chăm chú nhìn lại vào cô gái trước mặt mình, “Rõ là gấp gáp.”

“Thế có hứa không?”

“Không.”

“…Anh cũng ghét em rồi sao?”, cô càng ôm tay cậu chặt hơn, ngước lên ngỡ ngàng, có mắt có hơi ướt.

“Không, ngược lại cơ. Nhưng chúng ta dừng chuyện này lại ở đây được rồi.”

“Sao thế?”

“…”

——

Tiếng kim loại va đập vào nhau và quán tính khiến cả hai chúi người báo hiệu rằng đích đến đã ở ngay trước. Thùng xe mở ra, những tia nắng cứng ngắt rọi vào trong, như những miếng băng dày đến mức trắng xoá.

“Đây là hành lí của hai người, nếu có mất mát gì thì nó không ở chỗ chúng tôi đâu. Giờ cả hai có thể đi đâu tuỳ ý, nhưng ngài Leo đã dặn ‘tuyệt đối không trở về Apak’ nên mong hai người nghe theo.”

“Vâng.”

Nơi họ đứng là một con đường vắng.

Martin nhìn ngó xung quanh. Nơi đây khác hẳn nơi cậu lớn lên. Lề đường rất rộng và cây xanh thì được xếp tươm tất nối dài đến cuối đường. Không khí chẳng có lấy một làn gió nào là nóng rát và trên trời trong vắt như dòng nước đã qua 5 lớp lọc chỉ để có thể an toàn rửa tay nơi quê nhà. Kiến trúc vẫn là theo đường lối hiện đại nhưng không quá cao. Chỉ khoảng 3, 4 tầng. Cộng thêm được tô điểm bởi những sắc màu riêng của những người nghệ sĩ. Những bức graffiti đa sắc từ sát đất đến tầng 2, tầng 3. Và chúng hẳn là những đứa con quý giá, mang trên mình chữ kí và tên của cha, của mẹ mình.

Choáng ngợp trước bầu không khí nơi đây, cậu có hơi lạc lõng. Cậu chẳng biết đường lối nào cả. Giờ thực lòng cậu đang tự do hết mức, có thể tiến về bất cứ đâu và không còn quyền lùi lại. Nhưng như thế… lại làm cậu đăm chiêu nghiền ngẫm. Thực tế thì giờ cậu đã có sẵn quyết định cho mình rồi, đi đến nhà Callista và sống luôn ở đấy, ít nhất là tới khi họ đuổi cậu.

“Trông anh có hơi buồn đấy! Mới đó đã nhớ nhà rồi sao.”

Trong suốt chuyến đi, Martin luôn thấy Callista như một vết mực lam đậm trên giấy màu than. Cô trông thật buồn, gần như chìm vào màu nền của những suy tư cậu có. Nhưng cũng thật hài hoà với chúng. Vậy mà giờ cô lại như những ấn tượng cậu ban đầu có về cô. Lòng nhiệt thành, mức năng lượng chót vót và tiếng nói, nụ cười hoà lẫn cả vào nhau.

“Có lẽ… Nhưng giờ tôi lo lắng hơn về việc, cha mẹ cô sẽ cho phép tôi ở lại không.”

“Cái đó anh không cần lo đâu. Họ cũng chẳng mấy khi ở nhà. Và về việc cho anh ở lại, trước khi rời đi em đã bàn với mẹ rồi.”

“Có ổn thật không đó, cô tự tin ở một mình với một người đàn ông sao?”

“Anh mới là người nên lo sợ đó…hehehehe”, Callista bấy giờ ở sau lưng Martin bước lên một bước, ghé sát vào tai cậu. Từng luồng không khí nóng ấm phả ra làm cho tóc gáy cậu dựng hết lên.

“…Đúng là một đứa con gái lẳng lơ.”

“Tôn trọng chủ nhà một chút đi! Coi chừng tôi tăng tiền nhà đấy.”

“Có cả tiền nhà á?”

“Chứ anh định ở miễn phí à?”

“…Thế chắc lát tôi phải ra ngoài tìm việc rồi.”

“Không không, không phải thế. Anh sẽ trả bằng - cái - khác.”, lại là chiêu trò lúc nảy. Càng ngày Martin càng cảm thấy mình như một con chuột trong lồng nước.

“Ta đi thôi! Em muốn đi tắm rồi.”

Callista dắt tay cậu lượn qua nhiều ngã rẽ.

——

“Chào mừng anh đến với nhà của chúng ta!!!”

“Hoan hô.”, Martin cố hùa theo, nhưng cử chỉ của cậu lại rất thiếu sức sống.

Nhà cô chỉ là một căn chung cư tầm trung, 3 phòng ngủ, 1 phòng tắm. Căn bếp nối liền với phòng khách và ở ngay cửa ra vào.

“Phòng ngủ của anh sẽ ở đây, đối diện là của em. Phòng này là của bố mẹ nhưng họ một năm chắc ở nhà được vài ngày nên cũng không khác gì phòng trống là mấy.”, cô vui vẻ dẫn Martin tham quan nhà mình. “Bếp thì anh có thể dùng thoải mái, em sẽ nấu ăn nên nếu anh muốn yêu cầu gì thì cứ thoải mái nói nhé!”

“Chắc là cô, cô đơn lắm nhỉ?”

“Hể?”

“Thì, ở một mình trong cả căn hộ rộng lớn. Chỉ mới nhìn thôi đã cảm thấy trống trải rồi.”

“…Chắc vậy. Mà bỏ chuyện đó đi, giờ em đi tắm đây, sau đó chắc chúng ta sẽ đi mua quần áo cho anh.”

“Sao lại-… Cảm ơn nhé.”

“Mà này.”

“Sao?”

“Anh có thể gọi tên em thì vì cô này cô nọ được không?”

“Ca-“, cậu đã cố, nhưng có thứ gì đó cứ nghẹn lại ở thanh quản của cậu. “Thôi thì tôi sẽ gọi ‘em’, tạm vậy nhé?”

“…Rồi, tha cho anh đó, M-ar-t-in.”

Cậu nhận thấy rất rõ. Cô đã biết được vị thế của mình, nên sẽ không ngần ngại mà tận dụng thứ đó. Không phải cậu ghét việc đó, mà những nổi sợ của cậu mới ghét thứ ấy.

“Anh vào cùng không?”

Cậu ngoảnh mặt đi ra sofa, nằm dài lên đó che mắt lại.

“Haha… Tất nhiên là đùa thôi.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free