(Đã dịch) Ngu Nhạc Xuân Thu - Chương 275: Chỉ sợ ta quá tham
"Ngươi nói ngươi giả bộ đứng đắn, hay là chơi trò lạt mềm buộc chặt?" Trong phòng, Mộ Kiếm Ly mặt không đổi sắc giúp Tiết Mục lau mặt. Tiết Mục tựa trên ghế thở dài.
Hắn đâu có giả bộ đứng đắn hay chơi trò lạt mềm buộc chặt gì. Lúc ấy đầu óc hắn đang bận nghĩ chuyện chính sự, thật sự không hề vướng bận chuyện nam nữ. Bị La Thiên Tuyết ném bút lông tới, mặt dính đầy mực đã quên cả vận công ngăn cản, chỉ có thể chật vật chạy trốn.
Thở dài không phải vì mực, mà vì cơ hội ăn vụng bị chính mình ngu xuẩn làm cho tan biến.
Thật sự muốn quy tắc ngầm, tiểu thân vệ người ta ỡm ờ khẳng định đã đồng ý. Kết quả chính mình ngu xuẩn, tự chui vào hố rồi, đến tối người ta thật sự đến, lấy đâu ra mặt mũi để quy tắc ngầm? Huống hồ Mộ Kiếm Ly toàn bộ quá trình chứng kiến, La Thiên Tuyết lại là bằng hữu của nàng, cho dù chỉ là làm bộ cũng phải giữ vững hình tượng tốt đẹp vì chính sự không tham ăn này chứ.
"Được rồi được rồi, sáng tác ca khúc trước." Tiết Mục lau mặt, bày ra một trang giấy, cầm bút lên muốn viết "Đao Kiếm Như Mộng", kết quả ngòi bút vừa chạm vào mặt giấy, bỗng nhiên liền sững sờ.
Đừng nhắc đến khuông nhạc, cho dù viết ra giản phổ cũng không ai xem hiểu cả!
Nhạc phổ của thế giới này là bộ dạng gì?
Tiết Mục hai má co quắp vài cái, bỗng nhiên nhảy người lên lục tung.
Đây là hậu viện Thiên Hương Lâu, nơi ở của đám yêu nữ, với phẩm vị của đám yêu nữ, trong thư phòng này ngược lại cũng có chút cất giữ tao nhã. Tiết Mục tìm kiếm một hồi, quả nhiên rất nhanh đã tìm được một quyển khúc phổ, mở ra vừa nhìn liền biến thành mắt gà chọi.
Cái gì kỳ quái đấy, văn tự không phải văn tự, ký hiệu không giống ký hiệu, lộn xộn rối bời. Trách không được Lệnh Hồ Xung ẩn giấu khúc phổ sẽ bị người hoài nghi là Tịch Tà Kiếm Phổ, nếu như nhạc phổ này cùng cái kia tương tự, quả nhiên là nhìn thế nào cũng thấy rất quỷ dị!
Mộ Kiếm Ly ở bên cạnh kỳ quái hỏi: "Làm sao vậy?"
"Cái kia..." Tiết Mục đưa qua khúc phổ: "Ngươi nhận thức không?"
Mộ Kiếm Ly lắc đầu như trống lắc, đùa gì vậy, thiếu nữ từ nhỏ ôm một thanh kiếm, đừng nói nhận thức phổ, để cho nàng hát có lẽ cũng chẳng nên hồn!
Nàng cẩn thận hỏi: "Chàng... Sẽ không phải không nhận thức phổ à?"
Không khí giống như ngưng trệ một chút, Tiết Mục nhếch miệng đầy vẻ đau khổ, Mộ Kiếm Ly nháy nháy mắt.
Tiết đại tổng quản tài hoa xuất chúng, học rộng biết nhiều, kiến thức uyên thâm, thi từ ca phú đều có thể tùy ý làm ra, ngo��i trừ vũ lực không được thì quả thật trong suy nghĩ của Mộ Kiếm Ly, hắn là người hiểu biết rộng khắp, không gì không làm được... Thật ra không nhận thức phổ.
Không có cảm giác sụp đổ, Mộ Kiếm Ly vốn đối với mấy cái này không coi trọng, nàng chẳng qua là cảm thấy buồn cười: "Vậy chàng làm sao thuận miệng liền hát ra ca khúc dễ nghe như vậy?"
Tiết Mục rất mất mặt mà khoát tay: "Được rồi, nàng đi gọi Thiên Tuyết trực tiếp đến đây, ta hát, nàng viết!"
Một lát sau, La Thiên Tuyết ôm một đống lớn bản thảo mặt nặng mày nhẹ đi đến, nặng nề đặt bản thảo xuống một bên: ""Tây Du Ký" xong rồi, mời công tử thẩm tra bản thảo."
"Trước hết cứ để đó." Tiết Mục nhìn xung quanh, không thấy Mộ Kiếm Ly, ngạc nhiên nói: "Kiếm Ly đâu?"
"Nàng nói công tử khẳng định có lời muốn nói với ta, nên đã tránh đi một lát." La Thiên Tuyết mặt không đổi sắc: "Công tử có gì phân phó?"
Tiết Mục nghiêng đầu nhìn nàng một hồi, đột nhiên cảm thấy muội tử này cũng rất đáng yêu, rốt cuộc cũng chỉ là một tiểu yêu nữ thủy chung ẩn mình trong tông môn tu luyện mà thôi. Hắn nở nụ cười: "Thiên Tuyết à, nàng bộ dạng như vậy là không được."
La Thiên Tuyết nói: "Chỗ nào không được?"
"Tâm tư không giấu được, không thể làm một yêu nữ tốt, cũng không thể làm một nghệ nhân tốt." Tiết Mục cười nói: "Bề ngoài tươi cười hớn hở, trong tối đâm dao, không phải là kiến thức cơ bản của yêu nữ sao?"
La Thiên Tuyết tức giận nói: "Nào dám đâm chàng! Đổi người khác ở trước mặt ta thử xem."
Tiết Mục ngoắc tay: "Lại đây."
La Thiên Tuyết vô ý thức đi đến bên cạnh hắn, Tiết Mục ngồi trên ghế ngẩng đầu tường tận xem xét một lát, hạ giọng nói: "Ta biết rõ nàng đối với bên ngoài giấu được. Chỉ là trong lòng khó tránh khỏi có chút lo lắng, luôn sợ nàng kinh nghiệm không nhiều, sẽ bị người lừa gạt chạy."
La Thiên Tuyết lại có chút lắp bắp rồi: "Bị, bị người lừa gạt chạy, mắc mớ gì tới chàng chứ, chàng lại không muốn."
Tiết Mục ánh mắt rủ xuống, rơi vào trên giấy, nhưng lại không hề có tiêu cự, chẳng qua là bé không thể nghe mà tự nói: "Ta chỉ sợ ta quá tham lam."
La Thiên Tuyết trầm mặc. Tiếp đó khẽ thở dài, cũng đi xem giấy trước mặt hắn.
Trên giấy đã có vài câu ca từ: "Kiếm của ta đi đâu về đâu, yêu cùng hận tình khó phân định; đao của ta phá vỡ trường không, thị phi đúng sai, hiểu mà như chẳng hiểu. Ta say trong mộng mị mịt mờ, ân oán thị phi là thật hay giả; ta tỉnh giấc mộng xuân tàn, sinh tử hợp tan đều hóa hư không."
Thoạt nhìn qua, bắt được nhiều chữ không, giống như không có gì đặc biệt. Nhưng La Thiên Tuyết nhìn một chút, lại dần dần động dung.
Văn tự ưu tú, đánh động lòng người, vốn cũng không tại hình thức.
Lại nghe Tiết Mục chậm rãi nói: "Ta đến thế giới này, luôn trong say trong tỉnh, không biết chứng kiến là thật hay giả, không biết hiểu hay không hiểu, không biết đi đâu về đâu, luôn sợ giật mình nhận ra tất cả chỉ là một giấc chiêm bao, hóa ra đều là hư vô trêu ngươi. Cho nên ta rất tham, mọi điều tươi đẹp ta đều muốn nắm giữ trong tay, chỉ e khi tỉnh giấc sẽ không còn gì."
La Thiên Tuyết há to miệng, muốn nói gì đó lại nói không nên lời.
Tiết Mục lại giống như bỗng nhiên tỉnh hồn lại, ngẩng đầu cười: "Lại nổi bệnh rồi. Ha ha, Thiên Tuyết à..."
"A... A?"
"Trò chơi quy tắc ngầm, cũng không phải chuyện gì tốt, thôi thì bỏ đi." Tiết Mục nở nụ cười: "Chỉ mong nàng tương lai, trên con đường rực rỡ vinh quang, trên sân khấu vạn người tung hô, đừng quên chính mình đã từng Chuunibyou."
La Thiên Tuyết nghe không hiểu cái gì gọi là Chuunibyou, nhưng luôn cảm thấy trong lời nói của Tiết Mục lộ ra biết bao thăng trầm, tựa hồ có vô số khuôn mặt chìm nổi trong hư không, vượt qua vô tận thời gian, trải qua muôn vàn núi sông.
Thật kỳ lạ... Công tử niên kỷ cũng không lớn lắm mà...
Mộ Kiếm Ly ôm kiếm tựa ở bên cửa, yên lặng nhìn khuôn mặt tươi cười của Tiết Mục.
Cảm giác kỳ lạ, làm cho nàng nhớ tới thời điểm gặp gỡ lần đầu kiếm tâm rung động, giống như bản năng mà cảnh giác... một chân trời khác.
Kỳ lạ đến mức khiến người ta đắm say.
... ...
Tiết Mục hát, La Thiên Tuyết viết, rất nhanh hoàn thành mấy phần nhạc phổ. Bị ý cảnh của mấy ca khúc kích thích, tâm tư của La Thiên Tuyết lúc này cũng nghiêm túc hơn rất nhiều, không có nhắc lại những chuyện Chuunibyou kia, thu lại nhạc phổ liền hành lễ ly khai: "Công tử ta đi đây, trở về luyện ca một chút."
"Khả năng ca hát, vũ đạo của các nàng, ta rất yên tâm, cho nên không cần ta đến nhìn chằm chằm vào tác phẩm cụ thể. Mộng Lam cùng đội ngũ bên cạnh nàng, mới là đội ngũ có kinh nghiệm gần như thành thục nhất hiện giờ, các nàng lần này tập luyện thu âm, cần cùng Mộng Lam bên kia phối hợp tiến hành. Chuyện thu âm và ra mắt chính thức cụ thể, Mộng Lam sẽ biết phải làm sao, trước khi ta rời Linh Châu liền cùng nàng từng có thảo luận." Tiết Mục tựa trên ghế sâu kín nói: "Cho nên đợi Tần Vô Dạ chọn xong đội ngũ bạn nhảy, các nàng liền cần phải đi."
La Thiên Tuyết rốt cuộc kịp phản ứng Tiết Mục vì sao có chút cảm giác nặng nề, bởi vì đại bản doanh làm chuyện này ở Linh Châu, bất kể bố trí hay là thu âm, đều không ở đây.
Hóa ra đi tới phòng hắn cầm ca khúc, liền có nghĩa là ly biệt sắp tới.
Thiếu nữ trong lòng rốt cuộc cũng có chút nỗi buồn ly biệt, hốc mắt ửng đỏ: "Thiên Tuyết còn muốn bảo hộ công tử."
Tiết Mục nhịn không được bật cười: "Đi a đi a, dựa vào nàng bảo vệ, e rằng ta đã chết mấy lần rồi."
"Hừ..." La Thiên Tuyết nhìn Mộ Kiếm Ly, thanh âm biến nhẹ: "Giao cho nàng đó."
Mộ Kiếm Ly nghiêm túc ôm quyền: "Nhất định không phụ ủy thác."
"Ủy thác gì chứ, ta nói là chăm sóc công tử, chứ nàng nghĩ cần nàng đánh nhau à? Dựa vào cái bộ dạng ngốc nghếch mặt lạnh tanh đó của nàng sao!" La Thiên Tuyết càu nhàu xoay người rời đi, bước chân lại rõ ràng đã không còn nhẹ nhàng hoạt bát như thường ngày.
Đưa mắt nhìn La Thiên Tuyết lưu luyến không nỡ rời đi, Tiết Mục cầm lấy "Tây Du Ký" bên bàn, không nói một lời mà bắt đầu sửa bản thảo.
Mộ Kiếm Ly nhìn thần sắc của hắn, nói khẽ: "Tiết Mục... Chàng là chính nhân quân tử."
Tiết Mục ngẩng đầu nhìn nàng một cái, nhịn không được bật cười: "Ta nói, nàng đã hiểu lầm. Ta nói một tràng, chẳng phải vì mong nàng đừng bị người ta lừa gạt hay sao?"
"Ta không hiểu lầm." Mộ Kiếm Ly nghiêm túc nói: "Kiếm tâm của ta nói cho ta biết, chàng thật lòng hy vọng Thiên Tuyết tốt đẹp. Thiện niệm trong khoảnh khắc này đã vượt lên trên lòng tham của chàng."
"Nhưng ta vẫn là tham mà."
"Vậy thì cứ tham đi." Mộ Kiếm Ly khẽ vuốt gò má của hắn, lẩm bẩm nói: "Nếu chàng không có lòng tham, có lẽ giờ đây ta và chàng đã chính tà cách trở, làm sao ta có thể ở bên cạnh chàng?"
Bản dịch tinh tế này, một dấu ấn riêng biệt của truyen.free, hân hạnh được gửi đến quý độc giả.