Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ngôi Sao Bão Tố - Chương 4: Chapter 4: Trung học Phổ thông (1)

Trời tháng Ba phủ lên bầu không khí một lớp sương mỏng manh. Gió thổi nhẹ, cuốn theo những tia nắng vàng rực xuyên qua từng tán cây, tạo thành những mảng sáng loang lổ trên mặt đường. Con đường dẫn đến trường vẫn như mọi ngày, với những hàng cây xanh mướt và tiếng chim hót líu lo.

"Lên xe nào!"

Tôi quay đầu nhìn Hạ Minh Dao, khẽ nhấn ga chiếc xe đạp điện màu xanh lam của mình.

Hạ Minh Dao cười nhẹ, vén lại mái tóc dài rồi bước lên xe, vòng tay ôm lấy eo tôi.

"Hôm nay hình như trời hơi lạnh thì phải."

"Ừ, nhưng mà dễ chịu hơn hôm qua nhiều."

Thẩm Tinh Hà đáp, nhấn ga để xe lướt đi trên con đường quen thuộc.

"Tối qua cậu lại thức khuya đúng không? Mình thấy mắt cậu có quầng thâm kìa."

"Vẫn là gấu trúc mà, chỉ là mình đang suy nghĩ về kế hoạch của hai đứa thôi."

Hạ Minh Dao tựa đầu nhẹ vào lưng tôi.

"Cậu nghĩ xem, nếu bọn mình thật sự mở được quán ăn Lottyuk, thì sẽ thế nào nhỉ?"

"Sẽ rất bận rộn, nhưng cũng rất vui!"

Thẩm Tinh Hà hào hứng.

"Mình có thể làm bánh, còn cậu sẽ là người pha chế. Cửa hàng nhỏ thôi, nhưng nhất định sẽ có rất nhiều khách."

"Ừm, rồi đến khi vào đại học, mình sẽ nhờ bố mẹ trông coi giúp. Cậu có tin là bọn mình sẽ làm được không?"

"Tất nhiên!"

Tôi cười tươi.

"Mình nhất định sẽ đậu vào Đại học Seoul, còn cậu nhất định sẽ vào Đại học Ngoại thương. Dù có khó khăn thế nào đi nữa, mình cũng sẽ không từ bỏ. Cậu cũng vậy đúng không?"

"Chắc chắn rồi!"

Minh Dao siết chặt vòng tay, như muốn truyền đi quyết tâm của mình.

"Mình muốn học về kinh tế, để sau này có thể tự mở một công ty, không cần phụ thuộc vào ai hết. Còn cậu thì sao? Cậu muốn gì ở Đại học Seoul?"

"Mình muốn học những ngành liên quan đến nghệ thuật. Ước mơ đấy rất lớn lao với mình, theo mình từ bé rồi. Mình muốn đi xa, muốn thử thách chính mình, muốn thấy thế giới rộng lớn ngoài kia."

Minh Dao bật cười.

"Vậy mà mình cứ tưởng cậu sẽ mở một quán cà phê sách nhỏ, rồi ngày ngày ngồi viết lách trong không gian đầy mùi thơm của cà phê chứ."

"Cũng không tệ nhỉ? Nhưng mà không đủ đâu. Mình muốn làm nhiều thứ hơn thế."

Cuộc trò chuyện cứ thế tiếp tục cho đến khi xe dừng lại trước cổng trường. Minh Dao nhảy xuống, vươn vai một cái rồi mỉm cười nhìn tôi.

"Cậu có biết không, mỗi buổi sáng đi cùng cậu như thế này, mình thấy ngày mới bắt đầu thật tốt."

"Mình cũng vậy."

Tôi cười rạng rỡ.

"Để mình cất xe rồi vào lớp thôi."

--------------------

Những ngày tháng ấy trôi qua trong bình yên. Hai cô gái chúng tôi cùng nhau học tập, cùng nhau mơ ước, cùng nhau nỗ lực để biến những dự định thành hiện thực. Không chỉ là bạn bè, mà còn là một phần của cuộc đời nhau.

Vào mỗi buổi chiều, sau giờ tan học, cả hai lại đến một quán cà phê nhỏ gần trường để học bài. Những quyển sách chất đống trên bàn, những tờ giấy ghi chú dày đặc chữ viết, những cuộc trò chuyện không dứt về tương lai.

"Mình sẽ học thật chăm chỉ để đạt học bổng. Nếu có học bổng, mình sẽ không phải lo lắng nhiều về chi phí khi du học nữa."

Tinh Hà vừa viết bài vừa nói.

"Ừ, còn mình thì đang tìm hiểu về các chương trình liên kết quốc tế. Nếu có thể, mình sẽ thử nộp đơn vào các học bổng trao đổi sinh viên."

Minh Dao đáp, tay lật từng trang sách.

"Mình tin là bọn mình sẽ làm được."

Tôi mỉm cười.

"Sau này, dù ở hai đất nước khác nhau, bọn mình vẫn sẽ giữ liên lạc, đúng không?"

"Tất nhiên rồi!"

Minh Dao giơ tay lên, làm động tác móc ngoéo.

"Lời hứa của bọn mình là mãi mãi!"

Bên ngoài cửa sổ, mặt trời đang dần khuất sau những tòa nhà cao tầng, nhuộm cả bầu trời bằng một màu cam rực rỡ. Giấc mơ của chúng ta, dù có xa vời đến đâu, vẫn sẽ được thắp sáng bởi những khoảnh khắc đẹp đẽ như thế này.

--------------------

Cuối năm cấp hai, trường tổ chức kỳ tuyển chọn đội tuyển học sinh giỏi, mỗi học sinh chỉ có thể tham gia một môn mà mình xuất sắc nhất.

Hạ Minh Dao vô tình lọt vào đội tuyển chuyên Hóa – một điều khiến cậu cảm thấy dở khóc dở cười. Dù thực sự rất giỏi Hóa, nhưng đó lại là môn mà cậu ghét nhất. Ngược lại, Thẩm Tinh Hà tôi lại may mắn được chọn vào cả hai đội tuyển Anh và Văn – hai môn tôi yêu thích từ lâu.

Từ ngày vào đội tuyển, cả hai lao vào ôn luyện đến sức cùng lực kiệt. Ngày ôn, đêm ôn, sách vở chất thành từng chồng trên bàn học. Hạ Minh Dao ngồi trước bàn thí nghiệm, tay cầm ống nghiệm mà thở dài ngao ngán. Trong khi đó, Tôi lại cặm cụi viết bài, những trang giấy nháp bị vò nát rồi lại vứt đầy sàn. Hai đứa bạn thân, hai con đường khác nhau, nhưng chung một mục tiêu: phải vượt qua kỳ thi tuyển sinh vào cấp ba.

Nhưng lần này, chúng tôi không thể đi thi cùng nhau như mọi khi nữa. Trước tuần thi tuyển sinh chính thức, Thẩm Tinh Hạ đã phải thi môn chuyên Văn trước. Tôi chọn trường Năng Khiếu Quốc Gia, còn Hạ Minh Dao lại chọn trường chuyên tỉnh. Khoảng cách giữa hai trường không quá xa, nhưng cũng chẳng gần để có thể dễ dàng gặp lại nhau mỗi ngày như trước.

Ngày thi môn chuyên, tôi bước vào phòng thi với tâm thế thoải mái nhất có thể. Tôi luôn tự nhủ với mình rằng: thi xong là quên bài, không nghĩ đến đúng sai, cũng chẳng so đáp án. Chỉ cần vui vẻ trước khi biết kết quả là được. Hạ Minh Dao ngồi ngoài cổng trường đợi tôi, tay cầm ly trà sữa lạnh ngắt, không ngừng nghịch điện thoại để giết thời gian. Đến khi tôi bước ra khỏi phòng thi, cậu ta mới ngẩng đầu lên:

"Sống chết ra sao? Sống dở hay chết dở?"

Tôi cười tươi:

"Dễ hay khó cũng thi xong rồi, nghĩ gì nữa? Đi ăn thôi!"

Hạ Minh Dao bật cười, lắc đầu:

"Cậu lúc nào cũng lạc quan như vậy nhỉ? Đề khó không, thế nào?"

"Cậu không thi Hoá à?"

"À..thi rồi".

Nhưng đến ngày thi chính thức, cả hai lại chẳng thể cùng nhau đi thi như trước nữa. Tôi và Dao Dao phải tách phòng thi, điểm đúng giờ là lao vào thi 3 môn bắt buộc. Căng thẳng bủa vây, áp lực đè nặng lên từng nhịp thở. Cả hai đều biết, đây không chỉ là một kỳ thi, mà còn là bước ngoặt lớn trong cuộc đời.

Thẩm Tinh Hạ tôi vẫn như mọi khi, làm bài xong thì nhẹ nhõm ra về, không lo lắng quá nhiều. Tôi bước ra khỏi phòng thi, vươn vai một cái thật thoải mái, rồi gửi tin nhắn cho Hạ Minh Dao:

"Thi xong rồi! Giờ chỉ còn chờ kết quả nữa thôi".

Nhưng ở phía bên kia, Hạ Minh Dao vẫn đang ngồi trong phòng thi, cắn bút suy nghĩ. Không ai biết trong lòng cậu ta lúc này đang nghĩ gì, chỉ biết rằng, kỳ thi này có lẽ sẽ thay đổi rất nhiều thứ...

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free