Nghịch Kiếm Cuồng Thần - Chương 663: Cuồng chưởng thư sinh
Kế hoạch của bọn họ vốn dĩ đang được tiến hành, vậy mà bây giờ lại có kẻ dám ngăn cản? Hơn nữa lại còn là một gã thư sinh vô danh!
Trong lòng hắn đầy phẫn uất, vì thế một chưởng này hoàn toàn không hề nương tay.
Chưởng phong sắc bén, sức mạnh của một Tôn giả cuồn cuộn trào ra. Một chiêu này tuyệt đối có thể phá hủy hơn nửa tòa thành.
Hư Không chấn động, rung chuyển dữ dội, vô số luồng hào quang tuôn ra, giống như một dải Ngân Hà gào thét, lao thẳng về phía gã thư sinh trung niên.
Gã thư sinh trung niên tay phải cầm sách, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng về phía trước.
"Ngươi cũng xứng đáng dùng chưởng pháp ư? Trong mắt ta, ngươi chẳng là cái thá gì cả!"
Gã thư sinh trung niên nhìn thẳng về phía trước, trên nét mặt tràn đầy vẻ khinh mạt.
Hắn ngạo nghễ đứng đó, hừ lạnh một tiếng, tay trái nhanh chóng vung ra một chưởng.
Một luồng sức mạnh mạnh mẽ tuyệt luân theo đó cuồn cuộn trào ra.
Nhất thời, cuồng phong gào thét, Hư Không rung chuyển dữ dội, vô số luồng quang hoa bùng lên, ngưng tụ thành một chưởng ánh sáng khổng lồ. Chưởng đi đến đâu, Hư Không vùi lấp đến đó.
Chưởng này cường hãn, khí thế cuồng bạo không gì sánh được, tuyệt đối hiếm thấy trên đời.
Hai chưởng va chạm, chưởng ảnh của gã thư sinh trung niên tựa như một con Cuồng Long phẫn nộ, gầm thét dữ tợn, trong nháy mắt xé nát chưởng ảnh của đối phương.
Sau đó, chưởng ánh sáng kia như một hung thú Thái Cổ đang lao tới, mang theo luồng quang mang chói lóa, đánh thẳng về phía Tôn giả Hắc Mộc Bảo.
Thần quang chói mắt, chưởng ảnh kinh khủng giống như một luồng lưu tinh, mang theo vạn trượng hào quang chói lọi, ập thẳng về phía trước.
Bành!
Gã Tôn giả mũi ưng kia trong nháy mắt bị đánh bay, máu tươi bắn tung tóe trên không trung.
"Cái gì!"
Hai người Tôn giả Sẹo lộ vẻ mặt kinh hãi, cứ như thể thấy quỷ vậy.
Gã thư sinh trung niên này quá mạnh mẽ! Tùy tiện một chưởng đã khiến đồng bạn của bọn họ bị trọng thương!
Ngay cả hai lão giả Mã gia cũng kinh ngạc, gã thư sinh trung niên trước mắt trông có vẻ yếu ớt, thế nhưng một khi ra tay, thực lực của hắn tuyệt đối vượt xa bọn họ.
Xa xa, thần bí Tôn giả lơ lửng trong hư không, hắn nhìn chằm chằm gã thư sinh trung niên, một lúc lâu sau, trầm giọng nói: "Cuồng Chưởng Thư Sinh?"
"Ồ? Ngươi nhận ra ta, xem ra các hạ cũng không phải người của Lưu Sa Vực nhỉ?" Gã thư sinh trung niên thản nhiên mỉm cười.
"Nếu đã biết ta là ai, vậy thì mau cút đi, đỡ phải để ta ra tay."
Thanh âm của hắn không lớn, thế nhưng giọng điệu cuồng ngạo ẩn chứa trong đó lại khiến mọi người kinh hãi. Bọn họ không ngờ gã thư sinh trung niên này thậm chí còn ngông cuồng hơn cả thần bí Tôn giả.
Tôn giả Sẹo và những người khác sắc mặt khó coi. Tình thế hiện giờ bọn họ căn bản không thể phát huy chút tác dụng nào, chỉ có thể trông cậy vào thần bí Tôn giả.
Nếu đối phương thua, bọn họ nhất định sẽ ngoan ngoãn rút lui.
Thần bí Tôn giả hừ lạnh một tiếng, sát khí trên người hắn tăng vọt, giống như một ngọn giáo năng lượng kinh thiên, hừng hực cháy bùng.
"Nghe nói Cuồng Chưởng Thư Sinh chưởng pháp tinh diệu tuyệt luân, hôm nay ta cũng muốn lĩnh giáo một phen!"
Thần bí Tôn giả đột nhiên ra tay, thân thể hóa thành một tia điện quang, lao tới, tốc độ nhanh đến không thể tưởng tượng nổi.
Hắn tung ra một quyền, quyền phong kinh khủng xé rách Thương Khung, giống như một ngọn Ma Sơn Thái Cổ, ngang nhiên lao tới.
Một quyền này quá mạnh mẽ, toàn bộ Hư Không đều rung chuyển. Nhìn từ xa, nó giống như một thiên thạch ngoài hành tinh rơi xuống, gây nên ngàn đợt sóng xung kích.
Trong lúc nhất thời, Lão tổ Mã gia và những người khác đều né tránh, tạo ra một khoảng cách an toàn.
Gã thư sinh trung niên vẫn cầm cuốn sách ố vàng trong tay, bất quá ánh mắt của hắn không còn vẻ lười nhác, mà trở nên sắc bén.
Sau đó, hắn tung ra một chưởng.
Thiên không như muốn vỡ vụn, kèm theo chưởng này, cả khu vực chìm trong sự đổ nát lớn, luồng khí lãng cuồn cuộn cao đến trăm trượng, khuếch tán ra bốn phía.
Giờ khắc này, khắp bầu trời đều sôi trào, vô số luồng hào quang lóe lên, như lửa cháy hừng hực.
Quyền phong kinh khủng cùng chưởng ảnh rực lửa giao thoa vào nhau, hình thành vô số cơn bão năng lượng, kích động trên bầu trời.
Ánh sáng đó khiến trăng sao trên bầu trời đều trở nên lu mờ.
Sau khi tung chưởng, gã thư sinh trung niên trở nên cuồng bạo vô cùng, toàn thân hắn tỏa ra hào quang chói mắt, tựa như Mặt Trời vàng rực.
"Kinh Đào Chưởng!"
Chưởng ảnh vung ra, tựa như sóng biển gào thét, từng đợt sóng thần năng lượng khổng lồ lao thẳng về phía trước, phong tỏa mười phương.
Trên bầu trời nổ vang liên hồi, một luồng khí tức ngưng trọng khó tả bao phủ Lưu Sa thành, cứ như thể một biển rộng chân thực đã xuất hiện trên bầu trời.
Giờ khắc này, tất cả mọi người trong Lưu Sa thành đều thấy được dị tượng này.
Đương nhiên, khí tức kinh khủng đó càng khiến bọn họ run rẩy.
Thần bí Tôn giả cuối cùng cũng biến sắc mặt, đối mặt chưởng pháp cuồng ngạo này, hắn không trực tiếp đối đầu, mà lựa chọn né tránh.
Thế nhưng, chưởng ánh sáng kia quá mạnh mẽ, giam hãm hắn không rời.
Cuối cùng hắn không thể tránh thoát, chỉ còn cách đối đầu.
Oanh!
Như Thiên Lôi nổ vang, thần bí Tôn giả bị đẩy lui mấy trăm trượng, trực tiếp đạp nát Hư Không.
Cánh tay hắn rung nhẹ, đầu ngón tay rỉ ra những giọt máu đỏ tươi.
Một chưởng này, khiến hắn bị thương.
"Cuồng Chưởng Thư Sinh, một chưởng này ta đã ghi nhớ, ngày sau nhất định sẽ đòi lại!"
Thần bí Tôn giả hừ lạnh, sau đó vọt thẳng lên trời.
Động tĩnh lớn như thế đã sớm kinh động mọi người xung quanh, hơn nữa có Cuồng Chưởng Thư Sinh ở đây, hắn căn bản không thể ra tay.
Nhìn thấy thần bí Tôn giả rút đi, ba người Tôn giả Sẹo trong lòng hoảng sợ, căn bản không dám chần chừ chút nào, hóa thành hào quang nhanh chóng biến mất.
Kế hoạch vây giết Lâm Hiên cứ thế tan rã.
Gã thư sinh trung niên đẩy lùi cường địch, cũng không dừng lại, nhanh chóng biến mất trên hư không.
Lão tổ Mã gia và trưởng lão gia tộc Nam Cung liếc nhìn nhau, rồi bay xuống phía dưới.
Xem ra Lâm Hiên đã an toàn, bọn họ cũng không cần níu chân ở đây nữa.
Bên trong đình viện, Ám Hồng Thần Long vẫn luôn quan sát tình hình bên ngoài. Lúc này thấy mọi người rút lui, nó mới thở phào một hơi.
Nếu không thì, nhiều Tôn giả như vậy, trận pháp của nó căn bản không chịu nổi.
Về chuyện này, Lâm Hiên thì không hề hay biết. Hắn nhắm nghiền hai mắt, hai tay kết những ấn ký kỳ lạ, một luồng kiếm khí linh động từ trong cơ thể hắn tràn ra, bao quanh lấy hắn.
Trong vòng mười trượng quanh hắn, hoàn toàn là thế giới kiếm khí. Những luồng kiếm khí này đan xen vào nhau, hình thành một trường vực độc đáo.
Toàn bộ dị tượng ước chừng kéo dài suốt ba ngày, mới dần dần biến mất.
Sau cùng, một tiếng long ngâm kiếm minh kinh thiên động địa vang lên, trong thoáng chốc, một hư ảnh Thần Kiếm vọt thẳng lên chân trời.
Sau một khắc, những dị tượng và âm thanh này rất nhanh biến mất.
Lâm Hiên mở mắt.
Ánh mắt hắn như kiếm quang hóa thành thực chất, dài chừng mười trượng, đâm thủng Hư Không, kích động bốn phương.
Giờ khắc này, hắn hưng phấn vô cùng, như một đứa trẻ vậy.
Trải qua ba trận sinh tử đại chiến, hắn cuối cùng đã ngưng tụ ra Võ Hồn chân chính!
Hiện tại, mặc dù hắn chưa bước vào Tôn giả cảnh, nhưng chiến lực thực sự lại không hề kém hơn võ giả Tôn giả nhất trọng một chút nào.
Hơn nữa, tu vi của hắn cũng là lần thứ hai được đề thăng, đạt tới đỉnh phong Thông Linh Cảnh.
Có thể nói, Lâm Hiên hiện tại có sự bay vọt về chất trong thực lực!
Hắn hiện tại, tuyệt đối là đệ nhất nhân trong thế hệ trẻ Sa Vực!
"Đi, ra ngoài đi dạo một chút." Lâm Hiên tâm trạng tốt, mang theo Tuyết Bạch Tiểu Hầu và Ám Hồng Thần Long ra ngoài.
Sau khi có Kiếm Hồn, hắn làm việc cũng không cần phải e dè, bởi vì hắn đã có đủ tư cách để đối đầu với Tôn giả.
Lâm Hiên đi trên đường cái, ngay lập tức gây nên sự xôn xao trong mọi người.
Dị tượng trên bầu trời ba ngày trước thì ai nấy cũng biết, chuyện mấy vị Tôn giả vây giết Lâm Hiên thất bại đã tạo nên một chấn động lớn trong Lưu Sa thành.
Mà hôm nay, nguồn gốc của chấn động đó, mục tiêu mà vô số Tôn giả muốn chém giết lại xuất hiện.
Từng câu chữ trong phần này được truyen.free dồn tâm huyết chuyển ngữ, kính mời quý độc giả thưởng thức.