Nghịch Kiếm Cuồng Thần - Chương 373: Tìm đến mảnh vụn !
"Nghe nói Khương Tùng trưởng lão mời tới một vị thầy luyện đan, ta đến phải xem thử xem." Âm thanh vang dội từ bên ngoài truyền vào.
Nghe vậy, Lâm Hiên khẽ nhíu mày, hắn quay đầu nhìn.
Chỉ thấy nơi cửa đứng ba người trung niên. Kẻ đứng đầu là một người tai to mặt lớn, thân hình phúc hậu.
Bên cạnh là hai người đàn ông trung niên, trên mình khoác đan bào, ánh mắt có vẻ dò xét.
"Minh Đan Sư?" Lâm Hiên cảm nhận được linh hồn ba động trên người hai người đó, liền nheo mắt lại.
Gã trung niên béo ục ịch kia, nghênh ngang đi vào.
Sau khi gọi hai tiếng Khương Tùng, liền dồn ánh mắt vào Lâm Hiên.
"Ngươi chính là Minh Đan Sư mà Khương Tùng mời tới?" Lão trung niên béo ngờ vực hỏi.
Lâm Hiên khóe miệng khẽ nhếch, nhẹ gật đầu.
"Hừ, trông đúng là còn trẻ, Khương Tùng lão già bị mỡ heo làm mờ mắt sao? Sao lại tìm được một thằng nhóc con như thế!"
"Ta tìm ai còn cần ngươi dạy dỗ sao?" Lúc này, âm thanh của Khương Tùng trưởng lão vang lên, trong đó mang theo một tia giận dỗi.
"Khương Tùng trưởng lão, không phải ta nói ông, thằng nhóc này quá trẻ tuổi, vừa nhìn đã thấy non nớt." Lớp thịt mỡ trên người lão trung niên béo run rẩy.
"Đúng vậy, Khương Tùng trưởng lão, Minh Đan Sư ngoài việc cần có linh hồn lực mạnh mẽ, kinh nghiệm còn quan trọng hơn nhiều!"
"Thằng nhóc này xem ra cũng chỉ mười bảy mười tám tuổi, có thể luyện được mấy năm đan dược chứ?"
Người vừa nói chuyện là một gã trung niên mặt dài, tên là Cao Khánh, cũng là một Minh Đan Sư.
Không chỉ thế, hắn còn là khách khanh trưởng lão của Khương phủ, trong ngày thường chuyên luyện chế đan dược cho Khương phủ.
Lão trung niên béo đảo mắt nhìn quanh, khi nhìn thấy dược liệu trên bàn, mắt lão lập tức trợn tròn như trứng gà.
"Lục phẩm linh dược! Lại còn có vài cây, Khương Tùng trưởng lão ông điên rồi sao?" Lão trung niên béo rít gào.
Hai người trung niên phía sau cũng rất kinh ngạc, lục phẩm linh dược có giá trị đắt đỏ, hơn nữa cũng không thường thấy.
Thậm chí, bọn họ còn từ trong đó phát hiện ba cây thất phẩm linh dược!
Thất phẩm linh dược, đây chính là dược liệu quý hiếm vô cùng, ngay cả hai người bọn họ cũng chưa từng tự tay luyện chế bao giờ.
"Khương Tùng trưởng lão, ta khuyên ông nên suy nghĩ kỹ, nếu không thì lãng phí ba cây thất phẩm linh dược, điều này đối với Khương phủ mà nói là một tổn thất cực lớn!"
"Đúng vậy, Khương Tùng trưởng lão, không biết ông muốn luyện chế đan dược gì, hoàn toàn có thể giao cho chúng ta mà!" Một đan dược sư khác tên là Tôn Địch nói.
"Các ngươi?" Lâm Hiên nở nụ cười, "Đan dư���c giúp võ giả đột phá Dung Linh cảnh, các ngươi có luyện được không?"
Kỳ thực hắn đã sớm nín nhịn đầy bụng tức giận, ba người này vừa vào đã buông lời chê bai, hoàn toàn không hề để hắn vào mắt.
Đây rõ ràng chính là tìm đến kiếm chuyện!
Vì vậy Lâm Hiên trong lời nói cũng không hề khách khí.
"Đan dược giúp tăng cấp Dung Linh cảnh sao?" Ba người hít vào một ngụm khí lạnh.
Lão trung niên béo lộ vẻ kinh ngạc, hai tên đan dược sư phía sau thì gương mặt tràn đầy khiếp sợ.
Hai người bọn họ thân là tam phẩm đan dược sư, tự nhiên biết đan dược tăng cấp Dung Linh cảnh có giá trị đến nhường nào.
Loại đan phương này không phải là những tam phẩm đan dược sư phổ thông như bọn hắn có thể nắm giữ được.
Thế nhưng, muốn nói mà Lâm Hiên có thể nắm giữ loại đan phương này, đánh chết họ cũng không tin.
"Tiểu tử, loại đan dược này chúng ta còn không biết luyện, chỉ bằng ngươi mà dám ăn nói huênh hoang như thế ư?"
"Đúng đấy, chúng ta hai người luyện chế đan dược còn nhiều hơn số muối ngươi ăn, ngươi có tư cách gì mà ở đây dạy đời chúng ta?"
"Luyện chế mấy chục năm đan dược, mà chỉ là tam phẩm Minh Đan Sư, nếu ta là các ngươi thì đã sớm đập đầu vào đậu hũ mà chết rồi!"
Lâm Hiên xem thường: "Xem linh hồn ba động của các ngươi cũng chỉ là trình độ phổ thông của tam phẩm Minh Đan Sư, đây chính là thành quả mấy chục năm tu luyện của các ngươi sao?"
"Thật là đần như đồ con lợn!"
"Ngươi, ngươi nói cái gì!" Hai tên đan dược sư nổi trận lôi đình.
Thân phận bọn họ cao quý, trong ngày thường ai thấy bọn họ cũng đều cung kính hô một tiếng đại sư, mà Lâm Hiên giờ khắc này lại dám khinh bỉ bọn họ.
Trong lòng hai người nảy sinh sát cơ dày đặc!
"Khương Tùng trưởng lão, nếu ngươi cứ khăng khăng cố chấp, ta sẽ bẩm báo chuyện này lên tộc trưởng." Lão trung niên béo lạnh lùng nói.
"Khương Khuê, ngươi đừng có khinh người quá đáng!" Khương Tùng trưởng lão hừ lạnh, "Rốt cuộc ngươi muốn làm gì!"
"Muốn thằng nhóc này luyện đan cũng được thôi." Lão trung niên béo cười nói, "Trừ phi hắn phải tỉ thí một trận với hai vị trưởng lão đằng sau ta trước đã."
"Nếu hắn thắng, cứ để hắn luyện đan."
"Nếu không, đó chính là lừa dối Khương gia, không những bị phế bỏ võ công mà còn phải chặt đứt tứ chi!"
Thủ đoạn này quá độc, quả thực còn tàn nhẫn hơn cả giết người.
Lâm Hiên cùng bọn họ không thù không oán, mà đối phương lại dám sử dụng thủ đoạn ác độc như vậy.
Khương Tùng trưởng lão tức giận, đây vừa nhìn đã thấy là chuyên môn nhắm vào Lâm Hiên.
Hắn vừa định nói gì đó, không ngờ Lâm Hiên đã đứng dậy.
"Được, ta đồng ý với các ngươi!" Lâm Hiên trầm giọng nói.
Hắn vừa mới giành được quán quân tại cuộc thi Đan Vương Tranh Bá của Thiên Sơn Quốc, hơn nữa thực lực của hắn trong số các Minh Đan Sư tam phẩm tuyệt đối là một trong những người đứng đầu.
Hai tên đan dược sư đối diện, tuy rằng đã luyện đan mấy chục năm, thế nhưng dưới cái nhìn của hắn thì không đáng nhắc đến.
Lâm Hiên không chỉ thiên phú dị thường, mà còn được Tửu gia, một cao thủ tuyệt thế, chỉ dạy.
Một ngày hắn tu luyện lĩnh hội, bằng mấy năm tu luyện của người bình thường.
Vì vậy cuộc tỉ thí này hắn căn bản sẽ không e ngại.
Nhìn thấy Lâm Hiên thoải mái đáp ứng, đồng tử của Khương Tùng trưởng lão co rụt lại.
"Dễ dàng như vậy mà đồng ý, quả nhiên là một kẻ ngu ngốc."
"Ta chỉ cần dốc ba phần thực lực, là có thể khiến hắn thất bại ê chề!" Hai tên đan dược sư cười gằn.
Hai người này vô cùng tin tưởng, bọn họ từng trải trăm trận, căn bản không hề để thằng nhóc con Lâm Hiên này vào mắt.
"Tỉ thí cái gì?" Lâm Hiên hỏi.
"Nghe nói Khương Tùng trưởng lão gần đây tâm hỏa cấp bách, trong cơ thể tà hỏa dồi dào, không bằng cứ tỉ thí luyện chế đan dược để xua tan tà hỏa đi."
Lâm Hiên con mắt híp lại, xem ra đối phương đã có chuẩn bị.
Vừa dứt lời, hai tên đan dược sư kia nở nụ cười: "Tiểu tử, chẳng lẽ ngươi không dám sao?"
Khương Tùng trưởng lão có chút lo lắng nhìn Lâm Hiên, nhưng khi nhìn thấy biểu hiện của Lâm Hiên, tâm trạng sốt ruột của hắn cũng dần lắng xuống.
Chỉ thấy Lâm Hiên lại ngồi xuống chiếc ghế đỏ, dần dà thưởng thức linh trà, bộ dạng thong dong bình tĩnh.
Hiển nhiên, hắn không hề đặt cuộc tỉ thí này vào mắt.
Nếu không phải đối với thực lực bản thân có rất lớn tự tin, thì không thể nào có được biểu hiện như vậy.
"Hừ, làm bộ làm tịch cái gì chứ, chờ ta luyện chế ra đan dược rồi, xem ngươi còn mặt mũi nào mà ngồi đây!" Hai tên đan dược sư cười âm hiểm.
"Ở đây chật quá, đến đan đài đi." Lão trung niên béo nói.
"Luyện đan đài?" Lâm Hiên sắc mặt nghi hoặc.
"Luyện đan đài là nơi luyện đan ngoài trời, trong phủ, một số đan dược đại sư thường công khai luyện đan ở đó, đôi khi còn mở đàn giảng bài." Khương Tùng trưởng lão giải thích.
"Thì ra là thế, công khai luyện đan? Xem ra cái tên này là muốn để ta bị bẽ mặt trước mọi người rồi...."
"Nhưng mà, ai sẽ là người bị bẽ mặt thì còn chưa biết chừng!" Lâm Hiên cười gằn, nếu đối phương đã tự dâng mặt đến rồi, lẽ nào hắn lại không đánh trả?
Những dòng chữ này là sự tái tạo tinh tế, độc quyền của truyen.free.