Nghịch Kiếm Cuồng Thần - Chương 1299: Ngũ Kiếm Thần Ma Diệt!
Trên hư không, ba luồng khí tức khổng lồ cuồn cuộn truyền đến, sự cuồng bạo không gì sánh được khiến lòng người rung động.
"Ba vị Tôn giả Cửu Trọng Trung Kỳ!" Lâm Hiên khẽ nhíu mày, ánh mắt chớp động không ngừng.
Ám Hồng Thần Long cũng hừ lạnh: "Chà, không ngờ vẫn còn viện binh đến."
"Tiểu tử, ngươi cẩn thận một chút, trong tay bọn họ dường như có một món b��o khí, có thể phá vỡ đạo trận pháp cuối cùng."
"Bảo khí?"
Lâm Hiên ánh mắt như điện, nhìn lên phía trên. Quả nhiên, khoảnh khắc sau, một tòa bảo tháp màu xanh nhạt đột nhiên trở nên to lớn, tựa như một ngọn Cự Sơn, hung hăng đập xuống phía dưới.
Ầm! Ầm! Oanh!
Tiếng vang rung trời nổ lên, sau đó đạo trận pháp cuối cùng bị đập nứt ra một vết rách khổng lồ.
Ngay sau đó, ba vị Tôn giả lần thứ hai điều khiển tòa bảo tháp màu xanh nhạt kia, làm vết rách càng thêm mở rộng, cuối cùng toàn bộ trận pháp vỡ toang thành hai mảnh.
Sưu sưu sưu!
Ba đạo nhân ảnh mang theo khí tức cường đại, nhanh chóng lao xuống.
Lâm Hiên nâng kiếm cười nhạt, nhìn về phía ba người.
Phía trước là một nam tử trung niên hắc bào, và một lão ẩu hồng bào chống gậy.
Người cuối cùng là một kẻ đầu trọc, trên người quấn đầy độc xà.
Ba người khí tức cường đại, đứng đó tựa ba ngọn núi lớn. Theo sau họ, gần trăm đạo võ giả cũng nhanh chóng kéo tới.
"Thiên Xà Tôn giả, Hồng Hoa bà bà, Mộc đạo nhân, cứu ta!" Đỗ Không điên cuồng kêu to.
"Đỗ trưởng lão cứ yên tâm, chúng ta nhất định sẽ bảo đảm an toàn cho ngươi."
Thiên Xà Tôn giả đầu trọc kia trầm giọng nói.
"Đúng vậy, không chỉ thế, chúng ta còn muốn giết tên tiểu tử này!"
Một bên, Mộc đạo nhân, trung niên hắc y, cũng tràn ngập sát khí.
Đối mặt với ba kẻ kiêu căng ngạo mạn, Lâm Hiên không thèm để ý chút nào, hắn lại trực tiếp nhìn chằm chằm vào tòa bảo tháp màu lam trong tay Hồng Hoa bà bà kia.
"Mảnh vỡ bảo khí Địa Giai, thảo nào có uy lực thế này, có thể phá vỡ trận pháp." Lâm Hiên khẽ nói, rồi nhẹ gật đầu.
"Hừ! Không ngờ ngươi còn có chút kiến thức. Nếu đã biết sự lợi hại của bảo vật này, ta khuyên ngươi ngoan ngoãn khoanh tay chịu trói!"
"Có như vậy ngươi còn có thể giữ được toàn thây, bằng không, đừng trách chúng ta xé xác ngươi thành vạn mảnh!"
Hồng Hoa bà bà hừ lạnh, mang theo nụ cười âm trầm.
Mà Lâm Hiên lại không hề lay động, ánh mắt hắn như điện, chậm rãi quét qua mọi người: "Xem ra các ngươi chắc hẳn là viện binh cuối cùng rồi. Nếu đã vậy, vậy thì kết thúc tại đây đi."
"Cuồng vọng vô tri!"
"Muốn chết!"
"Tiểu tử, ngươi nhất định phải chết! Hôm nay ngươi có chạy đằng trời!"
Từng đạo tiếng hét phẫn nộ vang lên.
Mà Lâm Hiên thì lại thần sắc lạnh lẽo, toàn thân được lôi điện và hắc viêm bao quanh, tựa như chiến thần, sắc bén không thể chống đỡ.
Hắn đem kiếm quang màu máu đang cầm trong tay cùng Cô Tinh Kiếm dung hợp, sau đó vẽ ra từng đường quỹ tích khó lường trên không trung.
Kiếm khí màu máu, lôi điện tử bạch, hắc viêm, băng sương, Kiếm hồn, từng luồng lực lượng kinh khủng theo Cô Tinh kiếm vung lên mà bùng phát giữa không trung.
Sau đó, trên bầu trời, năm thanh cự kiếm ngập trời nhanh chóng hình thành.
"Tật Phong Truy Điện Kiếm, Ngũ Kiếm Thần Ma Diệt!"
Đối mặt với bốn vị Tôn giả Cửu Trọng Trung Kỳ cùng gần trăm tên võ giả sát thủ, Lâm Hiên thi triển Tật Phong Truy Điện Kiếm, hơn nữa, đây còn là hình thái cuối cùng của Tật Phong Truy Điện Kiếm.
Năm thanh cự kiếm ngập trời hiện lên giữa không trung, trong đó một thanh màu máu đỏ rực không gì sánh bằng, mang theo Sát Lục kh�� tức ngập trời, chém về phía gần trăm tên võ giả ở đằng xa.
Oanh!
Một kiếm hạ xuống, đại địa sụt lún, hư không vỡ vụn. Sát Lục khí tức cuồng bạo trực tiếp bao phủ lấy trăm tên võ giả kia.
Tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngớt, vô số người điên cuồng giãy dụa, muốn đột phá vòng vây, thế nhưng tất cả đều hóa thành huyết sương dưới một đạo cự kiếm màu máu kia, không còn tồn tại.
Trong nháy mắt, gần trăm tên võ giả toàn diệt!
"Cái gì!"
Ba người Thiên Xà Tôn giả, Hồng Hoa bà bà và Mộc đạo nhân vừa mới tới, chưa từng biết đến chiến lực trước đó của Lâm Hiên, cho nên lúc này nhìn thấy một màn này, nhất thời kinh hoàng tột độ.
"Làm sao có thể? Đây chính là trăm tên tinh anh, đều là vô số cao thủ, ngay cả bọn họ cũng không có khả năng một chiêu đánh giết đối phương, thế nhưng một thanh niên trước mắt lại làm được điều đó."
Điều này khiến trong lòng bọn họ có một loại dự cảm xấu.
"Ba vị, tên tiểu tử này chiến lực siêu cường, đừng do dự nữa, mau mau đồng loạt ra tay!"
Đỗ Không điên cu��ng gầm rú, nhắc nhở mọi người.
Nghe vậy, ba người Thiên Xà Tôn giả hít ngược một hơi khí lạnh, sau đó sát ý vô cùng bộc phát trên người họ.
"Giết!"
Từng đạo tiếng hét phẫn nộ vang lên, sau đó ba người Thiên Xà Tôn giả rất nhanh xuất thủ.
Thiên Xà Tôn giả, vạn xà trên người hắn cuộn mình, hóa thành một con Phi Mãng khổng lồ, nhanh chóng lao thẳng về phía trước.
Hồng Hoa bà bà thôi động tòa bảo tháp màu lam trong tay, phóng ra luồng sáng rực rỡ, uy lực cực kỳ kinh khủng, khiến cả hư không như bị xé rách.
Mộc đạo nhân thân hình tựa quỷ mị, thanh trường kiếm màu đen trong tay hắn nhanh như thiểm điện, đâm về phía sau lưng Lâm Hiên.
Đỗ Không trên mặt đất cũng nổi giận gầm lên một tiếng, bạo phát ra lực lượng cuồng bạo, song quyền vung vẩy, đánh giết Lâm Hiên.
Trong lúc nhất thời, bốn đại cao thủ hàng đầu đều xuất hiện, quyết muốn chém Lâm Hiên dưới lưỡi đao.
Mà Lâm Hiên thì lại ngửa mặt lên trời cười điên dại, mái tóc dài màu máu đỏ lay động giữa không trung.
Trên mặt hắn mang nụ cười kiêu ngạo vô cùng, khí tức trên người sắc bén tựa tuyệt thế Thần Kiếm.
"Chiến ah! Hôm nay bốn người các ngươi đều phải chết ở chỗ này!"
Lời vừa dứt, trong cơ thể hắn vang vọng tiếng long ngâm to rõ. Trên bầu trời, bốn thanh cự kiếm ngập trời cũng nhanh chóng chém xuống.
Một thanh cự kiếm màu đen, mang theo vô số hắc viêm, tựa như Minh Hỏa địa ngục, nhanh chóng bổ về phía Đỗ Không.
Một thanh cự kiếm xanh thẫm, tản ra hàn ý vô tận, nơi nó đi qua, hư không như đóng băng, nhanh chóng đâm về phía Mộc đạo nhân.
Cự kiếm lôi điện tử bạch, mang theo khí tức cuồng bạo không gì sánh bằng, thậm chí xuyên thủng hư không, nhanh chóng quét ngang Thiên Xà Tôn giả.
Thanh cự kiếm cuối cùng, cổ xưa không gì sánh bằng, trên mặt mơ hồ có Long ảnh, tựa hồ một con rồng lớn xuyên qua hư không, nhanh chóng lao thẳng tới Hồng Hoa bà bà.
Trong lúc nhất thời, sấm sét nổ vang, cuồng phong gào thét, tựa như một cảnh tượng diệt thế.
Phụt! Phụt! Ầm! Ầm! A!
Quyền ảnh Đỗ Không đánh ra trong nháy mắt bốc hơi, không những thế, cả người hắn bị trường kiếm hắc viêm chém thành hai khúc, thi thể lập tức bị thiêu rụi sạch sẽ, không để lại một tia vết tích.
Trong hư không, phi xà hư ảnh khổng lồ kia bị vô số lôi điện xuyên thủng, kêu thảm một tiếng, ầm ầm đổ sụp. Thiên Xà Tôn giả lập tức bị chém đến toàn thân cháy đen, hộc máu tươi thành ngụm lớn, bay văng ra ngoài.
Băng Kiếm màu lam tỏa ra Hàn Băng chi lực vô tận, trong nháy mắt đóng băng Mộc đạo nhân, biến hắn thành một bức tượng băng, sau đó vỡ thành vô số mảnh vụn.
Thanh cự kiếm hình rồng cuối cùng, còn tản mát ra sát ý xuyên thấu thiên địa, lao thẳng về phía Hồng Hoa bà bà.
Trong nháy mắt, Hồng Hoa bà bà liền sợ đến hồn xiêu phách lạc, nàng cắn nát ngón tay, bắn ra một giọt tâm huyết, rơi vào trên tòa bảo tháp màu lam, điên cuồng thôi động.
Tòa bảo tháp màu lam phóng lớn, tựa như một ngọn Cự Sơn màu lam, bao phủ lấy nàng.
Ầm!
Tiếng nổ rung trời vang lên, toàn bộ hư không đều xuất hiện những vết rách, Hồng Hoa bà bà cùng tòa bảo tháp màu lam bị đánh bay ra ngoài.
Bốn thanh cự kiếm ngập trời hạ xuống, trong đó Đỗ Không, Mộc đạo nhân ngã xuống tại chỗ, còn Thiên Xà Tôn giả, Hồng Hoa bà bà thì cũng bị trọng thương.
Nếu chuyện này truyền ra ngoài, tuyệt đối sẽ gây ra chấn động lớn khắp Thiên Vũ Đại Lục.
Bốn vị Tôn giả Cửu Trọng Trung Kỳ đối chiến với Lâm Hiên, kết cục là hai chết hai trọng thương, điều này thật sự khiến người ta khó mà tin nổi.
"Không! Điều đó không thể nào! Ngươi làm sao có thể có chiến lực mạnh mẽ đến thế?"
Truyen.free là nơi duy nhất giữ bản quyền cho nội dung chuyển ngữ này, kính mong độc giả không tái đăng tải.