Nghịch Kiếm Cuồng Thần - Chương 1210: Ngươi không được!
Nơi đây những trường kiếm vô cùng thần kỳ, không phải cứ có thực lực mạnh là có thể thu hút được vô số bảo kiếm. Nơi đây đặc biệt coi trọng duyên phận và trình độ kiếm đạo, có thể nói là huyền ảo khôn lường. E rằng ngay cả Vương giả có đến cũng không thể mang hết được gần như tất cả bảo kiếm. Bởi vì điều đó căn bản là không thể.
"Thiếu niên này là ai mà lại lợi hại đến thế?"
Kiếm Tôn chăm chú nhìn Lâm Hiên, vẻ mặt nghi hoặc. Mấy thiên tài đệ tử của Vương giả gia tộc hắn đều đã nghe nói qua, thế nhưng Lâm Hiên trước mắt lại hoàn toàn không khớp với thông tin hắn biết, nói cách khác, đối phương không phải người của Vương giả gia tộc. Điều này làm cho hắn càng thêm kinh ngạc. Ngoài Vương giả gia tộc ra, chẳng lẽ còn có thế lực nào có đệ tử gây chấn động như thế này?
"Không đúng, ngay cả Vương giả gia tộc cũng không tìm ra được người như thế!"
"Dị bảo, trong tay tiểu tử này nhất định có dị bảo, mới có thể gây ra dị tượng như vậy."
Mắt Kiếm Tôn lóe lên, chằm chằm nhìn Lâm Hiên. Không còn cách nào khác, cảnh tượng này quá chấn động, hắn thật sự không tin một thanh niên Tôn giả thất trọng thiên có thể gây ra dị tượng như vậy. E rằng chỉ có người mang dị bảo mới có thể giải thích hợp lý.
Kỳ thực hắn đoán không sai mấy, bất quá đó không phải dị bảo, mà là Kiếm hồn. Sở dĩ gặp phải cảnh tượng kinh ngạc đến thế này là bởi vì Đại Long Kiếm Hồn trong cơ thể Lâm Hiên. Phải biết rằng, Đại Long Kiếm Hồn lại là Thánh thuật công phạt trong thiên địa, cường hãn vô song, cỗ khí tức đó tự nhiên có thể hấp dẫn vô số bảo kiếm nơi đây. Cho nên, tuy Lâm Hiên chỉ có tu vi Tôn giả thất trọng thiên, thế nhưng oanh động hắn tạo ra còn kinh khủng hơn cả Kiếm Tôn.
Nhìn hơn một nghìn thanh trường kiếm xung quanh, ánh mắt Lâm Hiên lóe lên, sau đó hắn vươn hai tay, hướng hư không đè xuống. Lập tức, một cỗ lực lượng bàng bạc tuôn trào, đẩy toàn bộ hơn một nghìn chuôi bảo kiếm xung quanh ra xa. Sau đó, những trường kiếm này như mưa kiếm, một lần nữa xuyên trở lại vào lòng đất.
Rầm rầm rầm rầm!
Hư không chấn động, đại địa rung chuyển, vô số trường kiếm không ngừng rền vang.
"Cái gì? Đẩy ra hết sao? Không cần một thanh nào ư!"
Mọi người đều trợn tròn mắt, bọn họ không thể nghĩ ra Lâm Hiên lại làm như vậy. Đây thật là quá quyết đoán! Hơn một nghìn thanh trường kiếm, trong đó tuyệt đối có bảo khí cường đại, nhưng Lâm Hiên lại chẳng chọn lấy một thanh nào, trực tiếp đẩy ra. Phách lực này còn mạnh hơn cả Kiếm Tôn!
Đoạn Thiên Tinh thấy cảnh này cũng sắc mặt tối sầm đến đáng sợ.
"Chết tiệt, mục tiêu của tiểu tử này cũng chính là tuyệt thế thần binh!"
"Ngăn cản hắn, nhất định đừng để hắn đi lên."
"Tiểu tử, bò trở lại cho ta!"
Đoạn Thiên Tinh vừa dứt lời, bên Chiến Thần Cung, Đoạn Thiên Lang lại nhe răng cười một tiếng, nhanh chóng lao về phía Lâm Hiên. Tu vi của hắn bây giờ đã đạt tới đỉnh phong Tôn giả thất trọng thiên, có thể nói là thực lực tăng vọt. Sau một khắc, nắm đấm kinh khủng hung hăng đánh thẳng vào đầu Lâm Hiên.
"Tiểu tử, chết đi cho ta!"
Một con Yêu lang từ nắm đấm bay ra, hư không rung động, bị xé mở một cách tàn nhẫn, con Yêu lang đó hóa thành một đạo hào quang, nhanh chóng đánh về phía Lâm Hiên.
"Vừa ra tay đã dốc toàn lực, xem ra Đoạn Thiên Lang này là muốn giết đối thủ rồi!"
"Đây là điều hiển nhiên, Đoạn Thiên Lang trước đây từng chịu thiệt trong tay Lâm Hiên, nay thực lực tăng vọt, tự nhiên muốn báo thù."
"Lâm Hiên đó e rằng nguy hiểm rồi."
"Đúng vậy, trước đây hắn có thể tạo ra dị tượng như vậy, chắc hẳn không phải do thực lực bản thân gây ra, không biết hắn có chống đỡ được một quyền này không."
Mọi người nghị luận ầm ĩ, không ít người hiện lên vẻ lo lắng.
Đối mặt một quyền kinh khủng này, Lâm Hiên lại hừ lạnh một tiếng, sau đó hắn vỗ ra một chưởng. Linh lực cuồn cuộn, vô số ngọn lửa lập lòe, hóa thành Đại thủ Hỏa Diễm, hung hăng vỗ tới phía trước.
Bành!
Một chưởng này, Yêu Lang Quyền Ảnh liền bị đánh tan. Không chỉ thế, Đoạn Thiên Lang cũng bị đánh bay, cả người thổ huyết xối xả, đâm sầm vào vách tường phía sau.
"Cái gì, bị đánh bay ư?!"
Mọi người mở to hai mắt nhìn, không thể tin được.
"Đây chính là đỉnh phong Tôn giả thất trọng thiên a! Lại bị một chưởng đánh bay, thực lực của Lâm Hiên này quả là quá kinh khủng rồi."
"Điều này sao có thể, chết tiệt, hắn làm sao làm được điều này!"
Người của Chiến Thần Cung vẻ mặt kinh hãi. Mà Yến Phong cũng sắc mặt âm trầm, ánh mắt sắc như điện, gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Hiên. Sau đó, hắn l�� ra một tia cười nhạt.
"Thất trọng thiên Tôn giả, thì ra ngươi đã đột phá, thảo nào mà thực lực mạnh hơn trước."
"Bất quá, dù có đột phá thì đã sao? Trước mặt ta ngươi chỉ có thể quỳ gối!"
Giọng Yến Phong băng lãnh, sau đó hắn bước ra một bước, trên người tỏa ra linh lực cường đại. Khí tức Tôn giả bát trọng thiên!
"Trời ạ, chẳng lẽ Yến Phong muốn ra tay rồi sao?"
"Có khả năng, theo lời đồn, Yến Phong cũng từng bại dưới tay Lâm Hiên, phỏng chừng bây giờ cũng muốn báo thù."
"Cái gì? Yến Phong cũng từng thua? Ngươi không phải nói đùa đó chứ! Đây chính là thiên tài võ giả của Chiến Thần Cung a!"
Mọi người khiếp sợ, không thể ngờ vẫn còn có bí mật như vậy.
"Lâm Hiên đó trước đây cũng quá kinh khủng a, lại có thể đánh bại cả thiên tài võ giả như Yến Phong."
"Thì tính sao? Hắn trước đây chỉ là may mắn mà thôi, Yến Phong sư huynh hiện tại đã đột phá đến Tôn giả bát trọng thiên, thuộc hàng tuyệt thế cường giả!"
"Tiểu tử kia có mạnh đến mấy cũng không thể đánh thắng được Yến Phong sư huynh của chúng ta!"
"Hừ, hắn chết chắc rồi! Tôn giả bát trọng thiên hoàn toàn nghiền ép thất trọng thiên, phỏng chừng Yến Phong sư huynh một ngón tay là có thể nghiền chết hắn!"
Nhìn thấy Yến Phong ra tay, đệ tử Chiến Thần Cung đồng loạt cười lạnh. Xa xa, Đoạn Thiên Tinh cũng thở phào nhẹ nhõm, sau đó toàn lực tìm kiếm tuyệt th�� thần binh.
Lâm Hiên thì lại lạnh giọng nói: "Ngươi không phải là đối thủ của ta."
"Tiểu tử, ngươi quá ngông cuồng!"
Yến Phong cười nhạt: "Tuy rằng trước đây ta quả thực bại dưới tay ngươi, thế nhưng hiện tại đã khác. Ta đã đột phá đến Tôn giả bát trọng thiên, giết ngươi dễ như trở bàn tay!"
Lâm Hiên thì lại lắc đầu nói: "Tôn giả bát trọng thiên cũng không phải tồn tại vô địch, mà ngươi cũng chỉ vừa mới bước vào bát trọng thiên mà thôi."
"Ta nói rồi, ngươi không phải là đối thủ của ta, nếu không muốn chết thì mau cút cho ta!"
"Ngươi là kẻ đầu tiên dám nói như vậy với ta, đợi ta sẽ gõ từng cái răng của ngươi xuống. Đến lúc đó ta xem ngươi còn mạnh miệng được nữa không!"
Yến Phong nắm chặt thanh bảo kiếm vừa lấy được, một kiếm bổ ra. Kiếm quang lóe lên, hóa thành vô số đạo ánh sáng công thẳng tới, tựa như vô vàn sóng biển cuộn trào trên hư không. Một kiếm này quá kinh khủng, đủ để giết chết bất cứ Tôn giả thất trọng nào. Mọi người xung quanh nhìn thấy Yến Phong ra tay, lũ lượt lùi về phía sau, sợ bị cỗ sóng cuộn đó cuốn trúng.
"Đây là thực lực Tôn giả bát trọng thiên sao? Chỉ riêng khí tức đã khiến ta cảm thấy tuyệt vọng!"
"Không còn cách nào khác, chênh lệch quá xa!"
Ở cảnh giới Tôn giả, càng tiến sâu, sự chênh lệch càng lớn, bát trọng thiên và thất trọng thiên có thể nói là một trời một vực, căn bản không thể vượt cấp chiến đấu. Trong lúc nhất thời, không ai đặt hy vọng vào Lâm Hiên, cho rằng lần này hắn chết chắc rồi.
Kiếm quang kinh khủng cuồn cuộn mãnh liệt, thế nhưng đối mặt Lâm Hiên thì lại không có bất cứ tác dụng gì. Một đạo Chu Tước Ấn rất nhanh được Lâm Hiên đánh ra từ trong tay. Nơi đây nguyên tố hỏa vô cùng nồng đậm, cho nên mấy chiêu này của Lâm Hiên đều dùng Hỏa Chi Ý Cảnh. Một con Hỏa Diễm Chu Tước ngưng tụ mà thành, đem tất cả kiếm quang nổ nát tan tành.
"Ta đã nói rồi, ngươi nếu đã muốn chết, vậy ta sẽ thành toàn ngươi!"
Bản biên tập này được truyen.free độc quyền cung cấp.