Nghịch Kiếm Cuồng Thần - Chương 1090: Hải tộc tướng quân
"Ngươi thấy thế nào?" Triệu Tuyết hỏi.
Lâm Hiên hơi kinh ngạc, hắn không ngờ Triệu Tuyết lại hỏi ý kiến mình.
Trầm ngâm giây lát, hắn chậm rãi nói: "Theo lý thuyết, một nơi trọng yếu như thế phải có tầng tầng trận pháp phòng hộ."
"Thế nhưng, ở đây lại chẳng có gì cả, ngươi không cảm thấy quá đỗi quái dị sao?"
Nghe vậy, Triệu Tuyết cũng khẽ gật đầu.
Lâm Hiên tiếp tục nói: "Chuyện bất thường ắt có yêu dị, vì vậy ta nghĩ, viên Long châu này nhất định rất tà dị."
"Hay nói cách khác, nơi này còn ẩn chứa những nguy hiểm mà chúng ta chưa biết."
"Phân tích của ngươi không khác với suy nghĩ của ta là bao." Triệu Tuyết nhẹ giọng nói, sau đó nàng cất bước, đi sâu vào bên trong.
Xem ra, nàng muốn đi giải quyết mấy con hải yêu ở phía trước.
Lâm Hiên cũng khẽ nheo mắt. Thành thật mà nói, hắn đã lường trước được giá trị của viên Long châu này, bởi vì năng lượng ẩn chứa trong đó quả thực quá cường đại.
Nếu hắn có thể có được nó, tuyệt đối có thể khiến tu vi của hắn một lần nữa thăng tiến.
Vì vậy, thấy Triệu Tuyết bước vào, Lâm Hiên cũng hít sâu một hơi, một lần nữa tiến lên.
Nhìn thấy cảnh này, các đệ tử Tiên Vũ Học Viện vô cùng chấn động, bởi vì bọn họ mới chỉ đi được vài bước đã suýt nữa bị Long châu ảnh hưởng, mất đi thần trí.
Trong khi đó, Lâm Hiên còn đến gần hơn họ nhưng lại chẳng hề hấn gì, lúc này lại vẫn còn muốn tiến lên.
Sự chênh lệch này th���c sự quá lớn.
Người của Thần Điểu Cung lại càng thêm sắc mặt âm trầm, hung hăng trừng mắt nhìn Lâm Hiên, hận không thể nuốt sống hắn.
"Chết tiệt, tiểu tử này thật sự quá quỷ dị, lại có thể tiến gần đến mức này, chẳng lẽ hắn không sợ bị Long châu ảnh hưởng sao?"
"Làm sao có thể, tiểu tử này quá tự đại, cứ chờ xem, lát nữa hắn sẽ gặp xui xẻo thôi."
"Đúng thế, nói không chừng hắn rất nhanh sẽ mất đi thần trí, biến thành một đống xương trắng."
Các đệ tử Thần Điểu Cung hằn học nói.
Thế nhưng, điều khiến bọn họ thất vọng là, Lâm Hiên căn bản không bị ảnh hưởng chút nào.
Thậm chí, cuối cùng hắn đã đến được trước hai cột Long trụ kia.
Nhìn hai cột Long trụ sinh động như thật, Lâm Hiên trong lòng không khỏi thán phục.
Bất quá, hắn không hành động thiếu suy nghĩ, bởi vì lúc này Long châu ảnh hưởng đến hắn quá lớn, chỉ cần sơ suất một chút, hắn cũng sẽ bị ảnh hưởng theo.
Có thể nói, Lâm Hiên bây giờ trông có vẻ an toàn, nhưng thực chất lại ẩn chứa muôn vàn hung hiểm.
Bất quá, khi Lâm Hi��n vận chuyển Đại Long Kiếm Hồn, tất cả ảnh hưởng đều biến mất.
Đại Long Kiếm Hồn chính là Thánh thuật chuyên về công phạt, có thể chém giết tất cả, cho nên mặc dù viên Long châu kia cực kỳ quỷ dị, cũng không thể đối kháng với Đại Long Kiếm Hồn.
Thậm chí, ngay khoảnh khắc Lâm Hiên kích hoạt Đại Long Kiếm Hồn, viên Long châu lại khẽ run rẩy, sau đó toát ra những tia sáng yêu dị hơn nữa.
Điểm này, Lâm Hiên đã thu vào tầm mắt.
"Chẳng lẽ, viên Long châu này sợ hãi Đại Long Kiếm Hồn?"
Nghĩ tới đây, trong lòng hắn vui mừng khôn xiết, nếu quả thật là như vậy, thì còn gì bằng.
Hít sâu một hơi, Lâm Hiên vươn tay, chậm rãi chạm thử vào hai cột Long trụ kia.
Khoảnh khắc sau, hắn chạm được vào cột Long trụ.
Trên hai cột Long trụ, có khắc hai con Chân Long uốn lượn quanh nhau. Khi tay Lâm Hiên khẽ lướt qua, lập tức gây nên một luồng năng lượng ba động.
Lâm Hiên vô cùng mừng rỡ, bởi vì hắn cảm giác được, trên hai cột Long trụ này cũng ẩn chứa năng lượng cường hãn. Tuy rằng không mạnh mẽ bằng Long châu, thế nhưng cũng phi thường kinh người.
Hơn nữa, điều quan trọng hơn là, Lâm Hiên bây giờ đã có thể tiếp xúc được rồi.
Nhìn thấy cảnh này, mọi người vô cùng ước ao, còn người của Thần Điểu Cung thì nghiến răng kèn kẹt.
"Chết tiệt, sao hắn vẫn bình an vô sự?"
"Không thể nào, đây là ảo giác, đây nhất định là ảo giác!"
"Khốn kiếp, làm sao có thể, hắn thực sự chạm được vào cột Long trụ kia?!"
Người của Thần Điểu Cung cảm thấy sắp phát điên rồi, ngay cả mấy vị trưởng lão kia cũng có sắc mặt âm trầm.
Nhưng mà lúc này, một tiếng gầm giận dữ từ phía sau truyền đến, phảng phất một con mãnh thú đang gầm thét: "Nhân loại ngu xuẩn, dám quấy rầy Long Vương đại nhân nghỉ ngơi, các ngươi đều phải chết!"
Tiếng gầm này mang theo vô tận phẫn nộ.
Mọi người nghe thấy, vẻ mặt khiếp sợ, liền vội vàng quay đầu lại.
Sau đó, bọn họ thấy một tên hải yêu đang nhanh chóng lao tới, trên người hắn còn mang theo vết thương, phảng phất vừa trải qua một trận đại chiến.
"Hải tộc tướng quân, đám nhân loại kia muốn cướp đoạt Long châu!"
Mấy con hải yêu sống sót thét chói tai.
Hải tộc tướng quân rất nhanh đã tới. Hắn thấy đầy đất thi thể hải yêu, nhất thời tức giận đến run rẩy: "Nhân loại đáng chết, dám giết con dân hải tộc ta, Long Vương đại nhân chắc chắn sẽ không tha cho các ngươi!"
Mọi người sắc mặt đại biến, bởi vì Hải tộc tướng quân này có khí tức quá cường đại, hầu như có thực lực Tôn giả Thất Trọng Thiên.
Một nhân vật như vậy, e rằng ngoài Triệu Tuyết ra, không ai trong bọn họ có thể ngăn cản.
Nhưng mà, điều khiến bọn họ càng thêm khiếp sợ là, tên Hải tộc tướng quân cường đại này tựa hồ đã bị thương, hơn nữa những vết thương kia đều còn mới!
Rốt cuộc là ai, lại có thể thương tổn được Hải tộc tướng quân?
Mọi người đang không hiểu chuyện gì xảy ra thì từ phía sau lại vang lên tiếng hò hét vang trời, đi kèm theo đó là khí tức kinh khủng ngập trời.
Khoảnh khắc sau, không ít thân ảnh từ đằng xa vọt tới, mang theo luồng uy áp cường đại, thanh thế kinh người.
Nhìn thấy cảnh này, mọi người kinh ngạc đến ngây người, ngay cả Lâm Hiên cũng phải nhíu mày.
Bởi vì số người này quá đông đảo, thậm chí không kém gì đội ngũ liên hợp của Tiên Vũ Học Viện và Thần Điểu Cung.
Một đội ngũ như thế, đặt ở đâu cũng là một thế lực không thể xem thường, huống chi bây giờ đối phương lại còn nhắm vào Long châu.
Hơn nữa, trong đó còn có khí tức cường đại của Tôn giả Thất Trọng Thiên.
Điểm này, ngay cả Tống trưởng lão và những người khác sắc mặt cũng trở nên âm trầm.
Người cầm đầu là một nam tử trung niên, hắn một thân ngân bào, cầm trong tay một thanh chiết phiến, trong lúc huy động mang theo những đợt sóng biển cuồn cuộn, sóng gió cuộn trào mãnh liệt.
"Muốn chết!"
Hải tộc tướng quân thấy đám người đó lại dám đuổi tới, nhất thời giận tím mặt. Hắn lướt mình một cái, đi tới gần Long châu, nhanh chóng vũ động pháp trượng trong tay.
"Long Vương đại nhân, xin ban cho ta lực lượng!"
Theo chú ngữ của hắn, từ trên Long châu bỗng nhiên phát ra ánh sáng chói mắt, một luồng linh lực hình rồng từ Long châu bay ra, nhập vào cơ thể Hải tộc tướng quân.
Nhất thời, Hải tộc tướng quân sắc mặt vui mừng, trong cơ thể phát ra những tiếng động trầm thấp, như tiếng sấm rền.
Một tầng hào quang tràn ra, bao phủ lấy hắn.
"Hừ, chút tài mọn mà thôi. Ngươi có dùng chiêu trò gì cũng đều vô ích, hãy ngoan ngoãn ở lại đây đi."
Giọng nói của nam tử trung niên cầm chiết phiến kia lại thờ ơ, phảng phất một vị đế vương.
Khoảnh khắc sau, hắn huy động chiết phiến trong tay, chém ra một đạo phong nhận hình cánh cung to lớn.
Nước biển trong nháy mắt bị rẽ đôi, toàn bộ đáy biển phảng phất bị cắt làm đôi.
Nam tử trung niên kia dù sao cũng là Tôn giả Thất Trọng Thiên, một kích này của hắn đương nhiên vô cùng kinh khủng, uy lực kinh người.
Đạo phong nhận màu xanh lam hình cánh cung, tựa như Thiên Đao, hung hăng bổ xuống người Hải tộc tướng quân.
Thình thịch!
Tiếng chấn động kịch liệt vang lên, truyền khắp bốn phương. Hải tộc tướng quân trên người hào quang nở rộ, hình thành một lớp áo giáp cường đại nhất, bảo vệ cơ thể hắn.
Luồng năng lượng này đến từ Long châu, thần bí khó lường, tuy rằng chỉ là một luồng, nhưng cũng vô cùng kinh khủng.
Khí tức ẩn chứa trong đó, căn bản không phải cảnh giới Tôn giả có thể lĩnh hội.
Cho nên, đạo phong nhận to lớn này bổ vào lớp hào quang kia, hoàn toàn không gây ra chút tổn thương nào.
"Cái gì!"
Nhìn thấy cảnh này, nam tử trung niên cầm chiết phiến kia sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.
Toàn bộ quyền sở hữu đối với bản dịch này thuộc về truyen.free.