Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ngày Mà Tôi Biết... - Chapter 5:

Buổi sáng hôm nay thật dễ chịu.

Tôi không có thói quen ăn sáng và dù chẳng có tiết học nào ở trường, tôi thường đến thư viện đại học rồi rúc mình trong một góc. Từ khi nào mà mọi hoạt động thường nhật của tôi đều xoay quanh việc tránh ở gần Ai nhiều nhất có thể.

… Nhưng đôi lúc, bầu không khí giữa cả hai đủ tốt đẹp để chào nhau một tiếng trước khi đến trường.

Thật tiếc là hôm nay em ấy không dậy sớm. Những gì có thể làm vào lúc này chỉ là dọn dẹp căn nhà thật sạch sẽ. Tôi đã để việc nhà cho em ấy quá lâu rồi.

Ngay cả khi quét dọn và sửa soạn bản thân xong xuôi, Ai vẫn chưa dậy. Tôi thật lòng đã trông đợi một câu chào hỏi với nhau vào buổi sáng.

-“Anh đi nhé, Ai.” –Tôi thì thầm với bản thân rồi rời khỏi nhà.

(Đã lâu rồi mình mới nói chuyện với em gái mình như buổi tối hôm qua. Liệu mình có thể trông chờ vào giáng sinh năm sau rồi năm sau nữa không? Có thể chứ?)

Hôm nay sẽ sớm qua. Rồi ngày mai sẽ đến, cùng với tiếng chuông nhà thờ báo hiệu rằng…

… đêm giáng sinh năm nay sẽ tuyệt vời lắm đây.

***

Cũng như mọi ngày, tôi ngồi ở thư viện thẩn thơ. Thư viện có rất nhiều sách nhưng phần lớn là sách học thuật. Những cuốn thú vị tôi đã đọc hết, vậy nên thời gian ở đây thường là tôi sẽ bấm điện thoại hay nằm ngủ.

Trường đại học vừa mới nhắn tin riêng cho tôi. Thật bất ngờ, kể cả trong công việc làm thêm kia tôi cũng luôn đăng kí thông báo bằng email của mình. Có chuyện gì vậy nhỉ?

Tôi cũng không muốn biết.

Nhoài người trên mặt bàn, chợt bóng dáng một ai quen thuộc lọt vào tầm mắt của tôi.

-“ Suzuki, chào buổi sáng!”

-“Buổi sáng tốt lành, Thanh.”

Cậu ta thừa năng lượng thật đấy. Tôi hỏi:

-“Ông muốn xem thư viện của trường thế nào à?”

-“ Sách ở đây tôi đọc hết rồi đấy.” –Thanh tỏ vẻ tự mãn. “Thực ra có người bảo ông hay ở đây nên tôi đến tìm.”

Được một người bạn mới quen chủ động bắt chuyện thế này cũng vui. Nhưng tôi ngờ rằng cậu ấy đến tìm tôi vì một vấn đề khác…

-“Hôm nay ông lại làm giám sát viên của tôi đi.”

-“Phải là người khác chứ!? Tôi đã làm rồi mà?”

Nhiệm vụ đầu tiên luôn cần có người giám sát. Với tôi thì là Satou và Takahashi. Sau nhiệm vụ đó người mới có thể hoàn thành công việc một mình hoặc hợp tác với người khác. Một lần nữa, Satou Nozomi đã tiếp tục giúp đỡ tôi trong những nhiệm vụ sau.

-“Cô gái tên Satou nói là hôm nay ông sẽ nhận nhiệm vụ giám sát viên mà?”

-“Làm quái gì có chuyện đó???”

(Con bé này… đừng bảo là nó trốn việc rồi đẩy phần việc về cho mình nhé?)

-“Xin lỗi tôi có tiết học bây giờ.” –Tôi viện cớ rồi toan đứng dậy.

-“Nếu không phiền, ông có thể hỏi giúp tôi không?”

Thanh lấy ra chiếc điện thoại của cậu ấy. Thao tác một lúc, cậu ta cho tôi thấy số điện thoại của cậu ta.

-“Vậy… Được rồi.”

Tôi đành thở dài mà chấp nhận. Nhờ vả người khác với gương mặt rạng ngời vậy là gian lận đấy, chết tiệt.

Khi tôi đến giảng đường, Takahashi Hokuto đã ở đó

-“Yo, ngồi chỗ này nè.” –Takahashi chỉ vào hàng ghế ở trước mặt cậu ta.

Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, cậu bạn trong lớp duy nhất của tôi liền hỏi:

-“Công việc của cậu thế nào rồi?”

-“Nó… có thể gọi là xong.” –Tôi hơi ngập ngừng.

“Vậy là xong hay chưa thế…” Takahashi bối rối trước thái độ của tôi nhưng rồi cũng không nói thêm gì nữa.

Giảng đường chợt im bặt bởi sự xuất hiện của giảng viên.

Và như thế, lớp học của tôi bắt đầu.

Trường đại học St. Margaret có thể gọi là một ngôi trường tôn giáo. Ở đây chúng tôi được mở rộng tầm hiểu biết về văn hoá và nghệ thuật từ mọi thời đại và mọi quốc gia.

(Có lẽ là vì… tôn giáo gắn liền với đời sống mọi người ở đây nhỉ?)

Các sinh viên sau khi tốt nghiệp thường sẽ đi theo con đường nghệ thuật. Một số làm việc trong tu viện, một số như những chú chim tự do mà du ngoạn nước ngoài.

“Bài học trước chúng ta đã nói về thời kì trung cổ…” Người thầy liên tục trình chiếu những hình ảnh về các tác phẩm tôn giáo và con người ở thời kì ấy.

(… Mình cúp tiết đó mà.) Tôi ngán ngẩm nhìn lên bảng mà chẳng hiểu cái gì.

Xui xẻo làm sao, tôi luôn được mời đứng lên để trả lời mớ câu hỏi mà giảng viên đưa ra. Nếu Takahashi không ở phía sau và nhắc khéo, có lẽ tôi đã trở thành trò cười cho cả giảng đường.

-“… Mệt mỏi…”

Hai mươi phút giải lao, và sau đó chúng tôi phải tiếp tục bài học.

-“Cậu đã thấy tác hại của việc bỏ tiết chưa” –Takahashi nói vậy trong khi tranh thủ ăn bữa trưa của cậu ấy.

Sinh viên nào cũng tìm một món ăn vặt để nhai lúc này. Nhưng với số lượng đồ sộ đồ ăn mà Takahashi mang ra, tôi phải nói rằng đây là cả bữa trưa ấy chứ.

Tôi thì thào:

-“Cũng chả phải tớ còn số buổi vắng mặt được cho phép, haha.”

-“Đó không phải là vấn đề, Ren. Cậu mà học lại dù chỉ một môn thôi thì em gái cậu sẽ không để yên cho tớ và Satou mất…”

-“Hả, tại sao?”

Takahashi làm vẻ mặt như kiểu “chết, lỡ miệng” rồi nhanh chóng lấp liếm.

Giá mà lúc đó tôi tìm hiểu sâu hơn.

Giờ giải lao kết thúc, chúng tôi lại tiếp tục bài học khó khăn của mình.

(Takahashi nói đúng. Đây là con đường mình đã chọn thì phải nghiêm túc với nó hơn thôi.)

Tôi đã từng nghĩ đến việc đi làm ngay sau khi học xong chương trình phổ thông. Nhưng rồi cái tương lai mà cô gái tên Suzuki Ai bỏ xa người anh của nó cứ mãi ám ảnh tâm trí.

Giờ thì tôi là sinh viên đại học St. Margaret với không một định hướng tương lai cho mình.

(Mấy ai biết được cuối con đường của họ là gì nếu không bước đi trên nó.)

Một tiếng còn lại của tiết học trên lớp, tôi thật sự chăm chú nghe giảng bài.

… Một tiếng sau…

-“Mệt mỏi…”

-“Tớ nghe cậu nói câu này rồi thì phải. Mà, dù sao cũng làm tốt lắm chàng trai, cậu không ngủ gục giữa tiết thì đã coi như là một thành tựu rồi.”

Takahashi cười khẩy một cái rồi thu dọn đồ đạc. “Về cùng không?” –Cậu ta hỏi.

-“Bây giờ tớ tới trụ sở mà. Về trước đi.”

-“Hôm nay cậu cũng làm thêm á?”

-“Không… Tớ tìm Satou có chút chuyện. Với lại chỗ đó cũng gọi tớ đến mà chả nói rõ lí do.”

Tôi thất thểu rời giảng đường.

-“Hay để tớ cho cậu số của Nozomi nhé? Đỡ phải mất công tìm kiếm.”

Ý hay đấy nhỉ. Nhưng tôi đành từ chối.

-“Con bé không muốn cậu tự tiện cho số lung tung đâu.”

-“Phải chi cậu hỏi thì Nozomi chẳng ngại đưa số của em ấy cho cậu đâu. Đồ đần.”

Nói rồi Takahashi ép tôi phải nhận số điện thoại của Satou cho bằng được.

(Danh bạ của mình đã có thêm một cái tên mới. Ngoại trừ mẹ, em gái và một người mình chỉ mới quen hôm qua…)

-“Đi đến trụ sở bằng cái đường mà tớ với Nozomi chỉ cậu nhé.”

-“Bộ còn đường khác hả...”

Cậu bạn của tôi cười trừ rồi đi cùng tôi đến hết hành lang. Cho đến khi cả hai chia tay, cậu ta vẫn không quên dặn dò tôi đi theo con đường đã chỉ.

Nó không phải là con đường độc đạo khó chịu hôm qua nhưng đích đến vẫn là cái trụ sở đơn điệu và cũ kĩ.

Lần này, theo như tin nhắn, tôi bước vào chiếc thang máy dẫn đến tầng cao nhất của nơi này.

Thang máy mở ra.

Trước mắt tôi là một văn phòng với những người lớn đang ngồi trước bàn làm việc của họ, tay gõ liên tục vào bàn phím.

Tôi có đang đi lạc vào một công ty nào đó không? Chúng ta vẫn đang ở trong khuôn viên trường phải chứ?

Ngay khi tôi vẫn còn đang bất ngờ trước bộ mặt chưa thấy bao giờ của trường đại học St. Margaret thì có tiếng gọi từ xa:

-“Suzuki Ren, lại đây.”

Thầy hiệu trưởng Satou Haruma gọi tôi lại. Ông ấy cũng ngồi trước bàn làm việc như bao người khác.

-“Tất cả công việc mà các em được nhận đều đến từ căn phòng này. Lần đầu đến đây phải không Suzuki Ren?”

Thầy ấy nói đúng. Tôi chưa bao giờ nhận trực tiếp công việc mà luôn được Satou – con gái thầy ấy tìm việc cho.

-“Lần đầu đến đây thật ạ.” Tôi hơi lo lắng, nhìn hiệu trưởng rồi hỏi: “Liệu có phải là… việc bắt quỷ lùn có gì đó không ổn ạ?”

-“Không, nhiệm vụ bắt quỷ lùn các em đã hoàn thành rất tốt. Ta đã đóng nhiệm vụ lại rồi.”

“… Ta ở đây vì có nhiệm vụ mới trực tiếp giao cho em đây.”

Tôi nuốt nước bọt. Chưa bao giờ cái công việc bán thời gian này lại mang sức nặng như lúc này, khi sự bài bản và tổ chức của công việc hiện ra trước mặt tôi.

-“Điều tra về người cá. Chi tiết em có thể đọc ở đây.”

Tôi nhận tập tài liệu mà hiệu trưởng Satou Haruma trao cho. Những bức ảnh mơ hồ về bóng hình sinh vật nửa người nửa cá và ghi chép đính kèm thật sự gây tò mò.

Nhưng…

-“… Địa điểm là vùng biển gần cực nam của thế giới? Thầy đùa em à???”

Mấy câu từ thiếu lịch sự ấy chợt thốt ra từ miệng tôi.

Tạm thời trấn tĩnh lại con người mình, tôi hỏi:

-“Em xin lỗi ạ. Nhưng hẳn là ở đó phải có người giải quyết những việc này như chúng ta đúng chứ?”

-“Thôi nào, ta phải khó khăn lắm mới giành giật được nhiệm vụ này đấy.”

(Ai cần thầy làm vậy…)

-“Em hết số buổi được vắng mặt rồi.” –Tôi tìm cách từ chối.

-“Cho phép điểm danh bù.” –Thầy ấy quyết định nhanh chóng.

-“Em không muốn đi.” –Tôi từ chối thẳng.

-“Em thấy số tiền nhận được khi xong vụ này không?

… Ừ, hấp dẫn thật đấy

-“… tối mai em có việc rồi.”

Tôi không nói dối. Nếu ông ấy mà biết con gái cưng của ông sẽ dành cả đêm cùng với tôi (và Ai nữa) chắc ông ấy sẽ giết tôi mất.

-“Cứ sắp xếp mọi chuyện đi. Cố gắng đi sớm là được.”

Một công việc thoải mái với đãi ngộ tuyệt vời.

-“Em sẽ suy nghĩ thêm. Có được không ạ?”

-“Hồi âm sớm cho ta nhé. Qua email của trường cũng được.”

Hiệu trưởng Satou Haruma có vẻ rất quyết đoán trong việc này. Cầm trong tay tập tài liệu, tôi rời đi.

-“Đi bằng đường cửa chính này. Chỗ cũ kĩ đó chỉ dùng cho vận chuyển sinh vật lạ thôi.”

Thầy ấy chỉ vào nơi cửa kính trông đàng hoàng hơn hẳn cái thang máy mà tôi đã đi ra.

(… Chuyện quái gì vậy?) Tôi thầm nghĩ. Không thể tin là Satou và Takahashi lại chỉ tôi lối đi dành cho mấy thứ dị kì ấy.

Đằng sau cửa kính là một nơi lộng lẫy. Nếu muốn dùng thang bộ thì có một cầu thang xoắn dẫn xuống tận sảnh đường. Cũng có cả thang máy nữa.

Trần nhà lấp lánh nhờ chiếc đèn chùm vô cùng xa hoa. Tôi chọn thang bộ vì muốn chiêm ngưỡng khu vực này và tôi đã không hề hối hận. Văn phòng như cái tôi vừa bước ra có ở mọi tầng. Tài liệu và sách để trên kệ dọc hàng lang tạo cảm giác như kiến thức mới luôn bất tận.

Không giống như tôi đã nghĩ, có khá nhiều sinh viên làm công việc này đấy chứ? Họ chỉ không dùng cái đường mà tôi dùng để đến đây thôi.

… Chỗ lộng lẫy này mới đúng là trụ sở. Tôi chỉ luôn luôn đến một cái nhà kho để nhận việc. Tại sao vậy chứ, Satou?

Sảnh đường gồm rất nhiều hàng ghế và một màn hình điện tử treo ở chính diện. Không buồn đọc dòng chữ trên đó nhưng tôi đoán nó đang chiếu một bảng xếp hạng thì phải.

Nếu đọc thì tôi đã hiểu lí do cho việc Satou và Takahashi đã luôn giấu nơi này với tôi rồi.

Rời khỏi trụ sở (thật sự), chiếc điện thoại của tôi rung lên. Đó là Thanh cùng lời cầu cứu tôi hãy hồi âm cho cậu ấy.

Tôi nhắn lại:

[Hôm nay tôi đi với ông. Chỗ cũ nhé.]

[Okie!]

***

-“Vậy đó! Hai người kia chẳng cho tôi biết gì hết!”

-“Haha đúng là trò đùa tai hại.”

Tôi than thở với Thanh, còn cậu ta chỉ luôn miệng cười.

Trước Sau

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free