Ngã phá thiên không - Chương 34: Chapter 34: Mặc Hương Các
Đám người bắt đầu nhìn quanh khắp nơi rồi cứ thế đi qua từng cửa hàng trên phố. Từng hàng sạp được bày bán ra bên đường cùng với rất nhiều người đang hét lớn mời chào mọi người xem hàng. Xa xa thậm chí còn có những người đang mãi võ biểu diễn bên đường trông vô cùng sinh động, tràn đầy sức sống. Hai vị tiểu thư họ Diệp cứ đi trước chỉ trỏ xung quanh và giới thiệu cho Hoàng Vân về những gian hàng vốn họ đã quen thuộc như nằm trong lòng bàn tay nơi này. Những thương nhân này thấy họ tới thì người cũng sợ sệt, người lại vui mừng trông vô cùng kì lạ.
- Hai vị tiểu thư vốn cực kì ngay thẳng nên khi thấy có điều bất bình sẽ lập tức can thiệp nên số người biết ơn rất nhiều nhưng những kẻ ghen ghét thì cũng không ít. - Vị giáp sĩ Liễu Phúc này lắc đầu cười nhẹ nói với Hoàng Vân.
- Vậy sao? Ta đã nghĩ mấy vị tiểu thư khuê các như các nàng sẽ không muốn dây dưa với mấy người thương nhân như này nhưng chắc là ta đã quá phiến diện rồi. Liễu huynh ở Diệp phủ đã được bao lâu rồi? - Cảm thán được một câu thì Hoàng Vân đã đổi chủ đề hỏi.
- Ta ư? Bẩm tiên sinh, ta đã ở Diệp gia được hơn mười năm rồi. Năm đó, ta cậy mình có chút võ nghệ liền đi khắp nơi hành tẩu. Không ngờ gây thù chuốc oán, bị kẻ địch đánh trọng thương. May mà số ta chưa tận được Diệp lão gia ra tay cứu giúp và cho ta làm hộ vệ ở phủ nếu không ta đã là một đám xương khô từ lâu rồi. - Giáp sĩ vừa nhớ lại vừa nhìn về phía hai vị tiểu thư kia vừa từ trong mắt tỏ ra vẻ biết ơn.
- Ồ!
Hai người cũng không nói gì nữa mà cứ tiếp tục bước đi. Thoáng chốc, cả bốn người đã tới một cửa hàng lớn ở gần chính giữa của khu chợ. Bên ngoài được xây dựng rất trang nghiêm và lộng lẫy. Có hai tên gác cửa đang đứng ở đó thấy đám người đến vội hành lễ chào mừng
- Kính chào Nhị tiểu thư, Tam tiểu thư!
- Không cần đa lễ. Hai người dạo này thế nào rồi? - Diệp Hinh tới đây cũng quơ tay ra hiệu rồi nói.
- Đa tạ tiểu thư đã quan tâm. Dạo này chúng tiểu nhân vẫn ổn nhưng Chương quản gia thì đang rất bận rộn ở trong. Nếu hai vị đã tới thì chắc là Chương quản gia sẽ được giúp một chút. - Một trong hai người vội tiến lên một bước trả lời mạch lạc.
- Được, ta biết rồi. Hai người cứ tiếp tục làm việc đi. Hoàng tiên sinh, chúng ta vào thôi. - Diệp Hinh đưa tay làm hiệu mời về phía Hoàng Vân.
- Mời tiểu thư dẫn đường!
Đám người trao đổi rồi bước qua cánh cửa chính, bước vào trong cửa hàng. Hai người thủ vệ canh cửa sau khi thấy đám người đã đi được một đoạn thì mới nhìn nhau thì thầm:
- Kia là ai mà khiến cho nhị tiểu thư phải kính cẩn vậy? - Tên hộ vệ bên phải đưa tay lên thì thầm nói.
- Ngươi không biết à? Ta vừa nghe tin hôm qua có mấy vị tiên sư đã tỉ thí để làm người đại diện cho Diệp gia ta. Người này đã thắng liền hai đối thủ cùng giai vô cùng mạnh mẽ để được chọn đấy. - Tên còn lại cũng nhìn qua ngó lại một hơi rồi mới trả lời.
- Thật ư? Chà thật đáng tiếc. Nếu như không phải chúng ta bị kẹt nhiệm vụ ở đây, ta đã đi xem rồi!
- Ngươi cứ lo làm việc đi. Nghe nói lần tới sẽ có quan tỉ giữa các đại gia tộc. Lúc đó xem bao nhiêu cũng được.
Hai tên này cứ thế cười nói rồi lại im bặt, tiếp tục canh gác. Trở vào bên trong, những người làm bên trong đang quét dọn thấy hai tỉ muội nhà họ Diệp đi tới thì vội vàng cúi chào rồi tránh đường cho họ bước qua. Hai tỉ muội cùng với Hoàng Vân bước lên một cầu thang còn vị giáp sĩ Liễu Phúc kia đứng ở dưới. Khi cả ba bước lên trên lầu thì từ xa thấy một vị trung niên đang đứng trước bàn, tay giở sổ sách trên bàn ra đọc một hồi rồi lắc đầu thở dài. Thấy lão già, Diệp Hinh và Diệp Tuyết cũng cười nói vui vẻ lại gần chào hỏi:
- Chương lão, chúng ta tới chơi với thúc đây! - Diệp Tuyết nhanh nhảu chạy lên trước cái bài rồi ấn mạnh một cái.
- Hai vị tiểu thư tới thăm đấy à? Lão phu không biết để chuẩn bị trước. Người đâu! Đem chút trà và điểm tâm lên đây! - Lão già cũng gạt bỏ sự u phiền trên mặt rồi cười cười với hai người.
- Không cần đâu quá câu nệ đâu Chương thúc. Chúng ta cũng chỉ muốn đưa vị tiên sư đại diện tới xem công việc làm ăn của gia tộc thôi. Hoàng tiên sinh, đây là đại tổng quản của Diệp gia ta. - Diệp Hinh cũng xua tay rồi giới thiệu với Hoàng Vân.
- Thì ra là Chương đại tổng quản, tại hạ mới trở thành tiên sư đại diện nên hôm nay mới có dịp ra mắt. - Hoàng Vân chắp tay chào
- Tiên sinh không cần quá khách sáo. Ta cũng chỉ làm quản sự nho nhỏ thôi. Đâu dám tự mãn trước mặt tiên sư. Vậy để ta giới thiệu một chút về việc làm ăn ở đây. - Nói xong lão già cũng đáp lễ rồi dẫn đám người đi quanh xem một vòng lầu các.
Đi ra phía sau gian phòng chính được bao phủ bởi các bao tải to lớn hương liệu cũng như là gia vị như tiêu đen, ớt bột, vv .. và các loại bột khác. Tới đây thì Hoàng Vân nhận ra Diệp gia này cũng là nhờ buôn bán hương liệu nên mới có thể giàu lên nhanh chóng như vậy. Ngoại trừ muối và vàng vốn là những thứ mà các quốc gia phàm tục cấm mọi người khai thác thì hương liệu là thứ xếp ngay sau nên giá trị của những bao tải này có giá trị liên thành. Bản thân Hoàng Vân từ bé cũng chỉ từng thấy mấy loại hương liệu này một lần khi có vị bà con đem một gói nhỏ tới cho. Lão Chương cũng nói qua về các mặt hàng khác mà Diệp gia kinh doanh như lương thực lẫn vận chuyển lương thực ra các châu xung quanh khiến cho Hoàng Vân cũng mở mang tri thức. Nói được một lúc, tất cả lại đi lên trên lầu rồi ngồi xuống quanh một cái bàn lớn. Tay lão cũng rót trà đưa tới trước mọi người rồi tiếp tục nói:
- Qua mấy năm nay, việc làm ăn vẫn coi là ổn định nhưng tầm hai tháng trước, bỗng nhiên nguồn hàng của chúng ta đã bị ngưng trệ không rõ là vì tại sao. Ta nghi ngờ có kẻ đã cố tính phá đám nên đã cho người ngấm ngầm điều tra thì biết được đám người Phong gia đã cố tính khống giá để cắt nguồn cung. Ta đang định báo về cho gia chủ biết thì các vị tiểu thư tới. Nay các vị tính toán thế nào? - Lão già giở cuốn sổ ra đưa ra trước mặt Diệp Hinh rồi chắp tay nói.
Diệp Hinh vốn được tham gia vào kinh doanh từ sớm nên được cha nàng cho làm chủ của căn Mặc Hương Các này nên giờ nàng nghe xong thì cũng nhíu mày ngẫm nghĩ một lúc. Sau đó nàng liền ngẩng mặt lên khóe miệng hơi nhích rồi nói với Chương quản gia:
- Chương thúc đừng lo, ta đã có cách giải quyết. Hiện tại, thúc đã quản lý rất tốt nên cứ tiếp tục. Tạm thời không tăng giá trước trong vòng một tháng để ta giải quyết xong sự vụ ở Tỉ hội đã.
- Lão hủ đã rõ, xin tiểu thư yên tâm.
- Được rồi, nếu không còn gì nữa, chúng ta về phủ trước!- Diệp Hinh cũng đứng dậy nói.
Ba người chắp tay rồi chào hỏi một lần nữa rồi đi xuống dưới lầu. Bên dưới Liễu Phúc thấy mấy người đi xuống vội đứng dậy rồi đi tới. Cả bốn người đi ra khỏi Mặc Hương Các rồi hướng về phía khác của phường thị mà đi. Diệp Hinh tới đây mới quay sang Diệp Tuyết nói:
- Muội đi mua một ít bánh Ngọc Tâm về cho phụ thân đi. Người thích nhất là bánh này. Liễu Phúc, nhờ ngươi đi theo giám sát tam tiểu thư! - Sau khi nói với Diệp Tuyết thì nàng quay sang Liễu Phúc phân phó.
- Rõ, thưa nhị tiểu thư!
Sau khi hai người kia đi trước về cửa hàng bánh ở phía trước thì Hoàng Vân cùng với Diệp Hinh mới đứng lại:
- Diệp tiểu thư muốn nói gì riêng với ta sao? - Hoàng Vân như nhìn ra đối phương có gì đang giữ trong lòng liền hỏi.
- Hoàng tiên sinh thật tinh tường. Tiểu nữ thật ra muốn nhờ lần này chính là muốn nhờ Hoàng tiên sinh tham gia Tỉ hội lần này và đánh bại tiên sư đại diện của Phong gia! Mục đích mà ta muốn mời huynh tới Diệp gia cũng chính là lý do này. - Diệp Hinh cúi người chắp tay nói.
- Ta hứa đã giúp các ngươi một lần nhưng chuyện này còn có điều chưa rõ nên muốn hỏi Diệp tiểu thư vài câu.
- Mời huynh cứ hỏi!
- Theo như ta đoán thì Phong gia này chắc là đối thủ của Diệp gia các ngươi nhưng vì lý do gì mà tới gần đây mới ra mặt chống đối như vậy?
- Thật không dám giấu Hoàng huynh, Diệp gia chúng ta cùng với Phong gia trước đây cũng không có hiềm khích gì nhưng do con trai cả của Phong gia sau khi cầu thân với đại tỉ của ta thất bại thì đem lòng oán hận. Phong gia đã bỏ ra cái giá không nhỏ để mời được hai vị tu tiên giả Luyện Khí tầng thứ mười tới làm tiên sư đại diện nên mới có thể ngấm ngầm gây ra khó khăn cho các nhà xung quanh. Chúng còn cố ý nhắm vào Diệp gia ta nhất nên mới có cơ sự này. - Diệp Hinh kể lại cho Hoàng Vân rất chi tiết, trong giọng nói của nàng còn phảng phất sự tức giận.
- Luyện Khí tầng thứ mười, còn hai người nữa. Thật là phiền phức! Haiz.
- Ta biết là đây là đòi hỏi quá đáng nhưng xin Hoàng huynh cứ làm hết sức cho dù thắng hay bại cũng sẽ tặng cho Hoàng huynh toàn bộ linh thạch mà Diệp gia ta tích góp được. - Diệp Hinh nghĩ Hoàng Vân có sự do dự liền lo ngại mà chắp tay nói vội như thể sợ hắn chạy mất.
- Diệp tiểu thư xin đừng lo sợ. Ta đã nói rằng sẽ giúp các ngươi một lần thì sẽ làm hết khả năng. Nhưng sau khi xong việc này thì ta sẽ rời đi không ở lại đây nữa.
- Được, ta hứa với Hoàng huynh nếu như sự việc này được xử lý sẽ không dám gây thêm phiền phức cho huynh nữa. - Giọng nói của Diệp Hinh cũng hơi do dự nhưng rồi cũng miễn cưỡng Hoàng Vân.
- Ta muốn đi xung quanh một chút nữa nên sẽ về sau. Xin phép đi trước.
Nói xong Hoàng Vân bước nhanh như gió rồi hòa vào đám người đông đúc.