Ngã phá thiên không - Chương 30: Chapter 30: Tỉ hội (1)
Thoáng chốc đã tới Tỉ hội mỗi năm năm một lần ở Điền Dịch thành. Đối với đấm người thế gia có tiên sư cung phụng thì vô cùng quan trọng nên gia nhân lẫn gia chủ đều đầu tắt mặt tối, chạy qua chạy lại như thể đại lễ này có thể quyết định hưng suy của cả một gia tộc. Còn đối với phàm nhân khi thấy những việc này thì cũng như là một dịp để chứng kiến những vị tiên sư này thể hiện bản lĩnh cũng như cầu mong mình hay gia đình có thể gặp được chút cơ duyên nên hết sức vui mừng chạy tới ghé xem. Trước khoảng không gian lớn ở chính giữa quảng trường Điền Dịch thành, xung quanh như được bao phủ bởi đài cao phủ hoa, lựa đỏ treo băng xung quanh. Từng tấm biểu ngữ của mỗi nhà được treo trước những đài cao để đại diện cho từng thế gia tham dự, đếm qua đã có tới hơn mười tấm. Trước một bên đài xa nhất ở phía gần cuối của quảng trường thì đám người Diệp gia đã chuẩn bị treo tấm biểu ngữ lên thì một đám người tầm bảy tám người to lớn, mặt mũi bặm trợn đang tiến lại gần về phía này vừa cười nói lại chỉ chỏ:
- Tưởng là ai hóa ra là mấy vị của Diệp gia. Tiên sư của các người không sợ hay sao mà dám tới đây? - Một tên đứng ở phía trước mở mồm ra nói với giọng the thé.
Diệp Hinh cùng với hơn mười tên gia nhân của Diệp gia bất chợt bỏ việc trên tay quay lại nhìn. Tên vừa mở miệng là Phong thiếu gia chủ, người mặc vải lụa, tóc búi cao cài trâm ngọc. Bên cạnh gã còn có một tên khác cũng ăn mặc hết sức bệ vệ tay cầm một chiếc quạt che mặt cười hô hố chính là gã Vương thiếu gia và mấy tên gia nô. Diệp Hinh thấy những gia nhân bên mình ai cũng tức giận định lao lên thì vung tay lên chặn lại rồi hắng giọng nói:
- Phong thiếu gia chủ nếu có thời gian đến đây thăm thú chi bằng về phủ lấy dầu thơm xúc miệng có lẽ sẽ tốt hơn đấy! - Nói xong tất cả mấy tên xung quanh cũng bật cười khiến cho mặt tên Phong Tài Minh này đỏ lên như quả cà chua quay sang lườm nguýt mấy tên gia nhân của mình.
- Sao nàng lại nói như vậy? Phong huynh cũng chỉ là lo lắng cho tiên sư mới gia nhập kia không rõ sự tình nên mới hỏi thăm thôi mà. Còn nàng sao không suy nghĩ xa ra một chút? Nếu như nàng và Tuyết muội đồng ý gả cho ta thì Vương gia ta sẽ hết sức giúp đỡ Diệp gia nàng, thậm chí còn có thể khiến cho gia tộc của nàng một bước trở thành một trong những gia tộc mạnh nhất Điền Dịch thành này. Nàng thấy sao? - tên công tử họ Vương mới đưa tay cản Phong Tài Minh lại rồi hướng tới Diệp Hinh nói một hồi.
Đáp lại lời châm trọc, Diệp Hinh chỉ chê miệng cười duyên rồi nói:
- Cá vàng bụng bọ.
Nói xong nàng quay đi cùng với đấm gia nhân bỏ lại đám người đứng đó. Tên Vương Anh Phù này bị nói xéo nhưng vẫn cười cười hét lớn phía sau:
- Nàng có thể trì hoãn được một khoảng thời gian thôi nhưng cuối cùng cũng thuộc về ta! - Đám người này tới đây cũng bỏ đi vô cùng bực bội.
Sau một khoảng thời gian chuẩn bị xung quanh, quảng trường đã hoàn tất vẻ chuẩn bị. Trên cao nhất những tu tiên giả từ những môn phái xung quanh cũng phái người tới đây xem lễ. Họ phi hành tới trên cao thì mới hành lễ với thành chủ rồi hạ xuống ngồi xuống bàn. Những vị phú hộ hay quan viên tới đây cũng tới xem lần lượt ngồi vào cái bục cao ở trước sân rồi mới tới các gia tộc đi lên các đài cao kéo dài từ hai bên của bục đó tới tít tận cửa lớn của quảng trường. Những thường dân tới đây mới ở phía dưới tự nhung nhúc tự tìm chỗ đứng. Người người nháo nhác đứng ở xung quanh nhìn ngang nhìn dọc để tìm được cho mình một chỗ đẹp để xem tỉ thí. Những tu sĩ túc trực của Điền Dịch thành tới đây mới lên trên sân cúi chào những người trên bục. Bọn họ sau khi bay ra mỗi người một hướng xung quanh đài thì ở chính giữa gã Vương Linh Nhân kia mới tung lên một cái pháp bàn lên trên không. Trận bàn lơ lửng trên không rồi quay nhanh như một con quay rồi cộng hưởng với mấy lá cờ được cắm ở mấy góc khán đài tạo lên một cái màn linh lực màu trắng bạc từ trên không phủ xuống sân đấu rồi lại trở lên trong suốt. Mội người cao to, già dặn, thân mặc áo gấm có thêu hình một con kỳ lân màu đỏ tới đây mới đứng dậy, tiến về phía trước cao giọng nói lớn:
- Đa tạ các vị tiên sư cùng với hương thân, phụ lão đã tới đây tham dự Tỉ hội lần này của Điền Dịch thành chúng ta. Tỉ hội lần này cũng như mọi khi chỉ như giao lưu vui vẻ giữa những thế gia cũng như mong cho thiên địa giao thoa, cầu phúc cho dân chúng. Nay ta xin tuyên bố, tỉ sự bắt đầu.
Cùng với tuyên bố của Triển thành chủ, tiếng reo hò của dân chúng cũng vang lên khiến cho bầu không khí cũng tỏa ra sự nhộn nhịp và huyên náo.
Những tu sĩ túc trực tới đây mới chia bảng bốc thăm dựa trên kết quả của lần tỉ thí trước. Do Diệp gia lần trước gặp phải mấy tu sĩ cao cấp ở ngay mấy lượt đầu nên bị đánh cho tơi tả rơi xuống hạng gần cuối nên phải thi đấu ngay ở vòng đầu tiên còn mấy kẻ như Phong gia thì giành hạng nhất nên ở trong cùng chờ người tới thách đấu. Ở ngay lượt đầu bốc thăm, Diệp gia đã bị bốc trúng phải đánh trận thứ bảy với một vị tu sĩ Luyện Khí tầng thứ chín cũng coi là một vị mạnh nhất trong Tỉ hội lần này nên ai cũng cho rằng Diệp gia coi như xong. Diệp Mặc nghe được kết quả bốc thăm thì cũng thở dài, lắc đầu khiến cho mọi người trong Diệp gia ai cũng lo lắng. Lần trước đã ở hạng gần chót nếu như lần này còn bị đánh bại ngay từ vòng đầu tiên thì Diệp gia họ chắc chắn sẽ bị đẩy ra khỏi thế gia phong tự, sa sút hoặc táng gia bại sản là điều chắc chắn.
Được hai canh giờ sau khi mấy cặp đấu đầu tiên bắt đầu thì vẫn không ai thấy bóng dáng vị Diệp gia cung phụng tiên sư đâu cả nên từ đâu đã xuất hiện tiếng xì xào, bàn tán. Cho rằng kẻ này đã nghe được tin tức về tỉ thí lần trước nên đã cao chạy xa bay rồi khiến cho toàn bộ người của Diệp gia tuy uất ức muốn chất vấn gia chủ nhưng lại được căn dặn từ trước nên không thể làm gì được cả, chỉ có thể căm phẫn ôm những nghi hoặc cùng với sự bất bình vào trong tiếp tục chờ đợi. Phía bên hai tỉ muội Diệp Hinh và Diệp Tuyết cũng không khá hơn là mấy. Ngay cả chính Diệp Hinh vốn là người đã tìm và nhờ Hoàng Vân, tuy rất tin tưởng hắn nhưng cũng đã có chút chột dạ trong một khoảng khắc, cho rằng hắn sẽ không đến rồi đưa hai tay lên ôm mặt. Bỗng từ phía cầu thang bước lên đài phát ra một âm thanh và bóng người quen thuộc:
- Thật đã khiến cho mọi người phải chờ! Hoàng mỗ xin tạ lỗi! - Hoàng Vân bước tới chắp tay cao lỗi với mấy vị đang ngồi. Trên người Hoàng Vân lúc này toàn là những vết xẹo, vết cắt, vết cháy xém trên quần áo khiến cho hắn nhìn như một tên lính vừa thoát ra khỏi sinh tử chi tranh vậy. Diệp Mặc cùng với mấy người Diệp Hinh, Diệp Tuyết thấy Hoàng Vân xuất hiện thì mỉm cười vui vẻ rồi lại tắt ngúm:
- Hoàng tiên sư đến ta rất vui mừng nhưng kết quả bốc thăm ngài đã biết chưa? Nếu như không đánh lại chúng ta cũng không trách ngài. - Trong giọng nói của lão có chút bất lực cất lên.
- Diệp gia chủ xin đừng lo! Kết quả bốc thăm khi vừa quay lại ta đã xem rồi. Cứ để ta lên đánh đi. Nếu như có chuyện gì ta sẽ gánh hết! - Trong giọng nói của hắn tuy cẩn trọng nhưng cũng thoáng có chút tự tin.
Kết quả của cặp trận thứ sáu đã phân định khi vị nữ kiếm tu Luyện Khí tầng thứ chín của Trịnh gia bằng một chiêu thức kì lạ tạo ra một con rồng từ băng đánh tan toàn bộ chiêu thức của tu sĩ cùng cấp của Hạ gia mà chiến thắng áp đảo. Sau khi xác định rằng vị Hạ gia tu sĩ này đã không còn khả năng tiếp tục thì vị trọng tài Vương Linh Nhân mới lên tiếng thông báo:
- Trịnh gia, Trịnh Ngọc Thu thắng, Hạ gia, Trần Vinh bại. Cặp đấu thứ bảy, Diệp gia, Hoàng Vân đấu với Yến gia, Phạm Mạch Từ, bắt đầu. - Vương Linh Nhân cũng phắt tay ra hiệu.
Hoàng Vân tới đây cũng chắp tay rồi đi xuống thì Diệp Hinh cũng gọi với theo:
- Hoàng huy.. tiên sư, xin cẩn trọng. - Giọng nói của nàng cũng bé li nhí lại.
- Đa tạ. Ta sẽ cẩn thận. - Hoàng Vân cũng cười đáp lại rồi nhảy xuống sân đấu.
Bên kia, một thanh niên tầm hai mươi tư, hai mươi năm tuổi nhảy xuống sân khiến cho mặt đất kêu cái ầm, nứt ra một khoảng lớn. Thân hình gã chỉ trông như thư sinh, mặt trắng mũi cao, vô cùng ẻo lả nhưng khi hắn vứt bỏ áo sang một bên thì cơ bắp cuồn cuộn, thân hình đen nhẻm như bôi dầu. Gã họ Phạm này sau khi chắp tay cúi chào những kẻ ngồi trên bục thì cũng không nói lời nào, đưa tay lên khiêu khích về phía Hoàng Vân. Hoàng Vân thấy vậy thì cũng chẳng thèm để ý cúi chào rồi vỗ túi trữ vật gọi ra một thanh phi kiếm màu xanh mà hắn lấy được của đạo sĩ họ Tạ ra cầm lấy thủ thế. Gã kia thấy vũ khí của Hoàng Vân xuất hiện thì khóe mắt mới khẽ động nhếch lên rồi lên tiếng hỏi:
- Phi kiếm trên tay ngươi từ đâu mà có?
- Thứ này sao? Liên quan gì tới ngươi? - Hoàng Vân cũng chẳng thèm quan tâm mà hỏi ngược lại.
- Vốn dĩ đây là phi kiếm Vũ Thì của tên Tạ Lăng, đối thủ của ta nhưng nay nằm trên tay ngươi thì xem ra hắn cũng đã bại rồi. Để cảm ơn ngươi đã đánh bại hắn, ta sẽ cho ngươi một trận tử tế! - Nói xong hắn lao vào tay đưa thế đánh một chưởng hướng về phía Hoàng Vân.
Hai kẻ lao vào đánh nhau. Một người đưa kiếm, một kẻ đưa quyền cùng đánh tới.