Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ngã phá thiên không - Chapter 27: Điền Dịch thành

Tất cả mọi người đều mắt tròn mắt dẹt nhìn đòn vừa rồi mà sợ hãi. Rõ ràng chỉ dùng một đòn mà uy thế như muốn mạnh hơn công pháp đánh vỡ sân đấu của gã đạo sĩ tới ba phần nếu như đòn đó mà giáng xuống thì coi như một khoảng lớn của Diệp phủ này cũng vỡ nát là chắc chắn. Gã đạo sĩ họ Tạ cũng ngã xuống thở hồng hộc như vừa thoát chết nhìn về phía này mà hết sức tức giận. Hoàng Vân chẳng thèm để ý đảo mắt sang Vương Linh Nhân rồi hỏi:

- Vương huynh, thế nào? - Gã trọng tài này cũng hết sức bất ngờ rồi bỗng lấy lại tỉnh táo phất tay tuyên bố - Tạ Lương bại, Hoàng Vân thắng.

Diệp Hinh thấy cảnh này cũng nhẹ nhõm thở phù ra một hơi rồi ngồi xuống ghế mắt không rời Hoàng Vân. Trên người hắn chỉ bị xước xát đôi chút cộng với áo bị rách một mảng lớn. Vương Linh Nhân tới đây mới chắp tay lại cười nói với vị Diệp gia chủ đang ngồi trên đài:

- Chúc mừng, Diệp lão gia. Xem ra lần này Diệp gia đã tìm được cho mình một vị tiên sư lợi hại rồi.

- Hahaha, thật là may mắn khi vị tiên sư này có bản lĩnh như vậy. Xem ra Diệp gia ta sẽ quật khởi được sớm thôi. - Lão già Diệp gia chủ cũng hết sức vui mừng vuốt râu cười nói.

Tới đây Hoàng Vân cũng không nói gì mà chỉ chắp tay nhìn về nơi hai người vừa nói chuyện rồi lui xuống một góc khác. Gã đạo sĩ cũng chỉ đứng dậy định nhân lúc không ai để ý rồi lùi dần đi nhưng đã bị Vương Linh Nhân đứng ngay phía sau chặn lại:

- Ngươi định đi đâu? - Giọng vị tu sĩ họ Vương ồm ồm.

- Tại hạ đã thua không còn mặt mũi nào ở lại đây nữa. Tại hạ sẽ ngay lập tức rời khỏi đây! - Tên đạo sĩ mặt mũi nhăn nhó không dám nhìn thẳng chắp tay nói.

- Để lại linh thạch ngươi cá cược đã rồi muốn đi đâu thì đi! - vị Vương tu sĩ cũng hết sức nghiêm nghị nói như thể đe dọa.

- Cái này... Được, để ta lấy, để ta lấy! - Tên này còn định giở trò nhưng khi thấy ánh mắt của Vương Linh Nhân lóe lên hàn quang thì vội vỗ vào túi trữ vật rồi đưa cả cái túi cho tu sĩ họ Vương. Vương Linh Nhân cũng lấy thần thức cho vào trong túi trữ vật dò xét rồi tung tung cái túi nói:

- Coi như tạm đủ, nhớ đem theo vị huynh đệ kia của ngươi!

- Rõ , rõ, Tiểu nhân đã rõ! - Nói xong hắn cun cút chạy thật nhanh tới nơi gã béo đang ngồi rồi đỡ lấy gã, hai kẻ khập khiễng đi ra khỏi Diệp phủ.

Tới đây, Vương Linh Nhân mới lại gần đưa chiếc túi cho Diệp Hinh đang ngồi trên đài rồi nói:

- Xin Diệp tiểu thư đưa lại thứ này cho Hoàng Vân đạo hữu. Những thứ trong này tuy là hơi hỗn tạp nhưng cũng coi như gần tới hai trăm linh thạch.

- Xin đa tạ Vương tiên sư. - Diệp Hinh hai tay đón lấy cái túi cảm tạ.

- Không có gì! Tại hạ chỉ làm nhiệm vụ được nhờ thôi. Nếu như không còn gì nữa, tại hạ cùng với những người khác xin phép về tổng môn. - Vương Linh Nhân cũng quay qua chắp tay với Diệp gia chủ rồi rời đi.

Tất cả mọi người mới giải tán dần dần rồi rời khỏi nơi này. Những người được phân công thì ai làm việc người ấy đi dọn dẹp đống tàn cuộc từ sau cuộc tỉ thí trong khi mấy người Diệp gia chủ cũng đứng dậy rời đi về nơi nghỉ ngơi. Diệp Tuyết ngồi cạnh tới đây mới kéo ống tay áo của tỉ tỉ mình rồi nghịch ngợm cười nói:

- Xem ra, vị tán tu này của tỉ tỉ cũng thật lợi hại.

- Nói năng bậy bạ, cái gì mà của ta? - Mặt của Diệp Hinh cũng bất ngờ mà đỏ ửng lên nhấn trán em gái mình ra.

- Hihihi, xem mặt của tỉ tỉ lúc mà vị Hoàng tiên sư này bị đánh thì biết. Tỉ chỉ còn thiếu chút nữa là lao xuống luôn ấy chứ. - Diệp Tuyết thấy biểu cảm của Diệp Hinh thì cũng được nước lấn tới, tiếp tục trêu chọc.

- Vớ vẩn! Xem ta trừng phạt muội như nào! - Hai tỉ muội lại cười nói ríu rít đùa nghịch đuổi bắt nhau.

Ở một phía khác, sau khi rời khỏi sân đấu thì Hoàng Vân vội đi về phòng rồi đóng chặt cửa lại. Tới đây từ trong miệng hắn phun ra một ngụm máu lớn ra mặt đất rồi lảo đảo đi về phía giường khoanh chân đả tọa để điều hòa thân thể. Trận chiến vừa rồi rõ ràng là đã quá sức đối với hắn khi bản thân Hoàng Vân đã liều mạng sử dụng Thương Long kích để tiến hành giao đấu với gã đạo sĩ. Pháp bảo này vốn là dùng cho tu sĩ Trúc cơ hoặc ít nhất phải đạt tới Luyện Khí đỉnh phong mới có thể sử dụng hoàn toàn nhưng do tình thế cấp bách nên Hoàng Vân buộc phải lôi ra miễn cưỡng thúc ép nên uy lực chỉ có thể đạt tới Luyện khí tầng thứ mười tuy nhiên cũng đã phản phệ gây ra nội thương cho hắn. Hoàng Vân tới đây thì lòng kêu khổ chỉ trách bản thân không cẩn thận bị kéo vào rắc rối này.

Phía ngoài cửa, Diệp Hinh đang cùng với một vị thị nữ ôm một chậu nước ấm cùng với khăn lau cùng với bông băng đi vào trong đang đứng trước cửa gọi với vào gian trong:

- Hoàng tiên sư, tiểu nữ mang linh thạch tới.

Ta thấy người bị thương, phải chăng có cần chúng ta giúp đỡ băng bó vết thương chăng. - Trong giọng nói của Diệp Hinh mang một chút nhẹ nhàng lại có chút lo lắng.

- Không cần đâu. Tại hạ chỉ bị chút ngoại thương. Cô nương xin cứ để trước cửa là được, ta sẽ tự lấy. Hiện nay ta cần đả tọa một chút, mời cô nương về. - Hoàng Vân vẫn nói từ trong ra không hề mở cửa.

Thấy vậy, Diệp Hinh cũng chỉ đành để những thứ này sang một chiếc bàn bên cạnh rồi ra ngoài đóng cửa lại trong lòng có chút không vui. Hoàng Vân sau khi thấy những người này đã rời đi thì thở dài ra một hơi tay ấn nhẹ vào đan điền thì một nỗi đau nhói như xé da, xé thịt như muốn khiến hắn ngất đi xuất hiện. Hoàng Vân chỉ còn biết niệm quyết dồn linh khí về đan điền để sử dụng Thiên Chuyển Luân Hồi công xem có phần nào đỡ hơn không. Bất ngờ thay nỗi đau như dần dần dịu đi và từ trong đan điền của Hoàng Vân cũng có một luồng linh khí tràn vào như muốn lấp đầy đan điền của hắn. Luồng chân khí này cứ luân chuyển liên tục không ngừng, sau khoảng hơn hai mươi vòng luân chuyển như vậy thì Hoàng Vân mới từ từ mở mắt ra. Thân thể hắn vẫn còn đau nhưng vết nội thương ở trong đan điền đã gần như biến mất. Hoàng Vân cũng đứng dậy duỗi thân thể một chút rồi mới để ý rằng đã tới sáng hôm sau. Hóa ra hắn đã luyện công suốt cả đêm nhưng điều này cũng đã đem lại một bất ngờ lớn rằng tu vi của hắn cũng đã vì thế mà tinh tiến tới Luyện Khí tầng thứ tám. Hoàng Vân hết sức vui mừng khi biết điều này liền lấy trong túi ra mấy viên tích cốc đan ra định cho vào miệng nhưng nghĩ lại thì hắn lại nói.

- Thôi đã lâu ta chưa ăn uống đồ ăn rồi. Hôm nay phải ăn cho thật đã mừng tu vi tăng tiến mới được. - Hoàng Vân tới đây cũng cười hì hì rồi đảo mắt nhìn mặt rất đê tiện.

Hắn liền đi xuống dưới bếp định bụng kiếm chút đồ ăn nhưng lại nghĩ rằng bản thân đã nói với Diệp gia chủ rằng mình đã tích cốc nên chắc hẳn không chuẩn bị phần đồ ăn cho gã đâu nên hắn liền gãi đầu rồi nảy ra một ý tưởng. Hoàng Vân tới đây liền tới gian chính bái kiến mấy vị Diệp gia chủ cùng với phu nhân. Sau một hồi đáp lễ qua lại hỏi thăm về tình hình thân thể của hắn cùng với khen ngợi hết lời về thần thông mà hắn tung ra ngày hôm qua thì hắn chỉ cười cười rồi đáp lại cho có lễ. Sau đó hắn liền nói:

- Tại hạ tới Điền Dịch thành chưa lâu, nay muốn đi ra ngoài một chuyến cho biết rõ liệu không biết có thể nhờ mấy vị chỉ bảo đôi chút về tình hình quanh đây chăng?

- Haha, tưởng gì khó khăn chứ việc này vô cùng đơn giản. Hinh nhi con nếu như không có chuyện gì quan trọng thì hãy đưa vị Hoàng tiên sinh này đi thăm thú Điền Dịch thành cũng như đưa ngài ấy đi xem công việc kinh doanh của nhà ta. - Diệp gia chủ cười cười rồi hướng về phía Diệp Hinh mà phân phó.

- Phụ thân, ta cũng muốn đi cùng với sư tỉ và Hoàng tiên sinh. - Diệp Tuyết vội tiến tới túm lấy tay của Diệp Mặc mà lắc lắc làm nũng khiến cho lão già cũng đành thở dài mà lắc đầu.

- Thôi được rồi, con đi cùng luôn đi. Nhớ là không được làm phiền tiên sinh nghe chưa?

- Rõ, thưa phụ thân đại nhân! - Diệp Tuyết cười hì hì rồi chạy về phía Diệp Hinh ôm lấy tay.

- Được rồi. Ta cũng có chút việc. Nhớ đi sớm về sớm nhé! - Nói xong Diệp gia chủ mới đứng dậy cùng với vị quản gia của Diệp phủ đi về thư phòng ở phía bên cạnh.

Một tuần trà sau, Hoàng Vân cùng với đám người tỉ muội họ Diệp và gã Liễu Phúc kia lại đi ra ngoài Điền Dịch Thành. Sau khi đi trên xe ngựa một khoảng dài thì cuối cùng cũng tới trung tâm của Điền Dịch thành trông vô cùng náo nhiệt. Người ra người vào nườm nượp cùng với vô số tửu lưu, cửa hàng, quán ăn nằm san sát nhau trông không thể nào bận rộn hơn. Đám người tới đây xuống khỏi xe ngựa rồi đi bộ vào trong, nhìn ngắm khắp nơi. Đi ngang qua một con phố lớn có đầy những cửa hiệu có bán đầy đủ các mặt hàng từ vải vóc, giày dép, v.v. khiến cho hắn mở mang tầm mắt. Đây chính là thành thị lớn nhất hắn từng thấy cho tới hiện tại. Nếu như so với tiểu thành ở Hải Thanh thì lớn hơn gấp đôi còn nếu so với cái phường thị mà hắn từng làm việc ở Nam Hải thì đúng là ngọn đèn so với ánh trăng.

- Không hổ danh là Thương Hà. Tới cả phường thị cũng lớn như thế này!

- Haha, Hoàng tiên sinh thấy thích sao? Vây hôm nay tỉ muội chúng ta sẽ đưa ngài đi hết mọi gian hàng ở đây mới thôi! - Diệp Tuyết nhìn thấy biểu cảm của Hoàng Vân thì mới cười lớn kéo tay hắn chạy đi về phía trước khiến cho Diệp Hinh cùng với Liễu Phúc cũng phải bất chợt chạy theo.

Đám người cứ đi xung quanh vòng vòng quanh phường thị.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free