Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Ngã phá thiên không - Chapter 12: Chiến cục (tiếp)

Thân hình hai tu sĩ ma đạo co quắp rồi lại duỗi ra bên trong khối cầu đen rồi bụp tiếng, khối cầu vỡ ra hiện ra hai bóng dáng cao lớn. Chính là hai vị tu sĩ họ Lại và lão già họ Phạm nhưng cả hai đã thay đổi. Bên ngoài lớp da của cả hai biến thành màu đen ngòm, phía trên còn có vô số hoa văn màu trắng trông vô cùng quỷ dị. Tay chân to lên một vòng hiện rõ từng đường gân. Trên đầu lòi ra hai chiếc sừng nhỏ như sừng nai, nhìn như hai bức tượng quỷ thần vô cùng quái dị.

- Các ngươi lại dám dùng đan dược kích phát thực lực tới giả đan cảnh giới! Chẳng lẽ không sợ tổn thương căn cơ, vĩnh viễn không thể kết đan được! - Mạc Vô Thường vẻ mặt hoảng hốt nhìn về phía hai người rồi nói.

- Hắc hắc hắc! So với nhiệm vụ cao cả trả thù rửa nhục cho Thánh giáo thì một chút phiền phức này có gì để chúng ta phải nề hà. Xem xem tu vi của ngươi lợi hại hay là hai chúng ta liên thủ lợi hại hơn! Phạm lão, lên! - Lại Toàn Phong cất giọng ồm ồm như ác quỷ hướng về phía Phạm lão nói rồi lao vút về phía Mạc Vô Thường

Hai thân hình bay vút như gió, tay giơ lên như móng vuốt lại mờ mờ ở bên trong có hình dáng của móng hổ và vuốt rồng chém về phía Mạc Vô Thường. Thấy đòn tấn công đang bay tới, Mạc chưởng môn rút kiếm về hiện ra một vòng kiếm quang bao phủ hắn lại vào bên trong, đón đỡ trảo pháp công tới.

- Vậy mà lại luyện được Long Hổ Đoạn trảo công đã thất truyền từ lâu. Lần cuối cùng ta nghe được có ngươi luyện được môn ma công này đã là hai trăm năm trước! - Mạc Vô Thường phẩy kiếm đẩy đòn đánh ra xa rồi lên tiếng cảm thán.

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Ở bên dưới chiến trường, những đệ tử của Nam Hải bị trúng Khống Pháp phù đang tấn công liên tục mà trước đây là đồng môn. Một vài kẻ trong đó nhận ra người thân quen thì không nỡ ra tay, chỉ có thể lùi về phòng thủ liên tục. Hoàng Vân đang lao vào cùng với đám người nhưng chỉ chạy được vài bước thì hắn gục xuống hai tay ôm chặt đầu, trông bộ dáng vô cùng khốn khổ. Nhưng chỉ qua một vài hơi thở sau, chân tay lại như không nghe hắn sai khiến tiếp tục xông lên đánh đấm, cấu xé về phía của những Nam Hải tu sĩ. Tu vi của những kẻ này đa số chỉ là Luyện khí năm sáu tầng tuy so với tu vi trước đây của Hoàng Vân thì cao hơn đôi chút nhưng nay đã bị Khống Pháp phù nhập vào thân thể, tu vi tăng lên gấp đôi thì cũng không đáng là gì. Chỉ cần một quyền hay một chưởng là mấy gã kia ngã dúi dụi ra đất, tay ôm lấy vết thương. Nhìn sang bên cạnh những kẻ bị dính bùa khác như Vương Khang kia còn gần như đã đạt tới Luyện khí đỉnh phong chỉ cần một quyền là đã đánh bay đầu của một đệ tử khác của Nam Hải. Loạn chiến diễn ra các tu sĩ Trúc cơ của hai bên lao vào nhau liên tục, khiến cho đầu rơi máu chảy khắp nơi. Những vị trưởng lão Nam Hải cũng như ma đạo tu sĩ cấp cao cũng va vào nhau, trao đổi chiêu thức qua lại. Nhưng dần dần thế trận bị đẩy lùi về phía sơn môn trên cao của Nam Hải, sức chống cự của phía Nam Hải ngày càng đuối khiến cho những tu sĩ ma đạo thấy thế thì càng ngày càng lấn tới, xông lên càng điên loạn hơn. Hoàng Vân bị khống chế cùng với những kẻ bị Khống Pháp phù khác xông lên khiến cho những tu sĩ chỉ hơi yếu một chút cũng hoảng sợ lùi dần về. Bỗng Hoàng Vân nhìn thấy một vài bóng hình quen thuộc đang bỏ chạy

- Làm sao bây giờ Lã huynh, Tiểu Ngọc tử chết rồi! - Một tên quay sang tên bên cạnh hoảng sợ nói.

- Chạy nhanh, đám ma đạo này tấn công quá dữ dội, lùi về sơn môn giữ mạng! - Thân hình quen thuộc kia hét lên hóa ra là gã béo Lã Mục đang nói cùng với đám đàn em của hắn. Tên béo này nhìn vậy nhưng chạy cũng rất nhanh, lập tức bỏ cứ điểm phòng ngự co giò chạy ngược về phía sơn môn.

Đám người đang bỏ chạy thì tên béo Lã Mục vì thân hình nặng nề mà vấp phải cục đá, ngã sõng soài xuống một cái khe. Lã Mục gồng người định đứng dậy nhưng lại thấy mình bị kẹt ở giữa. Thấy sắp bị đuổi tới nơi thì hắn níu lấy chân một tên trong đám Luyện Khí tu sĩ khác lại hét lớn:

- Cứu ta! Nếu như các ngươi cứu ta, ta sẽ cho ngươi toàn bộ linh thạch mà ta có!- Hắn hét lớn mặt mũi xám ngoét, hoảng sợ trông như kẻ sắp chết.

Mấy tên đàn em nghe thấy vậy thì quay ra nhìn nhau rồi đứng lại kéo tay hắn dậy. Cả đám chật vật cuối cùng cũng sắp kéo được hắn lên thì Vương Khang đang người đầy máu lao lên như một con thú trông vô cùng dữ tợn. Trong mắt của Vương Khang lúc này chỉ còn một mục đích đó là giết hết tất cả đang bỏ chạy, mặc kệ địch ta. Lã Mục thấy gã sát tinh này lao tới thì hét lên như lợn bị trọc tiết gồng hết sức bình sinh, lao ra khỏi cái khe khiến cho cả bọn ngã vật ra đất.

Sau đó không hiểu sức mạnh từ đâu ra, hắn mặc kệ cái chân đang chảy máu của mình mà bỏ lại hai tên đệ tử kìa vẫn còn chưa đứng dậy mà tiếp tục chạy. Vương Khang lúc này cũng lao vào, trảo vuốt hạ xuống nhắm thẳng vào đầu hai tên kia. Hai kẻ này chưa kịp hét lên thì trên đầu đã bị ghim chặt vào hai bàn tay cắm sâu vào hộp sọ. Thân hình chỉ kịp giật một cái rồi bụp một cái, hai cái thủ cấp đã bị Vương Khang rút ra vứt sang bên cạnh. Hoàng Vân đuổi ngay sát sau thì mặc kệ Vương Khang đang hành hạ mấy cái tử thi mà tiếp tục theo chân Lã Mục. Thế trận một người đuổi, một người chạy cứ tiếp tục những cùng chẳng được bao lâu thì gã béo kia cũng hết sức, đan dược phụ trợ linh lực cũng hết sạch khiến cho hắn vứt luôn cái bình trên tay. Thấy bóng Hoàng Vân phía sau đã bắt kịp, tên béo Lã Mục cũng quay lại nhìn rồi quyết định xông vào:

- Aghhhhh! Ta liều với ngươi! - Tên béo giơ thanh kiếm trên tay quay ngược lại tính đâm về phía của Hoàng Vân nhưng chỉ với cái thế kiếm mèo cào lại cạn kiệt linh lực khiến cho lực đâm còn chẳng thể xuyên qua được linh quang hộ thể của Hoàng Vân. Bằng một cú chém khiến cho thanh kiếm của tên béo họ Lã gãy đôi, bay về một hướng khác. Tên béo nhận ra thực lực của Hoàng Vân lúc này đã cao hơn hắn thì quẳng lại thanh đoản kiếm tiếp tục chạy. Nhưng đính một chưởng từ phía sau làm cho gã béo ngã phịch ra đất. Hắn lùi dần lại ném ra phù lục liên tục nhưng cũng chẳng ăn nhằm gì. Hoàng Vân đã phóng ra phi kiếm ghim được tay hắn xuống đất. Kiếm ngay lập tức giơ lên chìm nhằm tim hắn mà đâm. Trong đầu của Hoàng Vân lúc này, chỉ còn một suy nghĩ đang phát ra liên tục "Giết hắn! Trả lại cho hắn những gì hắn đã làm với ta! Đâm vào tim của hắn... Không, ngươi là kẻ nào mà muốn ra lệnh cho ta, trả lại cơ thể cho ta!". Tâm trí Hoàng Vân vốn đang bị điều khiển lúc này lại lấy lại được một tia thanh minh, thoát khỏi khống chế của Khống Pháp phù. Hai tay Hoàng Vân giơ lên ôm lấy đầu, hét lên đầy đau đớn khiến cho linh lực tỏa ra điên cuồng. Lã Mục thấy cảnh này sợ xanh mặt, vội rút thanh kiếm đang găm vào tay mình khiến cho máu chảy lả tả ra đất mà khập khiễng bỏ chạy. Một bóng đen khác lao tới vút cái lướt qua khiến cho thân hình của Lã Mục đang chạy thì cảm thấy gió lướt qua cổ rồi cái đầu của hắn lăn xuống cùng với cái thân hình cục mịch của hắn cũng rơi xuống rầm ra đất. Bóng đen hóa ra là tên mặt đen Ung Kiệt đang truy tung những kẻ cỏ chạy cũng như giám sát đám Khống pháp phù nhân sĩ. Quay mặt lại nhìn thấy Hoàng Vân đang gào thét như điên, mặt mũi tràn đầy vẻ thống khổ khiến cho từng mạch máu cũng hiện ra xưng phồng khắp thân thể. Hắn liền suy nghĩ không ổn rồi lấy ra một tấm phù màu vàng có những dòng kinh văn loằng ngoằng rồi niệm chú. Sau đó nhanh như chớp đánh bụp vào đầu của Hoàng Vân. Tiếng la hét lúc này cũng tắt ngúm rồi thân hình Hoàng Vân cũng ngã bụp ra đất.

- Hừ! Không ngờ là một tên Luyện Khí kỳ cỏn con mà cũng đối chọi được với sức mạnh của Khống Pháp phù. Xem ra phải báo lại với Phạm Hứu sứ về chuyện này.

Nói xong hắn cũng bỏ lại Hoàng Vân đang nằm trên mặt đất, nhìn về phía sơn môn phía cao rồi ngự khí bay vút đi.

Đám người Nam Hải cuối cùng cũng rút về gần tới Đại điện liền triển khai cấm chế tại đại môn nhằm chặn thế công của đám người ma đạo lại. Khoảng hai ba vị Trúc cơ trưởng lão vội niệm chú râm ran rồi chỉ tay đánh về phía đại môn. Một vòng linh lực hiện ra chặn tất cả đám người ma đạo lẫn những tu sĩ chậm chân mà không kịp vào trong lại khiến cho những kẻ này bị đám người ma đạo bao vây chém giết không thương tiếc. Lão già họ Vạn nhìn lại đám đệ tử cùng các chưởng lão đang tay ôm lấy vết thương, kẻ lại đang dốc xuống đan dược uống vào tiếp tục chống cự bèn cắn răng hét lớn:

- Sử dụng Nam Hải thần kiếm! quét sạch đám ma đạo bên ngoài!

- Nhưng Vạn sư thúc, Nam Hải Thần kiếm nếu phát động thì toàn bộ Luyện khí đệ tử ở đây không chịu được uy áp sẽ chết hết mất. - Gã Vệ Thanh đang giữ đại môn quay lại hét với lão già.

- Nếu hi sinh những kẻ này mà có thể kéo dài truyền thừa cho bản phái thì cả cái mạng già này ta cũng không tiếc. Nhanh lên! - Lão già gấp gáp hối thúc.

Gã tu sĩ họ Vệ ngay lập tức cứa tay lấy ra một giọt tinh huyết rồi đẩy về phía lão già đang đứng ở trước tượng của Nam Hải chân nhân. Lão già đón lấy giọt tinh huyết rồi đẩy vào trong Nam Hải thần chung lắc liên tục, miệng niệm chú. Âm thanh niệm chú như hòa cùng tiếng chuông vang khắp đại điện rồi bức tượng sáng lên hiện ra một thanh phi kiếm đang bay ra khỏi bức tượng. Lão già thấy thanh phi kiếm lơ lửng giữa không trung thì bay lên bắt lấy, vuốt vào sống kiếm rồi hét lớn:

- Ma đạo! Chịu chết!

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free