Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nam Đế - Chương 8: Bài Học Đầu Tiên

Trần Thiên Nam gật đầu, nằm lăn ra chiếc giường trống trải. Bỗng nhiên, hắn bật dậy. Tiểu Vàng vẫn chưa được mỹ phụ trưởng lão mang trả, Trần Thiên Nam méo mặt nghĩ bụng, chẳng lẽ bà ấy định chiếm luôn Tiểu Vàng của mình rồi?

Tiếng "Cốc cốc cốc" vang lên ngoài cửa phòng. Trần Thiên Nam nhíu mày, vội vàng xuống giường mở cửa. Cửa vừa hé, hắn liền trông thấy đôi chân ngọc lơ lửng cách mặt đất, lập tức nhận ra là mỹ phụ trưởng lão, vội chắp tay cúi chào.

"Thiên Nam bái kiến trưởng lão."

"Ta mang tiểu cẩu trả lại cho ngươi. Vết thương ở chân nó ta đã chữa lành rồi, ngươi yên tâm."

Mỹ phụ trưởng lão khẽ cười, đưa Tiểu Vàng cho Trần Thiên Nam. Hắn ôm lấy Tiểu Vàng vào lòng rồi nói:

"Đa tạ trưởng lão."

Mỹ phụ đưa đôi tay ngọc, không ngừng vuốt ve đầu Tiểu Vàng, vẻ mặt lưu luyến không muốn rời.

"Cứ gọi ta là Đỗ trưởng lão là được. Thỉnh thoảng ta sẽ đến thăm tiểu cẩu."

Vuốt ve đầu Tiểu Vàng thêm một lúc, Đỗ trưởng lão mới rời đi. Đóng cửa phòng lại, Trần Thiên Nam đưa Tiểu Vàng lên, nhìn ngắm thật kỹ, xoay trái xoay phải, còn vạch lớp lông vàng xù của nó ra kiểm tra. Sau đó, hắn nâng nó lên, bốn mắt nhìn nhau chằm chằm, Trần Thiên Nam bĩu môi nói:

"Đúng là một con sắc cẩu, tại sao lũ nữ nhân lại yêu thích ngươi đến vậy chứ!"

Tiểu Vàng trợn mắt, lộ rõ vẻ hung quang: "Tên phàm nhân chết tiệt lại dám kiểm tra tiểu cẩu của ta, ta phải cắn chết tên này!" Nó giãy khỏi tay Trần Thiên Nam, chỉ thoáng cái đã xuất hiện trên giường. Nó ngồi phịch xuống, hai chân sau vắt chéo, hai chân trước thì khoanh lại như người, cái đuôi sau lưng vẫy vẫy, dùng ánh mắt khinh miệt như nhìn một con kiến mà nhìn Trần Thiên Nam.

"Tiểu tử mau lại đây xoa bóp chân cho bổn cẩu ca. Nếu làm tốt, cẩu ca sẽ dạy cho ngươi thần công cái thế vô địch thiên hạ."

Trần Thiên Nam trợn trắng mắt nhìn bộ dạng của Tiểu Vàng ngồi trên giường, lắp bắp nói không nên lời rồi ngất xỉu ngay tại chỗ.

Tiểu cẩu khẽ liếc nhìn Trần Thiên Nam đang nằm lăn trên đất, ánh mắt lộ rõ vẻ coi thường nói:

"Nhân loại yếu đuối."

Sáng hôm sau, Trần Thiên Nam bật dậy khỏi giường. Đêm hôm qua hắn mơ thấy ác mộng, thấy Tiểu Vàng ngồi trên giường nhe cái miệng đầy răng ra nói chuyện. Khẽ nhìn xung quanh, Trần Thiên Nam thở phào một hơi, Tiểu Vàng vẫn đang nằm cạnh bên. May mà chỉ là ác mộng.

Một lúc sau, cả ba người Đường Sơn, Tiêu Thiên, Mã Nghị đều thức dậy. Hôm nay, chấp sự ngoại đường đã thông báo mọi người tập trung ở sảnh của Ngoại Môn Đường để học bài học đầu tiên trên con đường tu luyện.

Đi đến ngoại đường theo lối cũ hôm qua, chẳng mấy chốc đã đến Ngoại Môn Đường. Người đến đã đông nghịt. Đến canh bảy, vị sư huynh chấp sự dẫn tất cả đi ra phía sau. Phía sau là một khoảng sân rộng được lát những viên đá màu cổ đồng, và ở cuối sân đã có một vị lão giả ngồi đợi, đó chính là Tử Vi trưởng lão.

"Xếp hàng đi, mười hàng dọc, mười hàng ngang, mỗi người cách nhau một mét, rồi ngồi xuống."

Đám thiếu niên, thiếu nữ xếp thành mười hàng dọc, mỗi hàng mười người, cách nhau một mét rồi ngồi xếp bằng trên nền gạch đá. Vài người thừa ra thì ngồi thêm vào cuối mỗi hàng. Tử Vi trưởng lão khẽ gật đầu, bắt đầu lên tiếng.

"Việc quan trọng đầu tiên khi bước lên con đường tu luyện, các ngươi có biết là gì không?"

Tất cả đều tròn mắt nhìn nhau rồi lắc đầu. Trần Thiên Nam đưa tay lên mũi gãi gãi một lúc rồi giơ tay lên nói:

"Là kiến thức, phải không Tử Vi trưởng lão?"

Tử Vi trưởng lão nhìn Trần Thiên Nam đầy tán thưởng, gật đầu cười.

"Đúng, chính là kiến thức! Khi ngươi có thiên tư để tu luyện, nhưng lại không biết phải tu luyện như thế nào, thì thiên tư đó của ngươi cũng chính là đồ bỏ đi. Linh căn là điều kiện đầu tiên để bước lên con đường tu luyện, nhưng kiến thức về tu luyện mới là thứ quan trọng nhất. Hiểu chưa?"

Tất cả đều gật đầu, chăm chú lắng nghe Tử Vi trưởng lão giảng giải. Trần Thiên Nam càng nghe càng cảm thấy thế giới này thật rộng lớn, đến ngay cả Tử Vi trưởng lão cũng không biết rốt cuộc nó rộng lớn đến nhường nào. Hắn biết nơi mình đang sinh sống là Nam Châu thuộc Nam Việt Đại Lục. Ngoài ra, Nam Việt Đại Lục còn có Trung Châu và Bắc Châu, ba châu này được phân chia bởi Đông Hải rộng lớn.

Nam Việt Đại Lục lấy võ làm trọng, kẻ mạnh ngự trị kẻ yếu. Tất cả cường giả đều là người tu luyện, được gọi chung là tu chân giả. Ngoài ra, còn có cả những yêu thú cường đại sinh sống. Các cảnh giới tu chân lần lượt là: Nhất Phẩm Luyện Thể Kỳ, Nhị Phẩm Luyện Khí Kỳ, Tam Phẩm Trúc Cơ Kỳ, Tứ Phẩm Kim Đan Kỳ, Ngũ Phẩm Nguyên Anh Kỳ, Lục Phẩm Hóa Thần Kỳ. Vượt qua Lục Phẩm Hóa Thần, tu chân giả sẽ phi thăng. Còn các cảnh giới phía sau thì không được ghi chép lại trong điển tịch, chỉ khi nào tu sĩ phi thăng lên giới diện cao hơn họ mới có thể tìm hiểu được.

Yêu thú được chia thành các bậc lần lượt là: Yêu Vật, Yêu Quái, Yêu Tinh, Yêu Tướng, Yêu Vương, Yêu Hoàng. Khi đạt đến Yêu Vương, yêu thú sẽ có khả năng hóa hình người. Yêu Hoàng nếu đột phá cũng sẽ phi thăng đến giới diện cao hơn.

Công pháp tu luyện được chia làm ba cấp: Nhân Cấp, Địa Cấp, Thiên Cấp. Mỗi loại đều chia thành Hạ Phẩm, Trung Phẩm, Thượng Phẩm, Cực Phẩm. Đan dược được chia làm chín cấp bậc từ Nhất Phẩm đến Cửu Phẩm, mỗi cấp lại chia nhỏ thành bốn loại: Hạ, Trung, Thượng, Cực. Ở Nam Việt Đại Lục, đan dược cao cấp nhất cũng chỉ là Lục Phẩm. Trận pháp và Phù Lục được chia thành Cửu Phẩm, không chia nhỏ thêm.

Pháp khí thì chia làm bốn loại: Linh Khí, Linh Bảo, Pháp Bảo, Tiên Khí. Mỗi loại cũng đều chia nhỏ thành Hạ, Trung, Thượng, Cực.

Ngoài ra, còn có các ngành nghề được rất nhiều tu sĩ ưa chuộng như Luyện Đan Sư, Luyện Khí Sư, Trận Sư, Phù Sư…

Mải mê nghe giảng đến khi trời đã tối mịt, Tử Vi trưởng lão vươn vai một cái rồi nói:

"Tối rồi, mai chúng ta tiếp tục. Về nghỉ ngơi đi."

Tất cả đều đứng dậy kéo nhau trở về chỗ ở. Vừa đi, Trần Thiên Nam vừa ngẫm nghĩ những thông tin vừa tiếp thu được. "Thế giới rộng lớn như vậy, Trần Thiên Nam ta nhất định sẽ có ngày đi đến tận cùng chân trời để chiêm ngưỡng," hắn nắm chặt tay đầy quyết tâm.

Trở về phòng, Tiểu Vàng vẫn nằm ngủ ngon lành trên giường. Trần Thiên Nam cũng leo lên giường, vắt tay lên trán, lăn lóc một hồi rồi quay sang hỏi Tiêu Thiên và Mã Nghị:

"Ta muốn tắm rửa nhưng không có quần áo để thay, lại không biết chỗ tắm ở đâu nữa! Thật là khó chịu."

Tiêu Thiên trợn tròn mắt nhìn Trần Thiên Nam rồi bĩu môi nói:

"Bộ y phục mà chúng ta đang mặc trên người được dệt từ tơ tằm thượng hạng, lại được khắc thêm trận pháp tự động làm sạch. Mặc mấy năm không giặt cũng sẽ không bị bẩn đâu, Thiên Nam huynh yên tâm."

Trần Thiên Nam xoa xoa cằm. Tiêu Thiên này cũng biết nhiều chuyện đấy chứ, hắn cùng Mã Nghị hay đi lê la khắp nơi, nên biết được một số thông tin cũng không có gì lạ. Mặc dù cảm giác vẫn rất khó chịu nhưng thôi, không tắm cũng chẳng sao hết, nam tử hán thì chuyện tắm rửa không quan trọng. Trò chuyện thêm một hồi, cả đám nhét vào miệng một viên Tích Cốc Đan rồi đi ngủ, chuẩn bị cho ngày mai tiếp tục nghe Tử Vi trưởng lão giảng giải.

Bản chuyển ngữ này thuộc sở hữu trí tuệ của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free