(Đã dịch) Nam Đế - Chương 37: Thần Khí AKA 47
Sau một hồi tìm kiếm, Trần Thiên Nam thấy một gốc linh thảo toàn thân màu đỏ, trên những phiến lá còn đọng lại những giọt nước đỏ như máu. Hắn liền móc từ nhẫn trữ vật ra một quyển sách dày cộm. Trên bìa sách ghi ba chữ “Bách Linh Thảo”, chính là cuốn Đỗ Như Nguyệt đã đưa cho hắn cách đây không lâu. Cuốn sách này ghi chép hình ảnh và đặc tính của đủ loại linh thảo. Trần Thiên Nam lật giở một hồi, cuối cùng cũng tìm thấy hình ảnh về cây linh thảo trước mặt. Đó là một cây Huyết Sương, một loại linh thảo cấp 3.
Trần Thiên Nam cẩn thận đổ những giọt nước màu đỏ vào một cái bình nhỏ. Xong xuôi, hắn hài lòng cất bình đi. Bất ngờ, Trần Thiên Nam nhảy phắt sang một bên tránh né, miệng hừ lạnh quát lớn.
“Kẻ nào đánh lén mau ra đây!”
Ngay chỗ Trần Thiên Nam vừa đứng, một mũi tên cắm sâu xuống đất, tạo thành một cái hố không nhỏ. Hiển nhiên, kẻ ra tay cũng không phải tầm thường.
“Là một tên tán tu sao? Cũng rất có bản lĩnh lại tránh được Minh Thương Tiễn của ta.”
Một thiếu niên trẻ tuổi, khoác trên mình bộ lam y, bước ra từ gốc cây cách Trần Thiên Nam chừng 200 mét. Hắn đứng dựa vào thân cây, tay cầm một cây cung màu xanh lá.
“Giao ra Huyết Sương ta tha cho ngươi một mạng.”
Thiếu niên hờ hững nói. Ánh mắt Trần Thiên Nam co rút. Quả nhiên, việc bắn cung tên ở khoảng cách 200 mét mà vẫn có thể tấn công chính xác như vậy không hề đơn giản. Lúc mũi tên còn cách hai mét, Trần Thiên Nam m��i phát hiện ra nó. Điều này khiến hắn cực kỳ cảnh giác với thiếu niên cầm cung, bởi tốc độ lẫn sự bí ẩn của mũi tên đều rất cao minh.
“Giao cái con mẹ nhà ngươi.”
Khi còn ở Địa Cầu, Trần Thiên Nam đã học được không ít ngôn ngữ của đám người trẻ tuổi. Hắn cảm thấy những lời chửi rủa ở Địa Cầu rất hay nên cũng tiện thể đem ra sử dụng. Nghe xong, vẻ mặt thiếu niên trầm xuống, lập tức giương cung bắn ra ba mũi tên nhanh như gió về phía Trần Thiên Nam.
Trần Thiên Nam hừ lạnh, Hắc Diệm Đao lập tức xuất hiện trong tay hắn. Hắn dồn lực vào chân, cả người phóng thẳng về phía thiếu niên. Hắn biết mình phải tiếp cận đối phương mới có thể tấn công, bởi khoảng cách 200 mét đã vượt xa phạm vi của cả Ngũ Chỉ Phá Thiên lẫn Bá Đao Cửu Phách. Dường như thiếu niên cũng hiểu rõ yếu điểm này của hắn, lập tức dùng lực vào chân chạy ra xa Trần Thiên Nam, đồng thời không ngừng bắn tên tới.
“Keng!” Trần Thiên Nam dùng thân đao đỡ lấy một mũi tên bắn tới. Cả người hắn bị đẩy lùi một mét, mũi tên mới hết lực rơi xuống. Vẻ mặt Trần Thiên Nam khó coi, quả nhiên lực công kích của thiếu niên này rất mạnh mẽ.
“Vèo vèo!” Hắn lộn người tránh được hai mũi tên sượt qua người. Hai mũi tên ấy bắn trúng một thân cây cổ thụ to lớn, “Ầm!” thân cây bị đục ra hai cái lỗ rồi nổ tung tan tành. Trần Thiên Nam cầm đao lao lên, cước bộ càng lúc càng nhanh, tạo thành những đạo tàn ảnh. Việc vừa phải áp sát đối phương, vừa phải cẩn thận tránh né những mũi tên bắn tới khiến Trần Thiên Nam vô cùng khó chịu. Đối phương ở xa liên tục bắn tên, mà hắn chỉ có thể né tránh mà không thể phản công, cảm giác thật sự rất bứt rứt.
“Vèo!” Hắn giơ Hắc Diệm Đao lên, chẻ đôi một mũi tên ngay trước mắt. Trong đầu Trần Thiên Nam chợt lóe lên linh quang: Tên thiếu niên dùng cung tiễn tấn công, vậy chẳng phải hắn cũng có mấy món đồ chơi “bắn bắn” cất trong tiểu thế giới đó sao? Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười, thu Hắc Diệm Đao vào, rồi lấy ra hai khẩu AK-47, gầm lên.
“Thích chơi trò bắn bắn ư? Ta cũng cho ngươi nếm thử sự lợi hại của ‘thần khí’ AK-47 này!”
Thiếu niên hơi sững sờ khi thấy Trần Thiên Nam lấy ra hai vật lạ hoắc chưa từng thấy bao giờ, lông mày khẽ nhíu lại. Cho đến khi Trần Thiên Nam bóp cò, một cơn mưa đạn trút xuống, thiếu niên trợn tròn mắt suýt rớt cả tròng.
“Ta kháo.”
Thiếu niên miệng chửi bậy, chật vật né tránh những viên đạn bay tới. Trần Thiên Nam cười gằn, súng trong tay không ngừng nhả đạn về phía đối thủ. Dám chơi trò bắn cung với Trần Thiên Nam ư, hắn đâu có sợ!
Hai người một chạy một đuổi nhau trong khu rừng. Thiếu niên thỉnh thoảng mới bắn được một mũi tên, còn Trần Thiên Nam thì xả ra cả một cơn mưa đạn. Sự chênh lệch nghiêng hẳn về một phía. Thiếu niên đã trúng một viên đạn vào người, tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng cũng làm hắn bị thương da thịt. Nếu trúng nhiều hơn, dù không chết cũng sẽ thoi thóp.
“Hừ, Minh Thương Nhất Tiễn.”
Vẻ mặt thiếu niên đỏ bừng, hắn kéo căng cung tên, đầu mũi tên đỏ ửng lên rồi lao đi nhanh như chớp. Trần Thiên Nam biến sắc, nhanh chóng đổi hướng né tránh, nhưng mũi tên lại hóa thành một đường vòng cung, đuổi theo sát nút. Trần Thiên Nam trợn mắt. Quả nhiên, tài năng cung tiễn của thiếu niên này không hề tầm thường.
Thu hai khẩu AK-47 vào nhẫn trữ vật, Trần Thiên Nam rút Hắc Diệm Đao ra. Hắn biết không thể chạy nhanh hơn mũi tên, bèn liều mạng đối kháng trực diện. Hắn quay người lại, giơ Hắc Diệm Đao lên, dùng thân đao lớn chặn đứng mũi tên đang lao tới. “Ầm!” Cú va chạm giữa mũi tên và Hắc Diệm Đao tạo thành một vụ nổ lớn, lửa bao phủ lấy Trần Thiên Nam. Hắn gào thảm một tiếng, bị đẩy văng ra sau, đâm gãy mấy thân cây lớn rồi mới ngã xuống đất.
Cả người hắn cháy đen, quần áo thì chỗ cháy chỗ còn bốc khói nghi ngút. Hắn nôn ra một ngụm máu, rồi cắn răng vội vàng lăn người sang một bên. “Phụt phụt phụt!” Ba mũi tên cắm thẳng vào vị trí Trần Thiên Nam vừa nằm. Thở phào một hơi, Trần Thiên Nam thầm nghĩ, nếu thiếu niên kia còn bắn thêm một tiễn như vừa rồi nữa, e rằng hắn cũng chẳng thể chạy thoát.
Thiếu niên, sau khi bắn xong một tiễn uy lực, vẻ mặt đã tái nhợt. Hắn nheo mắt nhìn Trần Thiên Nam, thầm nghĩ quả nhiên tên này da dày thịt béo, trúng một tiễn nổ tung mà chỉ bị thương nhẹ.
“Tên ngươi là gì?”
Trần Thiên Nam nhe răng nói. Thiếu niên hơi sửng sốt, rồi bật cười đáp.
“Chúng ta là kẻ thù cần gì phải hỏi tên?”
Trần Thiên Nam vừa đau khổ dập tắt mấy đốm lửa còn đang cháy trên quần áo, vừa nhe răng nhìn thiếu ni��n.
“Ta không muốn đánh nữa. Dù có tiếp tục, ta và ngươi cũng khó mà hạ được đối phương. Ta đoán không ít người đã tiến vào đây rồi, nếu bị thương nặng e rằng sẽ bất lợi.”
Thiếu niên suy nghĩ một lát rồi gật đầu. Trần Thiên Nam, vai đã xuất hiện một khẩu BAZOOKA, hướng về phía thiếu niên, cười gằn một tiếng rồi bóp cò.
“Đoành!” Đạn pháo bay vút ra, lao thẳng về phía thiếu niên đang mải suy nghĩ. Đây là kinh nghiệm mà Tiểu Vàng đã truyền thụ cho hắn: trong chiến đấu sinh tử, sống sót mới là vương đạo. Còn cái thứ gọi là chiến đấu chính nghĩa hay vương đạo, tất cả đều là rắm chó! Nếu ngươi bị giết, những lời ba hoa về phong cách chiến đấu cũng chỉ là một đống phân mà thôi. Vì vậy, khi chiến đấu, phải không từ bất cứ thủ đoạn nào để hạ gục đối phương.
“Vô sỉ!”
Thiếu niên tức giận đến run người. “Ngươi vừa nói lời giảng hòa, quay đi quay lại đã ra tay đánh lén, quả nhiên là cực kỳ vô sỉ và xấu xa!”
“Oành!” Ngay lúc thiếu niên vừa chạy, một tiếng nổ lớn vang lên ngay cạnh hắn, khói lửa mù mịt. Thiếu niên bị văng ra sau, trên người bê bết máu, mấy mảnh đạn pháo găm sâu vào da thịt.
“Thù này ta nhất định sẽ nhớ kĩ!!!”
Thiếu niên bò dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn Trần Thiên Nam rồi vội vàng quay người bỏ chạy. Mắt Trần Thiên Nam lóe lên sát khí. “Đánh ta bị thương rồi còn muốn chạy? Trên đời làm gì có chuyện dễ dàng như vậy!” Trong tay hắn đã xuất hiện một khẩu AWM, hướng thẳng về phía thiếu niên đang bỏ chạy. “Đoàng!” Viên đạn bay vút ra, chỉ một giây sau đã xuất hiện cách Trần Thiên Nam 300 mét, bắn thẳng vào đầu thiếu niên.
“Địa Cầu quả nhiên đã tạo ra những thứ vũ khí ghê gớm thật.”
Trần Thiên Nam cảm thán không thôi. Khoa học kỹ thuật quả nhiên không tồi, nhưng hắn cũng không cho rằng mấy thứ vũ khí này có thể hơn được thần thông của tu sĩ cao giai. Hắn nhanh chóng chạy lại chỗ xác thiếu niên, thu lấy túi trữ vật và cây cung. Nhìn thấy tấm lệnh bài bên hông có khắc chữ “Thần Minh Tông”, Trần Thiên Nam ghi nhớ cái tên tông môn này. Sau đó, hắn đánh ra một đạo hỏa cầu thiêu rụi cái xác, rồi nhanh chóng rời đi.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.