Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nam Đế - Chương 26: Vụ Cướp Thế Kỉ 1

Khi đang bay trên không, Trần Thiên Nam mới quay sang hỏi Tiểu Vàng: “Làm cách nào chúng ta quay lại Nam Châu được đây?” Lúc này, Tiểu Vàng chợt nhớ đến Phá Giới Thạch, liền quay sang hỏi Đỗ Như Nguyệt: “Đỗ nha đầu, Phá Giới Thạch có phải cô giữ không?” Đỗ Như Nguyệt lấy từ trong nhẫn trữ vật ra viên ngọc màu đỏ đưa cho Tiểu Vàng. “Tiền bối, chắc hẳn là viên này!” Tiểu Vàng khẽ gật đầu, rồi há miệng nuốt viên Phá Giới Thạch vào bụng. Sau đó, vẻ suy tư hiện lên khuôn mặt chó của nó, một lúc sau mới cất lời: “Nếu đã đến Địa Cầu, chúng ta cứ ở lại chơi cho thỏa thích rồi hãy trở về Nam Việt Đại Lục. Ở đây có nhiều thứ khiến ta rất hứng thú đấy.” Trần Thiên Nam cũng sáng mắt lên, hai tay xoa xoa vào nhau nói: “Tiểu Vàng, ta thấy trong phim có cái thứ mà Đức Minh gọi là súng, cầm nó trên tay bóp cò cảm giác rất oai phong.” Mắt Tiểu Vàng cũng lóe sáng, nở một nụ cười gian xảo. “Hắc hắc, ta lại rất thích t·ên l·ửa…” Một người một chó nhìn nhau, ánh sáng lập lòe trong mắt chúng. Khuôn mặt xinh đẹp của Đỗ Như Nguyệt lộ vẻ quái dị, nàng chỉ khẽ thở dài, thầm cảm thương cho những kẻ xấu số...

Một vụ cướp lớn nhất thế kỷ 21 được một chó một người bàn bạc trên bầu trời lãnh thổ Việt Nam... một thảm án thế kỷ không lời giải đáp. Không biết Tiểu Vàng móc từ đâu ra một vật hình vuông bằng bàn tay, chân nó khẽ vuốt vuốt rồi đưa lên ngắm nghía khắp nơi. “Oa, sóng ở đây kém quá. Đỗ nha đầu, hạ thấp xuống chút xem nào.” Đỗ Như Nguyệt liền điều khiển phi kiếm bay xuống thấp. Trần Thiên Nam ngó đầu nhìn vào vật nhỏ trong chân Tiểu Vàng, tò mò hỏi: “Tiểu Vàng, đây là cái gì vậy?” Tiểu Vàng gật đầu: “Được rồi, dừng ở đây đi Đỗ nha đầu. Đây là thần khí của loài người ở nơi này, gọi là smartphone.” Trần Thiên Nam nhìn lên nhìn xuống cũng chẳng thấy chút khí tức kỳ dị nào phát ra, liền gãi đầu hỏi: “Tiểu Vàng, thần khí smartphone này lợi hại lắm sao?” Tiểu Vàng ra vẻ cao nhân, lên mặt giảng giải: “Là chí bảo vô thượng đó. Nếu ngươi muốn biết tin tức, chỉ cần vào internet tìm hiểu. Còn có thứ được gọi là âm nhạc, game, và rất nhiều thứ hay ho khác mà ta còn chưa tìm hiểu hết.” Trần Thiên Nam hai mắt sáng quắc nhìn vào vật trong chân Tiểu Vàng, hai tay xoa xoa vào nhau nói: “Vậy Tiểu Vàng, lát nữa chúng ta phải cướp thật nhiều smartphone.” Tiểu Vàng khẽ gật đầu chó, sau đó mở một đoạn video cướp bóc, miệng nó nhếch lên nói: “Trước tiên, chúng ta phải đi cướp súng, rồi dùng súng để cướp những thứ khác. Nhân loại ở đây gọi hành động đó là ‘ngầu’.” Nếu đạo diễn phim biết, chỉ vì một cảnh cướp bóc trong phim của mình mà dẫn đến một thảm án thế kỷ, không biết lão ta sẽ hạnh phúc đến chết hay mếu máo khóc thét lên, gào lớn cho một người một chó kia biết: “Con lạy các bố, đó là phim! Cướp bóc chính là phạm pháp, là đi tù, chứ ‘ngầu’ cái rắm chó gì!” Đáng tiếc, lão đạo diễn không thể nào biết được điều đó.

“Ở đây là đất nước mà tiểu tử Đức Minh đang sống, chúng ta không nên cướp. Vậy thì bắt đầu từ Trung Quốc đi.” Tiểu Vàng cất smartphone đi, rồi chỉ tay về phương Bắc. Đỗ Như Nguyệt gật đầu, môi nhỏ khẽ vén lên một nụ cười. Cô cảm thấy nếu mình tham gia vào chắc chắn cũng sẽ rất vui.

Tại biên giới Trung Quốc, trong một khu rừng, một nhóm người cầm súng đi đi lại lại bên ngoài, còn bên trong là một đám đông đang sản xuất ma túy. Đột nhiên, một giọng nói vang lên làm tất cả giật mình: “Oa, Tiểu Vàng! Mấy tên này có súng kìa!” Trần Thiên Nam hai mắt phát sáng nhìn những khẩu AK-47 trên tay mấy tên kia. Đám người cầm súng nhìn thấy hai người một chó đột nhiên xuất hiện thì sửng sốt, sau đó đồng loạt giơ súng lên chỉ vào họ. “Bọn mày là ai? Dám vào đây chỉ có nước chết! Á à, còn có một em gái nữa này, không biết sau lớp khẩu trang kia có phải là một khuôn mặt xinh đẹp hay không, anh em hôm nay có thứ để chơi rồi!” Đỗ Như Nguyệt mày liễu khẽ nhíu lại, uy áp Ngũ Phẩm Nguyên Anh Kỳ tỏa ra. Cả đám kia đang hằm hằm thì bỗng đơ người, sau đó lăn quay ra đất ngất xỉu hết. Trần Thiên Nam vui vẻ chạy lại nhặt lấy mấy khẩu súng. Tiểu Vàng cũng đi bằng hai chân sau, hai chân trước thì nhặt hai khẩu AK-47, mắt chó lóe lên ánh sáng thích thú. Trần Thiên Nam nhìn qua không hiểu tại sao Tiểu Vàng lại có thể cầm được súng, nhưng cũng mặc kệ, liền hỏi: “Vậy còn mấy khẩu súng này thì sao bây giờ?” “Ngươi chú ý vào khẩu súng, rồi trong đầu niệm một chữ ‘Thu’, là tất cả sẽ được thu vào tiểu thế giới.” Giọng của Tiểu Vàng vang lên trong đầu Trần Thiên Nam. Hắn liền làm theo, lập tức mấy khẩu súng thu nhỏ lại, lao vào trong đầu hắn rồi biến mất. “Như Nguyệt tỷ, tỷ có cần một khẩu không?” Đỗ Như Nguyệt gật đầu. Vậy là Trần Thiên Nam ném qua cho nàng một khẩu AK-47. Sau khi hai người một chó trang bị đầy đủ, họ liền tiến vào bên trong. Thấy người liền nổ súng, nhưng chỉ bắn bị thương chứ không giết chết, rồi cướp tất cả súng. Tiếng súng cùng tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp khu rừng. Thực lực hai bên chênh lệch không thể nào đong đếm, chẳng mấy chốc tất cả đều đã bị hạ gục. Nhìn mấy loại bột trắng trắng, Trần Thiên Nam tò mò định đưa lên mũi ngửi. “Thiên Nam, loại bột đó hình như là độc dược!” Đỗ Như Nguyệt lên tiếng ngăn cản, dù sao cô cũng là một Đan sư tam phẩm, nhận biết về dược tính hơn xa Trần Thiên Nam. “Đây là cái gì vậy?” Trần Thiên Nam túm cổ một tên ở cạnh đó, rồi dí khẩu AK-47 vào đầu hỏi. “Là… ma… túy.” Tiểu Vàng nghe xong, liền cất súng, móc smartphone ra, gõ gõ một lúc rồi miệng chó nhếch lên nói: “Thu lại thứ này đi, đây là một thứ rất hay ho đấy.” Trần Thiên Nam liền thu lại tất cả túi bột màu trắng ở đó. Sau đó, cả nhóm rời đi. Trước khi đi, Trần Thiên Nam còn lột được hai cái mũ đen trùm đầu, chỉ để lộ ra hai con mắt, rồi đưa cho Tiểu Vàng một cái và nói: “Ta thấy thứ này rất giống với cái trong smartphone lúc trước.” Một người một chó liền đội mũ trùm đầu lên. Trong tay cả hai đều là hai khẩu AK-47, trông vô cùng quái dị... “Cướp đây!” Trần Thiên Nam tiêu sái vác theo hai khẩu AK-47 đi vào một cửa hàng mà hắn thấy có rất nhiều smartphone. Ba nhân viên trong quán trợn mắt há mồm nhìn một màn quái dị: hai người một chó bước vào, trong tay đều cầm súng. Điều khiến người ta khiếp sợ nhất chính là con chó lại đi như người, hai chân trước còn cầm theo hai khẩu súng, bộ dạng cực kỳ quái dị. “Pằng… Pằng… Pằng…!” Tiểu Vàng bóp cò súng, nhả đạn lên trần nhà. Giọng nói nó vang lên: “Ta là cướp đây! Mau thu hết smartphone vào trong túi cho ta!” Ba nhân viên nữ trợn mắt lên, rồi nấc lên vài tiếng, sau đó ngất xỉu… Tiểu Vàng ngơ ngác một hồi rồi thở dài. Sau đó, tai chó khẽ phất, tất cả điện thoại đều bị hút lại một chỗ thành một cục. Trần Thiên Nam liền vui vẻ thu lấy tất cả vào trong tiểu thế giới. Sau đó là một chuỗi cướp bóc liên hồi. Đến khi cảnh sát phát hiện, tất cả đều nhận được lời khai từ nhân chứng: hai người và một con chó, trong tay cầm hai khẩu AK-47, đã đến cướp. Một con chó cầm hai khẩu súng đi cướp bóc ư? What the fuck?! Vậy là bệnh viện tâm thần lại có thêm những bệnh nhân mới, còn cảnh sát kiểm tra camera thì phát hiện tất cả đã hỏng, không hề có hình ảnh nào được thu lại.

Bản quyền của tác phẩm này được bảo hộ bởi truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free