(Đã dịch) Nam Đế - Chương 24: Chúng Ta Thất Bại Rồi Sao ?
Trần Thiên Nam chẳng hiểu gì cả, cái gọi là Nhân Đế Tổ Tinh ấy.
“Tiểu Vàng, ngươi bảo đây là nơi Nhân Đế lớn lên sao?”
Sau một hồi suy nghĩ, Trần Thiên Nam cũng nói ra suy đoán của mình: Tiểu Vàng từng nói Thôn Thiên Huyền Công là công pháp do Nhân Đế sáng tạo, vậy đây chính là quê hương của vị Nhân Đế ấy.
“Năm đó, Nhân Đế đã từ nơi này mà đi ra. Ta cùng người đã trở lại đây trước trận chiến cuối cùng.”
Trần Thiên Nam dù tò mò về những lời Tiểu Vàng nói, nhưng hắn biết nếu Tiểu Vàng không muốn tiết lộ, hắn cũng chẳng thể moi thêm được tin tức nào.
“Tiểu Vàng tiền bối, người tỉnh rồi.”
Đỗ Như Nguyệt đi vào liền nói, Tiểu Vàng chỉ khẽ gật đầu…
Ngọc Đức Minh cũng chạy đến, thấy con chó nhỏ đã có thể đứng dậy thì ngạc nhiên. Lúc cứu nó, hắn cứ nghĩ những vết thương sâu khắp người sẽ khiến nó không qua khỏi. Vậy mà giờ đây, nó đã lành lặn, không còn dấu vết thương nào. Hắn nhăn mặt một lúc rồi mới cất lời:
“Mấy người các ngươi không phải là tiên nhân đấy chứ?”
Trần Thiên Nam gãi đầu cười. Đúng là khi còn ở Thăng Long Thành, hắn cũng từng nghĩ các tu chân giả là tiên nhân, vì vậy chẳng lấy làm lạ với suy nghĩ của những phàm nhân nơi đây.
“Ta không phải. Thôi, chúng ta đi chơi game tiếp đi.”
Trần Thiên Nam không muốn nói thêm, bèn rủ Ngọc Đức Minh tiếp tục chơi game. Tiểu Vàng cũng chạy theo Trần Thiên Nam ra bên ngoài.
“Gâu gâu!”
Một con chó đen thấy Tiểu Vàng thì sủa ầm ĩ. Ánh mắt nó lóe lên, nhe hàm răng nhọn hoắt ra vẻ hung hăng.
“Đen, biến ra ngoài ngay, không thì tao bẻ răng mày đấy!”
Ngọc Đức Minh quát lên với con chó đen. Mắt Tiểu Vàng lóe lên một luồng sáng lập lòe, con chó đen lập tức run rẩy, cụp đuôi chạy mất hút ra bên ngoài. Sau đó, Trần Thiên Nam và Ngọc Đức Minh tiếp tục chơi điện tử. Đôi mắt cẩu của Tiểu Vàng nhìn vào cái thứ kỳ dị đang chuyển động thì sáng lấp lánh, chỉ một lát sau đã cướp mất tay cầm trên tay Trần Thiên Nam. Ngọc Đức Minh trợn mắt há hốc mồm nhìn con chó nhỏ.
“Haha, Đức Minh, con cún con của ta có vẻ thông minh đấy chứ.”
Trần Thiên Nam xấu hổ cười nói. Quả thật, Tiểu Vàng trong mắt những phàm nhân nơi đây đúng là có chút quái dị...
Trong một bữa cơm tối, Đỗ Như Nguyệt chắp tay nói:
“Bác, Bá, chúng cháu cảm tạ hai người đã cứu giúp. Giờ chúng cháu cũng nên rời khỏi đây rồi.”
“Thiên Nam, mày tính rời đi rồi sao?”
Ngọc Đức Minh sửng sốt hỏi. Trần Thiên Nam gật đầu, vẻ mặt hơi buồn nói:
“Ừ, tao với chị Như Nguyệt phải trở về nhà.”
Bố mẹ Ngọc Đức Minh liền hỏi: “Vậy hai đứa bao giờ thì rời đi?”
Đỗ Như Nguyệt lấy ra mấy thỏi vàng đặt lên bàn. Cô biết hoàng kim ở thế giới này cũng là vật quý hiếm, có thể đổi được rất nhiều tiền, nên dùng để cảm tạ ân cứu mạng của họ.
“Cháu cảm tạ ơn cứu mạng của mọi người.”
Bố mẹ Ngọc Đức Minh liền xua tay nói:
“Các cháu cứ giữ lại đi, bác bá không cần đâu…”
Họ không biết Đỗ Như Nguyệt và Trần Thiên Nam lấy vàng từ đâu ra, nhưng họ cũng không dám nhận nhiều vàng như vậy. Sau một hồi đùn đẩy, hai người kia cũng đành phải nhận lấy số vàng.
“Cháu cùng Thiên Nam sáng mai sẽ rời đi.”
Sau khi trò chuyện một hồi, tất cả trở về chỗ ngủ. Trần Thiên Nam và Ngọc Đức Minh ngủ chung một giường.
“Thiên Nam, sau này nhớ quay lại chơi với tao nhá, tao nhường mày.”
Trần Thiên Nam bĩu môi nói: “Mày biến đi, gà còn đòi gáy.”
Trần Thiên Nam cảm thấy ngôn ngữ ở địa cầu này rất thú vị, mấy từ ngữ tuổi teen cũng đã ngấm vào đầu hắn không ít...
Sáng sớm hôm sau, m���i người đứng ở sân nhà Ngọc Đức Minh.
“Mọi người đi mạnh khỏe!”
Ba người họ gật đầu chào cả nhà Ngọc Đức Minh, rồi leo lên chiếc ô tô rời đi.
Khi chiếc xe chạy trên đường, mắt Tiểu Vàng lóe lên. Nơi đây có quá nhiều pháp khí kỳ dị khiến cả Tiểu Vàng lẫn Trần Thiên Nam không khỏi tò mò. Đỗ Như Nguyệt, với cả người bịt khẩu trang, đội mũ kín mít, cũng chỉ biết lắc đầu nhìn hai kẻ mắt đang rực sáng như sao...
Ở một trung tâm thương mại của Hà Nội, Đỗ Như Nguyệt mắt sáng lấp lánh, chọn đủ những bộ đồ kỳ lạ, từ váy đến quần...
“Thế giới này, cái gọi là Khoa Học Kỹ Thuật thật thần kỳ!”
Tiểu Vàng cảm thán không ngớt, trong đầu đã nảy lên không ít suy nghĩ về việc cướp bóc. Những thông tin hữu ích đều có thể tìm thấy trên mạng internet.
“Tiểu Nam, đâm vào tên nhóc béo mập kia cho ta!”
Trần Thiên Nam cười ha hả, lái xe điện lao vào một thằng nhóc khiến thằng bé sợ hãi bỏ chạy. Nhưng làm sao thoát khỏi ma trảo của hai kẻ dở hơi này được.
“Rầm!” Chiếc xe của thằng bé bị một người một cẩu đâm cho xoay tròn. Trần Thiên Nam cười phá lên, còn thằng bé thì òa khóc, bỏ cả xe điện chạy ra ngoài mách mẹ. Mấy người lớn ở bên ngoài chỉ biết lắc đầu nhìn một thiếu niên cùng một con chó nhỏ đang vui vẻ chơi xe điện đụng. Đúng là lớn đầu rồi mà vẫn còn như bọn con nít. Đỗ Như Nguyệt ngồi ở bên ngoài cũng xoa trán ngao ngán nhìn Tiểu Vàng và Trần Thiên Nam.
Ở sâu trong Hoàng Liên Sơn, lúc này, hai người một cẩu đã xuất hiện. Đứng ở đầu phi kiếm, Tiểu Vàng đảo mắt cảm nhận rồi chỉ về một hướng.
“Qua bên kia đi, Đỗ nha đầu.”
Đỗ Như Nguyệt gật đầu, điều khiển phi kiếm bay về phía Tiểu Vàng chỉ. Đỗ Như Nguyệt cũng đã khôi phục đến cảnh giới Trúc Cơ kỳ Tam Phẩm, còn Trần Thiên Nam thì ngay cả một tia linh khí cũng không hấp thu được.
Dừng lại ở mấy ngọn núi cao, Tiểu Vàng khẽ đảo đôi mắt, tai phất phơ nhẹ. “Ầm ầm!” Một ngọn núi từ từ rung chuyển, để lộ ra một lối vào. Nhảy lên vai Trần Thiên Nam, Tiểu Vàng nói:
“Đi vào đi.”
Trần Thiên Nam há hốc mồm kinh ngạc, rồi nhảy xuống đất từ từ đi vào trong.
“Tiểu Vàng, tại sao ở đây lại có một hang động?”
Tiểu Vàng tai nhỏ khẽ phất, một đốm lửa bùng cháy soi sáng lối đi. Đỗ Như Nguyệt cũng phất tay, Trúc Cơ Hỏa bùng lên soi sáng.
“Là nơi ta và Nhân Đế cất giữ một thứ!”
Đi sâu vào bên trong, cuối lối đi, có một cánh cửa đá, bên trên khắc rất nhiều ký tự. Tiểu Vàng nhảy xuống, một chân cẩu đặt lên cánh cửa đá. Những ký tự trên đó sáng lên một màu vàng kim. “Ầm ầm!” Hai cánh cửa đá dần dần mở ra. Trần Thiên Nam há hốc mồm nhìn vào bên trong. Dường như đây là một thế giới khác, có núi rừng, sông nước, và cả những loài động vật bay lượn ở phía xa xa.
“Vào thôi.”
Đỗ Như Nguyệt tế ra phi kiếm, mang theo Tiểu Vàng và Trần Thiên Nam bay vào trong. Hai cánh cửa đá “ầm ầm” khép lại. Ba người bay về phía một cung điện màu hoàng kim ở phía xa xa. Trần Thiên Nam lại há hốc mồm kinh ngạc. Những bất ngờ liên tiếp này khiến cho một kẻ mới bước vào tu chân giới như hắn mở rộng tầm mắt.
“Tiểu Vàng, tại sao ở đây lại có cả bầu trời vậy?”
Thấy trên trời là một tầng mây trong xanh, không khác gì ngoại giới là bao, trên gương mặt xinh đẹp của Đỗ Như Nguyệt cũng hiện lên vẻ tò mò.
“Đây là một tiểu thế giới.”
Vẻ mặt Trần Thiên Nam và Đỗ Như Nguyệt đều hiện lên vẻ kinh dị. Đây là lần đầu tiên họ nghe được một tin tức vượt quá sức tưởng tượng của mình.
Vừa đặt chân đến cửa cung điện màu hoàng kim, một âm thanh mang theo tang thương năm tháng vang lên:
“Thôn Thiên, chúng ta đã thất bại rồi sao?”
Phần chuyển ngữ này được thực hiện và giữ bản quyền bởi truyen.free.