Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nam Đế - Chương 20: Dị Biến Kinh Động Nam Châu

Vác túi linh thử đi vào căn nhà nhỏ, thấy vị trưởng lão trông linh điền đang hì hục sửa lại chiếc ghế gỗ của mình, Trần Thiên Nam lên tiếng.

“Trưởng lão, ta đã hoàn thành nhiệm vụ.”

Trưởng lão quay đầu lại nhìn thì chợt khựng lại, ánh mắt dán chặt vào cái túi linh thử đã đầy ắp. Lão đã coi sóc linh điền này suốt 120 năm, đây là lần đầu tiên lão thấy một đệ tử ngoại môn có thể bắt được nhiều linh thử đến vậy.

“Ngươi làm cách nào mà bắt được nhiều thế?”

Trần Thiên Nam chỉ cười cười, gãi đầu không nói. Nếu hắn nói linh thử tự chui từ trong hang ra, e rằng trưởng lão sẽ không tin.

“Haha, ai cũng có bí quyết riêng, ta không nên hỏi. Tốt lắm, ta sẽ thưởng cho ngươi 200 điểm cống hiến.”

Trưởng lão nói xong thì phất tay, lệnh bài bên hông Trần Thiên Nam liền bay vút đến tay lão. Sau đó, trưởng lão lấy lệnh bài của mình áp vào lệnh bài của Trần Thiên Nam rồi trả lại cho hắn.

Nhận lại lệnh bài, Trần Thiên Nam nhìn vào mặt lệnh bài. Ngoài tên của hắn, phía dưới còn có thêm con số 200. Hắn cất lệnh bài đi, rồi chắp tay chào trưởng lão coi sóc linh điền, sau đó tiến về phía Linh Thực Đường.

Trên đường đi, Trần Thiên Nam gặp không ít sư huynh sư tỷ. Nhìn thấy hắn xách theo một túi lớn linh thử, tất cả đều ngạc nhiên trợn tròn mắt.

“Linh thử dạo gần đây dễ bắt vậy sao?”

“…”

Vậy là, khu vực linh điền bỗng xuất hiện nhiều đệ tử ngoại môn hơn hẳn. Linh Thực Đường nằm ở giữa nội môn và ngoại môn, có vị trí thuận lợi cho việc giao thương. Nơi đây chủ yếu bán thức ăn làm từ các loại thịt yêu thú. Khi đã quá ngán Ích Cốc Đan, các tu sĩ thường tìm đến đây để thay đổi khẩu vị.

Trần Thiên Nam quan sát xung quanh một lượt rồi bước vào trong. Linh Thực Đường được bố trí giống như những quán ăn ở Thăng Long Thành.

“Tỷ tỷ, ta muốn bán linh thử!”

Trần Thiên Nam gọi một vị tỷ tỷ đang cúi xuống viết viết gì đó. Vị tỷ tỷ không ngẩng đầu lên mà đáp.

“Đệ muốn bán bao nhiêu con?”

Trần Thiên Nam đặt túi linh thử lên bàn rồi nói.

“Ta bán 200 con, số còn lại phiền tỷ tỷ chế biến hộ ta.”

Vị tỷ tỷ đang cúi đầu, nghe xong liền ngẩng phắt lên, hai mắt trợn tròn nhìn vào túi linh thử lúc nhúc. Đây là lần đầu tiên cô thấy có người có thể bắt được nhiều linh thử đến vậy. Ở Linh Thực Đường, số lượng lớn nhất từng được mua chỉ là 50 con, ấy vậy mà giờ lại có người bắt được gấp bốn lần, khiến cô cũng phải kinh ngạc. Linh thử là một loại yêu thú cấp 1, thịt ngon ngọt, mùi vị thơm nức mũi nên được rất nhiều tu sĩ ưa chuộng, nhưng để bắt được chúng lại vô cùng khó khăn.

“Vậy đệ muốn lấy linh thạch hay điểm cống hiến?”

Sau một hồi, vị tỷ tỷ kia mới lên tiếng. Trần Thiên Nam không chút do dự liền đáp.

“Ta lấy linh thạch.”

“Ừ, vậy một con linh thử có giá hai viên hạ phẩm linh thạch.”

Vị tỷ tỷ đếm số linh thử trong túi một hồi rồi nói tiếp.

“Vậy 32 con còn lại đệ muốn chế biến thành thức ăn hết sao?”

Trần Thiên Nam gật đầu. Vị tỷ tỷ cũng gật đầu, lấy ra một túi nhỏ màu nâu đưa cho hắn.

“400 hạ phẩm linh thạch của đệ đây. Số linh thử còn lại ta sẽ chế biến miễn phí cho đệ, đệ chờ nửa canh giờ là sẽ có ngay.”

Trần Thiên Nam nhận lấy túi linh thạch, cảm tạ vị tỷ tỷ. Trong lúc chờ đợi, Trần Thiên Nam móc linh thạch từ trong túi ra quan sát. Viên linh thạch trong suốt, hình tròn, chỉ nhỏ bằng ngón tay cái của hắn. Cảm nhận linh khí dồi dào bên trong viên linh thạch, Trần Thiên Nam gật gù tán thưởng. Việc hấp thu linh khí từ linh thạch quả thực dễ dàng hơn nhiều so với việc hấp thu từ thiên địa…

Xách túi đựng đầy linh thử nướng thơm lừng, Trần Thiên Nam đi trên đường trở về ngoại môn. Tiểu Vàng đang nhồm nhoàm nhai linh thử một cách ngon lành. Nó đã lấy đi hơn nửa số linh thử, không biết giấu ở đâu mà cứ ăn hết một con lại móc ra con khác, nhét vào mồm nhai rau ráu.

Về phòng, thấy Đường Sơn, Tiêu Thiên, Mã Nghị vẫn đang ngồi tu luyện, Trần Thiên Nam liền đánh thức họ, bảo họ dừng tu luyện.

“Ta đem linh thử về cho các ngươi.”

Cả ba người hai mắt sáng rực. Suốt cả tháng nay chỉ ăn Ích Cốc Đan, họ đã phát ngán đến tận cổ, bây giờ được thay đổi khẩu vị thì quả là một điều tuyệt vời.

“Ngon quá, Thiên Nam ca ca!”

Đường Sơn cái mép dính đầy dầu mỡ cười nói. Trần Thiên Nam gật đầu, biết rằng thịt linh thử còn giúp tăng cường linh khí cho cơ thể. Mấy người đang vui vẻ ăn uống thì bất chợt, một luồng uy áp kinh khủng từ trên bầu trời Nam Thiên Tông đổ ập xuống, khiến cả bốn người lập tức nằm bẹp xuống đất, xương cốt kêu lên những tiếng rắc rắc khó chịu.

Tiểu Vàng đang ăn linh thử, cơ thể đột nhiên chấn động, đôi mắt chó ánh lên vẻ kinh hãi. Nó khẽ phất tai một cái, một quả cầu ánh sáng màu vàng lập tức bao phủ bốn người Trần Thiên Nam. Bên tai Trần Thiên Nam vang lên giọng nói gấp rút của Tiểu Vàng.

“Không ổn, chúng ta phải mau chóng rời khỏi đây! Ngươi hãy ở yên đây chờ Đỗ nha đầu đến, đừng chạy lung tung.”

Nói xong, Tiểu Vàng thoắt cái đã biến mất, rồi chớp mắt đã hiện diện trên bầu trời Nam Thiên Tông.

“Haha… Thôn Thiên… ngươi không trốn thoát nổi đâu… từ bỏ đi…”

Một thân ảnh to lớn, toàn thân phủ một màu vàng kim, khuôn mặt mơ hồ không rõ. Hắn mặc một bộ chiến bào sặc sỡ tỏa ánh kim, trong tay nắm một thanh thần thương, cả người toát ra khí thế áp đảo chúng sinh.

Tiểu Vàng đứng đối diện với kẻ toàn thân được bao bọc bởi hoàng kim. Đôi mắt chó của nó chợt lóe sáng. Dần dần, cơ thể Tiểu Vàng biến đổi, trở nên khổng lồ như một ngọn núi, bộ dạng cực kỳ uy vũ. Lông dài tung bay trong gió, những chiếc vuốt sắc nhọn dường như có thể xé toạc cả bầu trời, hàm răng nhọn hoắt lóe lên ánh sáng vàng chói lòa. Cả người nó tỏa ra khí thế hùng vĩ, đối chọi lại hoàn toàn với khí thế của kẻ địch.

“Ngươi lại không ngại muôn vàn khó khăn, lại có th��� thi triển Ảnh Chiếu từ Tiên giới xuống một giới diện nhỏ bé. Hoang Tiên Đế, ngươi đã quá coi trọng ta rồi.”

Hoang Tiên Đế đối diện với Tiểu Vàng, mở miệng cười lớn, âm thanh vang vọng khắp cả Nam Châu.

“Hừ, Thôn Thiên, ngươi đã thất bại tám lần rồi vẫn còn muốn chống lại thiên ý sao? Lần này ta sẽ không để một Lục Thông Huyền thứ hai xuất hiện.”

Nam Thiên Tông lúc này như đang lâm vào cảnh đại địch, toàn bộ tông môn hỗn loạn. Các lão già ở sâu trong hậu sơn đồng loạt mở mắt, tất cả đều hiện lên vẻ kinh hãi tột độ, rồi chỉ một giây sau đã đồng loạt xuất hiện trên bầu trời Nam Thiên Tông, nhìn về hai kẻ đang đứng trên cao với ánh mắt đầy kinh hãi.

“Mở hộ tông đại trận, sẵn sàng tử chiến!”

Một trong năm vị lão giả lên tiếng, âm thanh vang vọng khắp cả tông môn. Trưởng môn cùng các trưởng lão lúc này cũng vất vả lắm mới bay lên được bầu trời, đứng phía sau các lão giả.

“Thái thượng trưởng lão.”

Tông chủ cùng các trưởng lão chắp tay lên tiếng. Một vị lão giả trong năm người gầm lên.

“Khốn kiếp! Chào hỏi cái rắm chó! Các ngươi điếc rồi hả? Mau mở hộ tông đại trận lên, sẵn sàng tử chiến!”

Tông chủ Mạnh Vô Hạo cùng các trưởng lão xanh mặt vội vàng bay đi. Một lát sau, toàn bộ phạm vi Nam Thiên Tông được bao bọc bởi một lớp kết giới màu xám. Đây chính là Hỗn Thiên Phong Đại Trận Hộ Sơn của Nam Thiên Tông. Đại trận vừa được kích hoạt, các đệ tử mới thoát khỏi áp lực kinh khủng, bàng hoàng chạy ra bên ngoài ngẩng mặt nhìn lên trời thì sửng sốt. Các thái thượng trưởng lão cùng Tông chủ và các trưởng lão đều đứng đầy trên không trung, bộ dạng như đang đối mặt với kẻ thù lớn.

“Là ai tấn công Nam Thiên Tông mà ngay cả các Thái Thượng trưởng lão cũng xuất hiện?”

“…”

Đỗ Như Nguyệt xuất hiện trong phòng Trần Thiên Nam, không nói một lời, túm lấy Trần Thiên Nam bay vút ra ngoài. Đám người Tiêu Thiên sửng sốt, rồi cũng vội vã chạy theo. Toàn bộ Nam Thiên Tông như đang đối mặt với kẻ thù lớn, tất cả đều ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời.

Không chỉ có Nam Thiên Tông, mà toàn bộ Nam Châu cũng rung chuyển dữ dội. Các thế lực lớn như Tam Tông, Lục Giáo, Cửu Gia từ sâu bên trong đều xuất hiện những luồng khí tức mạnh mẽ. Tất cả đều đồng loạt bay lên trời, hướng thẳng về phía Nam Thiên Tông.

Bản quyền của câu chuyện này thuộc về truyen.free, xin chân thành cảm ơn sự ủng hộ của độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free