Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Nam Đế - Chương 2: Yên Nhược Tuyết

Vừa phóng ra khỏi cửa thành, một toán kỵ binh đã rầm rập đuổi theo sau. Trần Thiên Nam ngoái đầu nhìn lại, thấy một đoàn dài quân lính đang tiến đến thì sợ vỡ mật. Hắn ngỡ rằng đó là binh lính truy đuổi mình – dù sao thì hắn cũng vừa đánh thái tử mà. Vội vàng tạt sang một hướng khác, cứ thế cắm đầu chạy miết.

“Kìa, bắt lấy hắn!”

Nghe tiếng thét phía sau, Trần Thiên Nam suýt chút nữa đái ra quần. “Không phải chứ, đám quân lính này hành động nhanh đến vậy sao?” Hắn thầm cầu khẩn trong lòng, ước gì thân hình béo ú này có thể mọc thêm hai cái chân nữa để chạy trốn cho nhanh hơn.

“Đứng lại!”

Tiếng quát tháo dồn dập vẫn vang lên phía sau. Bất chợt, một bóng người lướt ngang qua Trần Thiên Nam. Đó là một nữ nhân khoảng đôi mươi, nhìn hắn cười tủm tỉm.

“Tiểu đệ đệ, làm gì mà chạy ghê vậy?”

Trần Thiên Nam ngẩn người nhìn cô gái. Mỹ nữ hay tiểu thư con nhà quyền quý ở Thăng Long Thành, hắn đã gặp không ít, nhưng xinh đẹp như vị tỷ tỷ này thì quả là lần đầu hắn mới thấy. Nàng có ngũ quan tinh xảo, khí chất toát ra từ người khiến hắn cảm thấy mát mẻ, thoải mái đến nỗi không thốt nên lời.

“À... à... ta đang bị người ta truy sát.”

Chẳng hiểu sao, Trần Thiên Nam không muốn nói dối vị tỷ tỷ xinh đẹp này, hắn liền kể thật.

“Ồ, tiểu đệ làm chuyện gì mà lại khiến người ta truy sát vậy? Chà, tiểu cẩu này đáng yêu quá.”

Vị tỷ tỷ đưa tay định xoa đầu Tiểu Vàng, nhưng Tiểu Vàng đang nằm trong ngực Trần Thiên Nam đã nhe răng ra, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ, quay đầu tránh bàn tay trắng ngần như ngọc của vị tỷ tỷ.

Trần Thiên Nam vừa chạy vừa thở dốc. Hắn quay đầu nhìn ra đằng sau thì hoảng hồn, đám binh lính chỉ còn cách hai người một đoạn. “Cứ đà này thì hai chân người làm sao chạy lại bốn chân tuấn mã được? Bị bắt chỉ là chuyện sớm muộn!” Trần Thiên Nam lòng đầy bi ai.

“Tiểu cẩu này tỷ tỷ thích quá, bán lại cho tỷ tỷ đi, tiểu đệ đệ?”

Trần Thiên Nam mếu máo. Sắp bị người ta túm cổ đến nơi rồi, chắc phải vào nồi chung với nhau đến nơi. Làm gì còn tâm trạng mà buôn bán gì nữa! Tiểu cẩu vẫn lộ rõ ánh mắt khinh bỉ nhìn nữ nhân.

“Tiểu đệ ra tay nghĩa hiệp giúp đỡ người khác, ai ngờ lại đánh trúng thái tử Đại Nam Quốc nên mới phải bỏ chạy.”

Trần Thiên Nam không chút giấu giếm kể lại. Hắn cảm thấy ở vị tỷ tỷ này có một sự cuốn hút kỳ lạ khiến hắn phải thành thật. Trần Thiên Nam cảm giác thật quái lạ, ở Thăng Long Thành, hắn đường đường là lão đại của đám nhóc, trí dũng hơn người, vậy mà lại dốc hết ruột gan với tỷ tỷ này.

“Đứng lại, ti��n nhân kia, mau đứng lại!”

Tiếng quát từ phía sau càng ngày càng gần. Trần Thiên Nam nghe xong bỗng thấy có điều gì đó sai sai ở đây. “Tiện nhân?” Hắn đường đường là một hảo hán đầu đội trời chân đạp đất, sao có thể bị gọi là tiện nhân? Nếu có thể gọi tiện nhân, thì chỉ có thể là vị tỷ tỷ xinh đẹp này mà thôi.

Vị tỷ tỷ đang trợn mắt nhìn tiểu cẩu. Nghe hắn hỏi, nàng mới đưa tay ngọc lên xoa cằm, nói.

“Hình như là vậy. Ta gặp một kẻ tên là gì đó, Nam Lăng Hầu thì phải, hắn cản đường. Ta tiện chân sút cho hắn một cái, sau đó thì có một đám người đuổi theo. Ta cũng không muốn ra tay nên đành bỏ chạy.”

“Lão thiên ơi!” Trần Thiên Nam mặt cắt không còn giọt máu. “Vậy là từ lúc nãy, mình cứ tưởng binh lính đuổi theo mình, nhưng nguyên nhân lại là vị tỷ tỷ xinh đẹp này đá bay chỗ hiểm của Nam Lăng Hầu à? Lão thiên thật biết trêu ngươi!”

“Tỷ tỷ làm vậy là hại chết ta rồi!”

Trần Thiên Nam mếu máo nói. Chân hắn bây giờ đã nhũn ra, muốn dừng lại nhưng hắn lại đang chạy chung đường với vị tỷ tỷ này. Bọn họ chắc chắn sẽ hiểu nhầm là đồng lõa với nhau. Có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được nỗi oan này!

Vị tỷ tỷ nhìn hắn rồi bật cười, tiếng cười lanh lảnh như chuông bạc, khiến Trần Thiên Nam ngẩn người.

“Tỷ tỷ thật xinh đẹp!”

Chẳng hiểu sao hắn lại thốt ra những lời như vậy, nhưng đó đúng là lời tận sâu trong đáy lòng hắn.

“Tiểu đệ đệ dẻo miệng lắm. Thôi được, tỷ tỷ sẽ giúp đệ chạy thoát.”

Trần Thiên Nam còn chưa kịp nói gì thì bả vai đã bị túm chặt, sau đó cả người nhẹ bẫng. Trần Thiên Nam mặt mũi tái mét. Vị tỷ tỷ xinh đẹp đang bay trên không trung – không đúng, là cô ấy nhảy một cái xa đến mấy chục mét! Trong đầu Trần Thiên Nam lúc này nổ đùng đoàng. Con người mà lại có thể nhảy một cái xa đến vậy sao? Lão thiên của ta ơi, đây có phải là mơ không chứ?

Trần Thiên Nam la oai oái, giơ tay ôm chặt lấy vị tỷ tỷ, gào khóc thảm thiết.

“Tỷ tỷ, ta còn mẹ già con thơ, tỷ tha mạng cho ta đi, hu hu…”

Vị tỷ tỷ xinh đẹp thoáng đỏ mặt, nhìn xuống bàn tay Trần Thiên Nam đang bấu lấy ngực mình, miệng lẩm bẩm.

“Tiểu bại hoại.”

Tiểu cẩu trong ngực Trần Thiên Nam, ánh mắt lộ rõ vẻ tán thưởng, cái miệng nhỏ còn khẽ nhếch lên một nụ cười vô sỉ.

Đám binh sĩ phía sau chỉ còn biết bất lực nhìn hai người dần khuất dạng, rồi ủ rũ quay đầu trở về Thăng Long Thành.

Không biết đã qua bao lâu, vị tỷ tỷ xinh đẹp dừng lại ở một khu rừng rậm. Chân vừa chạm đất, Trần Thiên Nam đã ngã lăn ra, hai chân hắn run lên bần bật, vẻ mặt mếu máo.

Yên Nhược Tuyết mỉm cười nhìn thiếu niên mập. “Cái tên nhóc này thật là...” Nhìn biểu cảm sợ hãi trên khuôn mặt bầu bĩnh của thiếu niên, Yên Nhược Tuyết đưa tay ngọc lên, véo véo hai cái má phúng phính của Trần Thiên Nam.

“Không lẽ sợ đến mức tè ra quần rồi đấy chứ?”

Trần Thiên Nam nghe xong thì lộ rõ vẻ không vui. “Hắn ta là ai cơ chứ? Đường đường là lão đại của 500 huynh đệ ở Thăng Long Thành, sao lại có chuyện mất mặt như vậy được!”

“Tỷ tỷ, ta lớn rồi, là một hảo nam nhân, xin tỷ hãy giữ kẽ!”

Yên Nhược Tuyết không hề buông tay mà còn ra sức lắc lắc khuôn mặt béo của Trần Thiên Nam, bộ dạng lộ rõ vẻ cưng chiều, nói.

“Ti��u đệ đệ tên gì? Ta thấy ngươi rất giống với đệ đệ ruột của ta!”

Vị tỷ tỷ này thật sự không có chút tự trọng nào cả! Cứ véo má hắn mãi thế này, hắn mà gầy đi mất thì ai đền? Bao nhiêu công sức ăn uống bồi bổ ở Thăng Long Thành của hắn mới có được bộ dạng như bây giờ!

“Tên ta là Trần Thiên Nam, còn tỷ tỷ?”

Cái tên Trần Thiên Nam là tên mà lão đầu Lạc Cảnh đặt cho hắn. Nhớ đến lão đầu, hắn lại thấy buồn trong lòng, từ giờ không còn được ăn những món ăn mà lão đầu nấu nữa rồi.

“Vậy gọi đệ là Trần Nam tiểu đệ. Tên của tỷ là Yên Nhược Tuyết.”

Trần Thiên Nam gật đầu, người đẹp thì tên cũng rất đẹp. Tiểu cẩu nằm trong lòng Trần Thiên Nam, ngáp ngáp cái miệng rồi nhắm mắt. Từ khi Trần Thiên Nam mang nó về đến nay đã được một tháng. Thương thế đã lành lặn nhưng nó vẫn chưa thể tự di chuyển.

“Tiểu cẩu cẩu bị thương à?”

Yên Nhược Tuyết nhìn Tiểu Vàng rồi hỏi. Trần Thiên Nam gật gật đầu, nói:

“Đệ nhặt được Tiểu Vàng ở một bụi cỏ. Lúc đó cả người Tiểu Vàng bê bết máu. Đệ còn tưởng lúc đó có món tiểu cẩu cẩu để ăn cơ chứ!”

Tiểu cẩu ánh mắt khép hờ, lộ rõ vẻ khinh thường. “Cái tên béo này lại đòi ăn thịt bản cẩu, giỏi cho một tên phàm nhân!”

Yên Nhược Tuyết khẽ loé một cái, trên tay đã xuất hiện một lọ thủy tinh, đưa cho Trần Thiên Nam.

Trần Thiên Nam há hốc mồm nhìn lọ thủy tinh, sau đó lắp bắp hỏi:

“Tỷ tỷ, tỷ là thần tiên trong truyền thuyết sao?”

Hồi nhỏ, lão đầu Lạc Cảnh hay kể cho bọn hắn nghe những chuyện liên quan tới thần tiên, những người có phép thuật thần kỳ, có thể bay lượn trên bầu trời. Lúc đó, đứa nào đứa nấy cũng đều mơ ước trở thành thần tiên, được bay lượn giữa bầu trời xanh. Yên Nhược Tuyết xoa xoa cằm, nhìn Trần Thiên Nam khẽ gật đầu.

“Tỷ không phải thần tiên, tỷ chỉ là một người tu luyện mà thôi!”

Trần Thiên Nam cảm thấy những hiểu biết của mình về thế giới còn quá nhỏ bé. Từ nhỏ đến lớn, hắn chỉ đi xa nhất là ra đến rìa Thăng Long Thành một chút. Quả nhiên, thế giới vẫn còn rất rộng lớn.

“Tỷ có thể chỉ cho ta cách tu luyện hay không?”

Bản văn này thuộc về quyền sở hữu của truyen.free, xin đừng sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free