(Đã dịch) Nam Đế - Chương 14: A Các Tỷ Rình Trộm Ta Tắm
Cởi quần áo đặt gọn ghẽ trên bờ, Trần Thiên Nam trèo lên một đỉnh thác nước cao hơn hai mươi mét, rồi lao mình xuống hồ nước trong xanh phía dưới. Dòng nước mát rượi bao bọc, Trần Thiên Nam cảm thấy sảng khoái vô cùng. Là một tu sĩ cấp thấp, hắn vẫn chưa thể dùng Thanh Thủy Quyết để tẩy uế thân thể, nên việc tắm rửa vẫn là cần thiết để giữ mình sạch sẽ. Kì cọ toàn thân từ trên xuống dưới, Trần Thiên Nam hài lòng với làn da của mình. Hồi trước, khi còn ở Thăng Long Thành lăn lộn nghịch ngợm, làn da hắn bị nắng táp cháy đen, tuy không quá sạm nhưng cũng mang màu nâu nhạt. Giờ đây, da dẻ trắng nõn như da em bé, căng mịn sáng bóng, trông rất khỏe mạnh. Ngay cả màu da chỗ "tiểu kê kê" cũng trắng hơn nhiều, nhưng điều khiến Trần Thiên Nam khó chịu là nhìn cái "tiểu kê kê" màu nâu trước kia vẫn có vẻ khỏe mạnh hơn...
“Oa, tiểu đệ đệ béo ơi, cho các tỷ tắm chung với đệ với nào, hihi…”
Bất chợt, vài tiếng nói vang lên từ phía bờ khiến Trần Thiên Nam sửng sốt. Ngoại Môn này vốn chỉ dành cho đệ tử mới đến, các đệ tử cũ đều đã vào Nội Môn cả rồi. Hơn nữa, hắn là người lớn tuổi nhất ở khu Ngoại Môn này, làm gì có ai dám xưng sư tỷ với hắn chứ? Vội ôm lấy chỗ hiểm, hắn quay đầu lại. Trên bờ, không biết từ lúc nào đã có ba vị tỷ tỷ đứng đó. Tuy không xinh đẹp bằng Nhược Tuyết tỷ tỷ, nhưng họ cũng đều là những cô gái xinh xắn. Nhìn trang phục của họ – ngoài thanh y màu trắng còn đeo thêm chiếc đai lưng màu xanh lam ở eo – Trần Thiên Nam nhận ra ngay, đây chính là các đệ tử Nội Môn.
“A, các tỷ rình trộm ta tắm sao! Ta sẽ báo lên trưởng lão tông môn là các tỷ rình trộm ta.”
Trần Thiên Nam nhăn nhó nói. Ba người kia nghe xong thì ôm bụng cười khanh khách.
“Tiểu đệ… haha… ai thèm rình coi đệ chứ? Bọn tỷ là đi lấy nước để tưới linh điền, vậy mà đệ lại tắm rửa làm bẩn nước rồi. Ta sẽ mách trưởng lão!”
Trần Thiên Nam đỏ bừng mặt, vội vàng bơi vào bờ. Dưới ánh mắt như sói của mấy vị tỷ tỷ, hắn nhanh chóng mặc quần áo vào. Xong xuôi, hắn co cẳng chạy thục mạng, vừa chạy vừa la lên.
“Thôi thôi, ta sẽ không nói với trưởng lão là mấy tỷ tỷ rình trộm ta nữa đâu! Chúng ta bỏ qua nhé, là hiểu lầm, hiểu lầm thôi!”
Mấy vị tỷ tỷ ở phía sau vẫn cười khanh khách, nghĩ thầm đúng là một tiểu đệ thú vị. Trở về phòng, Trần Thiên Nam cảm thấy thế giới này thật nguy hiểm. Mười hai năm giữ gìn thân thể của hắn, cuối cùng lại bị người ta nhìn thấy hết. Trần Thiên Nam thở dài một hơi, xem như là lỗ vốn rồi.
Một lúc sau, cả bốn người đều đến sân tập luyện và bắt đầu tập 36 quyền cước căn bản. Đánh đủ 36 quyền cước xong, Trần Thiên Nam mồ hôi nhễ nhại nhưng vẻ mặt lại cực kỳ vui vẻ. Tập luyện khiến thân thể vận động mạnh mẽ, những khối cơ thịt bên trong cơ thể càng thêm dẻo dai. Hắn vận chuyển Bắc Minh Huyền Công, hấp thu từng chút linh khí để tẩm bổ các cơ thịt trong người.
“Thiên Nam huynh, ta và huynh so tài đi. Ở đây toàn những kẻ thân thể nhỏ yếu hơn ta, tất cả đều sợ hãi không dám đánh cùng ta.”
Mã Nghị cười cười nói với Trần Thiên Nam. Trần Thiên Nam khẽ quay lại nhìn Mã Nghị rồi gật đầu tỏ vẻ đồng ý. 36 quyền cước căn bản không chỉ giúp luyện tập mà còn có thể áp dụng vào chiến đấu, đồng thời tăng cường phản xạ cho cơ thể. Nếu muốn tiến bộ nhanh chóng, đánh nhau chính là biện pháp hữu ích nhất.
“Mã Nghị, hai chúng ta không cần khách khí, cứ đánh thoải mái. Ta có đan dược trị thương đây.”
Mã Nghị liền nghiêm túc gật đầu, chắp tay chào.
“Vậy Thiên Nam huynh cẩn thận.”
Trần Thiên Nam cũng thủ thế. Cuộc chiến của hai người có thân thể to lớn nhất Ngoại Môn chính thức bắt đầu. Không ít đệ tử khác đang luyện tập thấy vậy cũng dừng lại, vây quanh Trần Thiên Nam và Mã Nghị để quan sát.
Tiếng “Vù!” vang lên, Mã Nghị lao tới tung một cú đấm thẳng vào mặt Trần Thiên Nam. Cú đấm mang theo âm thanh xé gió đầy uy lực. Trần Thiên Nam cũng không hề khinh thường. Một khi tu sĩ đặt chân vào con đường tu luyện, sức lực sẽ dần lớn mạnh. Một cú đấm cũng có thể mang theo mấy trăm cân lực. Nếu lỡ trúng đòn, gãy cả hàm răng là chuyện thường.
Trần Thiên Nam lùi lại một bước tránh đòn tấn công. Khi nắm đấm của Mã Nghị chuẩn bị thu về, Trần Thiên Nam tung một cú đá vòng vào mặt Mã Nghị từ phía sau.
Tiếng “Bụp!” vang lên. Mã Nghị thân hình vạm vỡ to lớn, nhìn có vẻ chậm chạp nhưng tốc độ phản ứng lại rất nhanh. Hắn đã kịp giơ hai tay lên che mặt, đỡ lấy cước của Trần Thiên Nam.
“Thiên Nam ca ca, đấm vỡ mũi Mã Nghị huynh đi!”
Đường Sơn bên ngoài nhảy cẫng lên cổ vũ. Tiêu Thiên cũng hớn hở góp vui mà gào l��n.
“Mã Nghị, ngươi đấm tím mắt Thiên Nam huynh đi kìa, mau lên!”
Trần Thiên Nam và Mã Nghị đều đen mặt lại. Hai tên chết tiệt kia lại muốn huynh đệ tương tàn. Quả nhiên là hai kẻ không tim không phổi!
“Tiếp một quyền của ta!”
Mã Nghị thủ thế rồi tung một cú đấm thẳng, thế như chẻ tre. Trần Thiên Nam cũng cười lớn, nắm chặt tay tung một cú đấm hướng thẳng tới nắm đấm của Mã Nghị.
Tiếng “Ầm!” vang lên khi hai nắm đấm va chạm. Tuy rất nhỏ, nhưng phải biết, tu sĩ vừa mới đặt chân vào tu luyện mà làm được như vậy đã rất khó rồi. Cảm giác cánh tay tê rần, Trần Thiên Nam cảm thấy choáng váng. Mã Nghị nhỏ tuổi hơn hắn vậy mà sức lực còn mạnh hơn, quả nhiên là thần lực trời sinh.
Cả hai lùi ra sau vài bước. Mã Nghị tay cũng run lên, cười một tiếng.
“Thiên Nam huynh, đây là lần đầu tiên từ nhỏ đến lớn ta mới dùng hết sức để đánh nhau với người chạc tuổi ta. Huynh cẩn thận đấy.”
Nghe Mã Nghị nói xong, Trần Thiên Nam nhăn nhó. Vậy mà vẫn còn giữ sức sao? Mã Nghị này quả nhiên trâu bò. Hai thân ảnh quấn lấy nhau không rời, ngươi đấm ta một quyền, ta đá ngươi một cước, cứ thế đánh qua đánh lại. Mặt mũi của cả hai bắt đầu chuyển sang màu tím bầm.
“Đấm vào mắt Mã Nghị huynh đi, Thiên Nam ca ca!”
Đường Sơn phấn khích kêu lên. Tiêu Thiên cũng hò hét.
“Mã Nghị, ngươi đấm tím mắt Thiên Nam huynh đi kìa, mau lên!”
Hai người Trần Thiên Nam và Mã Nghị từ đánh đấm chân tay chuyển qua vật lộn. Lúc thì Trần Thiên Nam đè Mã Nghị xuống mà đấm, lúc lại Mã Nghị đè Trần Thiên Nam ra mà đánh tới tấp. Cứ như vậy cho đến khi cả hai thở hồng hộc, ngã lăn ra đất, cuộc chiến mới dừng lại. Cả hai nhìn nhau cười nói.
“Huynh thắng, đệ thắng!”
Rồi cả hai cùng cười phá lên. Trần Thiên Nam ôm mắt đã tím bầm, thở dài một hơi. Ký ức lăn lộn ở Thăng Long Thành lại tràn về. Không biết đám Trần Tử sao rồi, hắn thật lo lắng cho bọn ngốc đó.
“Thiên Nam huynh, huynh chắc cũng lăn lộn đánh nhau không ít nhỉ!”
Mã Nghị lên tiếng. Trần Thiên Nam gật đầu nói. “Đánh nhau để giành thức ăn khi ta còn ở Đại Nam Quốc. Ngươi cũng chẳng thua kém gì ta đâu, Mã Nghị à.”
Nghỉ ngơi một lúc rồi cả hai cũng đứng dậy tiếp tục luyện tập, cho đến khi trời tối mới trở về phòng nghỉ ngơi. Về đến phòng, Trần Thiên Nam liền lấy mấy cái bình trên đầu giường kiểm tra qua, rồi lấy ra một lọ Cốt Hoa Tán, có công dụng điều trị những vết thương ngoài da. Hắn đưa nhờ Đường Sơn bôi lên những vết thương trên mặt mình, sau đó cũng ném cho Mã Nghị để Mã Nghị tự bôi lên những vết thương của mình.
“Tiêu Thiên, ngươi không thể nhẹ tay một chút hay sao? Đau muốn chết ta rồi!”
Mã Nghị la lên oai oái. Tiêu Thiên chỉ cười hớn hở, vẫn mạnh tay bôi thuốc cho Mã Nghị.
Văn bản này được tái bản từ bản gốc của truyen.free, giữ nguyên chất lượng cao nhất.