(Đã dịch) Nam Đế - Chương 11: Tiểu Cẩu Âm Mưu
Cho đến khi linh khí tụ đủ trên khắp bề mặt da thịt, Trần Thiên Nam mới mở bừng mắt. Cảm khí đã xong, hắn không ngờ mình còn bước chân vào cảnh giới đầu tiên của Luyện Thể Kỳ, Luyện Bì Cảnh.
Luyện Thể Kỳ chia làm bốn cảnh giới nhỏ, lần lượt là Luyện Bì Cảnh, Luyện Nhục Cảnh, Luyện Huyết Cảnh và Luyện Cốt Cảnh. Sau khi đạt đến Luyện Cốt Cảnh đỉnh phong sẽ đột phá Luyện Khí Kỳ.
Mới tu luyện hơn một canh giờ mà Trần Thiên Nam đã bước chân vào Luyện Bì Cảnh. Tốc độ hấp thu linh khí của Thôn Thiên Huyền Công quả nhiên khủng bố. Hắn nhìn sang chú cún con đang nằm ngửa ra, vẻ mặt thất thần.
“Cẩu Ca… à không, Tiểu Vàng, Thôn Thiên Huyền Công là cấp bậc gì vậy? Là Địa Cấp sao!”
Chú cún con khẽ liếc Trần Thiên Nam, rồi nhếch mép nói.
“Là Thần Cấp.”
Trần Thiên Nam hai mắt trợn tròn. Theo những gì hắn học được từ Tử Vi trưởng lão, công pháp tu luyện chỉ được chia làm ba cấp bậc là Nhân Cấp, Địa Cấp và Thiên Cấp mà thôi.
“Trong hàng trăm triệu năm từ thuở hồng hoang của đại thiên thế giới đến nay, ngươi là kẻ thứ chín tu luyện Thôn Thiên Huyền Công. Đây là một trong những công pháp do Nhân Đế sáng tạo ra, một người cũng không có tư chất tu luyện giống như ngươi.”
Trần Thiên Nam nghe chú cún con nói một tràng, không nhịn được mà kinh sợ. Nhân Đế trong lời của chú cún con nói, chắc hẳn phải là kỳ tài kinh động thiên địa, trí tuệ ngang trời mới có thể sáng tạo ra một môn công pháp đi trái lại với quy luật như vậy.
“Vậy tại sao tính cả ta mới có chín người tu luyện Thôn Thiên Huyền Công? Họ có phải là những cường giả đỉnh cấp?”
Chú cún con nhìn Trần Thiên Nam, tròng mắt đảo qua đảo lại rồi thở dài nói.
“Nói cho ngươi cũng được, dù sao ngươi cũng nên biết. Thôn Thiên Huyền Công là công pháp cướp đoạt thiên địa linh khí, nó khác với những loại công pháp khác chỉ là hấp thu linh khí thiên địa. Tuy nhiên, yêu cầu tu luyện không cần có Linh Căn nhưng lại yêu cầu về thể chất. Giống như tám người đã từng tu luyện Thôn Thiên Huyền Công trước kia, ngươi cũng sở hữu Vô Linh Thể, là một thể chất đặc thù có thể dung nạp cả tám loại thuộc tính Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Phong, Lôi, Băng mà không hề xung đột. Có lẽ là cơ duyên đưa đẩy khi ta bị thương mà tên tiểu tử nhà ngươi lại cứu được ta… Còn những người đã từng tu luyện Thôn Thiên Huyền Công, tất cả đều đã tan thành khói bụi, bị xóa sổ khỏi thế giới.”
Trần Thiên Nam còn đang há hốc mồm nghe chú cún con nói, nhưng khi nghe xong câu cuối cùng thì nhảy dựng lên.
“Tiểu Vàng, ngươi nói là đã chết hết, tại sao?”
Tiểu Vàng thở mạnh một hơi, ánh mắt chú cún lóe lên vẻ bi thương cùng bất lực, khó khăn nói.
“Ờ, giống như ở Đại Nam Quốc của ngươi chẳng hạn, nếu ngươi vi phạm luật pháp của Hoàng Đế ban hành, thì sẽ làm sao?”
Chú cún con hỏi ngược lại, Trần Thiên Nam không suy nghĩ nhiều liền trả lời.
“Dĩ nhiên là sẽ bị bắt, sau đó đem đi chém đầu.”
Chú cún con gật đầu không nói thêm gì. Trần Thiên Nam cũng im lặng một lúc rồi nói.
“Có phải Thôn Thiên Huyền Công là công pháp đi ngược lại với thiên địa vạn vật không?”
Ánh mắt chú cún lóe lên vẻ tán thưởng. Một lúc sau, nó đưa chân cún vuốt vuốt lên đầu rồi nói.
“Khác với các công pháp khác, Thôn Thiên Huyền Công là môn công pháp cướp đoạt linh khí thiên địa thu vào cơ thể. Ngươi nên nhớ kỹ hai chữ Cướp Đoạt, cướp từ trời, cướp luôn từ đất. Còn những công pháp khác chỉ là hấp thu linh khí thiên địa, nói cách khác là chỉ mượn linh khí thiên địa. Một khi độ kiếp thất bại hoặc bị giết chết, thân tử đạo tiêu, linh khí sẽ trở về lại với thiên địa. Nhưng ngươi lại khác, vốn dĩ ngươi không hề có Linh Căn, không thể nào tu luyện được, đó là quy tắc của Thiên Đạo. Nhưng ngươi lại tu luyện Thôn Thiên Huyền Công, cướp đoạt linh khí thiên địa từ vạn vật để tu luyện, đây là chuyện trái với quy tắc của Thiên Đạo. Nói cho dễ hiểu, việc ngươi tu luyện chính là phạm pháp, phạm vào quy tắc của Thiên Đạo.”
Trong đầu Trần Thiên Nam nổ tung. Những thông tin hắn vừa tiếp thu được quá mức huyền bí khiến hắn không thể nào bình tĩnh nổi. Hóa ra, việc hắn tu luyện Thôn Thiên Huyền Công chính là hành vi trái với trời đất. Nếu suy nghĩ một chút, chẳng khác nào một kẻ xấu phạm vào luật pháp, như vậy chính là đang tự tìm đường chết.
“Tiểu Vàng, vậy ta không tu luyện nữa đâu, ta không tu luyện nữa.”
Chú cún con khẽ nhếch mép cười một tràng quái dị, ánh mắt hiện lên vẻ thương hại, nói.
“Quá muộn rồi. Ngươi đã dùng Thôn Thiên Huyền Công tu luyện đến Luyện Bì Cảnh, muốn quay đầu là chuyện không thể nào. Vậy tại sao ngươi không nghĩ cứ im lặng tiếp tục tu luyện, không để ai phát hiện ra công pháp mà ngươi tu luyện, vậy thì còn sợ cái gì chứ? Làm một kẻ xấu, ngươi mới có thể sống lâu được. Tin tưởng ta đi, đây là kinh nghiệm sống qua trăm vạn năm của bổn cẩu, ta sẽ từ từ truyền dạy cho ngươi, yên tâm đi.”
Trần Thiên Nam rơi vào trầm tư. Hắn suy nghĩ một hồi, nhưng chú cún con luôn ở bên cạnh xúi giục. Do còn trẻ tuổi, lòng dạ non nớt, cuối cùng Trần Thiên Nam cũng rơi vào ma đạo mà chú cún con giăng ra. Dụ dỗ được Trần Thiên Nam vào con đường tăm tối, tâm trạng chú cún con tốt hơn rất nhiều, bắt đầu từ từ truyền dạy những kinh nghiệm sống cho Trần Thiên Nam.
Khi quyết định vẫn tiếp tục tu luyện, Trần Thiên Nam liền nhớ đến Bắc Minh Huyền Công và bắt đầu tu luyện. Tiểu Vàng đã dặn Thôn Thiên Huyền Công không thể lộ ra ngoài, vì vậy cần phải tu luyện một môn công pháp với lộ tuyến vận chuyển linh lực khác để che đậy. Khác với khi tu luyện Thôn Thiên Huyền Công cướp đoạt linh khí một cách nhanh chóng, với Bắc Minh Huyền Công, hắn phải mất bốn canh giờ mới cảm nhận được linh khí thiên địa, rồi vận công từ từ hấp thu từng chút linh khí ít ỏi một cách chậm chạp. Trần Thiên Nam cũng không biết tại sao sau khi tu luyện Thôn Thiên Huyền Công, hắn lại có thể cảm khí bằng công pháp khác. Nghĩ mãi không ra, Trần Thiên Nam đành mặc kệ, tiếp tục tu luyện.
Cho đến khi mấy người Đường Sơn, Mã Nghị, Tiêu Thiên trở về, hắn mới mở mắt, nói chuyện. Khi biết tin hắn đã cảm khí xong và bước vào Luyện Bì Cảnh, mấy người liền há hốc mồm, sau đó không ngớt lời chúc mừng Trần Thiên Nam. Bọn họ cũng sắp tiến vào Luyện Bì Cảnh không xa.
Sáng hôm sau, cả bốn người đều tới sân tập của Ngoại Môn để tập luyện. Sáng sớm hôm nay, Đỗ trưởng lão đã tới ôm Tiểu Vàng đi chơi. Trần Thiên Nam nhìn bộ dạng chú cún con lộ rõ vẻ đáng yêu trong ngực Đỗ trưởng lão, khóe miệng hắn giật liên hồi. Quả nhiên là một con sắc cẩu đội lốt một chú cún con đáng yêu.
Tử Vi trưởng lão vào canh bảy xuất hiện ở sân tập luyện, bắt đầu ôn luyện lại bài học đã học hôm qua. Trần Thiên Nam hôm qua không đến nên không biết bài học là gì, hôm nay chỉ đành gượng gạo nhìn những người đứng ở phía trước mà tập luyện theo. Nhưng qua hai lần ôn tập, hắn đã thuộc hết tất cả các động tác.
“Tốt lắm, hôm nay ta sẽ dạy nốt mười tám động tác còn lại của ba mươi sáu quyền cước căn bản. Các ngươi nhớ chăm chỉ tập luyện, việc hấp thu linh khí sẽ nhanh hơn.”
Tử Vi trưởng lão bắt đầu dạy mười tám động tác quyền cước căn bản tiếp theo. Trần Thiên Nam lần này chỉ mới nhìn qua một lần đã nhớ được tất cả. Sau đó, Tử Vi trưởng lão để tất cả ở lại tập luyện, rồi đến tối mới trở về phòng. Tất cả bắt đầu tập luyện ba mươi sáu quyền cước căn bản một cách chăm chỉ. Trần Thiên Nam cảm thấy toàn thân đổ mồ hôi sau những động tác quyền cước, và khi vận chuyển Bắc Minh Huyền Công, tốc độ hấp thu linh khí nhanh hơn không ít so với lúc trước.
Mọi nội dung trong bản văn này đều thuộc quyền sở hữu của truyen.free.