Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Mushoku tensei - Chương 2: Chapter 2: Mở đầu

Tôi, một gã đàn ông trung niên 34 tuổi, thất nghiệp và không nhà. Dù bản chất hiền lành, nhưng tôi lại mang thân hình quá khổ và chẳng có vẻ ngoài ưa nhìn chút nào. Giờ đây, tôi đang chìm đắm trong nỗi hối tiếc về cả cuộc đời mình.

Mới ba tiếng trước, tôi còn bị đuổi khỏi nhà. Trước đó, tôi là một gã NEET điển hình, suốt ngày ru rú trong phòng, không làm gì cho cuộc đời mình. Rồi đột nhiên, cha mẹ tôi qua đời. Với thân phận một gã NEET, đương nhiên tôi không tham dự đám tang, và cả cuộc họp gia đình sau đó cũng vậy.

Thật đau lòng khi sau đó họ đã tống cổ tôi ra khỏi nhà.

Thái độ tệ hại của tôi dường như chẳng được lòng bất cứ ai trong nhà. Tôi là loại người sẽ đập ầm ầm vào tường hay sàn nhà chỉ để thu hút sự chú ý mà không cần rời khỏi phòng. Và đúng vào ngày tang lễ đó, khi tôi đang "tự xử", cơ thể lâng lâng trong men khoái cảm, thì đột nhiên anh chị em tôi xông thẳng vào phòng, vẫn trong bộ tang phục, đưa cho tôi một bức thư tuyên bố từ mặt. Khi tôi cố lờ đi, đứa em trai liền đập nát chiếc máy tính của tôi – thứ tôi còn coi trọng hơn cả bản thân mình – bằng một cây gậy bóng chày gỗ. Cùng lúc đó, anh trai tôi, một cao thủ karate đai đen, lao vào trong cơn giận dữ điên cuồng và đánh tôi một trận nhừ tử.

Tôi chỉ biết để mọi chuyện xảy ra, nước mắt bất lực chảy dài, hy vọng đây sẽ là kết thúc cho mọi thứ. Nhưng rồi, anh em tôi ép buộc tôi phải rời khỏi căn nhà, không mang theo bất cứ thứ gì ngoài bộ quần áo trên người. Chẳng còn lựa chọn nào khác, tôi lang thang khắp thành phố, vừa đi vừa xoa dịu cơn đau nhói bên sườn. Cảm giác cứ như tôi đã gãy vài chiếc xương sườn vậy.

Những lời cay nghiệt họ thốt ra khi ấy có lẽ sẽ còn văng vẳng bên tai tôi đến suốt cuộc đời này. Lời nói của họ như giết chết tôi đến từng tế bào. Trái tim tôi tan nát hoàn toàn.

Tôi đã làm cái quái gì sai chứ? Tất cả cũng chỉ là bỏ qua đám tang của cha mẹ để có thể “thỏa mãn” với những bộ phim người lớn “loli không che” thôi mà.

Vậy, bây giờ tôi phải làm gì mới được chứ?

Tôi biết câu trả lời: tìm một công việc bán thời gian hoặc toàn thời gian, tìm một chỗ ở, và mua ít đồ ăn. Nhưng làm cách nào mới được đây? Tôi thậm chí còn không biết bắt đầu tìm việc từ đâu.

Thôi được, tôi cũng biết vài điều đơn giản. Đầu tiên là phải tìm một công ty môi giới việc làm – ngoại trừ việc tôi đã là một gã NEET suốt 10 năm, nên hoàn toàn không biết những nơi đó ở đâu. Và tôi cũng nhớ đã nghe nói những người môi giới chỉ chịu trách nhiệm giới thiệu cơ hội việc làm. Còn lại, bạn vẫn phải tự mang CV đến nơi muốn xin việc và phỏng vấn.

Trở về thực tại, tôi đang khoác trên mình chiếc áo len dính đầy mồ hôi, bụi bẩn và cả máu của chính tôi. Tôi đâu có đủ tươm tất để đi phỏng vấn. Chẳng ai muốn nhận một thằng dở hơi với vẻ ngoài như tôi vào làm việc cả. Ồ, chắc chắn tôi sẽ tạo được ấn tượng đấy, nhưng rồi công việc đó vẫn không thuộc về tôi đâu.

Hơn nữa, tôi còn chẳng biết họ bán đơn xin việc (CV) ở đâu. Có lẽ ở hiệu sách hay cửa hàng văn phòng phẩm? Hay một cửa hàng tạp hóa? Gần đây có một cửa hàng chỉ cách vài bước chân, nhưng tôi lại không một xu dính túi.

Làm sao tôi có thể giải quyết tất cả những chuyện đó đây? Với chút may mắn, tôi có thể vay tiền ở một công ty tài chính hay gì đó, rồi mua vài bộ quần áo mới, lấy một tờ đơn xin việc và thêm vài thứ để viết.

Và rồi tôi chợt nhận ra. Bạn chẳng thể điền đơn xin việc hoàn chỉnh nếu không có địa chỉ hay bất cứ nơi nào để sống.

Thế là tôi xong đời rồi. Dù đã sống đến tận bây giờ, tôi cuối cùng cũng nhận ra cuộc đời mình đã hoàn toàn bị hủy hoại.

Mưa bắt đầu rơi. “Hự” tôi lẩm bẩm.

Hè đã qua, mang theo cái êm ả của mùa thu. Chiếc áo len sờn cũ kỹ của tôi ướt sũng trong cơn mưa lạnh giá, không ngừng rút cạn hơi ấm quý giá khỏi cơ thể tôi.

“Ước gì tôi có thể quay lại và làm lại mọi thứ một lần nữa,” Tôi lẩm bẩm, những lời ấy vô thức bật ra khỏi miệng.

Tôi không phải lúc nào cũng là một kẻ vô dụng. Sinh ra trong một gia đình khá giả, tôi là đứa thứ tư trong số năm anh em, gồm hai anh trai, một chị gái và một đứa em trai. Hồi tiểu học, tôi luôn được mọi người khen ngợi vì sự thông minh vượt trội so với lứa tuổi. Dù không có năng khiếu học tập, nhưng tôi lại chơi game khá giỏi và cũng có khả năng chơi thể thao. Nhờ đó, tôi dễ dàng hòa đồng với bạn bè và từng là trung tâm, là trái tim của lớp.

Lên cấp hai, tôi gia nhập câu lạc bộ máy tính, nghiền ngẫm những cuốn tạp chí và rồi tiết kiệm tiền tiêu vặt để tự lắp ráp cho mình một chiếc máy tính. Gia đình tôi vốn không có chút kiến thức nào về máy tính nên họ lập tức đồng ý.

Tuy nhiên, những điều tồi tệ ấy lại không đến cho đến tận khi tôi lên cấp ba – à mà không, tôi tin là từ cuối năm cấp hai – đó mới là lúc mọi rắc rối trong cuộc đời tôi bắt đầu.

Việc dành quá nhiều thời gian dán mắt vào máy tính khiến tôi xao nhãng học hành. Giờ nhìn lại, đó chắc chắn là khởi nguồn cho những điều tồi tệ về sau.

Tôi chưa từng nghĩ mình cần học hành chăm chỉ để có một tương lai tốt đẹp hơn, coi đó là điều vô nghĩa. Hậu quả là tôi phải vào học ở một trường cấp ba tệ nhất tỉnh, nơi hội tụ những thành phần cá biệt nhất.

Nhưng ngay cả khi đó, tôi vẫn tin mọi thứ sẽ ổn và mình có thể làm bất cứ điều gì mình muốn. Tôi còn ở một đẳng cấp hoàn toàn khác so với lũ đần độn đó. Hoặc ít nhất là tôi đã nghĩ vậy.

Rồi một biến cố xảy ra mà tôi vẫn còn nhớ mãi. Đó là khi tôi đang xếp hàng mua đồ ăn trưa, thì có một tên nào đó chen ngang ngay trước mặt tôi. Vốn là một thiếu niên ngay thẳng, tôi không thể chịu được và quyết định dạy cho hắn ta một bài học nhỏ. Tôi tiến sát mặt hắn, với vẻ gượng gạo, khô khan và đầy ngập ngừng.

Nhưng đen đủi thay, tên này không chỉ là một đàn anh bình thường, mà còn là một tên cực kỳ tồi tệ, đang cố gắng trở thành trùm trường. Hắn cùng đồng bọn đấm vào mặt tôi khiến nó sưng vù, rồi treo tôi lên cổng trường, khỏa thân, như một cây thánh giá để mọi người cùng thấy.

Bọn chúng chụp cả đống ảnh rồi phát tán khắp trường như thể đó là một trò đùa bình thường. Vị thế, danh dự của tôi trước đám bạn cùng lớp chạm đáy chỉ sau một đêm, và từ đó tôi bị gắn với biệt danh Pencil Dick.

Tôi ngừng đến trường một tháng trời, thay vào đó là chui rúc, trốn trong căn phòng của mình. Cha và anh trai tôi nhìn thấy sự thảm hại đó và liên tục khuyên nhủ, đại loại như đừng từ bỏ, với cái vẻ bề trên ấy. Tôi lờ đi tất cả.

Đó không phải lỗi của tôi. Ai mà tiếp tục đi học trong hoàn cảnh như tôi được chứ? Chắc chắn không ai cả, và đúng là như vậy. Thế nên, bất kể ai nói gì, tôi vẫn hoàn toàn chọn cách tự nhốt mình. Đám bạn trong lớp đã xem những bức ảnh đó chắc chắn sẽ cười nhạo tôi. Tôi tin chắc là vậy.

Không ra khỏi nhà, nhưng với máy tính và internet, tôi vẫn hoàn toàn có thể giết thời gian vô bổ. Trong khoảng thời gian đó, tôi tự mày mò khá nhiều thứ. Như lắp ráp mô hình, thử sức tô màu figures theo ý muốn, và thậm chí bắt đầu viết blog riêng. Mẹ tôi thì luôn cho tiền mỗi khi tôi năn nỉ, cứ như bà ấy âm thầm ủng hộ những việc tôi đang làm vậy.

Thế nhưng tôi vẫn từ bỏ những sở thích đó chỉ sau một năm. Mỗi khi thấy ai đó làm điều gì tốt hơn mình, tôi lại mất hết động lực.

Với những kẻ ngoài cuộc, có lẽ tôi chỉ đang chơi đùa và vui vẻ thôi. Nhưng thực tế, tôi đã hoàn toàn tự nhốt mình vào trong vỏ bọc, chẳng có gì để làm khi ở một mình cả.

Không, giờ nhìn lại thì đó cũng chỉ là một cái cớ khác mà thôi. Tôi hoàn toàn có thể làm tốt hơn nếu quyết định trở thành họa sĩ truyện tranh và đăng một bộ truyện mạng ngớ ngẩn, hoặc trở thành tác giả light novel và đăng những bộ truyện dài kỳ, hay bất cứ điều gì tương tự. Có rất nhiều người trong hoàn cảnh tương tự đã làm được như thế.

Họ từng bị tôi lấy ra làm trò cười.

“Mấy thứ này rác rưởi thật,” Tôi hừ mũi cười khinh bỉ khi xem qua những tác phẩm của họ, như thể mình đủ tư cách để chỉ trích, phán xét họ, trong khi bản thân còn chưa tự làm được gì ra hồn.

Tôi muốn quay lại trường học – tốt nhất là tiểu học, hoặc cấp hai. Chết tiệt, kể cả một hai năm trước cũng được. Nếu có thêm thời gian, tôi có thể đã làm được điều gì đó. Có thể tôi là một thằng chuyên bỏ dở giữa chừng, nhưng tôi vẫn có thể bắt đầu lại từ bất cứ đâu. Nếu hoàn toàn tập trung, tôi có thể trở thành chuyên gia ở một lĩnh vực nào đó, dù không phải là số một.

Tôi thở dài, thắc mắc tại sao trước đây mình lại chẳng bận tâm đạt được bất cứ điều gì.

Nếu có thời gian, dù từng là một gã NEET chỉ biết ru rú trong phòng với chiếc máy tính, tôi vẫn có thể đã làm được rất nhiều thứ. Một lần nữa, dù không phải là số một, tôi vẫn sẽ đạt được điều gì đó, bởi tôi không phải là một người quá tệ, và có sự chịu khó nỗ lực.

Như truyện tranh hoặc viết sách, có thể là trò chơi điện tử hoặc lập trình. Bất kể điều gì, với sự cố gắng nghiêm túc, tôi có thể đã đạt được kết quả, và từ đó, có thể kiếm tiền và... —

Không. Chuyện đó không còn quan trọng nữa rồi. Tôi đã không thể làm được điều đó.

Kể cả nếu có cơ hội trở về quá khứ. Tôi cũng chỉ có thể phá hỏng mọi thứ thêm một lần nữa, luôn bị ngăn cản bởi những trở ngại tương tự. Những thứ mà tưởng chừng người bình thường có thể dễ dàng vượt qua thì tôi lại không thể, và đó là lý do tôi ở vị trí như bây giờ.

Và rồi, đột nhiên giữa cơn mưa tầm tã, tôi nghe thấy tiếng ai đó đang cãi vã. “Hừm?” tôi lẩm bẩm. Ai đó đang đánh nhau sao? Không ổn rồi. Tôi không muốn dính dáng vào những chuyện như vậy. Dù nghĩ vậy, nhưng chân tôi vẫn không hề nhúc nhích.

“Đó thấy chưa. Anh đúng là người---“

“Không. Em mới chính là người---“

Ở đâu đó phía trong góc đường, tôi nhìn thấy ba học sinh cấp ba đang trong một cuộc cãi vã mà rõ ràng, chỉ có các cặp đôi yêu nhau mới có. Ở đó có hai cậu thanh niên và một cô gái, đều mặc những bộ trang phục cổ điển, hiếm thấy ngày nay: một người mặc áo khoác cổ tsume-eri, cô gái thì mặc bộ áo thủy thủ. Khung cảnh trông chẳng khác gì một bãi chiến trường. Một thanh niên cao ráo nổi bật đang tranh cãi kịch liệt với cô gái. Người còn lại thì cố gắng can ngăn nhưng dường như hoàn toàn bị phớt lờ.

Đúng rồi, tôi cũng từng ở trong một trường hợp như vậy.

Một khung cảnh hiện ra: hồi cấp hai, tôi có một cô bạn thanh mai trúc mã trông rất dễ thương. Dễ thương ở đây nghĩa là cô ấy thuộc top 4-5 người xinh xắn nhất lớp. Cô ấy để tóc rất ngắn vì tham gia đội điền kinh, đến mức khi đi trên đường, ít nhất cũng có hai ba người ngoái nhìn. Đồng thời, hồi đó tôi vô cùng thích xem một bộ anime, nên tôi nghĩ những thứ như đội điền kinh và tóc ngắn khá dễ thương, và kể cả những đặc điểm kém nổi bật của cô ấy tôi cũng chẳng thèm để ý.

Cô ấy sống gần nhà, và chúng tôi học cùng lớp suốt nhiều năm từ tiểu học đến cấp hai. Lên cấp hai, chúng tôi thường xuyên về nhà cùng nhau, có rất nhiều cơ hội để trò chuyện, nhưng kết cục đa phần là cãi vã. Tôi đã làm một vài điều khá hối hận. Và hiện tại, tôi có thể “đạt đỉnh” ba lần trong một hiệp với những từ khóa như “tiểu học”, “bạn thanh mai”, và “đội điền kinh.”

Khi nghĩ đến cô ấy, tôi nhớ ra vài tin đồn rằng cô ấy đã kết hôn được bảy năm rồi. Và sở dĩ biết được tin đồn đó là nhờ nghe lén các cuộc trò chuyện của anh chị em tôi trong phòng khách.

Giữa chúng tôi chắc chắn không phải là một mối quan hệ tồi tệ. Chúng tôi biết nhau từ bé, nên có thể trò chuyện khá cởi mở. Tôi chưa từng nghĩ cô ấy để ý tới mình, nhưng nếu tôi học hành chăm chỉ hơn và vào cùng trường với cô ấy, hoặc nếu tôi có thể vào được đội điền kinh và được chấp nhận theo cách đó, thì có lẽ đã gửi được tín hiệu đúng đắn tới cô ấy. Và rồi khi tôi ngỏ lời về tình cảm của mình, chúng tôi có thể đã tiến tới hẹn hò.

Dù sao thì, chúng tôi cũng sẽ có những cuộc tranh cãi trên đường về, y hệt như bọn họ. Hoặc nếu mọi chuyện suôn sẻ hơn, chúng tôi có thể đã yêu nhau và làm những trò nghịch ngợm trong các căn phòng trống sau giờ học.

(Đệt, nó hệt như mấy cốt truyện của mấy tựa game người lớn tôi từng chơi vậy.)

Và rồi, tôi chợt nhận ra: Một chiếc xe tải đang lao thẳng tới nhóm học sinh kia. Tên lái xe đã g���c đầu, ngủ gật trên vô lăng.

Bọn trẻ vẫn chưa nhận ra điều đó.

“Này, này, chú... chú ý!” Tôi hét lên — hay đúng hơn là cố hét lên. Dù sao thì cả thập kỷ nay tôi không nói to tiếng rồi, cái giọng vốn đã yếu nay còn bị thắt lại, dần nhỏ đi bởi cơn đau bên sườn và tiếng mưa ào ạt. Những gì tôi có thể thốt lên chỉ là những âm thanh yếu ớt, run rẩy và hoàn toàn bị cơn mưa nuốt chửng.

Tôi biết mình cần cứu chúng; nhưng cùng lúc đó, tôi lại không biết phải làm gì. Biết rằng nếu không cứu, năm phút sau tôi sẽ hối hận vô cùng. Vì chứng kiến ba cô cậu thanh niên bị nghiền nát bởi một chiếc xe tải chạy với tốc độ khủng khiếp là một điều mà tôi chắc chắn sẽ hối hận.

Tốt nhất là cứu chúng. Tôi phải làm gì đó!

Rất có thể tôi sẽ chết bên vệ đường, nhưng tôi nghĩ, có được một chút bình yên khi kết thúc cũng không phải là quá tệ. Tôi không muốn dành những giây phút cuối cùng trong hối tiếc.

Tôi loạng choạng chạy. Hơn mười năm trời ít khi vận động khiến đôi chân tôi không thể phản ứng nhanh được. Đây là lần đầu tiên tôi ước mình đã tập thể dục nhiều hơn. Những chiếc xương sườn truyền đến cơn đau dữ dội, như muốn níu chân tôi lại. Đây cũng là lần đầu tiên tôi ước mình có nhiều Canxi hơn.

Mặc kệ tất cả, tôi vẫn chạy. Tôi đã có thể chạy.

Thằng nhóc đang cãi nhau đã nhận ra chiếc xe tải đang lao tới, và kéo cô gái lại gần mình. Đứa còn lại thì đang nhìn đi chỗ khác, vẫn chưa nhận ra chiếc xe tải. Tôi nắm lấy cổ áo nó, dùng tất cả sức lực kéo nó ra sau, đẩy ra khỏi đường đi của chiếc xe tải.

Tốt rồi, giờ thì chỉ còn lại hai đứa.

Ngay lập tức, chiếc xe tải đập vào mắt tôi. Vốn dĩ tôi chỉ đơn giản là cố đẩy thằng nhóc đầu tiên đến chỗ an toàn, nhưng bất ngờ thay, tôi lại bị thay thế vào vị trí nó đang đứng, đẩy tôi vào khu vực nguy hiểm. Nhưng đó là điều không thể tránh khỏi, vì tôi nặng hơn một trăm cân; chạy hết tốc lực, quán tính đã đẩy tôi đi xa một chút.

Khoảnh khắc trước khi chiếc xe tải tông vào, một ánh sáng lóe lên phía sau tôi. Phải chăng tôi sắp được nhìn thấy cuộc đời mình lướt qua như mọi người vẫn thường nói? Nó chỉ diễn ra trong một khoảnh khắc, tôi không thể biết điều gì khác. Mọi thứ diễn ra quá nhanh.

Có lẽ đó là điều sẽ xảy ra nếu bạn sống một cuộc đời như một hồn ma, không trọn vẹn.

Tôi bị chiếc xe tải nặng gấp 50 lần trọng lượng của mình tông phải, và hất văng vào bức tường bê tông. “Hụ... ư ư...” Không khí bị ép ra khỏi phổi tôi, thứ vẫn còn co giật vì thiếu oxy khi tôi dốc sức chạy.

Tôi không thể nói, nhưng vẫn chưa chết. Chắc đống mỡ thừa đã cứu tôi.

Chỉ có điều, chiếc xe tải vẫn tiếp tục di chuyển, ép chặt tôi vào bức tường, nghiền nát tôi như một quả cà chua, và rồi, tôi chết.

Đây là bản biên tập độc quyền từ truyen.free, trân trọng giới thiệu đến quý độc giả.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free