Mục Thần Ký - Chương 740: Thay Đổi Ở Dao Trì
Hắn đang muốn nói chuyện thứ hai thì Âm Thiên Tử đột nhiên kêu lên:
- Hạo Thiên Tôn!
Một người thiếu niên khác nghe tiếng ��m Thiên Tử gọi, quay đầu nhìn mọi người, nở nụ cười chào hỏi:
- Ngự Thiên Tôn, mấy vị bằng hữu này thực sự có bản lĩnh rất cao cường! Ngươi đã lôi kéo được họ tới sao?
Ngự Thiên Tôn cười ha ha nói:
- Không phải là lôi kéo, mà Tần huynh và Mục huynh đều là cao hiền, Dao Trì thịnh hội lần này không thể thiếu họ. Ta chuẩn bị tấu lên bệ hạ, thỉnh phong thêm hai danh hiệu Thiên Tôn, để họ cùng chúng ta trở thành Cửu Thiên Tôn. Hạo Thiên Tôn, ngươi thấy sao?
Tần Mục quan sát Hạo Thiên Tôn. Hạo Thiên Tôn là người khai sáng Ngũ Diệu thần tàng, trên người mặc trang phục màu đen thêu hoa văn chim muông cá, vô cùng hoa lệ.
Sau đầu hắn cũng có một vầng hào quang, bên trong vầng hào quang ấy có năm ngôi sao, chắc hẳn là Ngũ Diệu tinh. Quầng sáng sau đầu Hỏa Thiên Tôn có hình trứng, còn hắn thì hình tròn.
Khí chất của hắn khác hẳn với các Thiên Tôn mà Tần Mục từng gặp: Lăng Thiên Tôn mê đắm nghiên cứu, dáng vẻ lôi thôi lếch thếch; U Thiên Tôn có tính tình trẻ con cổ quái; Hỏa Thiên Tôn lại hào sảng, đơn thuần; Ngự Thiên Tôn thì khéo léo, khiến bất kỳ ai tiếp xúc với hắn cũng khó lòng ghét bỏ, sẽ không trở thành kẻ địch.
Hạo Thiên Tôn lại cho Tần Mục cảm giác rằng người này có ý chí mạnh mẽ, một khi đã xác định mục tiêu sẽ dũng mãnh tiến lên, bất chấp hậu quả, bất kể thế nào cũng phải đạt được mục đích.
So với Ngự Thiên Tôn, hắn còn thiếu sót trong việc đối nhân xử thế, nhưng vì sự nhiệt tình dâng trào, hắn cũng không thể bị khinh thường.
Tuy rằng tính cách của Ngự Thiên Tôn đã đạt đến độ hoàn mỹ không sứt mẻ, nhưng chính vì quá hoàn mỹ nên lại trở thành nhìn trước ngó sau, không thỏa đáng, dễ dàng bỏ qua thời cơ.
- Chỉ có điều, thông qua mấy vị Thiên Tôn mà ta đã tiếp xúc, có thể thấy họ đều là những nhân vật tài hoa cái thế, mỗi người đều không thể xem thường.
Tần Mục thầm nghĩ:
- Thời đại này ắt hẳn quá rộng lớn bao la, bởi vậy mới có thể sinh ra nhiều thiên tài xuất chúng đến vậy.
Ánh mắt Hạo Thiên Tôn dừng trên mặt Tần Mục. Tần Mục mỉm cười gật đầu ra hiệu, nhưng ánh mắt Hạo Thiên Tôn chợt rời đi, nhìn Khai Hoàng v�� lão trâu, nói:
- Danh hiệu Thiên Tôn, hai vị sư huynh tất nhiên sẽ đạt được. Ta cũng đã chứng kiến cuộc chiến của hai vị sư huynh, quả thật đã bộc lộ những tia sáng kỳ dị, ta vô cùng kính phục. Chỉ có điều, Thiên Đế có đồng ý với tấu chương của Ngự Thiên Tôn hay không, điều đó thật khó nói. Ta còn có việc.
Dứt lời, hắn xoay người rời đi.
Ngự Thiên Tôn nhìn theo bóng dáng hắn đi xa, cười nói:
- Hạo Thiên Tôn chính là tính tình như vậy, các ngươi không cần để trong lòng.
Âm Thiên Tử nói:
- Hạo Thiên Tôn thật ra là Bán Thần...
Ngự Thiên Tôn liếc nhìn hắn một cái, Âm Thiên Tử vội vàng ngậm miệng.
Khai Hoàng hiếu kỳ nói:
- Vì sao Hạo Thiên Tôn lại là Bán Thần? Vì sao hắn có thể khai mở Ngũ Diệu thần tàng để trở thành Thiên Tôn?
Tần Mục nói:
- Ngươi vì sao hiếu kỳ như vậy?
Khai Hoàng nhìn hắn:
- Lẽ nào ngươi không hiếu kỳ?
Tần Mục hừ một tiếng, trên gương mặt ngược lại tràn đầy vẻ hiếu kỳ, hỏi:
- Đúng vậy, Ngự Thiên Tôn, vì sao Hạo Thiên Tôn lại là Bán Thần, và vì sao lại có thể khai mở Ngũ Diệu thần tàng?
Khai Hoàng kìm chế ý muốn rút kiếm chém hắn, cũng nhìn về phía Ngự Thiên Tôn.
Ngự Thiên Tôn do dự một chút, giải thích:
- Về phương diện này thực ra có nguyên nhân khác. Hạo Thiên Tôn khai mở Ngũ Diệu thần tàng là do Cổ Thần thử nghiệm một lần, hắn là con trai của Cổ Thần và một người phàm.
Hai người đều ngẩn người ra.
Ngự Thiên Tôn dẫn họ đi vào biệt cung của Đế hậu. Nơi đây đã đông nghịt người. Hắn đẩy mọi người ra, nói:
- Hạo Thiên Tôn nửa người nửa thần, có thân thể của người phàm, có huyết mạch của thần linh. Sở dĩ đây là một lần thử nghiệm, chủ yếu là vì năm đó ta khai mở Linh Thai thần tàng, khiến đại đạo trong thiên địa biến hóa, cho phép người đời tu luyện. Lúc ấy, ta đã cảm thấy còn có thần tàng khác. Có Cổ Thần cảm thấy, các Bán Thần không có cách nào tu luyện, có thể tương lai Bán Thần sẽ bị những thần thông giả chúng ta áp chế. Khi đó, họ đã cố gắng tìm kiếm cách giải quyết việc Bán Thần không có con đường tu luyện, vì vậy mới có Hạo Thiên Tôn.
Tần Mục và Khai Hoàng đi theo hắn, nghe những lời ấy, trong lòng thoáng chấn động.
Sự xuất hiện của Hạo Thiên Tôn, có lẽ là một cuộc cạnh tranh giữa sinh linh hậu thiên và các Bán Thần.
Tần Mục hỏi:
- Bán Thần biến thành người, không thể tu luyện sao?
- Mục huynh không ngờ lại biết điều này?
Ngự Thiên Tôn thầm giật mình, nhìn Tần Mục, lộ ra vẻ kinh ngạc không hiểu. Sau một lúc lâu, hắn mới nói:
- Bán Thần biến thành người, nắm giữ thần tàng như người vậy, quả thật có thể tu luyện. Chỉ có điều Bán Thần là chủng tộc cao đẳng lại xem thường việc biến thành người. Hơn nữa, vào năm đó, họ cũng chưa phát hiện ra con đường này, lúc đó cũng không có loại công pháp nào có thể khiến Bán Thần biến thành người. Mãi đến khi trước đó không lâu, Hạo Thiên Tôn mới giải quyết được vấn đề khó khăn này. Hắn đã khai sáng một môn công pháp có thể khiến Bán Thần tu thành thân người. Chuyện này đến nay còn chưa tuyên bố ra ngoài, Mục huynh không ngờ lại biết, thực sự là thần thông quảng đại!
Tần Mục nghiêm lại, trong lòng thầm oán giận mình lại vô tình để lộ một manh mối.
Ở đời sau, công pháp để dị tộc tu luyện thành người rất phổ biến, bởi vậy hắn mới có thể buồn bực, lại quên mất thời đại này còn chưa từng có loại pháp môn đó.
Ngự Thiên Tôn không hỏi tới, tiếp tục nói:
- Các Cổ Thần nhìn rất xa. Bán Thần dựa vào trưởng thành, trưởng thành đến thành niên, thực lực gần như không kém hơn Cổ Thần, nhưng tính mạng cũng không lâu dài, khó có thể thoát khỏi sinh lão bệnh tử. Lúc đó, ta không đặt tâm tư vào việc khai mở các thần tàng khác, mà suy nghĩ làm thế nào để thần thông giả cũng có thể trường sinh bất diệt như thần. Riêng ta trường sinh, đó không phải là con đường trường sinh chung, mà là Thổ Bá ban thưởng cho ta trường sinh. Ta cảm thấy mình nên vì chúng sinh tìm được một con đường trường sinh. Chờ qua mấy chục năm, Hạo Thiên Tôn khai mở Ngũ Diệu thần tàng, lúc này ta mới tỉnh lại, chỉ có điều ta còn chưa kịp nghiên cứu thông suốt Ngũ Diệu thần tàng thì Lăng Thiên Tôn lại khai mở Lục Hợp thần tàng.
Hắn nhìn về phía Lăng Thiên Tôn, cười nói:
- Lăng Thiên Tôn cùng ta đồng thời tìm hiểu Ngũ Diệu thần tàng, nhưng nàng lại khai mở Lục Hợp thần tàng trước ta, cho nên thông minh tài trí của Lăng Thiên Tôn còn cao hơn ta.
Lăng Thiên Tôn thúc giục:
- Mau tìm cho chúng ta một nơi đặt chân, ở đây quá nhiều người, ta còn muốn cùng Mục huynh, Tần huynh tìm hiểu thần thông!
Ngự Thiên Tôn dẫn họ đi qua biệt cung, tới hậu viện, tiến về phía một tòa lầu, nói:
- Sau đó, từng tòa thần tàng được khai mở, đợi đến khi Vân Thiên Tôn khai mở Thần Kiều thần tàng, trong lúc bất chợt ta bỗng thông suốt, cuối cùng tìm được một con đường khiến chúng sinh trường sinh, cùng đẳng cấp với thần.
Hắn lộ ra sự tự tin cường đại, cười nói:
- Hai vị sư huynh, các huynh tạm thời cứ ở lại Phong Hoa Lâu. Ta còn muốn chiêu đãi người khác. Lần này, Hạo Thiên Tôn muốn tuyên bố pháp môn để Bán Thần tu luyện, ta cũng muốn tuyên bố pháp môn khiến người phàm trở thành thần!
Ánh mắt của hắn nóng bỏng, cười vang nói:
- Lần này, ta muốn cho sinh linh hậu thiên có thể đặt ngang hàng với Bán Thần, thậm chí đặt ngang hàng với Cổ Thần! Đây là một thịnh thế vĩ đại, hai vị sư huynh đến, đạo pháp thần thông tiếp tục diễn biến, khiến ta nhìn thấy được một tương lai thịnh thế càng rộng lớn hơn! Âm huynh, chúng ta đi thôi!
Hắn đứng dậy rời đi, Tần Mục cùng Khai Hoàng đưa tiễn. Tần Mục cười nói:
- Ngự Thiên Tôn, ngươi còn chưa ký tên lên quyển sách nhỏ của ta.
Ngự Thiên Tôn cười ha ha, nhấc bút lên viết mấy chữ vào quyển sách nhỏ của Tần Mục, sau đó trả bút lại cho Tần Mục, nói:
- Mong rằng hai vị sư huynh đừng nên keo kiệt, cũng nên lấy ra thần thông đạo pháp của mình, trợ giúp ngày thịnh thế này sớm đến!
Dứt lời, hắn cùng Âm Thiên Tử rời đi.
Tần Mục đứng trước cửa Phong Hoa Lâu, nhìn tên trên quyển sách nhỏ. Mặc dù là chữ cổ, nhưng hắn lại nhận ra.
Lam Ngự Điền.
Chắc là tên thật của Ngự Thiên Tôn.
Hắn kinh ngạc nhìn bọn họ đi xa, đột nhiên nói:
- Tần Khai, ngươi cảm thấy vị Ngự Thiên Tôn này thế nào?
Sắc mặt của Khai Hoàng nghiêm túc, trầm giọng nói:
- Nếu ta với hắn sinh ra cùng một thời đại, ta không dám cùng hắn tranh giành thiên hạ.
Tần Mục ngẩn người một lát, nói:
- Ngươi sao lại không có lòng tin như vậy?
Khai Hoàng nghiêm nghị nói:
- Lòng dạ, khí phách, tài cán, cách đối đãi, cách làm việc, Ngự Thiên Tôn đều hơn ta một bậc. Ta ở dưới trướng hắn xưng thần cũng cam tâm tình nguyện.
Tần Mục suy nghĩ một lát, không thể không thừa nhận Ngự Thiên Tôn có sức hấp dẫn, thật sự là cổ kim hiếm có.
Trong số những người mình gặp được, có rất nhiều người nắm giữ tài hoa khiến thế gian kinh ngạc, cũng có người có lòng dạ rộng lớn, khí phách lớn lao, còn có người rất biết cách ứng xử, nhưng hoàn mỹ như Ngự Thiên Tôn thì lại không có một ai.
- Như vậy, Hạo Thiên Tôn lại như thế nào?
Hắn tiếp tục hỏi.
Thần thái của Khai Hoàng phần chấn, cười nói:
- Ta với Hạo Thiên Tôn chỉ gặp mặt một lần, nhưng qua đó có thể thấy người này có vẻ bảo thủ. Nếu gặp Hạo Thiên Tôn, ta cùng hắn ở địa vị ngang nhau, tranh giành thiên hạ đại thế, tập trung lòng dân, bách tính còn không biết hươu chết về tay ai.
Tần Mục đột nhiên cười nói:
- Như vậy nếu gặp phải ta?
Khai Hoàng trừng mắt nhìn hắn, thật lâu không nói.
Tần Mục lộ ra vẻ chờ mong, nhìn chằm chằm vào hắn.
Khai Hoàng ho khan một tiếng, nói:
- Ngươi... Con người ngươi có quá nhiều nhược điểm, hình như toàn thân từ trên xuống dưới đều có chỗ hở, xung quanh đều là sơ hở...
Mặt Tần Mục đen như than, sắc mặt thâm trầm.
Khai Hoàng cười nói:
- Đừng tức giận, đừng tức giận. Nếu chúng ta ở cùng một thời đại, ta cảm thấy chúng ta không phải là đối thủ, mà sẽ là bằng hữu. Tính cách của ngươi tuy rằng thật sự không biết điều, bao giờ cũng nhằm vào ta, nhưng ta cảm thấy ngươi đối với ta không thật sự có ác ý, ngược lại có một loại, có một loại...
Sắc mặt hắn cổ quái nói:
- Cảm giác tức giận vì người khác không tranh.
Tần Mục hoạt kê.
Khai Hoàng tiếp tục nói:
- Tư chất và tài cán của ngươi không kém hơn ta, nhưng ngươi còn chưa lắng đọng, còn chưa nội liễm, biến nó thành trí tuệ thật sự. Đây là chỗ ngươi không bằng ta. Có thể tương lai ngươi sẽ làm được tốt hơn ta, nhưng hiện tại ngươi còn chưa làm được.
Tần Mục khẽ gật đầu, sắc mặt phức tạp nhìn hắn, trong lòng thầm nhủ:
- Thật ra, ngươi vẫn là đối tượng ta muốn học tập, ta muốn giống như ngươi, nhưng lại không muốn hoàn toàn giống như ngươi vậy.
- Chúng ta tiến vào thôi.
Khai Hoàng nói:
- Lăng Thiên Tôn đang chờ chúng ta.
Tần Mục cố gắng lấy lại tinh thần, cùng hắn đi vào trong lầu.
Lăng Thiên Tôn hưng phấn không hiểu nổi, cười nói:
- Cuối cùng thoát khỏi những chuyện phiền lòng, có thể tĩnh tâm nghiên cứu. Ta ghét nhất chính là những chuyện giao tiếp, n���u không phải Ngự Thiên Tôn mời, ta mới lười qua! Chúng ta nhanh bắt đầu đi!
Tần Mục cười nói:
- Lăng tỷ tỷ, lần này lấy tỷ làm chủ, hai chúng ta chỉ có thể giúp tỷ làm trợ thủ. Chỗ nào không hiểu, chỗ nào không thôi diễn ra được, sẽ do chúng ta tới giải quyết. Cái khác thì không dám nói, nhưng ở phương diện thần thông tạo hóa và tạp học, hai chúng ta đều rất mạnh, ít nhất cũng mạnh hơn tất cả mọi người ở thế giới này!
Khai Hoàng do dự một chút, cuối cùng quyết định, nói:
- Giọng điệu của Mục Thanh mặc dù hơi lớn một chút, nhưng quả thật cũng đúng như lời hắn nói. Trong vũ trụ, trước sau mười vạn năm, thậm chí thời gian dài hơn, không có người nào uyên bác hơn hai người chúng ta. Lăng Thiên Tôn nàng cứ đưa ra ý nghĩ, chúng ta sẽ giúp nàng hoàn thiện.
Lăng Thiên Tôn mừng rỡ.
Ba người lập tức bắt đầu bận rộn. Lăng Thiên Tôn muốn khai mở thần thông khiến vật chất vĩnh hằng ngừng lại. Nàng đã tìm ra phương hướng, nhập môn sơ bộ, nhưng liên lụy đến quá nhiều học thức rắc rối, thần thông tạo hóa cũng chỉ là m��t phương diện trong đó.
Cũng may sở học của Tần Mục và Khai Hoàng đều đặc biệt tạp nham, hơn nữa thành tựu thuật số cũng hiếm có trong thiên hạ. Từng vấn đề nan giải của Lăng Thiên Tôn lần lượt được bọn họ giải quyết.
Vừa nghiên cứu một chút đã là không biết bao nhiêu ngày đêm luân chuyển. Trong lúc vô tình, thời gian đã trôi qua nửa tháng. Tính tình lão trâu vốn tốt, ngồi trước lầu một mình vừa uống trà vừa hút thuốc lào, chỉ là thỉnh thoảng cảm thấy có chút buồn chán, thầm nghĩ:
- Biệt cung của Đế hậu nương nương này thực sự keo kiệt, sao lại không có mấy mảnh ruộng lúa? Mấy ngày không cày ruộng, thân thể xương cốt có chút lười nhác...
Thần thông giả đến đây tụ tập càng lúc càng nhiều. Đến nơi này hai ngày, ngay cả gần Phong Hoa Lâu cũng có không ít thần thông giả ngồi trên chiếu, mệt mỏi thì ngủ vùi dưới tàng cây.
Lão trâu thản nhiên nhìn những thần thông giả đang bàn luận thần thông đạo pháp. Bên trong Dao Trì có rất nhiều Bán Thần tới, có người vẫn bay lượn trên trời, cũng không hạ xuống đất.
Đúng vào lúc này có tiếng người ồn ào, không biết bao nhiêu người chạy nhanh qua thông báo:
- Bảy Thiên Tôn chuẩn bị bắt đầu bài giảng!
- Nghe nói lần này Ngự Thiên Tôn muốn giảng về phương pháp thành thần, mau tới đại điện của biệt cung nghe thôi!
- Đi sớm chiếm một chỗ ngồi tốt! Đi muộn cũng chỉ có thể đứng ngoài điện mà hứng gió tây bắc!
Xung quanh đều xôn xao, đám người không ngừng đi về phía trước điện. Lão trâu vội vàng đứng dậy, thầm nghĩ:
- Phải thông báo việc này cho Khai Hoàng và Tần Mục mới được. Bọn họ đã nhắc tới nhiều lần...
Hắn vừa mới nghĩ tới đây, đột nhiên lại có tiếng ồn ào như núi lở đất nứt truyền đến, vô số người cảm thấy tê tâm liệt phổi.
Âm thanh quá ồn ào, lão trâu nghe không rõ họ đang kêu gì.
- Những người này khó tránh khỏi quá ồn ào. Đám người viễn cổ này đều là kẻ không có kiến thức.
Lão trâu lắc đầu, tiếp tục đi về phía bên trong lầu, chỉ nghe tiếng hô dần dần rõ ràng.
Bên ngoài có người đang lớn tiếng khóc lóc thảm thiết.
- Ngự Thiên Tôn chết rồi!
Mỗi trang truyện này đều được truyen.free dày công chuyển ngữ, giữ trọn vẹn tinh hoa của nguyên bản.