Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mục Thần Ký - Chương 302: Vực sâu minh cốc

Tần Mục có chút kích động. Con tàu khổng lồ mà trưởng thôn và mọi ngư��i tìm được đã bị hư hỏng, không thể tới Vô Ưu Hương được. Nếu như con tàu này tới từ Vô Ưu Hương, chẳng phải hắn có thể dùng nó để trở về quê hương của mình sao?

Hai con dơi trắng đi trước dẫn đường, tính nết chúng quả thật kỳ quái, bay đi không một tiếng động, chỉ cần sơ ý một chút là không tài nào thấy được chúng bay về đâu. Tuy nhiên một lát sau lại nghe thấy vài tiếng vù vù, hai con dơi trắng đã treo ngược mình trên cành cây hoặc trên vách núi, sau đó lại lặng lẽ vỗ cánh bay đi mất.

Sinh linh trong Minh Cốc vô cùng đặc biệt, thủ đoạn công kích cũng vô cùng kỳ dị. Tuy nhiên, hai con dơi trắng là kẻ bảo vệ nơi này, hiểu rất rõ mọi thứ ở đây, có chúng dẫn đường Tần Mục không gặp bất cứ nguy hiểm gì. Có lúc hai huynh đệ còn bắt những sinh linh kỳ quái của Minh Cốc về ăn thịt.

“Hì, đúng là vận may đến quả thật không thể cản, gặp ngay một con Minh Miết!”

Tần Mục nhìn thấy hai huynh đệ chúng bay tới trên mặt hồ, sau đó lao xuống nước, kéo một con vật khổng lồ từ dưới hồ lên. Đây là một con côn trùng hình lục giác, trên người có những hoa văn hình lục giác kỳ lạ, trông rất quy tắc, phía trước mọc hai chiếc càng lớn, trông vô cùng dũng mãnh.

Trên lưng con quái trùng này cõng rất nhiều kén nhộng cao hơn đầu người, có kén đã nở ra, giống như những quả trứng gà mở ra một cái nắp tròn trịa.

Thực lực của con Minh Miết kia rất mạnh, không muốn bị hai huynh đệ kia bắt. Hai cái càng khua kẹp xoèn xoẹt, không khí bị cắt xé, phát ra tiếng sấm rền vang. Những tia sét nén lại, vờn quanh Minh Miết, bắn ra xoèn xoẹt, rất đáng sợ.

Minh Miết còn phun ra chất độc, khi rơi xuống mặt đất bất luận là bùn đất hay nham thạch đều tan chảy!

Tần Mục trong lòng kinh hãi, thực lực của con Minh Miết này e rằng chẳng kém Long Kỳ Lân bao nhiêu. Đặc biệt là chất độc của nó càng đáng sợ, có thể làm tan chảy mọi thứ!

Bản lĩnh của Long Kỳ Lân đã đủ mạnh rồi, nằm ở giữa Thất Tinh cảnh và Thiên Nhân cảnh. Nhưng độc tính của con Minh Miết này có lẽ cao thủ Thiên Nhân cảnh cũng không thể chống đỡ nổi. Đương nhiên, chất độc có thể phóng trúng người cao thủ Thiên Nhân hay không cũng là một vấn đề.

Thực lực của hai con dơi trắng còn mạnh hơn, Phúc Vũ Thu phát ra sóng âm tấn công, đánh Minh Miết choáng váng. Sau đó hai huynh đệ nhảy lên lưng Minh Miết, mở tung hai kén nhộng ra, tựa như mở nắp một chiếc vỏ trứng.

Hai con dơi trắng nhảy vào trong, kêu lên thích thú, sau đó vẫy tay gọi Tần Mục và Long Kỳ Lân:

“Vào đây, mau vào đây!”

Tần Mục do dự một lát liền dẫn Long Kỳ Lân nhảy lên lưng Minh Miết.

Phúc Ngọc Xuân thò cái đầu lông xù ra khỏi kén, tựa như một con chuột vừa mới mọc lông tơ, hai tai rung lên, nói:

“Mau tìm một cái kén chui vào, Minh Miết sắp tỉnh rồi. Gã này là kiện tướng bơi lội, hơn nữa lại là bá chủ dưới nước, có thể đưa chúng ta bơi từ lòng hồ vào lòng sông, thuận theo nước sông trôi tới vực sâu! Nơi đó có sào huyệt của nó!”

Tần Mục do dự nói:

“Đứng trên lưng nó không được sao?”

Phúc Vũ Thu nói:

“Gã này rất cảnh giác nhưng vô cùng yêu con của nó, trốn vào trong kén nó sẽ không tấn công chúng ta. Những thứ khác tấn công chúng ta sẽ bị nó tiêu diệt.”

Tần Mục nhìn Long Kỳ Lân, nói:

“Ngươi có thể thu nhỏ lại không?”

Long Kỳ Lân thân hình to lớn, chỉ kém Minh Miết hai trượng, với thể hình hiện tại thì không thể chui vào trong kén được.

Long Kỳ Lân gầm gừ một tiếng, rùng mình, thân hình dần thu nhỏ lại:

“Giáo chủ khinh thường ta, dù gì ta cũng được sư tổ dạy bảo, phóng to thu nhỏ tùy thích!”

Nó thu nhỏ bằng một con chó con thì dừng lại, phình bụng tiếp tục vận chuyển công pháp, nhịn một hồi mới ngượng ngùng nói:

“Giáo chủ, ngươi thấy thế này được chưa?”

Tần Mục nhìn nó tròn quay, chọn một cái kén to nhất, mở nắp, ôm nó thử chui vào.

“Lâu lắm rồi không được ai ôm.”

Long Kỳ Lân hồi tưởng, nói.

Tần Mục bóp chặt bụng nó, ấn mạnh xuống dưới nhưng Long Kỳ Lân vẫn bị kẹt, không nhét vào được mà cũng không lôi ra được, một nửa người vẫn lộ ra bên ngoài.

Tần Mục nổi cáu, cầm chiếc vỏ kén màu trắng úp lên đầu Long Kỳ Lân:

“Giữ tư thế này đừng động đậy.”

Long Kỳ Lân đội vỏ kén bất động, vẻ mặt đáng thương nói:

“Giáo chủ, ngươi sẽ không c��t giảm khẩu phần ăn của ta chứ? Ta vẫn đang lớn…”

Tần Mục cũng mở một cái kén nhảy vào trong, bên trong tựa như lòng trắng trứng, ngâm mình trong đó vô cùng thoải mái, giống như dùng linh đan diệu dược vậy.

Hắn cảm thấy có một luồng năng lượng yếu ớt thấm vào từng lỗ chân lông, len lỏi vào cơ bắp, huyết mạch, kinh huyệt, lục phủ ngũ tạng, bồi bổ cơ thể và da tóc. Thậm chí những năng lượng này còn ngấm vào hồn phách, bồi dưỡng hồn phách của hắn.

Tần Mục rất kinh ngạc, thử vận chuyển Bá Thể Tam Đan Công, lập tức cảm nhận được càng nhiều năng lượng trong chất lỏng trong kén truyền đến, giúp nguyên thần của hắn ngày càng mạnh mẽ.

“Chất lỏng trong kén này tốt hơn hẳn linh đan diệu dược, nếu như có thể ẩn mình tại đây tu luyện, nguyên thần sẽ trở nên vô cùng cường đại!”

Hắn nhìn sang những kén nhộng khác, kén nhộng trên người Minh Miết phần lớn đều đã trống rỗng, chắc hẳn những Minh Miết con bên trong đã trưởng thành và chui ra khỏi kén, chỉ còn lại ba kén nhộng chưa trưởng thành.

“Thứ tốt, lát nữa tới nơi phải lấy trộm kén nhộng mang đi!”

Hắn vừa nghĩ tới đây con Minh Miết khổng lồ liền tỉnh dậy, lắc đầu, sau đó lao đầu xuống hồ.

Hồ này là một nhánh nhỏ của con sông trong cốc. Minh Miết lặn xuống nước, bơi từ nhánh nhỏ vào nhánh chính, thuận dòng bơi đến chỗ hợp lưu của hai con sông.

Dòng sông này cũng rất kỳ quái, có các loại sinh linh U Đô: những con sâu dài toàn thân mọc đầy mắt, những con cá toàn thân cơ bắp, không có vảy, những con quái trùng mọc đầy xúc tu, trên đầu xúc tu có cái miệng hình tròn, bên trong đầy gai móc, còn có một vài thứ phát sáng bay qua bay lại, tựa như linh hồn.

Tần Mục còn nhìn thấy một ít hoa sen trôi trên mặt sông, có một vài bông hoa sen đã tàn, nảy ra đài sen. Những đứa trẻ sơ sinh béo trắng chui ra từ những lỗ trên đài sen, chúng cởi truồng, khua tay múa chân, cười khanh khách, vô cùng ngây thơ.

Đột nhiên một đứa bé há miệng, phóng ra một cái lưỡi dài chừng sáu bảy trượng, cuộn lấy một con quái ngư trong nước. Cái lưỡi khổng lồ vẫn lơ lửng trong không trung, chỉ một lát đã ăn hết quái ngư, chỉ còn lại bộ xương chìm xuống nước.

Đứa bé đó ăn no lại khua chân múa tay, cười khanh khách. Sau đó trong không trung có một con chim lớn bay tới, nhẹ nhàng mổ đứa trẻ quắp lên, ngửa cổ nuốt xuống.

“Trong thế giới U Đô đều là những quái vật gì thế này!” Tần Mục kinh hãi.

Cuối cùng con Minh Miết này cũng dẫn bọn họ tới vực sâu mà hai con dơi trắng nhắc đến. Gọi là hố sâu chi bằng gọi là vực sâu. Hai dòng sông giao nhau, nước sông đổ xuống vực từ đây, tiếng nước đổ xuống rền vang như sấm không dứt.

Khi bọn họ chuẩn bị cùng Minh Miết lao xuống vực sâu, đột nhiên Minh Miết nổi lên khỏi mặt nước, nhảy lên không trung, xoạt một tiếng, xòe ra đôi cánh cứng cáp, dưới cánh cứng là cánh mềm.

Cánh mềm rung lên phần phật, sắc bén như lưỡi đao. Minh Miết bay lên, bay về phía vực sâu.

Tần Mục ngâm mình bên trong kén nhộng, kén nhộng dính trên cánh cứng. Khi Minh Miết bay cánh cứng bất động, chỉ có cánh mềm vỗ đập không ngớt.

Bên trong kén nhộng, Tần Mục quan sát xung quanh. Bốn vách vực sâu treo đầy những cây nấm khổng lồ, phóng thích bào tử ra ngoài. Những bào tử này phát sáng, bay trong không trung tựa như những cánh hoa bồ công anh bay lượn.

Trong dòng thác đổ có một số quái ngư, quái trùng nhảy ra ăn những bào tử phát sáng. Vừa nuốt xuống bụng, cơ thể lập tức căng phồng giữa không trung rồi nổ tung, trong cơ thể mọc ra các cây nấm khổng lồ.

Những cây nấm này rất kỳ quái, làm nổ tung nửa thân dưới của quái ngư, quái trùng nhưng nửa thân trên vẫn nguyên vẹn. Hơn nữa quái ngư, quái trùng vẫn còn sống, chỉ có điều nửa người dưới là cây nấm nên nhìn rất kỳ dị.

Nấm mọc ra rễ dài, đung đưa giữa không trung, bay qua bay lại. Có cây rơi xuống vách đá liền cắm rễ. Còn quái ngư, quái trùng mọc trên cây nấm thì giúp nấm săn bắt con mồi, hình thành hình thức cộng sinh kỳ quái.

Minh Miết không ngừng bay xuống. Dọc đường đi nhờ có nấm phát sáng nên trong vực sâu cũng không tối lắm.

Đường đi xuống không biết bao xa, cuối cùng cũng tới đáy vực. Đáy vực khô ráo một cách lạ kỳ, khắp nơi đều là những cột thủy tinh phát sáng, tất cả đều trong suốt lấp lánh, ánh sáng mê hoặc, chiếu sáng đáy vực.

Minh Miết bay đến tổ của mình được xây trên một cột thủy tinh, vừa hạ xuống liền bị Phúc Vũ Thu dùng ma âm đánh cho bất tỉnh.

Tần Mục cũng vừa hút cạn năng lượng trong kén, bò ra ngoài, tinh thần sảng khoái, lập tức bước tới, nhổ ba chiếc kén cất vào túi Thao Thiết của mình.

“Giáo chủ, ta không ra được!”

Long Kỳ Lân vẻ mặt đáng thương nhìn hắn.

Tần Mục bước tới, túm lấy hai tai nó kéo mạnh, mãi mới kéo được nó ra ngoài, tức giận nói:

“Nếu cứ béo thế này, sau này sẽ cho ngươi ăn đất!”

Long Kỳ Lân lẩm bẩm:

“Ta khỏe mạnh, không phải béo!”

Hai con dơi trắng lặng lẽ bay đến, nói:

“Con tàu đó rơi từ trên không xuống, tạo thành cái hố sâu này, tới đáy rồi còn trượt đi rất xa, xuyên thủng phòng tuyến phong ấn của U Đô.”

“Con tàu đó ở trước mặt, cách đây không xa, chỉ có điều trên tàu có rất nhiều sinh linh U Đô đang sinh sống. Chúng ta đi theo sông ngầm là có thể tới nơi.”

Tần Mục đi theo hai con dơi trắng, chẳng bao xa đã thấy mấy xác chết bị nước sông đánh dạt vào bờ. Đó là xác của cao thủ Lâu Lan Hoàng Kim Cung, nhìn qua thì hẳn là mới chết chưa lâu.

Hắn nhờ hai con dơi trắng dẫn đường không gặp nguy hiểm gì, nhưng muốn đi qua Minh Cốc tới đây thì vô cùng nguy hiểm.

Có thể sống sót đến được đây đều là cao thủ, ít nhất cũng phải đạt Thất Tinh cảnh. Đáng tiếc bọn họ vẫn chưa nhìn thấy con tàu kia thì đã mất mạng.

Đi được một đoạn, Tần Mục nhìn thấy mấy bộ xương khô. Nhìn những di vật trên bộ xương khô có thể nhận ra đây là đệ tử Thiên Ma giáo.

Tần Mục thở dài, đang định nhặt đá lấp những bộ xương này thì đột nhiên những “tảng đá” này liền co cẳng bỏ chạy, từng tảng đá nhảy hết xuống nước, lặn mất tăm.

Đi tiếp, bọn họ đột nhiên nghe thấy tiếng phật âm vọng lại từ phía trước, vang vọng khắp không gian.

Không bao lâu sau, bọn họ đến nơi phát ra tiếng phật âm thì thấy hai lão hòa thượng mặc tăng bào vàng ngồi xếp bằng trên vách đá. Trên vách đá được đục thành hai bệ thờ, hai lão hòa thượng ngồi ở đó, lông mày dài rủ xuống tận ngoài bệ thờ. Từ người không ngừng tỏa ra phật âm, phật quang lúc ẩn lúc hiện, chống lại ma khí cuồn cuộn tuôn ra.

“Hòa thượng của Đại Lôi Âm Tự!” Tần Mục kinh ngạc nói.

“Bọn họ đã chết rồi sao?” Hai huynh đệ dơi trắng cũng rất kinh ngạc. Phúc Vũ Thu nói:

“Hai kẻ đầu trọc này tới đây, bản lĩnh cực kỳ cao cường, nói là phụng mệnh Như Lai đến giúp chúng ta trấn áp sự biến động của U Đô, đề phòng sinh linh U Đô thoát ra gây họa cho chúng sinh. Chúng ta không mấy hài lòng nhưng lại không đánh được bọn họ, đành để họ ở lại đây. Bọn họ đã ngồi ở đây hơn mười năm rồi, giúp chúng ta không ít việc. Có vài lần phong ấn suýt chút nữa bị phá vỡ, nhưng họ đã ra tay trấn áp, không ngờ bọn họ cũng chết vì kiệt sức…”

Phúc Ngọc Xuân thở dài:

“Chúng ta từng thấy họ rất “ngon miệng”, nhưng giờ lại chẳng hề muốn ăn thịt họ nữa… Phía trước chính là con tàu từ trên không trung rơi xuống.”

Tần Mục ngẩng đầu nhìn, người khẽ run lên.

Những trang sử phiêu bạt chốn tu chân này đã được chép lại, độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free