Mục Thần Ký - Chương 299: Thứ kì quái
“Nghe hai con dơi trắng kia nói, gần đây không ít Đại Vu Lâu Lan Hoàng Kim Cung đã đến Minh Cốc, chúng ta không thể không đề phòng.” Tần Mục lo lắng, túi Thao Thiết trên lưng hé ra một khe nhỏ, sẵn sàng phóng kiếm bất cứ lúc nào để đề phòng bất trắc.
“Giáo chủ, hai kẻ vừa rồi rất mạnh.” Long Kỳ Lân đi về phía trước, tránh những tảng đá lớn lơ lửng giữa không trung, nói: “Hai kẻ vừa rồi không yếu hơn ta, hơn nữa lại rất cổ xưa!”
Tần Mục quan sát xung quanh, trầm giọng nói: “Bọn họ hẳn là thần chủng, hậu duệ của thần ma. Ngươi nói không yếu hơn ngươi là đang khoác lác, hai con dơi trắng kia tùy tiện chọn một con, mười tên như ngươi cũng không đánh lại được. Khí tức của bọn họ quá mạnh.”
Long Kỳ Lân có chút không phục, hậm hực nói: “Vì ta còn nhỏ tuổi, nếu ta đã trưởng thành thì mười tên bọn chúng cũng không thể đánh lại ta. Ta rất hữu dụng.”
Tần Mục mặc kệ Long Kỳ Lân béo tròn như quả bóng tiếp tục khoác lác, ngẫm nghĩ rồi nói: “Kỳ lạ, trong Đại Khư sao lại có loài dơi trắng này nhỉ? Chẳng lẽ là Dơi Thần lưu lại từ trước biến cố? Thần ma trước biến cố vẫn còn hậu duệ sinh tồn sao?”
Trong Đại Khư có miếu thờ cung phụng tượng Dơi Thần, Dơi Thần mang ý nghĩa là Phúc Thần (*), ban phúc cho con người.
Hắn từng nhìn thấy tượng Dơi Thần ở thành Tương Long, đầu dơi mình người, dưới nách có cánh màng thịt, tướng mạo khá giống với hai con dơi trắng kia. Chỉ có điều, hai con dơi trắng kia trông nguyên thủy hơn, còn Dơi Thần thì ngoài đầu và cánh ra, những bộ phận khác đều giống người.
Nếu như hai con dơi trắng kia là hậu duệ của Dơi Thần trước biến cố, vậy thì những nơi khác trong Đại Khư còn có hậu duệ thần ma không?
Chỉ là Tần Mục sống ở Đại Khư nhiều năm như vậy, tại sao chưa từng nhìn thấy hậu duệ thần ma khác?
“Long mập, trước khi gặp Sư tổ, ngươi sống ở đâu?” Tần Mục chợt nghĩ tới điều này, liền hỏi.
“Đại Khư.” Long Kỳ Lân nhớ lại chuyện cũ, nét mặt đầy hoài niệm, nói: “Ta vừa ra đời không lâu đã không thấy mẹ đâu. Khi ta đói đến hoa mắt chóng mặt, suýt chút nữa chết đói thì gặp được Sư tổ. Thấy hắn tuấn tú bất phàm, vì thế bị hắn dùng một viên linh đan dụ dỗ, một bước sai thành thiên cổ hận.”
Tần Mục dở khóc dở cười: “Rõ ràng là Sư tổ thấy ngươi đói, đáng thương nên cho ngươi một viên linh đan, kết quả bị ngươi bám lấy, mặt dày bám theo Sư tổ không chịu rời đi, khiến Sư tổ có muốn đuổi cũng không đuổi được! Tuy nhiên, nói đi thì nói lại, Long mập ngươi cũng là thần chủng phải không? Chẳng lẽ thần tộc ở Đại Khư trước biến cố lại biến thành dị thú Đại Khư ngày nay?”
Tần Mục cảm thấy rất kỳ quái, trước đây Đại Khư hẳn là một thời đại vô cùng phồn vinh hưng thịnh, thần cùng người chung sống, lẫn vào phàm nhân, hậu duệ của thần cũng sinh sống tại đây. Sau đó, bi���n cố xảy ra khiến thần linh biến mất từ đó, hậu duệ của thần cũng dần dần chuyển biến thành hình thái dị thú.
Suy đoán này có vẻ đáng sợ nhưng không phải là không thể xảy ra.
Hai bên vách núi của khe núi phía trước cây cối rậm rạp, cây mọc trên vách đá mang đến cảm giác vô cùng hoang đường. Còn những tảng đá lơ lửng giữa không trung thì nói lên rằng nguyên lực địa từ nơi đây đã bị bẻ cong.
Đột nhiên Tần Mục cảm thấy trong túi Thao Thiết có động tĩnh. Hắn dùng ý niệm mở túi Thao Thiết, Vô Ưu Kiếm bên trong khẽ rung lên, phát ra tiếng kiếm reo giòn.
Nguyên khí của Tần Mục tiến vào túi Thao Thiết, lấy kiếm ra.
Hắn vốn định dùng Vô Ưu Kiếm làm kiếm mẹ, luyện thành kiếm hoàn, vì thế không làm vỏ kiếm. Giờ cầm Vô Ưu Kiếm trong tay cảm thấy có chút bất tiện, lập tức điểm tay, Vô Ưu Kiếm bay đi chém gãy cành của một cây cổ thụ.
“Gỗ cứng quá!” Tần Mục chặt lấy cành cây, thử dùng nguyên khí tiêm túc để chặt nhưng rất khó khăn, liền kinh ngạc thốt lên, phẩm chất của thanh gỗ này có thể sánh ngang huyền thiết.
Hắn dùng Vô Ưu Kiếm để gọt, chẳng mấy chốc làm thành một vỏ kiếm bằng gỗ, cất Vô Ưu Kiếm vào bên trong. Vô Ưu Kiếm vẫn đang rung nhẹ nhưng đã không còn quá thu hút sự chú ý của người khác.
“Xem ra mười sáu năm trước không chỉ có Vô Ưu Kiếm bị gãy và thần kim rơi xuống mà còn có những thứ khác, thứ này lại sản sinh cộng hưởng với Vô Ưu Kiếm.” Hắn nghĩ thầm trong bụng.
Người của Lâu Lan Hoàng Kim Cung đã vào trong Minh Cốc, liệu bọn họ có tìm thấy thứ đó trước hắn hay không?
Cuối cùng, hắn đi hết khe núi, phía trước trở nên rộng rãi thoáng đãng. Tần Mục không vội vàng đi vào sơn cốc, cảnh giác nhìn xung quanh. Ở cuối khe núi, hai bên có hai tượng đá khổng lồ được điêu khắc dựa theo vách núi, cao như núi.
Hai pho tượng thần sắc trang nghiêm, thần thánh, ánh mắt thâm trầm, chống kiếm đứng sừng sững tại đó.
Tiếng nước chảy ào ào vọng đến, đó là thác nước chảy từ trên vai pho tượng xuống, thế nước rất hùng vĩ. Thác nước ngàn trượng đổ xuống giữa hai tay của pho tượng, chảy theo kiếm, hội tụ thành sông.
Hai dòng sông chảy đi dưới chân pho tượng, hình thành thế song long giữa rừng, sau đó biến mất ở trung tâm sơn cốc.
Hai pho tượng này có đầu dơi mình người, chính là Dơi Thần.
“Hai Dơi Thần canh giữ Minh Cốc? Hai pho tượng Dơi Thần này có quan hệ gì với hai con dơi trắng ban nãy?” Tần Mục lắc đầu, nhìn kỹ, trong lòng kinh ngạc: “Hai dòng sông này chẳng lẽ lại chảy xuống lòng đất? Bích Tiêu Thiên Nhãn, mở!”
Trong đồng tử của hắn lập tức xuất hiện một tầng trời, Tần Mục nhìn về phía hai con sông biến mất, bất giác nhíu mày, tầm nhìn của hắn bị thứ gì đó che khuất, không thể nhìn rõ nơi đó.
“Đan Tiêu Thiên Nhãn, mở!” Tần Mục phát động nguyên khí, trong hai mắt hình thành phù văn trận pháp Đan Tiêu Thiên, xuất hiện một vòng hoa văn đỏ tươi. Bên trong là một tầng Bích Tiêu Thiên Nhãn màu xanh ngọc, nhìn sâu vào bên trong nữa là một tầng Thanh Tiêu Thiên Nhãn màu xanh lam, tầng kế tiếp là Thần Tiêu Thiên Nhãn do bạch quang hình thành, và ở trung tâm là đồng tử.
Cửu Trùng Thiên Khai Nhãn Pháp mà Ông nội Mù truyền thụ cho hắn, hắn đã học xong. Tuy nhiên, với tu vi hiện tại, hắn chỉ có thể mở đến Đan Tiêu Thiên, hơn nữa tiêu hao rất lớn, bình thường không tùy tiện sử dụng.
Bình thường, Thanh Tiêu Thiên Nhãn đã đủ dùng rồi, không cần phải mở Bích Tiêu Thiên Nhãn và Đan Tiêu Thiên Nhãn. Tuy nhiên, cho dù là Đan Tiêu Thiên Nhãn cũng không thể nhìn rõ nơi hai con sông biến mất rốt cuộc có gì.
“Ý…” Tần Mục kinh ngạc. Trong khu rừng phía trước có mấy xác chết, đó là xác của Đại Vu Lâu Lan Hoàng Kim Cung. Mấy xác chết này cách nhau không xa, điều kỳ lạ là có xác chết rất sinh động như vừa mới chết, có xác chết thì đã thối rữa chỉ còn lại xương, nhưng quần áo thì vẫn nguyên vẹn.
Ánh mắt hắn nhìn sâu vào trong rừng lại thấy thêm mấy xác chết nữa. Rõ ràng những người này sau khi vào rừng đã lập tức gặp bất hạnh, chết bất đắc kỳ tử.
Hắn dùng Đan Tiêu Thiên Nhãn để nhìn, đột nhiên thấy bên cạnh xác chết có thứ gì đó đang di chuyển rất nhanh, rồi đột ngột biến mất. Tiếp theo đó, thiên nhãn của hắn dường như cảm nhận được chấn động kịch liệt, các tầng thiên nhãn nhanh chóng đóng lại.
Đầu Tần Mục cũng bị chấn động choáng váng, trong đầu dường như có vô số âm thanh đang gào thét thê thảm, suýt chút nữa đã xé tan hồn phách của hắn.
Cũng may hắn đã luyện được Nguyên Thần, chống cự lại được luồng tấn công này. Nhưng rốt cuộc là thứ gì tấn công hắn, hắn không thể nhìn rõ.
“Vô Lượng, Vô Lượng, Ma Ha Vô Lượng!” Những tiếng kêu thảm thiết trong đầu Tần Mục càng lúc càng rõ rệt, hắn dứt khoát phát động Như Lai Đại Thừa Kinh. Xung quanh người hắn phật quang phát sáng, sau gáy xuất hiện thần phật sáu tầng đồng thanh niệm tụng, phật âm văng vẳng, lập tức luyện hóa những tiếng kêu gào quái dị đang tấn công hồn phách của hắn.
Bùn đất dưới chân hắn đột nhiên vang lên tiếng rào rào, xuất hiện một luồng khói xanh, mùi hôi thối bốc lên từ lòng đất. Hai tay Tần Mục đưa về phía trước khẽ ôm một cái, “bùm” một tiếng nổ lớn, nguyên khí của hắn hóa thành một cây bồ đề từ trên trời hạ xuống, xanh tốt tràn đầy sinh lực, quét lên mặt đất phía trước. Hàng ngàn hàng vạn cành cây cùng rễ cây đánh xuống đất, bay lượn chui sâu vào lòng đất.
Dưới lòng đất vọng lên tiếng kêu thảm thiết. Tiếp theo đó, đất phía trước mặt Tần Mục tung tóe, dường như có thứ gì đó đang bỏ chạy trong lòng đất. Khi đi qua chỗ cây đại thụ, cây cũng bị thứ dưới lòng đất chấn động phát ra âm thanh rào rào.
“Bồ Đề Bà Sa Thần Thông của ta cũng không thể giết chết thứ đó sao?” Tần Mục khẽ thốt lên một tiếng. Đột nhiên toàn thân hắn như ngọc, da thịt lấp lánh trong suốt tựa ngọc thạch, sau lưng xuất hiện một cây bồ đề tựa như phật đầu trâu ngộ đạo dưới gốc cây.
Trong Đại Lôi Âm Tự, hắn chỉ nhận được pháp của Như Lai Đại Thừa Kinh, không nhận được thần thông. Nhưng có pháp, hắn có thể tự mày mò ra thần thông.
Thần Thông của Như Lai Đại Thừa Kinh thực ra bao hàm trong hai mươi tầng trời của Đại Thừa Kinh. Lôi Âm Bát Thức chính là một trong số đó, thuộc về Thần Thông cấp Đế Thích Thiên, đã là Thần Thông đỉnh cấp nhất, chỉ thua kém Đại Phạn Thiên Thần Thông.
Bồ Đề Bà Sa Thần Thông thuộc về Bồ Đề Thụ Thiên, là tầng trời thứ mười bốn từ trên xuống dưới, còn từ dưới lên trên thì thuộc về tầng trời thứ bảy.
Như Lai Đại Thừa Kinh tuy không phải công pháp chủ yếu Tần Mục tu luyện nhưng cũng là Thần Thông hắn được tiếp xúc, sự lĩnh ngộ của hắn về Như Lai Đại Thừa Kinh cũng không hề thua kém.
Bây giờ hắn thi triển Bồ Đề Ngọc Phật Chân Thân, dùng Phật tính áp chế thứ quái dị dưới lòng đất, tránh để nó lại gần mình. Đồng thời cũng phát động Huỳnh Hoặc Hỏa Hầu Chân Công, vì thế hắn vẫn duy trì trạng thái thần hóa mình người đầu trâu. Lửa quanh người cháy bùng bùng, những bông hoa lửa bay xung quanh trông có vẻ quái dị.
Thứ kỳ quái trong lòng đất đi qua đi lại vô cùng nhanh nhẹn, kỳ lạ hơn là Tần Mục cảm thấy nó lúc phân tán, lúc ngưng tụ, có lúc thậm chí chui vào trong cây, thậm chí chui vào trong các xác chết kia.
“Rốt cuộc là thứ gì vậy?” Đúng lúc này, đột nhiên sau lưng có hai luồng khí nhanh chóng tiếp cận. Vô Ưu Kiếm sau lưng Tần Mục bay ra khỏi vỏ, hóa thành Vân Kiếm Thức nhanh chóng xoay chuyển xung quanh bảo vệ cơ thể hắn.
Hai luồng khí đi vòng qua hắn, bay lướt qua từ hai bên, chính là hai con dơi trắng kia.
Hai con dơi trắng tách nhau ra, bay lên trên hai pho tượng khổng lồ ở hai bên khe núi, treo ngược người trong lỗ mũi của pho tượng. Một con dơi trắng cười khanh khách nói: “Con trâu ngu ngốc này không biết phía sau có một đội quân, mấy trăm cao thủ đang tiến vào...”
“Im lặng!” Từ lỗ mũi của một pho tượng, con dơi trắng còn lại trách cứ: “Ngươi nhắc hắn làm gì?”
“Đội quân? Mấy trăm cao thủ?” Tần Mục kinh ngạc. Đội quân đó chắc chắn không phải quân đội của Duyên Khang quốc, binh lực của Khánh Môn Quan chỉ có thể phòng thủ, không thể điều động thêm quân đội tiến vào Minh Cốc!
“Là quân đội của Man Địch quốc!” Tần Mục không chần chờ thêm nữa, lập tức đi vào trong rừng, tiến vào vùng trung tâm của Minh Cốc.
Xung đột với đại quân của Man Địch quốc thì tuyệt đối là tự tìm cái chết. Tướng sĩ của Man Địch quốc ngông cuồng bá đạo, sự phối hợp trong quân đội vô cùng ăn ý, có quân trận tương trợ. Khi Tần Mục đi theo Bá Sơn Tế Tửu tới Lâu Lan Hoàng Kim Cung, từng gặp quân đội thảo nguyên. Thực lực của bọn họ rất mạnh, tám trăm người có thể chống cự lại nhân vật cấp bá chủ như Bá Sơn Tế Tửu.
Nghe hai con dơi trắng kia nói, có mấy trăm cao thủ Man Địch quốc tiến vào đây, Tần Mục chỉ có thể tạm thời né tránh.
“Con trâu ngốc sắp chết rồi!” Hai con dơi trong pho tượng thần đồng thanh cười nói: “Gục! Gục! Gục!”
Phật quang bao quanh Tần Mục, bảo vệ hắn và Long Kỳ Lân không bị ngã gục.
Hai con dơi trắng vô cùng kinh ngạc. Đột nhiên, một con bay từ trong lỗ mũi pho tượng ra, chân quắp một cành cây treo ngược người trước mặt Tần Mục, bực bội hỏi: “Những thứ đó sao không tấn công ngươi?”
Tần Mục ngẩng đầu hỏi: “Đạo hữu, những thứ dưới lòng đất là gì vậy?”
Con dơi trắng đang định trả lời thì đột nhiên yên lặng bay lên, bay về phía lỗ mũi pho tượng Dơi Thần. Hàng trăm tướng sĩ Man Địch quốc và mấy chục Đại Vu, Vu Vương kim quang lấp lánh bước ra khỏi khe núi, tiến đến cửa Minh Cốc, hàng ngũ chỉnh tề.
“Ban Công Thố Vương tử, mời!” Một Vu Vương cúi người. Ban Công Thố chậm rãi bước ra từ phía sau, ánh mắt sắc bén như sét nhìn về phía Minh Cốc. Sau đó, nhìn thấy Tần Mục trên lưng Long Kỳ Lân, hắn bất giác sững người lại, mỉm cười đầy ẩn ý.
“Tần Giáo chủ, dạo này vẫn khỏe chứ?” Giọng nói có chút non trẻ của hắn vọng đến, âm thanh lại cực kỳ vang dội, thể hiện tu vi vô cùng hùng hậu.
Tần Mục nghe giọng nói này, trong lòng kinh ngạc: “Tốc độ tu luyện của hắn nhanh hơn ta! Khi giao đấu ở ngoài kinh thành, ta và hắn mặc dù cùng tiến vào cảnh giới Lục Hợp nhưng khi đó tu vi của hắn không thâm hậu bằng ta, giờ đã đuổi kịp ta rồi!”
“Rất khỏe!” Tần Mục cười ha ha nói: “Rất khỏe! Tiểu Vương tử nhìn cũng rất khỏe, ta còn lo mấy thanh đao của ta chém chết ngươi dưới lòng đất rồi, thấy ngươi vẫn còn sống ta cũng yên tâm!”
Ban Công Thố mỉm cười nói: “Giáo chủ trước đây vẫn khỏe, giờ thì e là chưa chắc.”
“Vương tử, phía trên có hai con dơi kỳ quái.” Một Vu Vương ngẩng đầu nhìn pho tượng Dơi Thần, nói.
Ban Công Thố thản nhiên nói: “Giết!”
--- Chú thích: Trong tiếng Hán, từ Dơi Thần (蝠神) đồng âm với Phúc Thần (福神).
Duy nhất bản dịch này mới thực sự chạm đến hơi thở nguyên bản của thế giới huyền huyễn.