Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mục Thần Ký - Chương 294: Thiên hạ đệ nhị

“Nguyên thần?”

Tần Mục có chút không hiểu, vừa rồi Đại Nhất Thống công pháp cảnh giới Lục Hợp của hắn đã hoàn thiện, chìm vào ngộ đạo, vô tình kéo theo linh hồn và linh thai của Linh Dục Tú cùng bay đi, đây chính là nguyên thần sao?

“Linh hồn... vốn là hai phần, một là linh, hai là hồn. Linh là linh thai, hồn là hồn phách. Tu thành linh thai tức là linh hồn đã thành tựu.”

Tu vi của Linh Ngọc Thư cao hơn bọn họ rất nhiều, sau khi Thái tử Linh Ngọc Hạ trước kia chết, hoàng đế rất coi trọng hắn, bổ nhiệm lại Thái sư, Thái phó, Thái bảo của Thái tử, chỉ điểm riêng cho hắn cách tu luyện và cách xử lý việc chính trị quốc gia.

Thời gian này Linh Ngọc Thư cũng có nhiều gặt hái, tiến bộ thần tốc so với thời gian tại Thái Học Viện. Hiện nay hắn đã đạt đến đỉnh cao của cảnh giới Thất Tinh, hoàn toàn có thể chỉ điểm cho Tần Mục và Linh Dục Tú vài kiến thức cơ bản.

“Nguyên thần chính là hồn phách nương tựa linh thai, trở thành thần linh trong cơ thể, nguyên khí hóa thành tinh nguyên linh hồn, như vậy mới thành nguyên thần.”

Linh Ngọc Thư nói:

“Cảnh giới Lục Hợp ngoài việc sinh ra linh binh, còn có nguyên thần. Chỉ có điều nguyên thần chỉ thực sự trưởng thành khi cảnh giới Lục Hợp tiến vào Thiên Nhân, lúc đó mới có thể ngao du thiên địa. Ngươi vừa mới tiến vào cảnh giới Lục Hợp sao nguyên thần lại có thể nhanh chóng xuất khiếu ngao du thiên địa như vậy chứ?”

Tần Mục và Linh Dục Tú mơ hồ, bản thân hai người cũng không rõ nguyên cớ, tại sao nguyên thần của mình lại tự nhiên xuất khiếu ngao du thiên địa.

“Lục Hợp nghĩa là thân hợp ý, ý hợp khí, khí hợp hồn, hồn hợp linh, linh hợp thiên địa, thiên địa hợp thân. Làm được đến bước này mới gọi là Lục Hợp.”

Linh Ngọc Thư ngẫm nghĩ nói:

“Sau Lục Hợp, linh hồn cùng tinh nguyên dung hợp, nguyên thần và thể xác hòa làm một, nguyên thần mới có thể ly thể mà không sợ không về được thể xác. Nếu không, một khi ly thể sẽ khó mà trở về. Sao các ngươi lại làm được điều đó...”

Hắn suy nghĩ mãi cũng không tìm ra đáp án.

Tần Mục và Linh Dục Tú đưa mắt nhìn nhau run sợ. Nghe lời Linh Ngọc Thư nói, nếu như không làm được thân, ý, khí, hồn, linh, thiên địa hợp nhất thì rất có thể nguyên thần ly thể sẽ không thể trở về thể xác được nữa!

“Vừa rồi chúng ta đang du ngoạn may có đại huynh kịp tới nơi gọi chúng ta về, nếu không đúng là nguyên thần sẽ không thể trở về thể xác được nữa.” Linh Dục Tú vẫn còn sợ hãi.

“Ngao du thiên địa còn là chuyện nhỏ. Đến cảnh giới Thiên Nhân mới có thể ngao du Thái Hư, chứng kiến sự hùng vĩ của vũ trụ, tuy nhiên ở giữa còn một cảnh giới Thất Tinh.”

Linh Ngọc Thư bỏ qua những điều mình chưa hiểu, nói:

“Thái Học Viện dạy rất nhiều về cảnh giới Lục Hợp, các ngươi nên chăm chỉ nghe giảng. Đơn Do Tín đã hoàn thành guồng nước, đang đến xưởng chế tạo của Phường Châu, cải tiến công nghệ chế tạo ở đó, phiền Giáo chủ Tần...”

Hắn đang định nói “cầm thú” thì lập tức sửa đổi:

“... đi cùng.”

Tần Mục chần chừ:

“Đê sông...”

Bên bờ sông có hơn mười thái học sinh, chính là nhóm người Thẩm Vạn Vân, Linh Ngọc Thư nói:

“Việc đê sông giao cho bọn họ là được rồi. Lần này Đơn thị lang định cải tiến công nghệ xưởng chế tạo, chế tạo ra một vài vật phẩm dùng để trấn giữ dòng sông, ngươi nhất định phải qua đó.”

Họ tới xưởng chế tạo của Phường Châu. Đơn Do Tín và các quan viên Công Bộ cũng vừa tới bên ngoài xưởng chế tạo. Phường Châu núi non trùng điệp, lại có nhiều khu mỏ, xưởng chế tạo phụ trách tinh luyện huyền kim huyền thiết. Tần Mục và Đơn Do Tín hội họp, Đơn Do Tín vội vàng hành lễ, nói:

“Để luyện chế bảo vật và binh khí đều cần huyền kim huyền thiết. Bệ hạ sớm đã có ý mở rộng xưởng chế tạo của Phường Châu nhưng khi đó thế lực Đại Lôi Âm Tự quá mạnh mẽ, Bệ hạ có phần do dự. Lần này Đại Lôi Âm Tự tổn thất, cần nhân cơ hội này để xây dựng, mở rộng xưởng chế tạo, vì thế đành phải mời Giáo chủ đến cải tiến lò luyện và công nghệ rèn, dập, đúc...”

Tần Mục gật đầu nói:

“Được thôi!”

Linh Dục Tú vội vàng bước tới nói với Đơn Do Tín:

“Thị lang, ta tu luyện tới cảnh giới Lục Hợp, đã luyện linh binh, muốn nhờ thị lang giúp cải tiến đôi chút.”

Nói xong liền lấy Cửu Long Binh của mình ra.

Đơn Do Tín đón lấy Cửu Long Binh của nàng ta, cười nói:

“Công chúa có đại sư ở bên cạnh, đâu cần nhờ tới ta?”

Linh Dục Tú ngẩn người, không biết đại sư mà hắn nhắc đến là ai.

Tư Vân Hương cũng vội vàng lấy Thiên Ty của mình ra nói:

“Còn cả Thiên Ty linh binh của ta nữa, mong Đơn đường chủ giúp đỡ!”

Đơn Do Tín cầm lấy Thiên Ty linh binh của nàng, quan sát hai linh binh một lượt, mặt biến sắc, nhẹ nhàng phát động, chỉ thấy hình thái của hai linh binh đột nhiên biến đổi. Cửu Long Binh lập tức to lên, biến thành một con phi long, vảy râu chân thực vô cùng. Còn Thiên Ty thì bay vút, lúc duỗi lúc co, biến hóa khôn lường.

“Các vị đồng liêu, mau lại đây xem!”

Đơn Do Tín vội vàng gọi các quan viên của Công Bộ tới, mọi người quan sát kỹ lưỡng hai linh binh, không ngừng lời khen ngợi. Công Bộ thị lang nói:

“Thật vô cùng khéo léo, phương pháp, kỹ thuật rèn thật sự thần kỳ.”

Các quan viên Công Bộ nghiên cứu xong, Đơn Do Tín thu hai linh binh lại giao trả cho Linh Dục Tú và Tư Vân Hương, nói:

“Thánh nữ, Công chúa, hai linh binh này là tác phẩm của Giáo chủ có phải không?”

Linh Dục Tú gật đầu, nói:

“Là gã ch��n trâu giúp chúng ta luyện chế trên biển.”

Đơn Do Tín tỏ vẻ kính ngưỡng, nói:

“Kỹ nghệ rèn của Giáo chủ đã vượt xa chúng ta trong Công Bộ rồi. Công Bộ ta có lẽ ở một vài kỹ xảo nào đó mới có thể hơn Giáo chủ, nhưng xét về tổng thể thì chúng ta không bằng Giáo chủ.”

Linh Dục Tú sửng sốt, kinh ngạc nói:

“Ngươi không luyện được linh binh tốt hơn sao?”

“Không thể luyện chế tốt hơn Giáo chủ được.”

Đơn Do Tín nói:

“Chúng ta vừa xem xét xong rồi, có thể học hỏi được nhiều từ linh binh của Công chúa và Thánh nữ. Linh binh của hai vị đã hoàn mỹ rồi, Công Bộ không cải tiến được!”

Tư Vân Hương ngờ vực nói:

“Chẳng lẽ Đơn đường chủ vì hắn là Giáo chủ nên không muốn đắc tội với hắn?”

Đơn Do Tín nghiêm túc nói:

“Thuật rèn, kỹ xảo rèn của Giáo chủ Tần đã gần với Thần với Đạo. Chỉ nói riêng về kỹ xảo trên thế gian này, đã không ai có thể vượt qua hắn rồi. Thủ pháp rèn của hắn tinh xảo vô cùng, rất nhiều thứ đến ta cũng chưa từng thấy bao giờ, thậm chí còn chưa từng nghe nói qua! Thuyền nhanh của Phạn hương chủ Phạn Vân Tiêu, đan lô cũng là do Giáo chủ thiết kế chế tạo. Khi đó ta cũng có mặt ở hiện trường, khen ngợi không ngớt! Kỹ nghệ của hắn chính là thiên hạ đệ nhất!”

Hai cô gái trợn mắt há hốc mồm, không nói nên lời.

Tần Mục vội vàng khiêm tốn, nói:

“Thị lang quá khen rồi, quá khen rồi. Ta chỉ là từng học rèn, không dám xưng là thiên hạ đệ nhất!”

Linh Dục Tú và Tư Vân Hương chớp mắt nhìn gã chăn trâu đến từ Đại Khư, thầm nghĩ:

“Trước giờ hắn luôn khoác lác, hôm nay đột nhiên lại biết khiêm tốn, thật hiếm thấy...”

“Cùng lắm là thiên hạ đệ nhị thôi.”

Tần Mục khiêm tốn nói:

“Ta không bằng ông nội câm trong thôn, ông nội câm mới là thợ rèn giỏi nhất. Nếu đem dao phay ta rèn đặt cạnh dao phay ông ấy rèn ra chợ bán, chắc chắn dao của ông ấy sẽ bán hết trước!”

Đơn Do Tín nói:

“Nếu có thần đao như vậy, ta cũng muốn mua về cất giữ nghiên cứu. Không ngờ lại ẩn giấu trong chợ của một thôn trang nhỏ, thực sự muốn mua hết về nghiên cứu. Giáo chủ, lần này cải tiến xưởng chế tạo, hãy chỉ bảo cho chúng ta! Mời!”

Mọi người vây quanh Tần Mục bước vào xưởng chế tạo, phía sau là Linh Ngọc Thư, Linh Dục Tú, Tư Vân Hương và Công Bộ thượng thư. Bốn người tròn mắt nhìn nhau, ai nấy đều kinh ngạc.

Công Bộ thượng thư thở dài, nói:

“Thiên Ma Giáo chủ, vị thái học bác sĩ đầu tiên của Thái Học Viện, Tần Thần y vang danh thiên hạ, giờ lại là thiên hạ đệ nhị trong lĩnh vực chế tạo, rèn đúc. Vị thái học bác sĩ này thật sự nằm ngoài dự đoán của mọi người. Hắn còn có bản lĩnh gì mà người khác không biết ��ây?”

Linh Dục Tú đột nhiên nhớ ra, vội vàng nói:

“Hắn vẽ tranh rất tài tình, từng vẽ cho ta một bức, còn dùng phù ấn đóng dấu, nói rằng nếu không đóng dấu, ta trong tranh sẽ bước ra chạy mất.”

Tư Vân Hương cũng nhớ ra, nói:

“Lần này có thể thoát khỏi tay Long Kiều Nam cũng nhờ bức tranh của hắn. Hắn vẽ giông tố trên biển và một con thuyền lướt sóng, lướt gió. Sau đó trên biển lập tức xuất hiện giông bão y hệt, còn có một con thuyền đưa chúng ta đi!”

Linh Ngọc Thư nhìn Công Bộ thượng thư nói:

“Họa Thánh Các có bản lĩnh này không?”

Công Bộ thượng thư lắc đầu, nói:

“Các tài tử của Họa Thánh Các chỉ có thể vẽ hình vật sao cho giống y như thật, có thần vận, có họa công nhưng không thể vẽ cái gì mà cái đó liền sống dậy như vậy. Thiên Ma Giáo chủ, đúng là...”

Hắn lắc đầu nói:

“Thật nằm ngoài sức tưởng tượng. Một người sao có thể cùng lúc tinh thông nhiều lĩnh vực đến vậy chứ? Hơn nữa lại khiêm tốn đến thế? Phẩm chất này thật đáng khâm phục.”

“Gã chăn trâu rất khiêm tốn sao?”

Linh D��c Tú có chút không hiểu, rõ ràng hắn ta rất ngông cuồng, bộ dáng như thể mình là thiên hạ đệ nhị vậy.

Tư Vân Hương cũng có phần không phục. Thánh Giáo chủ của họ trước giờ nào có dính dáng gì đến hai chữ khiêm tốn đâu. Nếu muốn khiêu chiến hắn, hắn lập tức tỏ vẻ “ngươi không đánh lại được ta đâu, về luyện thêm đi.”

“Đã rất khiêm tốn rồi!”

Công Bộ thượng thư tấm tắc:

“Nếu như ta có hai phần tài năng của hắn, ta sẽ khoác lác ta là thiên hạ đệ nhất. Còn hắn thì chưa từng khoe khoang, chỉ khi người khác hỏi đến mới chịu nói sự thật, không nói mình là thiên hạ đệ nhất mà lại khiêm tốn nhận là thiên hạ đệ nhị. Ta chưa từng gặp người nào khiêm tốn như thế!”

Linh Ngọc Thư cũng rất kinh ngạc, vị Thiên Ma Giáo chủ này xuất sắc ngoài sức tưởng tượng của hắn:

“Thiếu niên xuất sắc như vậy, muội muội ta hình như...”

Giờ hắn ta lại có chút lo lắng không biết muội muội mình có xứng với Thiên Ma Giáo chủ xuất sắc đến vậy không, sau đó hắn lập tức lắc đầu:

“Ta đang nghĩ gì thế này? Tên tiểu tử đó đừng hòng tiếp cận muội muội của ta!”

Họ đi vào xưởng chế tạo, chỉ thấy Tần Mục và mọi người đang đo đạc cấu tạo của lò luyện. Các quan viên Công Bộ lấy các loại dụng cụ đo đạc ra, có cái dùng để đo đạc, có cái dùng để tính toán, ai nấy đều vô cùng bận rộn, không ai để ý tới bọn họ.

Một lúc lâu sau, mọi người tập trung lại bên cạnh Tần Mục, nhìn Tần Mục dùng nguyên khí vẽ hình cấu tạo lò luyện mới trong không trung, hình cấu tạo máy rèn, dập, đúc, còn có cả một vài hình cấu tạo máy móc hình người lập thể. Những người khác vội vã ghi chép lại, sau đó mang nguyên liệu cần thiết tới.

Xưởng chế tạo vô cùng tấp nập, tiếng rèn đinh tai nhức óc vọng đến. Tần Mục vừa rèn vừa giảng giải thủ pháp rèn của mình cho người bên cạnh, các quan viên Công Bộ liên tục gật đầu.

Rất lâu sau, Tần Mục và mọi người đã chế tạo ra cỗ máy dập đầu tiên. Đây là một người máy hình người có tám tay, ngực có một đan lô cỡ lớn, có thể bỏ dược thạch vào để khởi động người máy. Nửa trên của người máy này là phức hợp huyền kim huyền đồng nóng chảy, không ngừng chảy ra ngoài. Phức hợp kim đồng chảy đến tay, liền biến thành các loại dụng cụ như búa lớn, kìm, khoan, lực lớn vô cùng, có thể tạo ra lực nén hàng chục vạn cân.

Còn người điều khiển đứng cạnh đan lô cũng chỉ cảm thấy hơi nóng nhưng vẫn có thể chịu đựng được, đứng đây điều khiển có thể thao tác công tắc máy móc, rèn kim đồng thành hình. Phù văn và cơ cấu máy móc dùng trong người máy này vô cùng phức tạp, Linh Ngọc Thư thấy Đơn Do Tín và mọi người ghi chép thành mấy chồng sách dày, chồng cao đến nửa người, trong lòng không khỏi kinh ngạc.

Hắn bước tới lật ra xem, vô cùng khâm phục. Trên sách phần lớn là phù văn biến hóa từ thần thông. Tần Mục đã vận dụng các thần thông pháp thuật quen thuộc vào việc rèn đúc, từ việc học để dùng, hắn đã phát huy đến cực điểm.

“Vị Giáo chủ này quả nhiên xứng đáng với chữ Thánh, hoàn toàn khác xa kẻ tà ác Lệ Thiên Hành!”

Trong lòng Linh Ngọc Thư vô cùng cảm khái, thấy Tần Mục nghỉ ngơi ở bên cạnh liền bước đến, cư���i nói:

“Giáo chủ, nếu như ta gia nhập Thiên Thánh giáo, Giáo chủ có thể cho ta chức vụ gì?”

Tần Mục ngẩng đầu, tỏ vẻ kinh ngạc, nói:

“Ngươi không sợ gia nhập Thiên Thánh giáo, hoàng đế sẽ kiêng dè ngươi sao?”

Linh Ngọc Thư có phần kích động:

“Phụ hoàng có quốc sư, ta cũng cần có quốc sư của riêng ta! Tương lai nếu ta đăng cơ, ngươi sẽ là Tần Quốc sư của ta!”

Tần Mục đứng dậy lắc đầu nói:

“Duyên Khang không phải quê hương của ta. Ta là người Đại Khư, Điện hạ còn nhớ chứ? Ta là phế dân của thần. Ta không thể làm quốc sư của ngươi được. Ngươi có gan chống lại mệnh lệnh của thần, khiến dân Đại Khư trở thành con dân của ngươi không?”

Linh Ngọc Thư sững người.

“Ngươi không bằng cha ngươi. Ông ta dám!”

Tần Mục vỗ vai hắn, sau đó bước về phía Đơn Do Tín, nói:

“Ông ta dám làm những điều mà cả thiên hạ cho là sai lầm, tiến hành cải cách biến pháp. Khi ông ta lần đầu gặp ta, đã không xem ta là phế dân. Ngươi chỉ có thể giữ vững thành tựu của tiền nhân, đến giờ ngươi vẫn coi ta là phế dân đ��n từ Đại Khư. Điện hạ, nếu ngươi có được hùng tâm tráng chí của một vị hoàng đế, ta sẽ làm quốc sư của ngươi. Chỉ có điều, ngươi có sao?”

Linh Ngọc Thư nghĩ tới lời nói và hành động của Duyên Phong Đế, trán đổ mồ hôi lạnh, hắn biết mình không làm được.

Không phải Linh Dục Tú không xứng với một nam tử như vậy, mà là chính hắn không xứng để Tần Mục làm quốc sư.

Nguyên bản dịch thuật tinh túy này, chỉ có thể tìm thấy trọn vẹn tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free