(Đã dịch) Mộng Ma - Chương 12: Một khởi đầu tốt đẹp?
Quyển 1: Phạt Hồn Giới
Hiện tại, trời cũng đã xế chiều. Những áng mây trên cao dần bị nhuốm một màu hoàng hôn.
Từ khi Thất Khổ di chuyển đến nơi này cũng đã qua gần một nửa ngày. Thời gian trôi qua thật nhanh chóng.
“Có hai loại khí khác nhau còn sót lại. Rốt cuộc, ngươi lại chạy hướng nào đây?!!”
Một Phạt Ma dù vóc dáng thấp bé hơn Thất Mã và Thất Khổ nhiều, nhưng khí tức tỏa ra từ hắn lại không hề yếu ớt. Sau lưng hắn có một vòng tròn hắc sắc, tựa như chính hồn lực của hắn.
Hắn đảo mắt quanh quất, chỉ thoáng thấy mấy ấu Phạt đang quần thảo nhau, bèn phớt lờ. Ánh mắt hắn khẽ lướt qua chỗ Kỳ một thoáng rồi thu về, thân hình tức tốc đuổi theo hướng mà hắn cho là chính xác.
Ngay tại gần đó, Kỳ, vốn đã đề phòng mọi thứ xung quanh, nên cũng thoáng nhận ra chuyện vừa xảy ra. Nhưng hắn không có thời gian nghĩ nhiều về chuyện đó nữa, kẻ tiểu Phạt vừa tấn cấp kia đã lao nhanh đến rồi.
Lúc này, Kỳ nhận thấy bên ngoài tiểu Phạt đang dần hình thành dáng vẻ một đôi mắt. Điều này càng củng cố suy đoán của Kỳ rằng về sau nó sẽ có thể phát triển tay chân.
“Ha ha… đến đây nào!” Dù xung quanh chẳng có sinh vật nào mang trí tuệ, Kỳ vẫn chỉ dám khẽ cười trong lòng. Hắn vẫn lo sợ rằng, nếu mình cười nói ra tiếng, sẽ có kẻ phát hiện.
Tiểu Phạt lúc này cũng lao đến rất nhanh, đây là tốc độ nhanh nhất từ trước đến nay của nó. Nó cảm giác, chỉ cần thêm một thời gian nữa thôi, sức mạnh của nó sẽ không chỉ dừng lại ở đây.
Nhưng cảm giác cũng không thể đại diện cho trí tuệ. Đối với Kỳ, chỉ số thông minh của chúng chẳng khác gì loài dã thú.
Vù!
Với tốc độ nhanh chóng, tiểu Phạt quyết tâm nghiền nát kẻ trước mắt này. Ánh mắt nó trở nên sắc lạnh, nhìn chằm chằm vào Kỳ không chớp.
Mà bây giờ, Kỳ cũng đã sẵn sàng đón đỡ đòn lao đến mạnh mẽ. Thân hình tròn vo của hắn co lại, gồng lên hết sức. Ba đường vân mờ sáng bỗng như sống dậy, rọi chiếu khắp xung quanh.
Ầm!
Bụi mù văng lên khiến tầm nhìn xa khó lòng nhìn rõ.
Bầu trời nhuốm màu hoàng hôn càng khiến màn bụi trở nên kỳ ảo. Trông chúng như những đám mây nhỏ lạc trôi xuống trần, cơn gió lặng khiến chúng trở nên êm ả.
Rắc! Rắc!
Đằng sau màn bụi che khuất tầm nhìn, những tiếng nứt vỡ trong trẻo vang vọng. Chỉ tiếc rằng, hiện tại xung quanh đã không còn khán giả nhưng người ta vẫn có thể biết một điều:
Thắng bại đã phân.
Loạt soạt! Một thân hình lay động trong màn bụi mịt mù. Vừa nhìn thấy đã đoán được, đó là kẻ chiến thắng.
U… u… Một cơn gió nhẹ thổi qua, hất tung màn khói bụi sang một bên. Trong ánh hoàng hôn đỏ rực, một khối cầu đen sì đứng nhìn một khối cầu khác đang bị tảng đá nhọn xuyên thấu.
Cảnh tượng này tựa như một bức tranh tượng trưng cho hai số phận, sống và chết chỉ cách nhau một lằn ranh mỏng manh. Ánh sáng đỏ cuối chân trời len lỏi vào giữa, tạo nên một cảnh sắc vừa tráng lệ lại vừa bi thương.
Vừa rồi, Kỳ đã không chọn đối đầu trực diện với tiểu Phạt. Trước đó, hắn đã sớm để ý đến tảng đá nhỏ nhưng sắc nhọn kia. Trong lúc giả vờ khiêu khích, hắn đã nhân cơ hội lăn đến, chỉ chờ tiểu Phạt lao tới mà thôi.
Nó chỉ tỏa ra khí thế liều mạng, nhưng thực chất, ngay khi đối đầu, Kỳ đã lăn sang một bên để né tránh cú va chạm vừa rồi. Sự liều mạng đó thực chất chỉ là một màn kịch giả.
Vốn dĩ, hắn lăn sang một bên còn định ra tay bồi thêm một đòn nữa, nhưng khi thấy tiểu Phạt đã bị xuyên thấu, hắn liền dừng lại. Hắn biết, tiểu Phạt này khó có thể sống sót.
A… a…
Một tiếng rên rỉ nhỏ bé phát ra từ tiểu Phạt. Nó không cam lòng mà chết đi như vậy. Ánh mắt rưng rưng nhìn về phía Kỳ như muốn nhắn nhủ điều gì đó.
Kỳ nhìn thấy vậy liền trầm mặc. Hắn thở dài trong lòng, thân hình tròn vo không ngần ngại mà lăn chậm rãi đến bên cạnh nó.
Hắn… nuốt chửng những mảnh vỡ ấy.
Tiểu Phạt cũng vì vậy mà từ từ nhắm nghiền đôi mắt hư ảo, làn khói đen mỏng manh không còn bám víu mà tản mát đi khắp nơi.
Đã là chiến lợi phẩm có ích, ngu gì mà không ăn? Còn ánh mắt oán hận kia, hắn phớt lờ.
Nói đùa chứ, căm thù, phẫn nộ, tiếc nuối, cầu cứu,… những loại ánh mắt từ tiêu cực nhất đến tích cực, hắn đều đã nhìn đến quen thuộc.
Cuộc sống vốn dĩ không công bằng, công bằng thì lại càng đừng mơ tưởng. Mà muốn thay đổi điều này: Khó, rất khó.
Chỉ khi trả giá càng nhiều, chịu đựng được cô độc, đau thương, gánh vác được trách nhiệm và sứ mệnh, cuộc đời mới thực sự có giá trị.
Những kẻ chỉ biết mù quáng đâm đầu vào vũng bùn thì rất dễ chìm sâu và khó lòng thoát ra được.
Cũng là chuyện bình đẳng, Kỳ nhớ đến câu chuyện “Cùng là một tảng đá”.
Truyện nói:
Bậc thang không phục hỏi tượng Phật rằng: “Chúng ta vốn dĩ cùng là Đá, tại sao người ta chà đạp lên tôi, nhưng lại sùng bái ngài?”
Tượng Phật trả lời: “Vì ngươi chỉ chịu bốn nhát dao đã có được hình hài đó, còn ta lại trải qua trăm ngàn nhát dao, hàng nghìn lần đục đẽo, đau đớn muôn vàn.”
Lúc đó bậc thang im lặng…
“Muốn có công bằng, trước tiên phải có thực lực. Mà một khi đã có thực lực, ai lại vì bình đẳng mà từ bỏ nó?” Rất lâu về trước, hắn đã từng nghĩ đến vấn đề này. Nhưng cũng vì nhận thấy, đó chỉ là một vòng tròn luẩn quẩn không lối thoát, bởi trên thế giới này vốn dĩ chẳng bao giờ tồn tại hai từ “bình đẳng” hay “công bằng”.
Vì vậy, hiện tại hắn cũng chẳng còn theo đuổi lý tưởng ấy nữa; cái hắn cần, chỉ là sức mạnh để được tồn tại.
Muốn làm tượng Phật, phải chịu đựng vượt qua mọi khốn khó.
Muốn làm bậc thang, chỉ nên trông chờ vào bình đẳng, công bằng.
Một nửa thành tượng Phật. Một nửa thành bậc thang. Muốn chọn con đường nào đều không ai bắt bẻ.
Cây cao hơn cỏ, bởi nó khát vọng ánh nắng.
Hoa đẹp hơn cỏ, bởi nó muốn khoe sắc.
Mọi thứ, đều có lý tưởng của riêng mình. Hắn cũng thế, kẻ khác cũng như vậy.
Gạt bỏ mọi cảm xúc không thể kiểm soát đang trỗi dậy, Kỳ tiếp tục dồn sự tập trung vào những mảnh vỡ của tiểu Phạt.
Nhưng chính sự ham muốn nhanh chóng nuốt chửng những mảnh vỡ này mới là thứ thôi thúc Kỳ hành động; để lâu dễ sinh biến cố. Hắn cũng không chần chừ mà ăn hết từng mảnh một, dù nhỏ nhất cũng không chịu bỏ qua.
Sau một khoảng thời gian ngắn, Kỳ cảm thấy bản thân mình cũng sắp giống tiểu Phạt kia: sắp đột phá.
Hắn cũng không dám chậm trễ, giữ thân hình bất động, thuận theo lẽ tự nhiên.
Xèo xèo...
Từ vết khiếm khuyết trên thân nó vang lên âm thanh như tiếng dầu rán. Những luồng hắc khí trong trời đất cũng nhanh chóng hội tụ lại, dũng mãnh chảy vào thân thể tròn vo của hắn.
Nhìn từ bên ngoài, trên thân thể tròn của hắn nổi lên một con mắt dọc. Sau khi thấy dòng hắc khí phun trào xung quanh, con mắt ấy liền trồi hẳn lên, rời khỏi thân thể hắn.
Rắc! Con mắt dọc phân hóa thành hai con mắt riêng biệt, mỗi con mắt dần di chuyển đến vị trí phù hợp nhất trên thân hắn.
Tầm nhìn của Kỳ lúc này mờ dần rồi phân tách thành hai hình ảnh lộn xộn. Nhưng rất nhanh, hắn phát hiện hai hình ảnh đó đã hòa nhập lại làm một. Hắn, đã có mắt.
Nếu nói là có mắt thì cũng có phần chưa đúng, bởi đây chỉ là một hình tượng trưng cho bộ mặt của hắn.
Một đôi mắt đen sì, sâu thăm thẳm như một hang động tăm tối. Một thân hình cũng đen tuyền, ẩn giấu đi đôi mắt sắc bén kia. Ánh sáng dường như cũng không rõ là ghét bỏ hay do trời đã gần tối mà dần lùi xa hết.
Kỳ, thành công đột phá thành Tiểu Phạt sơ giai. Tất nhiên, hiện tại hắn vẫn chưa biết gì về cảnh giới này.
“Tầm nhìn đã có thể đảo sang xung quanh được.” Kỳ lúc này vui mừng nói.
Khác với cách nhìn trước đây, khi hắn phải xoay tròn cả thân hình mới có thể nhìn đến nơi mình muốn. Nhưng giờ đây, dù đứng yên một chỗ, hắn đã có thể sơ bộ quan sát mọi thứ xung quanh.
Tiếp đến, hắn cũng không ngần ngại mà một lần nữa nhìn lại chính mình. Giờ đây hắn đã không khác một ngọn lửa đen nhỏ bé. Điều hắn quan tâm lúc này không phải hình dạng của mình ra sao, mà là việc liệu hắn có thể cầm nắm được thứ gì đó hay không, đó mới chính là mục tiêu của hắn.
Nhưng những chuyện tưởng chừng chắc chắn đôi khi vẫn ẩn chứa bất ngờ.
“Không thể nào, hai tên kia có thể cầm nắm được mà mình lại không thể. Rốt cuộc còn cần thêm điều kiện gì nữa đây?” Kỳ chỉ thoáng ủ rũ nét mặt, nhưng ngay sau đó, việc hắn không cần lăn mà vẫn có thể di chuyển lại khiến hắn lần nữa rạng rỡ.
“Xem ra là do làn khói đen này vẫn còn quá nhỏ. Vậy thì chỉ cần kiếm thêm mấy “đồng loại” nữa thôi!” Rất nhanh, hắn xác định được mục tiêu tiếp theo của mình. Việc đi cùng hai sinh vật kia suốt một tuần cũng giúp hắn sơ bộ nắm rõ sự an nguy của nơi này. Nhưng vì mục tiêu có thể cầm nắm, hắn vẫn đành phải liều mình.
Nhưng nhìn sắc trời cũng đã không còn sớm nữa, Kỳ cũng muốn tìm một chỗ trú ẩn cho mình.
Nhưng Kỳ lại không biết rằng những chuyện hắn vừa làm đều có một ánh mắt giấu kín theo dõi. Một cây cỏ nhỏ gần đó, không rõ đã mọc từ khi nào.
U… u…
Tiếng gió rét gít gào như mọi hôm, tiếp tục càn quét mảnh đất này khi đêm xuống. Những ngày đêm mưa tuyết thất thường, vô định lại càng khiến thực vật nơi đây khó lòng tồn tại.
Nhưng lúc này, trên một nơi vốn khắc nghiệt với thực vật như thế lại có một mầm cây nhỏ đang phá đất chui lên.
Mầm cây này chỉ cao khoảng một tấc, trên thân có độc một chiếc lá nhỏ đang đung đưa theo làn gió. Tại đường vân, màu ánh kim tựa dạ quang khẽ chiếu sáng trong đêm.
Xoẹt!
Một tia sáng chớp động lóe lên, một thân hình đen kịt giẫm ngay lên mầm non ấy. Cũng ngay lúc này, không hiểu sao mầm cây ấy lại vỡ vụn như than củi, rải thành một đống tro tàn nhỏ bé.
“Ta đoán sai sao? Mặc kệ, nếu hắn không đến vì nó thì coi như ta xui xẻo vậy.” Bóng hình ấy thở dài, nhìn về hướng Kỳ đã biến mất rồi tức tốc đuổi theo.
...
Trong cơn gió, một ngọn lửa đen cố gắng nương theo chiều gió để tiếp tục di chuyển.
“Rốt cuộc cũng không có nơi nào thích hợp để qua đêm.”
Đã đi được một quãng thời gian, Kỳ vẫn chưa tìm thấy một nơi nào để ẩn nấp cả. Trên quãng đường này, hắn cũng đánh bại những sinh vật nhỏ khác. Kết cục của chúng đều không tránh khỏi việc bị thôn phệ.
“Thôi, đêm nay trú tạm nơi này vậy.” Kỳ chọn một nơi bên dưới tảng đá lớn làm chỗ trú. Tảng đá này không quá lớn, nhưng bù lại có thể che chở Kỳ khỏi gió lạnh.
“Lại một lần nữa không mất mạng.” Kỳ nhìn lên bầu trời khuya mà tự giễu: “Mà lúc này, ta cũng đâu còn được coi là đang sống nữa. Haizzz… nếu cứ sống mãi trong dạng thái này, vậy rốt cuộc ta sẽ được chết vì tuổi già sao?”
Phía ngoài trời cũng giống như bao ngày. Cái rét buốt khiến Kỳ phải co mình lại một góc. Đôi mắt hắn lúc này nặng trĩu, tựa ngàn cân treo mí mắt. Hắn không rõ vì sao lần này mình lại muốn tiếp tục chìm vào giấc ngủ đến vậy.
Bầu trời không một chút ánh sáng, không hiểu sao lại trở nên mơ hồ. Đôi mắt Kỳ vì thế cũng từ từ nhắm chặt lại.
“Hôm nay, thật may mắn. Mong là mai cũng vậy.” Kỳ thầm nghĩ.
Nhưng dường như cảm nhận được sự nguy hiểm đang ập đến, sự mê muội trong hắn nhanh chóng co rút lại.
Đôi mắt vừa mới nhắm lại, giờ đây phải mở ra để xác định tình hình xung quanh.
Vù!!!
Cơn mưa tuyết không báo trước xuất hiện đột ngột, như vẫn thường xảy ra mỗi ngày. Kỳ cố gắng kìm nén sự buồn ngủ, đôi mắt căng thẳng nhìn về nơi xa thẳm trong màn đêm.
Là tên kia!
Bản quyền dịch thuật và nội dung thuộc về truyen.free, xin đừng quên nguồn gốc đáng tin cậy này.