(Đã dịch) Món Nợ Bất Tận (Vô Tẫn Trái Vụ) - Chương 326: Một nơi tốt hơn
“Chủ đề?”
A Mễ nghiêng đầu nhìn Ba Lạc Ca, người vừa để lại trên mặt nàng vài vết xước khiến nàng trông hệt một con mèo hoang.
Ba Lạc Ca đáp: “Tựa như hí kịch, điện ảnh cũng cần một chủ đề.”
“Ta chẳng thể nghĩ ra bất cứ chủ đề nào.” A Mễ đáp sau một thoáng bối rối.
“Không có chủ ��ề nào cũng là một chủ đề… như chúng ta hiện giờ,” vết thương của Ba Lạc Ca đang từ từ khép lại, “Ta chẳng rõ rốt cuộc hai ta đang giao đấu vì điều gì.”
“Chỉ là trút bỏ cảm xúc mà thôi.” A Mễ miêu tả trận chiến giữa hai người.
“Sau khi đã trút bỏ hết cảm xúc, giờ hẳn chúng ta nên có một cuộc nói chuyện nghiêm túc?”
Ba Lạc Ca bỗng nhiên cảm thấy thoải mái. Dù không rõ A Mễ muốn làm gì trong lần tua lại thứ tư này, nhưng Ba Lạc Ca chợt nhận ra cái kết của vòng lặp này không quá tệ hại. Chỉ khổ cho đội trưởng của hắn.
Trong khi hắn đấu trí và đấu dũng với cô gái này, Lại Bỉ Tư đang thực sự chiến đấu trong một trận chiến đẫm máu.
A Mễ lạnh lùng nhìn Ba Lạc Ca, nàng vẫn không hề có ý định nói chuyện, không chịu mở lòng với bất cứ ai.
Đột nhiên A Mễ nhảy bổ lên người Ba Lạc Ca, sau đó ghì hai chân lên đùi hắn. Động tác này trông vô cùng gần gũi đến lạ, tựa như A Mễ muốn ôm lấy Ba Lạc Ca.
“Đây là biểu cảm gì?”
A Mễ nhẹ nhàng ôm lấy cổ Ba Lạc Ca và hỏi với vẻ khó hiểu.
“Đôi mắt ngươi như đang bảo ta cút đi… Ta nhớ những cảnh tán tỉnh kiểu này lắm. Nhân vật chính nào cũng rất thích tình tiết như vậy, phải không?”
Ba Lạc Ca cố gắng vùng vẫy nhưng không còn chút sức lực. Sau khi trúng viên đạn cấm linh vào người, A Mễ thừa cơ lúc Ba Lạc Ca đang suy yếu mà đổ thêm vài lọ độc dược khiến ngay cả một kẻ bất tử lúc này cũng khó lòng chịu nổi.
“Mấy tình tiết đó quả thực rất hay, nhưng ta nhớ rằng trong cốt truyện không có phần như thế này phải không?”
Ba Lạc Ca liếc xuống. Sau khi đầu gối A Mễ tác động một lực nhỏ, con dao găm cắm vào đùi Ba Lạc Ca lại bị xoáy sâu khiến vết thương vừa khó khăn lắm mới khép miệng lại đã bị xé toạc ra lần nữa.
Đây không còn là một màn tán tỉnh, mà là một vụ giết người bí ẩn.
“Hả? Tác phẩm văn học thì phải hơi khác so với thực tế chứ.” A Mễ vừa nói vừa gật đầu.
Ba Lạc Ca chậm rãi ngẩng đầu lên, hắn không cảm nhận được hơi thở của A Mễ mà chỉ có vài chấn động yếu ớt phát ra từ dưới khung máy nghe như tiếng tim đập.
“Ta không hiểu nổi ngươi mu��n làm gì, A Mễ.”
Lời này của Ba Lạc Ca là phát ra từ tận đáy lòng.
Ba Lạc Ca chưa bao giờ giỏi trong việc đoán lòng người, bởi vì dù sao công việc của một chuyên gia không mấy liên quan đến chuyện này, đối mặt với khó khăn chỉ cần tung thiết quyền ra đập tan là xong.
Đoán được lòng người khác đã khó rồi chứ đừng nói đến lòng của một khôi lỗi giả kim.
“Nếu ngươi muốn ta ngồi ở đây một cách thành thật thì có thể nói thẳng với ta thay vì làm theo cách này.”
Ba Lạc Ca không biết mình bị tê liệt hay mất máu quá nhiều mà không còn cảm giác đau nữa.
“Dù gì thì ngươi cũng là một chuyên gia, chắc chắn sẽ không có mấy ai cảm thấy thoải mái khi giao quyền chủ động cho một chuyên gia.”
A Mễ không phủ nhận mục đích của mình, nàng khống chế Ba Lạc Ca lại theo một cách thức khá bạo lực… chỉ vì cuộc trò chuyện khó hiểu này.
“Nơi đây khá giống…” A Mễ bất thình lình nói.
“Giống cái gì?”
“Một xưởng giả kim.”
Sau khi liếc một vòng xung quanh qua khóe mắt, Ba Lạc Ca phủ nhận: “Có gì mà giống?”
“Không, ý ta là bầu không khí.”
“Bầu không khí?”
Ba Lạc Ca càng khó hiểu. Bầu không khí ở đây giống như một xưởng giả kim ư? Đây hẳn phải là hiện trường của một vụ giết người mới phải.
Nhưng cũng phải thôi, sao hắn có thể hiểu được ý nghĩ của một khôi lỗi giả kim?
A Mễ không định giải thích gì thêm, quả thực nơi đây không giống một xưởng giả kim, nhưng A Mễ lại cảm thấy cách bài trí ở đây rất ấm cúng ngay cả khi đã phủ đầy bụi, xưởng giả kim khi xưa cũng vậy.
“Ta nhớ lần đầu tiên gặp ngươi, sự tương phản quá lớn,” Ba Lạc Ca nói.
“Lần đó sao? Thực ra lúc đó ta giả vờ không tốt lắm, lẽ ra nên ngoan ngoãn hơn. Quá sinh động sẽ khiến người khác nghi ngờ.”
A Mễ vẫn nhớ lần đầu tiên gặp Ba Lạc Ca, nàng còn nói đùa với Ba Lạc Ca với vẻ khá hoạt bát.
“Đó không phải là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau… Ta đã từng nhìn thấy ngươi trước đó.”
“Lúc nào?”
Ba Lạc Ca im lặng, lộ ra vẻ mặt giễu cợt, hiện giờ thì hắn chỉ có thể dùng cách này để gây sự với A Mễ.
A Mễ không nói gì mà chỉ coi Ba Lạc Ca như thân cây để nép mình vào đó như một con chim én.
Cảnh tượng này lẽ ra phải rất đẹp, nhưng hiện giờ Ba Lạc Ca lại đang bị thương, ngực vẫn còn rướm máu nên nó rất ghê rợn.
“Ngươi nói đúng, Ba Lạc Ca.”
Giọng A Mễ nhẹ nhõm và dễ chịu đi phần nào, như thể chuẩn bị nói ra một bí mật nặng nề.
“Ta mong mỏi tình yêu và sự công nhận của sư phụ.”
Tâm trạng của A Mễ rất bình t��nh, nàng như đang nói chuyện với Ba Lạc Ca, nhưng cũng như đang nói với chính mình.
“Ta chỉ muốn sư phụ nhìn mình một lần thôi, ta tình nguyện hy sinh để A Lệ Ti sống lại cũng chẳng có vấn đề gì…
Nhưng sau đó ta đã thay đổi, ta tìm được niềm vui mà mình chưa từng có trước đây, và biết sự kinh hoàng của cái chết.”
Ba Lạc Ca giữ im lặng, đây không phải là thời điểm thích hợp để chêm thêm một câu đùa.
“Ta cố gắng kiềm chế dục vọng và nỗi sợ hãi của mình, nó giống như việc tự đày đọa bản thân, là một kiểu tự hy sinh, ta cứ nghĩ mình đã vượt qua rất nhiều khó khăn sẽ khiến sư phụ nhìn mình lấy một lần…”
Giọng của A Mễ dừng lại trong vài giây, Ba Lạc Ca cảm nhận một cơn run rẩy, không chắc đó là sự run rẩy của khung máy hay là do A Mễ đang run.
“Tại sao lại thế? Ba Lạc Ca.”
A Mễ hỏi Ba Lạc Ca.
“Tại sao khi vừa sinh ra ta đã trở thành vật thay thế cho ai đó?
Thực ra ta cũng muốn sống, muốn ăn nhiều món tráng miệng hơn, nghe nhiều nhạc hơn, xem nhiều phim hơn, ta muốn đi quan sát thế giới rộng lớn hơn thay vì b��� mắc kẹt trong Khe nứt lớn âm u này.”
A Mễ nắm chặt tay khi nói với giọng đầy phẫn uất.
“Ngươi ghét tất cả mọi thứ?” Ba Lạc Ca hỏi.
A Mễ suy nghĩ hồi lâu, sau đó chậm rãi buông lỏng nắm đấm: “Không hẳn.”
“Sư phụ không sai, chẳng qua là ông ấy quá đỗi yêu thương A Lệ Ti, A Lệ Ti cũng không sai, dù sao nhờ nàng ta mới được sinh ra… Ai cũng không sai, thế nhưng lại tạo thành địa ngục của nỗi thống khổ này…
Ta không hiểu gì hết, con người thật phức tạp.”
A Mễ rất khó chịu, nàng nghĩ mình rất muốn khóc, nhưng lại không có nước mắt nên điều duy nhất nàng có thể làm là một vẻ mặt bi thương kèm với vầng sáng thu hẹp trong mắt.
“Thật kỳ lạ, A Mễ.”
Ba Lạc Ca cố gắng di chuyển cánh tay của mình để nhẹ nhàng ôm lấy A Mễ: “Tại sao ngươi lại nói ra điều này vào lúc này?”
A Mễ thì thầm: “Ngươi nói đúng, bỏ đi mà không nói lời tạm biệt đúng là một việc rất tồi tệ. Ta không biết làm thế nào mà ngươi lại tìm được ta, nhưng lẽ ra khi nhìn thấy ngươi ở lần tua lại trước, ta nên nói lời tạm biệt.”
���Tua lại thời gian?” Ba Lạc Ca giả ngu.
“Đây là lời tạm biệt cuối cùng, Ba Lạc Ca.”
A Mễ không giải thích về việc tua lại thời gian mà chỉ nói rõ hơn về suy nghĩ của bản thân.
“Tạm biệt? Ngươi định làm gì tiếp theo?”
“Ừm, làm một vài việc rất quan trọng.”
A Mễ ghé vào bên tai Ba Lạc Ca, rồi kín đáo chia sẻ bí mật này với hắn.
“Ba Lạc Ca, mặc dù đầu óc ngươi chắc có vấn đề, nhưng ngươi là người bạn duy nhất đối với ta.
Lần đầu tiên có người đón sinh nhật cùng ta, lần đầu tiên ta biết bánh sinh nhật có vị gì, lần đầu tiên xem phim, lần đầu tiên…”
Giọng của A Mễ yếu dần đi, nói ra những lời này không phải dễ dàng gì, nó gần như đã lấy hết sức lực của nàng.
“Cho nên, tất cả đều là lỗi của ngươi.”
Ba Lạc Ca hỏi ngược lại: “Tại sao lại là lỗi của ta?”
“Ngươi đã dẫn ta chứng kiến vẻ đẹp của thế giới này, lại còn khiến ta cảm nhận được thứ gọi là cái chết… Ta đã nhìn thấy ánh sáng, bởi vậy không thể chịu đựng nổi bóng tối nữa, dù chỉ là một giây hay một phút.”
A M��� ôm chặt lấy cổ Ba Lạc Ca rồi dùng sức như muốn bóp chết Ba Lạc Ca.
“Ta đã không thể quay lại làm một đứa trẻ ngoan như xưa, tất cả là tại ngươi.”
Ba Lạc Ca im lặng, mặc dù lời nói của A Mễ mang theo một sự quở trách, nhưng không biết vì sao hắn lại cảm thấy có một chút gì đó… vinh dự?
“Ba Lạc Ca, ta đã quyết định, nếu sư phụ không yêu ta, thì ta phải yêu chính mình.
Ta muốn biến thành con người.
Ta không muốn trở thành vật thay thế cho ai đó, ta muốn sống.
Ta muốn ăn nhiều bánh ngọt hơn, nghe nhiều nhạc hơn, xem nhiều phim hơn và rời Khe nứt lớn để thăm thú thế giới rộng lớn.
Đúng, đúng vậy, đi cảm nhận cơn gió không bao giờ dứt nơi cao nguyên Nguồn Gió, đến cảng Tự Do để được thấy những con tàu của các quốc gia và đại dương bao la, đến vùng quê xanh tươi để dạo bước trên những cánh đồng…”
A Mễ đã thổ lộ bí mật giấu trong đáy lòng mình vào lúc này, nàng muốn trở thành một đứa trẻ ích kỷ.
“Trở thành con người? Sao lúc trước ngươi nói không muốn trở thành con người.”
“Ta nói dối, ngươi quá dễ bị lừa.”
“…”
Sau một lúc im lặng, giọng của Ba Lạc Ca lại vang lên.
“Ta không hiểu, A Mễ, tại sao trước kia ngươi khó chịu khi nhắc đến chuyện này mà giờ lại thổ lộ hết ra? Chỉ để nói lời tạm biệt?”
“Cứ coi như là thế đi.”
“Ngươi mở lòng dễ dàng như vậy chỉ để nói lời chia tay?”
“Đây không thể coi là mở lòng.”
“Như này mà vẫn chưa tính sao?”
“Nó giống như ta đang tâm sự với bản thân mình mà thôi, còn ngươi sẽ không nhớ gì hết.”
Ba Lạc Ca ra vẻ bừng tỉnh, sau đó nói một cách thận trọng: “Ta… sẽ không nhớ được gì cả?”
“Giải thích thì hơi mất công, vì dù sao nếu ta có giải thích cho ngươi thì một lát nữa ngươi vẫn sẽ quên thôi.”
Sau khi nói ra những lời này, A Mễ cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều, giọng điệu cũng xen lẫn vẻ vui tươi hiếm thấy.
“Ta không quan tâm đến kết quả, chỉ quan tâm đến quá trình. Dù ngươi có quên sau khi ta nói lời tạm biệt với ngươi thì ta vẫn hài lòng, như một cái hốc cây, ta không cần hồi âm của ngươi.”
“Ta sẽ không nhớ gì sao? Nghe có vẻ khá ích kỷ.”
“Đến lúc này rồi, có còn ai quan tâm có ích kỷ hay không.”
A Mễ đứng dậy khỏi người Ba Lạc Ca, hai người nhìn nhau, rồi A Mễ hôn lên trán Ba Lạc Ca.
“Ta sẽ đến một nơi tốt hơn.”
A Mễ ấn một tay lên ngực Ba Lạc Ca để cảm nhận nhịp tim của hắn, đồng thời ấn tay kia lên ngực của mình và bóp nát ánh sáng của hạt giống không tưởng.
Nàng đang ngâm nga một bài hát mà Ba Lạc Ca khá quen, đó là bài trong số vài đĩa nhạc hắn mới mua gần đây.
“Cơ thể của ta là một cái lồng giam, còn tâm trí của ta là chìa khóa để mở nó…” (*)
“Hẹn gặp lại, Ba Lạc Ca Lazarus.”
Ánh sáng vụt tắt, rồi một luồng sáng chói lọi hơn nữa bùng lên, biến thành một làn sóng ánh sáng rực rỡ nhấn chìm tất cả.
***
Máu đỏ tươi vương vãi khắp vách núi, mạch máu vừa to vừa thô bám khắp các tảng đá như dây leo. Trong đống bướu thịt khổng lồ kia đang không ngừng sản sinh ra vô số thứ điên cuồng, cạnh đó là rất nhiều xúc tu đang vùng vẫy, tham lam nuốt chửng mọi sự sống xung quanh.
“Đây không phải là Trí Tưởng Tượng Tạo Vật,” Lại Bỉ Tư nhìn đống máu thịt đang bành trướng, “Trái tim bất diệt cuối cùng vẫn mất kiểm soát sao?”
Đống máu thịt tởm lợm đã nuốt chửng mọi vật chất xung quanh, xưởng giả kim đã bị nó trùm lên hoàn toàn giờ trông giống như một hang ổ treo lơ lửng nằm ngay giữa trung tâm.
Vô số phản ứng Aether kinh khủng đang phát ra từ đó, nơi đó chắn hẳn là trung tâm của chiến trường.
Lại Bỉ Tư đang định rời đi thì nhìn thấy ánh sáng chói lòa bùng lên từ phía dưới Khe nứt lớn khi quay đầu lại.
Hạt giống không tưởng đã bị phá hủy, lần tua lại thứ tư sắp kết thúc.
“Không đến nỗi nào, ít nhất thì trong lần tua lại này đã thu thập được lượng lớn thông tin.”
Lại Bỉ Tư thì thầm, sau đó nhìn sang bên cạnh, nơi đó có mấy bóng người vẫn đang theo sau.
Hách Đức, Gô Đe, Pháp Tư Đặc, cả ba người đều có những vết thương đáng sợ trải khắp toàn thân, đồng tử của cả ba giãn ra, xen lẫn tia sáng xanh mờ trong đó.
“Hẹn gặp lại trong lần tua lại sau.” Lại Bỉ Tư xua tay và nói với ba người đã chết.
Lần tua lại thứ tư kết thúc. Lần thứ năm bắt đầu.
(*)
Bản dịch này được độc quyền phát hành trên truyen.free, chân thành cảm ơn quý độc giả đã ủng hộ.