Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 98: Lời Nói Nuốt Ngược

Không khí lạnh lẽo cuối ngày của văn phòng công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo len lỏi qua từng kẽ hở, bủa vây lấy Lâm Dịch như một lời nhắc nhở về sự cô độc. Đồng hồ điểm 17:45, nhưng tâm trí anh vẫn còn kẹt lại ở khoảnh khắc 60 giây chiều nay, trong câu chuyện của An Nhiên về bông hoa Nguyệt Ký. Hình ảnh đó, đẹp đẽ và mong manh, đã gieo vào lòng anh một nỗi sợ hãi khủng khiếp về sự mất mát, về một tương lai không thể nắm giữ. Anh cố gắng gõ những dòng code cuối cùng cho dự án đang dang dở, nhưng những con chữ cứ nhảy múa lộn xộn trước mắt, không tài nào sắp xếp thành logic. Mỗi cú nhấn phím đều nặng trĩu, mỗi dòng lệnh anh viết ra đều vô nghĩa, bởi vì trong đầu anh, chỉ có An Nhiên và những câu hỏi không lời đáp.

Tiếng điều hòa chạy đều đều, tiếng lạch cạch của những nhân viên cuối cùng chuẩn bị ra về, tất cả đều hòa vào một bản giao hưởng đơn điệu, không thể xoa dịu được sự hỗn loạn trong lòng Lâm Dịch. Anh thở dài, xoa thái dương. Cả đêm qua, anh đã không ngủ yên. Những suy nghĩ về An Nhiên, về mối quan hệ kỳ lạ này, về cái “phép màu” chỉ tồn tại trong giới hạn 60 giây, cứ quay cuồng như một cơn lốc. Anh đã từng là một người tin vào logic, vào những thứ có thể kiểm soát được. Nhưng An Nhiên, với nụ cười dịu dàng và niềm tin vào những điều không cần lý do, đã phá vỡ mọi bức tường lý trí mà anh dày công xây dựng. Giờ đây, anh cảm thấy mình đang đứng trước một vực sâu, một bên là sự an toàn của lý trí, một bên là khao khát vô bờ bến được bước vào thế giới của cô.

Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, kim phút nhích từng chút một, chậm rãi tiến về con số 29. 18:20. Chỉ còn chín phút nữa. Chín phút nữa anh sẽ lại được gặp cô, lại được đắm mình trong cái thế giới thu nhỏ mà chỉ hai người họ biết. Nhưng lần này, cảm giác mong chờ không còn thuần túy là sự háo hức nữa, nó pha lẫn một nỗi sợ hãi ghê gớm. Anh sợ rằng, mỗi khoảnh khắc 60 giây trôi qua, anh lại càng lún sâu vào một thứ tình cảm không lối thoát. Anh sợ rằng, nếu một ngày nào đó cái “nghi thức” này biến mất, anh sẽ mất cô mãi mãi.

“Mình phải làm gì đây?” anh tự hỏi, giọng nói nội tâm khẽ khàng, lạc lõng trong không gian văn phòng trống vắng. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống những dòng xe cộ hối hả dưới chân tòa nhà. Thành phố về đêm lung linh ánh đèn, nhưng trong mắt anh, tất cả đều mờ nhòe. Anh nhớ lại những lời An Nhiên đã nói về việc trân trọng khoảnh khắc. Cô nói rằng có những vẻ đẹp, những hạnh phúc, chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, và chúng ta chỉ có thể trân trọng nó khi nó còn ở đó, chứ không thể cố gắng níu giữ mãi được. Nhưng Lâm Dịch, với bản tính của một kỹ sư, luôn muốn tìm ra giải pháp, luôn muốn “sửa chữa” những điều không hoàn hảo. Làm sao anh có thể chấp nhận một tình yêu mà anh không thể kiểm soát, một tình yêu mà anh không thể kéo dài?

Anh quay trở lại bàn làm việc, ánh mắt dừng lại trên màn hình máy tính đã tắt, phản chiếu gương mặt mệt mỏi và đầy lo lắng của anh. Anh nhận ra mình không thể tiếp tục phớt lờ những cảm xúc này nữa. Nỗi sợ mất mát đã trở thành một phần không thể tách rời trong anh, một vết thương nhức nhối buộc anh phải đối diện và hành động. Anh muốn hỏi cô, muốn nói với cô rằng anh không muốn nó chỉ là 60 giây. Anh muốn hỏi cô rằng liệu có thể có nhiều hơn, liệu họ có thể bước ra khỏi chiếc thang máy này và cùng nhau xây dựng một tương lai. Những lời đó cứ luẩn quẩn trong đầu anh, nhưng mỗi khi anh định thốt ra, một nỗi sợ hãi vô hình lại bóp nghẹt cổ họng anh. Anh sợ sẽ phá vỡ cái đẹp mong manh của hiện tại, sợ sẽ đẩy cô đi, sợ sẽ đối mặt với một thực tại mà anh không thể kiểm soát. Anh sợ rằng, nếu anh nói ra, anh sẽ mất đi ngay cả những khoảnh khắc 60 giây quý giá này. Anh sợ câu trả lời của cô, sợ sự thay đổi, sợ những điều không thể đoán trước. Anh, một người luôn tìm kiếm sự chắc chắn, lại đang đứng trước một lựa chọn đầy rủi ro.

18:28. Anh quyết định. Anh sẽ nói. Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, anh cũng không thể để mình phải hối hận vì đã không dám đối mặt với cảm xúc của chính mình. Anh thu dọn đồ đạc một cách vội vã, từng cuốn sách kỹ thuật, từng chiếc bút, tất cả đều được đặt vào cặp mà không còn sự cẩn thận thường lệ. Sự gấp gáp trong từng hành động của anh phản ánh sự căng thẳng tột độ trong tâm trí. Anh bước ra khỏi văn phòng, đi về phía thang máy, lồng ngực đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mùi cà phê đậm đặc còn vương vấn trong không khí, nhưng anh không còn cảm nhận được nó nữa. Trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ duy nhất: An Nhiên, và những lời anh muốn nói.

Tiếng "kít" quen thuộc vang lên khi cánh cửa thang máy cũ kỹ mở ra, và An Nhiên bước vào, mang theo mùi hương thoang thoảng của nước hoa và một nụ cười dịu dàng như nắng mai. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ của cô buông xõa tự nhiên, và đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ ấm áp, lạc quan thường thấy. Cô mặc một chiếc áo blouse màu xanh nhạt, kết hợp với chân váy xòe, tạo nên một vẻ ngoài thanh thoát, nhẹ nhàng. Trong tay cô là một cuốn sổ nhỏ và một cây bút, có lẽ là để ghi lại những ý tưởng bất chợt cho công việc biên tập của mình. Nhìn thấy Lâm Dịch, nụ cười trên môi cô càng tươi tắn hơn, nhưng rồi nhanh chóng pha lẫn một chút lo lắng khi cô nhận ra sự căng thẳng rõ rệt trên khuôn mặt anh. Khuôn mặt góc cạnh của Lâm Dịch, thường ngày nghiêm nghị, giờ đây lại lộ rõ vẻ mệt mỏi và giằng xé, đôi mắt ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng cũng ánh lên một sự bối rối sâu sắc.

“Anh Lâm Dịch, hôm nay anh có vẻ… không được khỏe à?” An Nhiên hỏi, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng như suối reo, mang theo một sự quan tâm chân thành. Cô tiến lại gần hơn một chút, ánh mắt dò xét, đầy vẻ lo lắng. Mùi hương của cô, thường ngày mang lại cho anh cảm giác bình yên, giờ đây lại càng khiến lồng ngực anh thắt lại.

Lâm Dịch quay lại nhìn cô, ánh mắt anh như muốn nói rất nhiều điều, nhưng những lời nói lại mắc kẹt trong cổ họng, không tài nào thốt ra được. Anh nhìn vào đôi mắt cô, cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng, một dấu hiệu rằng cô cũng cảm thấy như anh, rằng cô cũng khao khát được nhiều hơn là 60 giây. Bàn tay anh siết chặt lại, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay. Anh hít một hơi thật sâu, cảm thấy không khí trong thang máy bỗng trở nên loãng đi, ngột ngạt đến khó thở.

“An Nhiên, anh muốn hỏi…” Lâm Dịch bắt đầu, giọng anh khản đặc, như thể anh vừa chạy một quãng đường dài. Môi anh hé mở, một phần câu hỏi đã hình thành trong tâm trí anh, một câu hỏi về tương lai, về việc liệu họ có thể bước ra khỏi cái thế giới 60 giây này hay không. Nhưng rồi, ngay khoảnh khắc đó, một nỗi sợ hãi lạnh buốt như băng giá ập đến, đóng băng mọi ngôn từ trên đầu lưỡi anh. Anh sợ hãi những gì có thể xảy ra nếu anh nói ra. Sợ hãi rằng phép màu này sẽ tan biến, sợ hãi rằng anh sẽ mất đi nụ cười dịu dàng của cô, mất đi ánh mắt quan tâm của cô, mất đi tất cả những gì anh đang có, dù nó chỉ gói gọn trong 60 giây. Anh sợ làm tổn thương cô, sợ làm hỏng đi sự hồn nhiên, tin tưởng của cô vào những điều không cần lý do.

Cổ họng anh nghẹn lại, một cảm giác nghẹt thở thực sự ập đến. Anh cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá đè nặng, không thể thở được. Toàn bộ cơ thể anh căng cứng, những lời nói anh đã chuẩn bị kỹ lưỡng bỗng trở nên vô nghĩa, bị nuốt ngược vào trong, tạo thành một cục nghẹn đắng chát. Anh chỉ có thể nhìn cô chằm chằm, ánh mắt đầy giằng xé, đầy bất lực.

An Nhiên vẫn nhìn anh, nụ cười trên môi cô đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt lo lắng, pha chút buồn bã khi cô nhận thấy sự đấu tranh nội tâm dữ dội trong anh. Cô không hiểu hết những gì đang diễn ra trong tâm trí Lâm Dịch, nhưng cô có thể cảm nhận được sự bất an, sự dằn vặt đang bủa vây anh. Cô muốn đưa tay ra chạm vào anh, muốn nói điều gì đó để trấn an anh, nhưng khoảnh khắc ấy, tiếng chuông báo hiệu 60 giây sắp kết thúc đột ngột vang lên, chói tai và lạnh lùng, cắt ngang mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc.

“Kính coong!”

Tiếng chuông vang lên như một bản án, đánh dấu sự kết thúc của thế giới nhỏ bé của họ. Lâm Dịch giật mình, cúi đầu xuống, bàn tay buông thõng. Một tiếng thở hắt ra nặng nề thoát khỏi lồng ngực anh, mang theo tất cả những lời chưa nói, những khao khát chưa thành hình. Anh cảm thấy mình như một kẻ thất bại, một lần nữa, anh đã để nỗi sợ hãi chiến thắng. An Nhiên nhìn anh, đôi mắt cô thoáng buồn, một tia thất vọng không thể che giấu. Cô chậm rãi bước ra khỏi thang máy, ánh mắt vẫn dõi theo anh cho đến khi cánh cửa khép lại, cắt đứt khoảng không gian kỳ diệu của họ.

Lâm Dịch về đến căn hộ của mình, cảm giác nghẹt thở vẫn còn vương vấn, bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh cởi áo khoác, ném nó lên ghế sofa một cách bừa bãi, không còn giữ được sự ngăn nắp thường lệ. Căn phòng, thường ngày là nơi anh tìm thấy sự yên bình và trật tự, giờ đây lại giống như một cái lồng chật chội, giam giữ những suy nghĩ hỗn độn và những lời nói chưa thốt. Anh ngồi phịch xuống ghế, ôm lấy đầu, mái tóc gọn gàng giờ đây rối bù vì những ngón tay anh vò mạnh. Anh vuốt mặt, cảm nhận sự mệt mỏi đã thấm sâu vào từng thớ thịt.

Anh nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay của mình. Kim giây vẫn miệt mài quay, kim phút vẫn đều đặn nhích. Thời gian thực tế vẫn trôi, vô tình và khắc nghiệt, không hề ngưng đọng cho bất cứ ai, cho bất cứ điều gì. 60 giây của anh đã kết thúc, và anh đã bỏ lỡ cơ hội. Anh đã để những lời nói quan trọng nhất mắc kẹt lại trong cổ họng, bị nỗi sợ hãi nuốt chửng.

“Ngu ngốc,” anh tự lẩm bẩm, giọng nói khản đặc, đầy sự tự trách. Anh là một kỹ sư phần mềm, một người luôn tìm kiếm giải pháp, luôn muốn kiểm soát mọi thứ. Nhưng trước An Nhiên, trước tình cảm này, anh lại trở nên yếu đuối, bất lực đến lạ. Anh đã có cơ hội để bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình, để phá vỡ mọi giới hạn vô hình, để đối mặt với những rủi ro mà anh chưa từng dám nghĩ tới. Nhưng anh đã chùn bước. Anh đã để nỗi sợ hãi về sự mất mát, sợ hãi về việc phá vỡ sự cân bằng mong manh của “nghi thức 60 giây” và đối mặt với thực tại không thể kiểm soát, đánh bại mình. Anh sợ mất đi “phép màu” nếu nó bị đưa ra ánh sáng thực tế.

Nỗi sợ hãi đó lớn đến mức nào? Nó lớn đến mức khiến anh thà chấp nhận sự day dứt, sự hối tiếc còn hơn là đối mặt với một khả năng, dù nhỏ, có thể làm tan biến tất cả. Anh nhắm mắt lại, thở nặng nhọc. Trong bóng tối, hình ảnh An Nhiên với nụ cười dịu dàng và ánh mắt lo lắng của cô lại hi���n lên rõ nét. Anh nhớ đến câu chuyện về bông hoa Nguyệt Ký, đẹp đẽ trong một khoảnh khắc rồi sẽ tàn lụi. Anh đã không chấp nhận điều đó. Anh đã quyết tâm chiến đấu để giữ lấy "bông hoa" của mình, để nó nở rộ mãi mãi. Nhưng hôm nay, anh đã làm gì? Anh đã tự tay dập tắt ngọn lửa nhỏ bé của hy vọng mà anh vừa nhen nhóm.

Anh nằm xuống ghế sofa, cánh tay vắt ngang trán. Trong căn hộ im ắng, chỉ có tiếng nhịp đập hỗn loạn của trái tim anh và tiếng đồng hồ tích tắc đều đặn. Anh hối hận vì không thể nói ra, nhưng sâu thẳm trong lòng, một phần nào đó của anh vẫn sợ hãi những gì có thể xảy ra nếu anh đã nói. Anh sợ rằng, tình yêu của họ, sự kết nối đặc biệt này, sẽ mất đi vẻ đẹp khi không còn giới hạn của 60 giây. Anh sợ rằng, thế giới thực tại khắc nghiệt sẽ làm phai nhạt đi những điều kỳ diệu mà họ đã tạo ra trong không gian tĩnh lặng ấy.

Anh đã muốn một tương lai, muốn tìm hiểu về thế giới của cô, về những điều cô trân trọng, về những giấc mơ cô ấp ủ. Anh đã muốn trở thành một phần của thế giới đó, không chỉ là một người bạn đồng hành trong một khoảnh khắc ngưng đọng của thời gian. Nhưng rồi, khi đứng trước ngưỡng cửa của tương lai ấy, anh lại co rúm lại, bởi lẽ anh đã quá quen với sự an toàn của chiếc hộp thời gian 60 giây. Anh đã quá quen với việc mọi thứ được kiểm soát, được gói gọn trong một không gian và thời gian nhất định.

Anh biết, sự giằng xé nội tâm này không thể kéo dài mãi. Nỗi sợ hãi mất mát của anh đã được củng cố, và việc anh nuốt ngược lời nói cùng cảm giác nghẹt thở hôm nay chỉ là một dấu hiệu cho thấy anh đang ở rất gần một bước ngoặt. An Nhiên đã nhận thấy sự khác lạ và căng thẳng của anh. Điều này có thể khiến cô chú ý hơn đến anh, và có thể, cô sẽ là người đưa ra một câu hỏi khác vào một ngày không xa. Lâm Dịch nhắm chặt mắt, hy vọng rằng ngày mai, anh sẽ đủ dũng khí để không còn là một kẻ hèn nhát trong chính câu chuyện tình yêu của mình. Anh sẽ không thể giữ im lặng mãi. Một sự kiện nào đó, một biến cố bất ngờ, chắc chắn sẽ buộc anh phải hành động, buộc anh phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất của chính mình: mất đi An Nhiên, và mất đi phép màu của 60 giây.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free