Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 91: Bóng Tối Ngoài 60 Giây
Ánh hoàng hôn đã tắt lịm ngoài cửa sổ văn phòng, nhường chỗ cho ánh đèn điện trắng xóa hắt xuống bàn làm việc của Lâm Dịch. Từng đợt gió điều hòa phả nhẹ, mang theo mùi cà phê đã nguội và mùi giấy tờ cũ kỹ. Tiếng gõ bàn phím lách cách từ các đồng nghiệp còn nán lại, tiếng điện thoại reo khẽ ở phòng thư ký, và tiếng máy in đều đều phía xa, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuối ngày làm việc. Nhưng hôm nay, những âm thanh ấy không còn mang lại cho Lâm Dịch cảm giác trật tự và quen thuộc như mọi khi. Chúng trở thành một mớ hỗn độn, một bức tường âm thanh vây quanh tâm trí anh, khiến anh càng thêm khó tập trung.
Anh ngồi trước màn hình máy tính, dòng code phức tạp trước mắt bỗng trở nên vô nghĩa. Ngón tay anh lướt trên bàn phím, gõ vài ký tự rồi lại dừng lại, day nhẹ sống mũi. Tâm trí anh trôi dạt về buổi chiều hôm qua, về những lời An Nhiên đã nói trong chiếc thang máy cũ kỹ. "Điểm neo..." Một cụm từ dịu dàng, đầy hình ảnh, đã gieo vào lòng anh một hạt mầm mới, không phải của logic hay thuật toán, mà là của cảm xúc và sự bất định. Anh đã luôn sợ hãi những điều không kiểm soát được, nhưng cô gái ấy, với nụ cười lạc quan và niềm tin vào những "điều không cần lý do", đã dần phá vỡ bức tường lý trí anh xây dựng bấy lâu.
Anh nhìn xuống chiếc đồng hồ đeo tay, kim phút nhích từng chút một một cách chậm chạp đến khó chịu. 18:20. Chỉ còn chín phút nữa. Chín phút nữa là anh sẽ lại đứng trong không gian nhỏ hẹp ấy, trong 60 giây ngưng đọng, nơi thế giới bên ngoài hóa đá và chỉ còn lại hai người họ. Anh đã từng coi khoảnh khắc đó là một sự "lỗi hệ thống", một hiện tượng cần được giải mã. Nhưng giờ đây, nó đã trở thành một nghi thức, một phần không thể thiếu của ngày, và hơn thế nữa, một "điểm neo" cho chính tâm hồn anh.
"Một điểm neo... liệu có thể tồn tại mãi mãi giữa dòng đời biến động này không?" Anh tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm khẽ, mang theo một nỗi day dứt chưa từng có. Anh nhớ lại hình ảnh An Nhiên bận rộn ở sảnh tòa nhà hôm trước, một An Nhiên khác hẳn với người con gái dịu dàng, tin tưởng vào phép màu trong 60 giây của họ. An Nhiên ngoài đời thực, với những cuộc trò chuyện công việc, những bộn bề hối hả, dường như quá xa vời, quá "thực tế" để hòa nhập vào cái thế giới siêu thực mà họ đã tạo dựng. Nỗi sợ hãi về sự không kiểm soát được, về những điều không có tương lai rõ ràng, bỗng chốc trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một con sóng lạnh lẽo dâng trào trong lòng anh.
Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề hơn bình thường. Anh đã luôn là người theo đuổi sự ổn định, sự rõ ràng, một tương lai có thể dự đoán và kiểm soát. Tình yêu, đối với anh, cũng phải như vậy: có khởi đầu, có quá trình, và có một cái kết được định hình. Nhưng mối quan hệ của anh và An Nhiên, nó hoàn toàn nằm ngoài mọi định nghĩa anh từng biết. Nó chỉ gói gọn trong 60 giây, một mảnh ghép thời gian nhỏ bé, treo lơ lửng giữa hư vô.
"Cô ấy nhìn nhận 60 giây này như một món quà, còn mình... mình lại bắt đầu thấy nó như một gánh nặng của sự bất định." Suy nghĩ đó khiến Lâm Dịch giật mình. Gánh nặng? Liệu anh đã quá phức tạp hóa mọi chuyện? Hay chính sự phức tạp đó là bản chất của anh, một kỹ sư luôn tìm kiếm logic và trật tự, ngay cả trong cảm xúc? Anh khẽ chạm vào gọng kính kim loại mỏng, đẩy nó lên cao hơn một chút, như thể hành động nhỏ ấy có thể giúp anh nhìn rõ hơn bức tranh rối rắm trong lòng.
Ánh đèn thành phố đã bắt đầu bật sáng ngoài cửa sổ, những chấm vàng, chấm trắng li ti bắt đầu lấp lánh như những vì sao trên mặt đất. Từ tầng cao này, anh có thể thấy dòng xe cộ hối hả đổ ra đường, những con người nhỏ bé chạy đua với thời gian. Anh biết, anh cũng là một phần của dòng chảy đó, một bánh răng trong cỗ máy khổng lồ của thành phố hiện đại. Nhưng 60 giây kia, nó là một sự tách biệt hoàn toàn, một ốc đảo tĩnh lặng mà anh đã tìm thấy. Giờ đây, anh lại lo sợ rằng ốc đảo ấy quá mong manh, không thể chống chọi được với cơn bão thực tại.
Anh đứng dậy, động tác chậm rãi, khác hẳn vẻ vội vã thường ngày khi anh muốn nhanh chóng thoát khỏi công việc để đến 'điểm hẹn'. Anh thu dọn đồ đạc một cách cẩn thận, từng cuốn sổ tay, từng cây bút được đặt gọn gàng vào túi xách. Anh không còn vội vàng nữa, mà thay vào đó là một sự do dự, một nỗi băn khoăn trĩu nặng. Cái cảm giác hụt hẫng khi không thể bắt chuyện với An Nhiên ở sảnh hôm qua vẫn còn vương vấn, như một vết sẹo nhỏ nhắc nhở anh về ranh giới mong manh giữa hai thế giới. Liệu một mối quan hệ chỉ tồn tại trong 60 giây có thể đủ mạnh mẽ để vượt qua những bức tường vô hình của thực tại? Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong tâm trí Lâm Dịch, tạo nên một sự dằn vặt dai dẳng, khiến bước chân anh khi rời khỏi bàn làm việc trở nên nặng nề hơn bao giờ hết. Anh biết, 60 giây sắp tới sẽ không còn đơn thuần là một khoảnh khắc kỳ diệu nữa, mà sẽ là một thử thách, một cuộc đối thoại thầm lặng với chính nỗi sợ hãi của anh.
***
Tiếng "kít" quen thuộc vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng của hành lang tầng 7. Cánh cửa thang máy cũ kỹ mở ra, để lộ không gian chật hẹp với ánh đèn vàng nhạt đã bạc màu. Mùi kim loại cũ, mùi bụi và một chút hương nước hoa thoang thoảng của người đi trước hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí đặc trưng mà Lâm Dịch đã quen thuộc đến lạ. Anh bước vào, đôi mắt anh ngay lập tức tìm kiếm An Nhiên. Cô đã đứng sẵn ở đó, một nụ cười dịu dàng nở trên môi, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa tự nhiên, và bộ trang phục nhẹ nhàng màu xanh ngọc bích càng làm tôn lên vẻ thanh thoát của cô.
Nhưng nụ cười của An Nhiên hôm nay dường như có một thoáng gượng gạo, như thể cô cảm nhận được sự khác biệt trong không khí, hoặc có lẽ là sự trầm tư đang bao trùm lấy Lâm Dịch. Đôi mắt to tròn long lanh của cô nhìn thẳng vào anh, không giấu nổi sự quan tâm. Cô vẫn xinh đẹp và tươi tắn như mọi khi, nhưng ánh mắt cô lại ánh lên một sự thấu hiểu, một sự nhạy cảm mà Lâm Dịch đôi khi quên mất.
"Anh Lâm Dịch, hôm nay trông anh có vẻ... suy nghĩ nhiều nhỉ?" An Nhiên mở lời, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng chuông gió, cố gắng phá vỡ sự im lặng nặng nề đang bao trùm lấy họ. Cô nghiêng đầu một chút, một cử chỉ quen thuộc, đầy vẻ tò mò và thân thiện. Nụ cười của cô vẫn ở đó, nhưng Lâm Dịch nhận ra một chút thận trọng trong ánh mắt cô, như thể cô đang dò xét, đang cố gắng đọc vị những gì đang diễn ra trong tâm trí anh.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ngón tay vô thức chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay. Kim đồng hồ trên cổ tay anh đã đứng yên, thế giới bên ngoài đã hóa đá. Tiếng động cơ thang máy hoạt động chậm rãi, tiếng gió vù vù nhẹ khi di chuyển giữa các tầng, tất cả đều ngưng đọng, chỉ còn lại khoảnh khắc của họ. Anh nhìn An Nhiên, ánh mắt anh chất chứa sự lo lắng mà anh đã cố gắng che giấu suốt cả buổi chiều. Anh muốn nói điều gì đó thật logic, thật khách quan, nhưng những lời anh định nói lại trở nên vụn vặt và thiếu mạch lạc.
"An Nhiên này..." Anh bắt đầu, giọng nói trầm khẽ, có chút ngập ngừng. Anh dừng lại một chút, như thể đang cân nhắc từng từ ngữ. Anh không muốn làm cô lo lắng, nhưng nỗi bất an trong lòng anh quá lớn, không thể kìm nén. "Em nghĩ sao về những thứ chỉ tồn tại trong một khoảnh khắc? Liệu nó có đủ vững chắc để làm 'điểm neo' cho cả một cuộc đời không?"
Câu hỏi của anh không trực tiếp nhắc đến họ, nhưng An Nhiên đủ tinh tế để hiểu anh đang muốn nói điều gì. Nụ cười trên môi cô chợt tắt đi một chút, đôi mắt cô thoáng một nét buồn khó tả, như một làn mây mỏng lướt qua bầu trời trong xanh. Cô nhìn Lâm Dịch, ánh mắt cô đầy sự cảm thông và một chút ưu tư.
"Chỉ một khoảnh khắc thôi cũng đủ để tạo nên một dấu ấn vĩnh cửu, nếu chúng ta biết trân trọng nó," An Nhiên đáp, giọng cô vẫn dịu dàng nhưng vang lên một sự kiên định lạ thường. Cô luôn là người tin vào giá trị của hiện tại, vào vẻ đẹp của những "điều không cần lý do". "Nhưng... anh Lâm Dịch, anh đang lo lắng điều gì vậy?" Cô đặt câu hỏi một cách nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt cô lại đầy vẻ dò hỏi, như muốn xuyên thấu vào sâu thẳm tâm hồn anh. Cô bước lại gần anh hơn một chút, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại, và mùi hương nhẹ nhàng đặc trưng của cô chợt lan tỏa, mang theo một chút ấm áp xoa dịu nỗi lo của anh.
Lâm Dịch quay mặt đi, nhìn chằm chằm vào bảng điều khiển thang máy, những con số tầng đang đứng yên như bị đóng băng. Ngón tay anh vô thức chạm vào chiếc đồng hồ đeo tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại. Anh không thể đối mặt trực tiếp với ánh mắt thấu hiểu của cô, bởi vì anh sợ rằng cô sẽ nhìn thấy tất cả những nỗi sợ hãi và bất an đang gặm nhấm anh.
"Anh... chỉ là không thích những thứ không thể kiểm soát, và không có tương lai rõ ràng." Anh nói, giọng nói nhỏ hơn, như thể đang tự thú với chính mình. Anh vẫn giữ nguyên tư thế nhìn vào bảng điều khiển, tránh né mọi ánh nhìn. Anh biết, đó là bản chất của anh, một kỹ sư luôn tìm kiếm sự logic, sự dự đoán. Nhưng An Nhiên đã mang đến cho anh một điều hoàn toàn ngược lại, một phép màu không thể giải thích, và chính điều đó vừa là sự quyến rũ chết người, vừa là nỗi sợ hãi lớn nhất của anh. Anh khao khát nó, nhưng cũng sợ hãi rằng nó sẽ tan biến bất cứ lúc nào, để lại anh với một khoảng trống vô định. Anh ước gì 60 giây này có thể kéo dài mãi mãi, hoặc ít nhất là có một lời hứa hẹn về một tương lai rõ ràng hơn.
An Nhiên không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhìn anh. Cô cảm nhận được sự giằng xé trong lòng Lâm Dịch, nỗi sợ hãi về một tương lai không xác định. Nụ cười trên môi cô hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt trầm tư, ánh mắt cô nhìn anh đầy sự thấu hiểu và xót xa. Cô biết, anh là người của lý trí, của những con số, và việc anh phải đối mặt với một mối quan hệ không có "bản thiết kế" rõ ràng là một thử thách lớn lao đối với anh. Cô hiểu rằng, "điểm neo" của cô, dù mang lại bình yên, lại trở thành một gánh nặng vô hình cho anh.
Thời gian ngưng đọng trong thang máy dường như trôi qua nhanh hơn bao giờ hết. Mỗi giây đều trở nên nặng nề, chứa đựng những suy nghĩ không lời, những nỗi lo âu và sự cảm thông. Tiếng "kít" quen thuộc vang lên, lạnh lùng và đột ngột, báo hiệu sự kết thúc của phép màu. Cửa thang máy từ từ mở ra ở tầng trệt, và thế giới bên ngoài bỗng chốc ùa vào với tất cả sự hối hả, ồn ào và thực tế nghiệt ngã của nó.
***
Tiếng "kít" vừa dứt, cánh cửa thang máy cũ kỹ đã hoàn toàn mở ra, để lộ khung cảnh sảnh tòa nhà văn phòng quen thuộc. Tiếng bước chân vội vã của hàng trăm nhân viên tan tầm, tiếng trò chuyện xôn xao, tiếng điện thoại reo liên tục, tiếng đóng mở cửa kính, và cả tiếng còi xe từ đường phố vọng vào – tất cả bỗng chốc ập đến, dội thẳng vào Lâm Dịch như một dòng thác dữ dội, cuốn phăng đi sự tĩnh lặng và kỳ diệu của 60 giây vừa rồi. Mùi điều hòa lạnh lẽo, mùi nước hoa của những người qua lại, và mùi cà phê còn vương vấn từ quầy pha chế, tất cả tạo nên một bầu không khí hối hả, nhộn nhịp, đối lập hoàn toàn với không gian riêng tư mà họ vừa chia sẻ.
An Nhiên quay sang Lâm Dịch, nụ cười trên môi cô đã trở lại, tươi tắn như mọi khi, nhưng Lâm Dịch vẫn có thể nhận ra một thoáng gượng gạo, một chút che giấu đằng sau ánh mắt cô. "Tạm biệt anh Lâm Dịch! Hẹn gặp lại ngày mai nhé!" Giọng nói cô vẫn trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng câu nói ấy dường như bị nuốt chửng bởi sự ồn ào của đám đông, trở nên yếu ớt và xa vời. Cô vẫy tay nhẹ nhàng, một cử chỉ quen thuộc, rồi nhanh chóng hòa vào dòng người đang đổ ra khỏi tòa nhà. Bóng dáng nhỏ nhắn, thanh thoát của cô nhanh chóng khuất dần sau khúc cua hành lang, như một giấc mơ tan biến khi anh vừa tỉnh giấc.
Lâm Dịch vẫn đứng sững giữa sảnh, đôi mắt anh dõi theo bóng lưng An Nhiên cho đến khi cô hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn. Anh cảm thấy một sự hụt hẫng mênh mông dâng lên trong lòng, một khoảng trống lạnh lẽo khi cô không còn ở bên cạnh. Trong 60 giây kia, anh có thể cảm nhận được sự kết nối sâu sắc, một sự thấu hiểu không lời. Nhưng khi bước ra khỏi cánh cửa thang máy, cô lại trở thành một phần của thế giới hối hả này, một người phụ nữ bận rộn với cuộc sống riêng, mà anh dường như không thể chạm tới.
Anh sờ tay vào chiếc đồng hồ đeo tay, cảm nhận từng nhịp đập nhanh của trái tim mình. Nỗi bất an mà anh đã cảm thấy trong văn phòng, nỗi lo lắng mà anh đã gián tiếp bày tỏ với An Nhiên, giờ đây dâng trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một làn sóng lạnh lẽo cuốn lấy anh. Anh đã luôn cố gắng phân tích mọi thứ bằng logic, bằng những con số, nhưng tình yêu này, mối quan hệ này, hoàn toàn nằm ngoài mọi công thức. Nó là một "điều không cần lý do", một phép màu. Nhưng phép màu liệu có thể tồn tại mãi mãi trong một thế giới đầy thực tế và bộn bề này không?
"Ngày mai... Liệu 'điểm neo' này có còn ở đó không? Hay nó sẽ tan biến như một giấc mơ khi chúng ta bước ra khỏi cánh cửa này?" Câu hỏi đó vang vọng trong tâm trí anh, day dứt và ám ảnh. Anh nhớ lại lời An Nhiên: "Chỉ một khoảnh khắc thôi cũng đủ để tạo nên một dấu ấn vĩnh cửu, nếu chúng ta biết trân trọng nó." Anh trân trọng nó, anh thực sự trân trọng từng giây phút. Nhưng liệu sự trân trọng có đủ để xây dựng một tương lai? Hay nó chỉ là một sự níu kéo vô vọng vào một điều đã định trước là không thể kéo dài?
Anh cảm thấy mình như một người đứng giữa ngã ba đường, một bên là thế giới 60 giây kỳ diệu nhưng mong manh, một bên là thực tại khắc nghiệt và vô định. Anh khao khát được tiếp tục giữ lấy "điểm neo" này, nhưng anh cũng sợ hãi rằng, càng cố gắng níu giữ, anh sẽ càng đau khổ khi nó biến mất. Nỗi sợ mất mát lớn hơn cả niềm vui được sở hữu trong khoảnh khắc. Đây không còn là sự tò mò của một kỹ sư về một hiện tượng lạ, mà là sự dằn vặt của một trái tim đã biết rung động, đã biết yêu thương, nhưng lại hoài nghi về khả năng tồn tại của tình yêu đó.
Hoàng hôn đã buông xuống hoàn toàn, ánh đèn đường và đèn tòa nhà thắp sáng rực rỡ cả một góc phố, tạo nên một bức tranh lung linh nhưng cũng đầy cô độc. Lâm Dịch bước ra khỏi sảnh, hòa vào dòng người đông đúc. Nhưng dù đang di chuyển giữa hàng trăm con người, anh vẫn cảm thấy mình đơn độc một cách lạ lùng. Anh nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh, nhưng anh không tìm thấy bất kỳ sự an ủi nào. Trong đầu anh, chỉ còn lại hình ảnh An Nhiên, nụ cười thoáng buồn của cô, và câu hỏi day dứt về tương lai của "điểm neo" giữa dòng đời hối hả này. Anh biết, đêm nay sẽ lại là một đêm dài, một đêm không ngủ, nơi anh phải đối mặt với những suy nghĩ, những nỗi sợ hãi mà anh đã luôn cố gắng né tránh. Hành trình của anh không còn là tìm kiếm logic, mà là tìm kiếm ý nghĩa và sự chắc chắn trong một thế giới đầy rẫy những điều "không cần lý do".
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.