Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 88: Bức Tranh Mơ Ước, Nỗi Sợ Thầm Kín
Tiếng “kít” quen thuộc của thang máy vang lên, một âm thanh khô khốc xé toạc sự tĩnh lặng của hành lang văn phòng, báo hiệu sự xuất hiện của nó ở tầng bảy. Lâm Dịch bước vào, mang theo một cảm giác nhẹ nhõm vẫn còn vương vấn từ lần giãi bày trước. Dù bên ngoài anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng sâu thẳm bên trong, có một luồng gió mát lành đang thổi qua những góc khuất tâm hồn, xoa dịu đi những gánh nặng vô hình mà anh đã gồng mình gánh vác bấy lâu. Anh thấy An Nhiên đã ở đó, tựa lưng vào thành thang máy, mái tóc nâu hạt dẻ buông xõa mềm mại trên vai áo blouse màu xanh pastel. Cô quay đầu lại, nụ cười dịu dàng như ánh nắng ban mai lập tức thắp sáng không gian chật hẹp, xóa tan đi phần nào sự lạnh lẽo của kim loại và ánh đèn huỳnh quang.
“Chào anh, Lâm Dịch,” cô cất tiếng, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió. “Hôm nay anh trông có vẻ... nhẹ nhõm hơn một chút. Chắc công việc đã ổn hơn rồi?” Ánh mắt cô ánh lên vẻ quan tâm chân thành, không hề có chút tò mò hay soi mói. Cô chỉ đơn giản là nhận thấy sự khác biệt nhỏ bé ấy, một sự thay đổi mà có lẽ chỉ những người đủ tinh tế và đủ quan tâm mới có thể nhận ra.
Lâm Dịch khẽ gật đầu, môi anh mấp máy một cách tự nhiên hơn những lần trước. Anh vẫn chưa hoàn toàn quen với việc bộc lộ cảm xúc, nhưng sự cởi mở của An Nhiên đã tạo cho anh một cảm giác an toàn kỳ lạ. “Cũng không hẳn,” anh đáp, giọng trầm ấm hơn bình thường, pha chút ngần ngại. “Chỉ là... tôi đã nói ra được một phần.” Anh không nói rõ là đã nói ra được điều gì, hay với ai, nhưng cả hai đều hiểu. Đó là về những áp lực, những nỗi cô độc mà anh đã giấu kín, những điều mà anh đã chia sẻ trong khoảnh khắc 60 giây quý giá của ngày hôm qua.
Khi Lâm Dịch vừa dứt lời, một cảm giác quen thuộc ập đến. Tiếng quạt gió khẽ rì rầm của thang máy đột ngột im bặt. Ánh đèn vàng nhạt từ trần thang máy như đông đặc lại, những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí cũng ngừng trôi. Bên ngoài cánh cửa kính, hình ảnh người đồng nghiệp đang vội vã đi ngang qua bỗng hóa thành một bức tượng sống động, nụ cười trên môi còn nguyên vẹn, dáng vẻ bước đi còn dang dở. Thời gian, một lần nữa, đã ngưng đọng. Mùi kim loại cũ kỹ đặc trưng của chiếc thang máy, hòa quyện với mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ An Nhiên, tạo nên một bầu không khí vừa thân thuộc vừa siêu thực. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối ấy, chỉ có Lâm Dịch và An Nhiên, cùng với nhịp đập khe khẽ của hai trái tim đang dần hòa điệu.
An Nhiên xoay nhẹ cuốn sổ nhỏ màu xanh trên tay, ngón tay thon dài lướt trên bìa da đã sờn cũ, đôi mắt to tròn nhìn thẳng vào Lâm Dịch. “Anh biết không,” cô nói, giọng nói vẫn dịu dàng nhưng chứa đựng một sự sâu sắc lạ thường. “Đôi khi có những điều mình không dám nói ra, mình cất giữ kỹ đến mức quên mất nó là gì. Giống như những ước mơ ấy.” Cô ngừng một chút, như thể đang để những lời mình vừa nói thấm vào không gian và tâm trí anh. “Chúng ta thường bận rộn với hiện thực, với những con số, những deadline, mà quên mất rằng mình từng có những khao khát thật lớn lao, thật giản dị.”
Lâm Dịch dựa lưng vào thành thang máy, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại xuyên qua lớp áo sơ mi. Anh nhìn An Nhiên, ánh mắt sắc bén thường ngày giờ đây lại ánh lên một sự suy tư hiếm thấy. Những lời cô nói chạm đến một góc sâu kín trong tâm hồn anh, nơi anh đã chôn giấu những ước mơ không tưởng, những điều mà người đàn ông lý trí như anh cho là "không thực tế" và "không thể định lượng". Anh đã quá quen với việc đặt ra mục tiêu rõ ràng, lên kế hoạch chi tiết cho mọi thứ, đến mức những khái niệm mơ hồ như "ước mơ" dần trở nên xa lạ. Nhưng đứng trước An Nhiên, trong không gian phi thời gian này, rào cản ấy dường như mềm mại hơn, dễ phá vỡ hơn. Anh vẫn im lặng, nhưng đôi môi anh khẽ hé mở, như một lời mời gọi cô tiếp tục. Anh muốn nghe cô nói. Anh muốn nghe về những điều không cần lý do.
An Nhiên mỉm cười nhẹ, hiểu ý. Cô không thúc giục, không ép buộc. Cô chỉ đơn giản là tiếp tục chia sẻ, như một dòng suối tự nhiên chảy qua một thung lũng. “Ước mơ của em à?” cô nói, đôi mắt cô ánh lên một sự lấp lánh đặc biệt, như thể cô đang nhìn thấy chính giấc mơ của mình hiện hữu ngay trước mắt. “Em muốn có một trang trại nhỏ, không quá lớn đâu, chỉ đủ để em tự tay trồng rau, nuôi vài con gà, và có một góc yên tĩnh để viết sách mỗi ngày. Sáng thức dậy với tiếng chim hót, hít thở không khí trong lành, và cả ngày được đắm chìm vào những câu chuyện mà em muốn kể.” Cô khẽ cười, một nụ cười hồn nhiên, pha chút tự trào. “Nghe có vẻ điên rồ phải không? Giữa thành phố hiện đại này, ai lại muốn về quê làm nông.”
Lâm Dịch nhìn cô, một nụ cười nhẹ hiếm hoi nở trên môi. "Không," anh nói, giọng trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh lặng. "Không điên rồ chút nào." Anh lại nhìn vào cuốn sổ nhỏ trên tay An Nhiên, rồi ánh mắt anh trở nên mơ màng, như thể đang lục tìm một ký ức xa xôi nào đó trong tâm trí mình. "Tôi... tôi từng muốn làm một họa sĩ." Lời nói bật ra khỏi môi anh một cách bất ngờ, không chỉ với An Nhiên mà còn với chính bản thân anh. Đã bao lâu rồi anh không nghĩ đến điều đó? Đã bao lâu rồi anh không dám thừa nhận khao khát ấy? "Trước khi mọi thứ trở nên... lý trí như bây giờ." Anh khẽ nhắm mắt, như để hình dung lại hình ảnh của chính mình khi còn là một cậu bé, tay cầm cọ, say sưa vẽ vời trên những trang giấy trắng. Mùi sơn dầu, mùi giấy mới, cảm giác của màu sắc tan chảy dưới đầu ngón tay... tất cả ùa về, sống động như thể vừa mới hôm qua.
An Nhiên nhìn Lâm Dịch, đôi mắt cô lấp lánh sự khuyến khích, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm. Cô không hỏi thêm, không ngắt lời, chỉ đơn giản là để anh đắm chìm trong dòng ký ức của riêng mình. Cô hiểu rằng, đối với một người như Lâm Dịch, việc bộc bạch một ước mơ đã bị chôn vùi lâu đến thế không hề dễ dàng. Đó không chỉ là một lời kể, mà là một sự hé lộ về một phần con người anh, một phần đã bị thời gian và những áp lực của cuộc sống thực tại che lấp. Cô cảm thấy một sự kết nối sâu sắc hơn nữa được hình thành, một sợi dây vô hình buộc chặt hai tâm hồn lại với nhau, không phải bằng logic hay lý trí, mà bằng những khao khát thầm kín và sự dễ tổn thương.
Lâm Dịch mở mắt, ánh nhìn của anh giờ đây không còn sự nghiêm nghị thường thấy, mà thay vào đó là một sự mềm mại, một chút hoài niệm và cả một chút tiếc nuối. Anh đưa tay, vô thức chạm vào cặp kính gọng kim loại mỏng đang ngự trị trên sống mũi, như một thói quen cố hữu để trấn an bản thân. "Tôi đã nghĩ... đó chỉ là một sở thích trẻ con. Rằng việc theo đuổi nó là vô nghĩa. Rằng tôi cần phải làm điều gì đó 'có ích', 'có giá trị' hơn." Giọng anh khẽ thì thầm, như thể đang nói chuyện với chính mình hơn là với An Nhiên. "Thế giới xung quanh luôn nói với tôi rằng, hãy thực tế. Hãy chọn một con đường an toàn. Và tôi đã nghe theo. Tôi đã tự mình xây nên một bức tường kiên cố, để bảo vệ bản thân khỏi những điều 'không kiểm soát được' như cảm xúc hay... ước mơ."
An Nhiên khẽ gật đầu, đồng cảm. Cô biết, rất nhiều người trong xã hội hiện đại này đã từng trải qua cảm giác đó. Áp lực từ gia đình, từ xã hội, từ chính những định kiến của bản thân, đã buộc họ phải từ bỏ những khao khát thầm kín, để rồi sống một cuộc đời an toàn nhưng có phần tẻ nhạt. "Nhưng nó không phải là vô nghĩa, Lâm Dịch," cô nhẹ nhàng phản bác, ánh mắt kiên định. "Nó là một phần của anh, một phần rất đẹp đẽ. Việc anh có thể nhớ và nói ra nó, điều đó đã rất đáng quý rồi. Có lẽ, những điều 'không kiểm soát được' lại chính là những điều tạo nên chúng ta, khiến chúng ta trở nên độc đáo và sống động."
Lời nói của An Nhiên như một tia nắng ấm áp chiếu rọi vào góc khuất nhất trong trái tim Lâm Dịch. Anh cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa, một niềm tin được thắp lên. Anh không còn cảm thấy xấu hổ hay hối tiếc khi nhắc đến ước mơ họa sĩ của mình nữa. Thay vào đó, anh cảm thấy một sự chấp nhận, một sự thấu hiểu mà anh chưa từng nhận được. Trong khoảnh khắc 60 giây này, anh không phải là kỹ sư phần mềm Lâm Dịch lạnh lùng, lý trí, mà là một người đàn ông với những khao khát và những góc khuất tâm hồn.
Một cảm giác thôi thúc chợt trỗi dậy trong lòng Lâm Dịch. Anh muốn hiểu thêm về An Nhiên, về những điều cô tin tưởng và những điều cô sợ hãi. Nếu cô đã chia sẻ những ước mơ thầm kín nhất của mình, liệu cô có dám đối mặt với những nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất? "Còn cô?" anh hỏi, giọng nói khẽ khàng, chứa đựng một sự tò mò chân thành. "Điều gì khiến cô sợ hãi nhất?" Câu hỏi không chỉ là một sự đáp lại, mà còn là một bước tiến mới trong mối quan hệ của họ, một sự trao đổi chân thành, bình đẳng.
An Nhiên nhìn anh, nụ cười trên môi cô hơi tắt đi, thay vào đó là một vẻ mặt trầm tư. Cô không ngần ngại, như thể nỗi sợ hãi ấy luôn hiện hữu trong tâm trí cô, chỉ chờ được gọi tên. "Em sợ... một ngày nào đó, em sẽ không còn nhìn thấy phép màu trong những điều nhỏ nhặt nữa. Em sợ mình sẽ trở nên chai sạn, trở nên quá lý trí, đến mức không còn cảm nhận được sự rung động của một bông hoa nở, tiếng mưa rơi, hay những khoảnh khắc kỳ diệu như thế này." Giọng cô nhỏ dần, chứa đựng một sự lo lắng rất thật. "Hoặc sợ rằng những khoảnh khắc như thế này... sẽ biến mất." Cô khẽ đưa mắt nhìn xung quanh, nhìn vào không gian ngưng đọng, vào hình ảnh người đồng nghiệp đang đứng yên như pho tượng. "Em sợ một ngày nào đó, những điều không cần lý do sẽ không còn tồn tại, và mọi thứ sẽ chỉ còn lại những con số, những quy luật cứng nhắc."
Lâm Dịch lắng nghe từng lời của An Nhiên, và một cảm giác rợn người chạy dọc sống lưng anh. Nỗi sợ của cô, một cách kỳ lạ, lại chạm đến nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong chính anh. Anh đã luôn sợ sự cô đơn, sợ mất đi sự kết nối, sợ rằng một ngày nào đó, anh sẽ không còn tìm thấy ai để chia sẻ gánh nặng, để bộc lộ những góc khuất. Và khoảnh khắc 60 giây này, An Nhiên, đã trở thành một phần không thể thiếu, một điểm tựa tinh thần mà anh chưa bao giờ ngờ tới. Nỗi sợ của cô về việc mất đi "phép màu" và "những khoảnh khắc như thế này" lại chính là nỗi sợ của anh về việc mất đi cô, mất đi sự thấu hiểu và kết nối độc đáo mà họ đang có.
Anh vô thức siết chặt bàn tay, chạm vào cặp kính của mình một lần nữa, như thể để tìm kiếm sự an ủi trong vật chất quen thuộc. Anh gật đầu nhẹ, ánh mắt anh nhìn An Nhiên đầy suy tư. Không cần lời nói, An Nhiên cũng hiểu được sự đồng cảm sâu sắc trong ánh mắt ấy. Cô mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm, như thể gánh nặng vừa được san sẻ. Khoảnh khắc đó, 60 giây không còn là một sự kiện vật lý đơn thuần, mà đã biến thành một không gian tinh thần, nơi họ hoàn toàn là chính mình, nơi những ước mơ thầm kín và nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất được chia sẻ mà không cần bất kỳ phán xét nào.
Tiếng "tích tắc" của chiếc đồng hồ đeo tay trên cổ tay Lâm Dịch vang lên, giờ đây không còn hối hả như tiếng đếm ngược, mà như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng về sự hữu hạn của khoảnh khắc này. Kim giây đã gần chạm mốc. An Nhiên khẽ thở dài, một tiếng thở rất khẽ, gần như không thể nghe thấy trong sự tĩnh lặng của không gian. Một thoáng buồn len lỏi qua đôi mắt cô, một sự tiếc nuối mơ hồ khi biết rằng thế giới riêng của họ sắp sửa kết thúc. Cô muốn nhiều hơn thế, nhiều hơn chỉ 60 giây để lắng nghe, để chia sẻ. Cô muốn khám phá sâu hơn những bức tranh chưa vẽ trong tâm hồn Lâm Dịch, muốn biết về cuộc sống của anh ngoài những con số và mã lệnh.
Lâm Dịch cũng nhận ra điều đó. Anh nhìn An Nhiên, rồi nhìn ra cánh cửa thang máy vẫn đang đóng chặt. Anh biết, khi cánh cửa mở ra, họ sẽ trở về với thực tại hối hả, với vai trò và trách nhiệm của mỗi người. Anh sẽ lại là kỹ sư Lâm Dịch, và cô sẽ là biên tập viên An Nhiên. Nhưng có một điều đã thay đổi. Anh đã biết về giấc mơ họa sĩ bị lãng quên của mình, và về nỗi sợ hãi mất đi phép màu của An Nhiên. Anh đã biết rằng, sâu thẳm bên trong người phụ nữ lạc quan này là một trái tim mong manh, luôn khao khát giữ gìn những điều đẹp đẽ, dù là nhỏ nhặt nhất.
Tiếng "kít" thứ hai vang lên, mạnh mẽ hơn, như một lời chào trở về từ thế giới đang chuyển động. Thời gian trở lại. Hình ảnh người đồng nghiệp tiếp tục bước đi, những âm thanh ồn ào của văn phòng lại ùa vào. An Nhiên khẽ nháy mắt với Lâm Dịch, một cử chỉ tinh nghịch nhưng đầy ý nghĩa, như muốn nói: "Chúng ta sẽ gặp lại."
Lâm Dịch mỉm cười nhẹ. Anh không đáp lại bằng lời nói, chỉ bằng một cái gật đầu nhỏ. Nhưng trong lòng anh, một hạt giống tò mò đã nảy mầm. Anh bắt đầu suy nghĩ về cuộc sống của An Nhiên ngoài thang máy, về những điều cô làm, những nơi cô đến, những câu chuyện cô viết. Anh khao khát được biết thêm về cô, không chỉ trong 60 giây ngắn ngủi này, mà còn nhiều hơn thế. Mối quan hệ của họ, bắt đầu từ một sự tình cờ kỳ lạ, giờ đây đã trở nên quá quan trọng để chỉ tồn tại trong giới hạn của thời gian. Một ngày nào đó, anh biết, họ sẽ phải bước ra khỏi "vùng an toàn" này, để đối mặt với thực tại, để xem liệu phép màu có thể tiếp tục tồn tại khi không còn sự ngưng đọng của thời gian hay không. Nhưng bây giờ, trong khoảnh khắc này, anh chỉ đơn giản là cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, một sự nhẹ nhõm và một niềm hy vọng mong manh vào những điều không cần lý do.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.