Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 79: Ước Mơ Của Cô Gái Bay Bổng

Thành phố vẫn hối hả, nhịp sống vẫn vội vã, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, một sự tĩnh lặng lạ thường đã ngự trị suốt đêm qua và cả ngày hôm nay. Anh vẫn còn vương vấn ánh mắt thấu hiểu của An Nhiên, nụ cười cảm thông và cái gật đầu nhẹ nhàng của cô khi anh khép lại câu chuyện về tuổi thơ cô độc. Anh đã quen với việc giữ kín mọi thứ, xem cảm xúc như những dòng code riêng tư không thể chia sẻ. Vậy mà, trước An Nhiên, bức tường ấy đã sụp đổ một cách nhẹ nhàng, không hề đau đớn, mà thay vào đó là một cảm giác nhẹ nhõm đến bất ngờ. Anh đã chờ đợi phản ứng phán xét, sự bối rối hoặc thậm chí là ánh nhìn thương hại, nhưng cô chỉ đáp lại bằng sự chấp nhận. Sự chấp nhận không điều kiện đó, đối với một người luôn sống trong khuôn khổ của logic và sự kiểm soát như anh, thật sự là một điều kỳ diệu.

Ngày hôm nay, mỗi khi chiếc đồng hồ trên tay anh nhích dần về con số 18, tim anh lại đập nhanh hơn một nhịp. Anh tự hỏi, không biết An Nhiên sẽ phản ứng thế nào sau khi anh đã mở lòng đến vậy? Liệu cô có còn nhìn anh bằng ánh mắt như mọi khi, hay sẽ có điều gì đó thay đổi? Anh không biết, nhưng anh khao khát được gặp cô, để được đắm chìm vào cái không gian chỉ có hai người, nơi thời gian ngưng đọng và những tâm hồn được phép cởi mở. Anh biết, 60 giây hôm nay sẽ không chỉ là một nghi thức quen thuộc, mà nó sẽ mang một ý nghĩa sâu sắc hơn, là sự tiếp nối của một sợi dây liên kết vừa được thắt chặt.

Đúng 18 giờ 29 phút, Lâm Dịch bước vào thang máy cũ kỹ. Mùi kim loại đặc trưng, hòa lẫn chút hương xà phòng thoang thoảng từ những lượt đi trước, vẫn vậy. Anh đứng thẳng người, ánh mắt lướt qua bảng điều khiển số đã mờ theo năm tháng. Thang máy dừng lại ở tầng 7, và như một định mệnh đã được sắp đặt, An Nhiên đã đợi sẵn ở đó. Cô mỉm cười khi nhìn thấy anh, một nụ cười ấm áp, dịu dàng như làn gió nhẹ xua tan đi sự căng thẳng vô hình trong lòng anh. Ánh mắt cô vẫn trong trẻo, không hề có chút phán xét hay xa cách nào, ngược lại, nó còn ánh lên vẻ tinh nghịch, như thể cô đang giữ một bí mật nhỏ nào đó.

“Chào anh, Lâm Dịch,” An Nhiên cất tiếng, giọng nói trong trẻo của cô vang lên trong không gian chật hẹp, xua đi sự tĩnh lặng của những giây phút chờ đợi.

Anh khẽ gật đầu đáp lại, một nụ cười gần như không thể nhận ra lướt qua môi anh. Đôi mắt anh vẫn sắc bén, nhưng hôm nay, sự tập trung của nó không phải dành cho những con số hay thuật toán, mà là cho người con gái đang đứng trước mặt. Anh nhận ra cô mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, với họa tiết hoa nhỏ li ti, trông cô càng thêm thanh thoát và gần gũi.

Đúng lúc đó, một cú giật nhẹ, và chiếc thang máy cũ kỹ đã đi qua tầng 7. Tiếng 'kít' quen thuộc vang lên, không quá lớn, nhưng đủ để báo hiệu rằng thế giới bên ngoài vừa hóa đá. Ánh đèn vàng yếu ớt trong cabin khẽ nhấp nháy, rồi ổn định lại, hắt lên khuôn mặt của cả hai. Không gian xung quanh chìm vào một sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ còn lại tiếng thì thầm của gió điều hòa và nhịp đập của trái tim họ. 60 giây thuộc về họ đã bắt đầu.

An Nhiên nhìn anh, nụ cười trên môi cô giãn ra một chút, ánh mắt lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao. “Hôm qua anh kể chuyện thú vị quá,” cô nhẹ nhàng nói, phá vỡ sự im lặng. Giọng cô vẫn trong trẻo như tiếng chuông gió, nhưng có thêm một chút suy tư. “Em cứ nghĩ về nó mãi. Em cứ nghĩ về những dòng code anh viết, về thế giới của anh, về cách anh tìm kiếm sự chính xác để không bị lạc.” Cô dừng lại một chút, như để cho những lời mình vừa nói thấm vào không khí, vào tâm trí anh. “Em cũng có một vài 'điều thú vị' muốn kể, nhưng có lẽ nó không 'logic' lắm với anh.” Cô nói, và một nụ cười tinh nghịch lại xuất hiện trên môi, tựa như một lời thách thức ngọt ngào.

Lâm Dịch nghe cô nói, lồng ngực anh khẽ phập phồng. Sự chú ý của anh hoàn toàn hướng về cô. Anh không hề cảm thấy khó chịu khi cô nhắc đến sự 'không logic', ngược lại, một sự tò mò mạnh mẽ trỗi dậy trong anh. Điều gì đó trong An Nhiên, trong cái cách cô luôn tin vào những điều không cần lý do, đã dần phá vỡ vỏ bọc lý trí của anh. Anh điều chỉnh lại cặp kính gọng kim loại mỏng của mình, một cử chỉ quen thuộc khi anh đang tập trung cao độ, nhưng ánh mắt anh lại dịu đi trông thấy.

“Cô cứ nói đi,” anh đáp, giọng trầm ổn nhưng lại mang một sự thúc giục nhẹ nhàng mà ngay cả bản thân anh cũng ngạc nhiên. “Tôi... tôi muốn nghe.” Anh muốn nghe, không chỉ vì sự lịch sự, mà vì anh thực sự bị cuốn hút bởi thế giới nội tâm của cô, một thế giới mà anh cảm thấy hoàn toàn đối lập với mình, nhưng lại mang một sức hút kỳ lạ. Anh muốn khám phá những điều 'không logic' ấy, muốn hiểu xem một người như cô có thể nhìn nhận thế giới này theo cách nào.

An Nhiên dường như cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của anh. Ánh mắt cô lại càng lấp lánh hơn, như thể ngọn lửa trong cô vừa được tiếp thêm năng lượng. Cô khẽ đưa tay lên không trung, một cử chỉ nhẹ nhàng, duyên dáng, như đang phác họa một hình ảnh vô hình nào đó.

“Khi còn bé,” cô bắt đầu kể, giọng nói trở nên mơ màng hơn một chút, như thể cô đang du hành ngược thời gian về miền ký ức xa xăm, “em từng muốn trở thành người vẽ bản đồ sao. Không phải những bản đồ sao bình thường đâu, mà là những bản đồ của các thiên hà chưa được khám phá, nơi có những sinh vật lạ kỳ và những tinh cầu màu sắc.” Cô khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn thường trực. “Em tin rằng đâu đó ngoài kia, có những hành tinh màu tím, màu xanh ngọc bích, và những sinh vật có đôi cánh lấp lánh như pha lê. Em sẽ vẽ chúng, tỉ mỉ từng chi tiết, để mọi người có thể hình dung ra một vũ trụ rộng lớn và đầy phép thuật hơn chúng ta vẫn tưởng.”

Lâm Dịch lắng nghe, trái tim anh như bị níu giữ bởi từng lời cô nói. Anh, một kỹ sư phần mềm, một người luôn tìm kiếm sự chính xác và logic trong từng phép tính, từng dòng code, lại đang nghe một câu chuyện hoàn toàn xa lạ với thế giới của anh. Bản đồ sao của những thiên hà chưa được khám phá? Sinh vật lạ kỳ? Tinh cầu màu sắc? Tất cả đều nằm ngoài mọi định nghĩa khoa học và thực tế mà anh biết. Anh nhíu mày nhẹ, một phản ứng tự nhiên khi anh đối diện với những điều "không thực tế". Nhưng lạ thay, sự nhíu mày đó không phải là sự khó chịu, mà là một sự tò mò mãnh liệt, một sự cố gắng để hiểu, để hình dung ra thế giới mà cô đang vẽ nên bằng lời nói.

An Nhiên không để ý đến cái nhíu mày thoáng qua của anh. Cô vẫn tiếp tục câu chuyện, ánh mắt như nhìn xuyên qua lớp vỏ kim loại của thang máy, vươn tới những vì sao xa xăm mà cô đang tưởng tượng. “Hoặc,” cô tiếp tục, giọng nói chứa đầy sự bay bổng, “có lúc em muốn trở thành nghệ sĩ, vẽ những bức tranh khổng lồ trên những đám mây, để cả thành phố có thể ngước nhìn và mỉm cười. Anh biết không? Em muốn vẽ một con cá voi khổng lồ bơi giữa những áng mây hồng, hay một khu vườn cổ tích với những cây nấm biết nhảy múa. Chỉ cần mọi người ngẩng đầu lên, họ sẽ thấy một điều gì đó đẹp đẽ, một điều gì đó khiến họ quên đi những lo toan thường nhật, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.”

Cử chỉ tay của An Nhiên vẫn tiếp tục, nhẹ nhàng và duyên dáng, như thể cô đang phác họa những đường nét đầu tiên của bức tranh đám mây mà cô vừa nhắc đến. Lòng bàn tay cô ngửa lên, rồi khẽ lượn lờ trong không khí, như thể đang tô điểm thêm màu sắc cho trí tưởng tượng của mình. Mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc cô thoang thoảng trong không gian kín, hòa quyện với mùi kim loại cũ kỹ của thang máy, tạo nên một sự tương phản vừa lạ lẫm vừa cuốn hút.

Lâm Dịch cảm thấy một làn sóng cảm xúc lạ lẫm dâng lên trong lòng. Anh vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường ngày, nhưng đôi mắt anh đã không còn sự sắc bén lạnh lùng, thay vào đó là một sự tập trung mềm mại, gần như bị mê hoặc. Anh thầm nghĩ, vẽ trên mây, thật là một ý tưởng... không tưởng. Hoàn toàn không có bất kỳ cơ sở vật lý hay kỹ thuật nào để thực hiện. Nhưng cô nói về nó một cách say mê đến vậy, với một niềm tin mãnh liệt đến vậy. Anh, người luôn tìm kiếm sự thật hiển nhiên, sự kiểm soát, sự logic, bỗng nhiên cảm thấy một sự rung động kỳ lạ trước cái thế giới phi lý nhưng đầy màu sắc mà An Nhiên vừa mở ra.

“Vẽ trên mây...” Lâm Dịch khẽ nhíu mày một lần nữa, lần này là vì sự bối rối, không phải nghi ngờ. Anh không thể tìm thấy một lời giải thích hợp lý nào cho ý tưởng đó trong bộ não của mình. “Nó... không thực tế. Nhưng... tại sao lại là những điều đó?” Anh hỏi, giọng nói trầm và chậm rãi, như thể anh đang cố gắng phân tích một thuật toán phức tạp nhất. Anh muốn hiểu, muốn tìm ra cái 'logic' đằng sau những ước mơ 'không logic' này.

An Nhiên nhìn thẳng vào mắt anh, nụ cười vẫn dịu dàng, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt cô là một sự kiên định. Cô biết Lâm Dịch là một người thực tế, nhưng cô không hề e ngại. Cô đã tin tưởng anh, đã mở lòng với anh, và cô tin rằng anh sẽ hiểu, hoặc ít nhất là lắng nghe.

“Vì chúng đẹp, anh ạ,” cô nhẹ nhàng đáp, giọng nói như một lời thì thầm của gió, nhưng lại mang một sức nặng của niềm tin. “Và đôi khi, vài điều không cần lý do để đẹp, hay để ta tin vào.” Cô khẽ nghiêng đầu, ánh mắt ánh lên vẻ mơ mộng. “Chúng chỉ cần là chính nó, và mang lại cho ta sự tự do để tưởng tượng.” Cô nói, và trong khoảnh khắc đó, Lâm Dịch cảm thấy như có một luồng gió mát lành thổi qua tâm hồn anh, xua đi những bụi bặm của lý trí khô khan. Anh cảm thấy một sự giải thoát lạ lùng, một cảm giác về một thế giới khác, nơi mọi thứ không cần phải được định nghĩa, không cần phải được chứng minh, mà chỉ cần được cảm nhận.

"Tự do..." Lâm Dịch thầm thì, gần như không nghe thấy. Từ "tự do" đó, đối với anh, thường gắn liền với sự thiếu kiểm soát, sự hỗn loạn, những điều mà anh luôn cố gắng tránh né trong cuộc sống đã được lập trình cẩn thận của mình. Nhưng qua lời An Nhiên, "tự do" lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác: sự tự do của tâm hồn để bay bổng, để mơ ước, để tin vào những điều đẹp đẽ mà không cần một khuôn khổ nào. Anh nhận ra rằng, trong cái thế giới 60 giây này, anh đã tìm thấy một loại tự do mà anh chưa từng biết đến. Tự do để l���ng nghe, tự do để cảm nhận, tự do để vượt ra ngoài những giới hạn của bản thân. Lồng ngực anh khẽ phập phồng, một cảm giác vừa bối rối vừa say mê. Anh không hiểu hết, nhưng anh bị cuốn hút một cách mãnh liệt.

Trong không gian chật hẹp của thang máy, sự tĩnh lặng kéo dài thêm vài giây, chỉ còn lại ánh mắt của hai người giao thoa. Ánh sáng vàng yếu ớt hắt lên khuôn mặt anh, làm nổi bật đường nét góc cạnh, trong khi khuôn mặt trái xoan của cô lại được bao phủ bởi một vẻ dịu dàng, mơ màng. Anh nhìn cô, nhìn cách ánh mắt cô lấp lánh khi nói về những điều phi thực tế, nhìn cách nụ cười cô mang theo sự bình yên và niềm tin. Anh biết, đây là một phần của An Nhiên mà không ai ngoài anh có thể nhìn thấy, một phần của cô chỉ dành riêng cho những khoảnh khắc ngưng đọng này. Anh tự hỏi, liệu thế giới bên ngoài, thế giới hối hả của những con số và sự thật, có thể chứa đựng được một tâm hồn bay bổng như cô không? Liệu cô có giữ những ước mơ này cho riêng mình, hay cô có dám chia sẻ chúng với những người khác, những người có thể không hiểu, hoặc thậm chí là cười nhạo?

Cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực Lâm Dịch. Anh cảm thấy một sự kết nối sâu sắc, không phải qua những điểm chung logic, mà qua sự đối lập, qua việc cô đã mở ra một khía cạnh hoàn toàn mới của cuộc sống mà anh chưa từng nghĩ tới. Anh muốn hỏi thêm, muốn biết thêm về những ước mơ khác của cô, về những điều không cần lý do mà cô tin tưởng. Anh muốn ở lại trong cái thế giới an toàn này lâu hơn, để được đắm chìm trong sự bay bổng của cô, để được phép quên đi sự chính xác và logic của mình, dù chỉ trong chốc lát. Anh muốn hiểu, tại sao một người như cô lại có thể tin vào những điều kỳ diệu đến vậy, trong khi thế giới thực lại đầy rẫy những điều phũ phàng và khó khăn.

Nhưng rồi, như một lời nhắc nhở phũ phàng, tiếng 'kít' vang lên, đột ngột và mạnh mẽ, cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Dịch, kéo anh ra khỏi thế giới của những bản đồ sao và những bức tranh trên mây. Thời gian đã hết. 60 giây quý giá đã trôi qua. Nó giống như một giấc mơ đẹp bị cắt ngang bởi tiếng chuông báo thức inh ỏi, để lại một sự tiếc nuối khó tả trong lòng cả hai. Thang máy khẽ rung lên, và thế giới bên ngoài lại bắt đầu chuyển động. Âm thanh huyên náo của buổi tan tầm, tiếng nói chuyện, tiếng bước chân vội vã lại ùa vào, đánh thức họ khỏi khoảnh khắc siêu thực.

An Nhiên khẽ thở dài một tiếng, một tiếng thở dài nhẹ mang theo chút tiếc nuối khi thu lại nụ cười mơ mộng, trở về với vẻ dịu dàng thường ngày. Ánh mắt lấp lánh của cô dường như cũng mất đi vài phần ánh sáng, thay vào đó là một sự tĩnh lặng quen thuộc. Cô biết, 60 giây là tất cả những gì họ có. Một ước mơ cần nhiều hơn một phút để bày tỏ, và cần nhiều hơn một phút để thấu hiểu trọn vẹn. Cô cảm thấy một chút hụt hẫng, một sự khao khát được tiếp tục câu chuyện, được chia sẻ thêm về những điều mà cô đã giữ kín bấy lâu.

Cánh cửa thang máy từ từ hé mở. Lâm Dịch bước ra, ánh mắt anh vẫn còn vương vấn chút suy tư, đôi mày khẽ cau lại. Anh nhìn An Nhiên đang bước ra sau mình, cô mỉm cười với anh, một nụ cười nhẹ nhàng, như một lời cảm ơn vì anh đã lắng nghe, đã chấp nhận những điều 'không logic' của cô. Trong ánh mắt cô, anh không thấy sự thất vọng hay buồn bã, chỉ có sự bình yên.

Anh nhận ra rằng, An Nhiên không chỉ là người cùng anh trải qua những khoảnh khắc ngưng đọng, cô còn là người đã mở ra một cánh cửa mới trong tâm hồn anh, một cánh cửa dẫn đến thế giới của những điều không cần lý do, của những ước mơ bay bổng. Anh, người đã luôn sống trong sự kiểm soát và logic, bỗng nhiên cảm thấy một sự khao khát được chạm vào cái thế giới ấy, được khám phá những điều mà anh chưa từng biết. Anh tự hỏi, liệu ngoài 60 giây này, cuộc sống của An Nhiên có cũng rực rỡ và bay bổng như những ước mơ của cô không? Liệu cô có tìm thấy một sự tự do tương tự trong thế giới thực tế?

Ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng rực rỡ, thành phố đã hoàn toàn chìm vào màn đêm, nhưng trong lòng Lâm Dịch, một tia sáng hy vọng vừa được nhen nhóm, rực rỡ hơn bất kỳ ánh đèn nào. Anh biết, 60 giây này, dù ngắn ngủi, nhưng đã gieo vào lòng anh một hạt mầm của sự thay đổi. Nó không chỉ là về những câu chuyện, mà còn là về cảm giác được thấu hiểu, được chấp nhận, và hơn thế nữa, là được truyền cảm hứng để nhìn thế giới theo một cách khác. Anh thầm nghĩ, liệu có một ngày nào đó, họ có thể có nhiều hơn 60 giây để kể hết những câu chuyện chưa kể, để khám phá trọn vẹn những “trang sách của những tâm hồn” mà họ đã bắt đầu lật mở, và để những ước mơ của An Nhiên có thể bay cao hơn, không còn bị giới hạn bởi không gian chật hẹp của một chiếc thang máy, hay bởi những khuôn khổ của lý trí khô khan. Khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một khao khát mạnh mẽ, một mong muốn vượt ra khỏi giới hạn của chiếc thang máy, để tìm kiếm một sự kết nối lâu dài hơn, một mối quan hệ không bị ràng buộc bởi bất kỳ chiếc đồng hồ nào.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free