Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 75: Dấu Vết Của Một Phép Thuật Riêng

Trong không gian tĩnh lặng đến lạ của văn phòng Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo vào buổi chiều muộn, tiếng gõ bàn phím lạch cạch của Lâm Dịch vẫn đều đặn vang lên, nhưng tâm trí anh lại không hoàn toàn tập trung vào những dòng code hay bảng biểu số liệu phức tạp trước mặt. Kim đồng hồ trên màn hình máy tính đã chỉ 18:20, một giờ trước đó, anh đã cố gắng hoàn tất các công việc quan trọng, nhưng một phần tâm trí anh vẫn còn lởn vởn với những lời An Nhiên chia sẻ ngày hôm trước, về cách cô cảm nhận thế giới bằng trực giác và nguồn cảm hứng bất tận. Mùi cà phê đen đậm đặc đã nguội lạnh trong cốc, nhưng anh cũng chẳng bận tâm.

Anh nhớ lại câu nói của mình về "nền móng vững chắc" và lời đáp của An Nhiên về "những cơn gió" cần thiết để nó không trở nên cứng nhắc. Một sự tương phản đầy thú vị mà trước đây, Lâm Dịch, với tư duy logic được rèn giũa sắc bén, có lẽ sẽ bỏ qua hoặc bác bỏ. Anh đã từng nghĩ, trực giác và cảm hứng chỉ là những "lỗi hệ thống" khó kiểm soát, những biến số không đáng tin cậy trong một thế giới cần sự chính xác. Nhưng An Nhiên, cô lại sống và thở bằng chính những "lỗi hệ thống" ấy, và bằng cách nào đó, cô vẫn tạo ra những giá trị, những câu chuyện, những giấc mơ mà chính anh, người kỹ sư phần mềm thực dụng, không thể làm được.

"Trực giác... cảm hứng... liệu có phải đó là 'lỗi hệ thống' mà cô ấy vẫn đang tận hưởng, hay đó lại là một tính năng ẩn mà mình chưa từng biết đến?" anh tự hỏi, ngón tay lướt nhẹ trên bàn phím, nhưng mắt lại nhìn ra khung cửa sổ, nơi ánh chiều tà đang dần buông xuống, nhuộm hồng những đám mây. Cái suy nghĩ đó làm anh khựng lại. Từ khi nào mà anh lại bắt đầu nghĩ về những khái niệm trừu tượng, phi logic như vậy? Lẽ ra, anh phải đang kiểm tra lại thuật toán cuối cùng của dự án X, một nhiệm vụ đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối. Nhưng bây giờ, tâm trí anh lại bận rộn với hình ảnh của một người phụ nữ, với nụ cười dịu dàng và những quan điểm hoàn toàn khác biệt.

Một thoáng bất an len lỏi trong lòng Lâm Dịch. Anh, người luôn tự hào về khả năng kiểm soát mọi thứ, từ lịch trình làm việc đến từng chi tiết nhỏ trong cuộc sống, giờ đây lại cảm thấy một sự tò mò vượt ra ngoài mọi khuôn khổ. Anh muốn hiểu, muốn khám phá cái "thế giới" mà An Nhiên đang sống, cái thế giới mà anh chỉ mới được hé mở một góc nhỏ trong 60 giây tĩnh lặng. Anh nhận ra, suốt bao lâu nay, anh đã quá chú trọng vào việc giải thích, vào việc phân tích và tìm kiếm giải pháp dựa trên dữ liệu, mà quên mất rằng có những điều, đôi khi, chỉ cần cảm nhận. Cái cảm giác của sự thấu hiểu, của sự đồng điệu mà An Nhiên mang lại, không thể nào gói gọn trong một công thức hay một dòng code. Nó là một cái gì đó nguyên bản hơn, sâu sắc hơn.

Lâm Dịch khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy trong văn phòng vắng lặng. Anh tắt máy tính, màn hình vụt tắt mang theo những con số và biểu đồ phức tạp. Anh sắp xếp lại bàn làm việc một cách ngăn nắp, nhưng không còn vẻ vội vã, máy móc như thường lệ. Mỗi hành động của anh đều chậm rãi hơn, có chủ ý hơn, như thể anh đang chuẩn bị cho một nghi thức quan trọng. Chiếc đồng hồ đeo tay của anh chỉ 18:25. Bốn phút nữa. Bốn phút để anh có thể thoát khỏi vỏ bọc của một kỹ sư phần mềm lý trí và bước vào một thế giới khác, thế giới nơi thời gian ngưng đọng và những điều không cần lý do lại trở nên có ý nghĩa. Anh đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng, cảm thấy một sự mong chờ len lỏi, một cảm giác mà trước đây anh sẽ gọi là "không hiệu quả" nhưng bây giờ lại thấy nó... dễ chịu. Anh tự hỏi, liệu có phải chính anh cũng đang thay đổi, đang dần chấp nhận những "lỗi hệ thống" trong chính mình?

Bước chân anh đều đặn trên hành lang vắng vẻ, mỗi bước đi như đang đếm ngược từng giây đến khoảnh khắc định mệnh. Mùi không khí điều hòa lạnh lẽo của văn phòng dần nhường chỗ cho mùi kim loại cũ thoang thoảng khi anh tiến gần khu vực thang máy. Tiếng "kít" quen thuộc vang lên khi cánh cửa thang máy mở ra, mời gọi anh vào không gian hẹp mà giờ đây đã trở thành một thế giới riêng. Lâm Dịch bước vào, đứng ở vị trí quen thuộc, lưng tựa vào vách kim loại lạnh lẽo. Anh đưa mắt nhìn lướt qua bảng điều khiển, rồi lại quay về phía cửa, như thể anh biết chắc rằng ai đó sẽ xuất hiện.

Vài giây sau, đúng như dự đoán, một dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát xuất hiện ở cuối hành lang. An Nhiên. Mái tóc dài màu nâu hạt dẻ của cô buông xõa tự nhiên, hơi bồng bềnh khi cô bước đi. Trên tay cô là một cuốn sổ nhỏ bìa da mềm mại và một cây bút bi bạc. Khuôn mặt trái xoan của cô rạng rỡ với nụ cười dịu dàng thường trực, đôi mắt to tròn long lanh nhìn anh, mang đến một cảm giác ấm áp, lạc quan xua đi cái lạnh lẽo của buổi chiều tan tầm. Cô mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, nhẹ nhàng, như một làn gió mát lành thổi vào không gian công sở nghiêm nghị.

Ánh mắt họ chạm nhau, và một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi An Nhiên. Không cần lời nói hoa mỹ, không cần những câu chào hỏi dài dòng. Chỉ cần một cái nhìn, một nụ cười, và sự thấu hiểu đã vượt lên trên mọi ngôn từ.

"Anh cũng vừa xong việc à?" An Nhiên cất tiếng, giọng cô trong trẻo, nhẹ nhàng, nhưng lại vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh mịch của thang máy sắp đóng cửa. Câu hỏi quen thuộc, như một nghi thức không lời đã được thiết lập giữa họ.

Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt anh vẫn giữ trên cô, không một chút xao nhãng. Anh không nói nhiều, như thường lệ, nhưng sự chú ý của anh đã thay đổi. "Ừm," anh đáp, giọng trầm ấm, chứa đựng một điều gì đó khó tả. Anh không nói thêm, để không phá vỡ sự cân bằng mong manh của khoảnh khắc này. Anh cảm nhận được mùi hương thoang thoảng của An Nhiên, một mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết, như mùi của những trang sách mới và nắng sớm. Nó hòa quyện với mùi kim loại cũ của thang máy, tạo nên một tổng thể lạ lùng mà giờ đây anh lại cảm thấy thân thuộc đến kỳ lạ.

Ngay khi An Nhiên bước vào, cánh cửa thang máy khẽ "kít" một tiếng, khép lại. Và rồi, như một phép màu đã được định sẵn, thời gian bỗng chốc ngưng đọng. Tiếng ồn ào của thế giới bên ngoài, tiếng xe cộ vội vã, tiếng người đi lại, tất cả đều tan biến, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Mùi không khí điều hòa cũng như bị nén lại, chỉ còn lại sự hiện diện của hai người họ trong một không gian bị cô lập hoàn toàn. Ánh sáng vàng mờ từ đèn thang máy hắt xuống, tạo nên một vầng hào quang kỳ ảo xung quanh An Nhiên, khiến cô trở nên lung linh hơn trong mắt Lâm Dịch. Không gian này, 60 giây này, không còn là một chiếc thang máy cũ kỹ đơn thuần nữa, mà đã biến thành một thế giới riêng, nơi mọi quy tắc của thực tại đều bị bẻ cong, chỉ còn lại sự kết nối giữa hai tâm hồn.

Trong khoảnh khắc tĩnh lặng tuyệt đối đó, Lâm Dịch không bắt đầu cuộc trò chuyện như thường lệ. Anh để ánh mắt mình lướt qua An Nhiên, một cách chậm rãi, như thể anh đang cố gắng thu vào tầm mắt mọi chi tiết nhỏ nhất của cô. Hôm nay, anh không vội vàng tìm kiếm một chủ đề để tranh luận hay chia sẻ. Anh chỉ muốn quan sát, muốn cảm nhận. Và rồi, anh nhận ra.

An Nhiên, với vẻ mặt mơ màng, gần như vô thức, không hề hay biết có một ánh mắt đang chăm chú theo dõi mình. Cô khẽ nghiêng đầu, đôi mắt to tròn nhìn vào một điểm vô định trên vách thang máy bằng kim loại, như thể cô đang lắng nghe một giai điệu không lời, hoặc đang lạc vào một thế giới nội tâm sâu thẳm. Ngón tay thon dài của cô, khẽ nắm lấy cây bút bi bạc, đầu bút nhẹ nhàng lướt trên bìa cuốn sổ bìa da mềm mại đang cầm trong tay. Không phải là viết, cũng không phải là vẽ có chủ đích. Chỉ là những đường cong uốn lượn, những hình thù trừu tượng, không theo một quy tắc hay bố cục nào cả. Có lúc, cô lại dùng đầu ngón tay cái, nhẹ nhàng miết lên bề mặt da mềm mại của cuốn sổ, tạo thành những vòng xoáy nhỏ, như đang vuốt ve một điều gì đó rất quý giá, rất riêng tư.

Mùi hương thoang thoảng, đặc trưng của An Nhiên, hòa quyện với cái mùi kim loại cũ kỹ của thang máy, tạo nên một thứ mùi hương độc đáo mà chỉ trong 60 giây này, Lâm Dịch mới cảm nhận được rõ ràng. Cử chỉ của An Nhiên rất tự nhiên, rất An Nhiên, như một dấu vết của một phép thuật riêng mà cô không hề biết rằng có người đang quan sát, đang ghi nhớ từng chi tiết. Lâm Dịch đứng im lặng, trái tim anh như đang đập khe khẽ, từng nhịp một, hòa cùng sự tĩnh lặng đến lạ lùng của không gian. Anh cảm thấy một sự tò mò trỗi dậy mạnh mẽ, một sự khao khát muốn hiểu sâu hơn về thế giới của cô.

Anh quan sát từng đường nét trên cuốn sổ, từng cử động nhỏ của ngón tay cô. Những đường nét đó... không theo một quy tắc nào cả. Không có logic, không có cấu trúc. Giống như... những suy nghĩ của cô ấy, tự do, bay bổng, không bị gò bó bởi bất kỳ khuôn mẫu nào. Một nụ cười rất khẽ, gần như không thể nhận ra, nở trên môi Lâm Dịch. Đó không phải là nụ cười của sự chế giễu, mà là nụ cười của sự thấu hiểu, của sự bất ngờ và có chút ấm áp. Anh nhận ra, đây chính là "cảm hứng" mà cô đã nói đến, đây chính là cách cô "vẽ lên những giấc mơ trên nền móng" mà anh và những người như anh đã xây dựng.

Trước đây, Lâm Dịch sẽ phân tích, sẽ tìm kiếm một lý do, một quy luật đằng sau hành động đó. Nhưng bây giờ, anh chỉ đơn giản là quan sát, và cảm nhận. Anh cảm thấy một sự kết nối mới mẻ đang nảy nở trong lòng, không phải từ những lời nói, mà từ một chi tiết nhỏ nhặt, riêng tư, một thói quen vô thức của An Nhiên. Nó khác xa những gì anh từng nghĩ về cô, về một người phụ nữ lạc quan, hoạt bát. Trong khoảnh khắc này, cô là một họa sĩ đang lặng lẽ vẽ nên thế giới của mình trên nền vải của sự tĩnh lặng. Và anh, chính anh, là người duy nhất được chứng kiến bức tranh đó.

Anh chợt nghĩ, liệu đây có phải là dấu hiệu cho thấy anh đang dần yêu cô, không chỉ vì những cuộc trò chuyện sâu sắc, mà còn vì chính con người cô với tất cả những điều nhỏ nhặt, riêng tư nhất? Thói quen này, nó quá đỗi bình dị, nhưng lại trở thành một biểu tượng, một "dấu vết" riêng của An Nhiên mà chỉ Lâm Dịch mới biết, tạo nên một kết nối sâu sắc và độc đáo giữa hai người, vượt ra ngoài những khuôn khổ lý trí mà anh vẫn tự đặt ra cho mình. Nó giống như một mật mã, một ngôn ngữ riêng mà chỉ có anh mới có thể đọc được. Anh thầm nghĩ, đây không phải là lỗi hệ thống, đây là một tính năng đặc biệt, một vẻ đẹp tiềm ẩn.

Tiếng "kít" quen thuộc lại vang lên, đột ngột và dứt khoát, như một lời nhắc nhở phũ phàng rằng phép màu đã kết thúc. Thời gian bắt đầu chuyển động, và thế giới bên ngoài bỗng chốc ùa vào, ồn ào và hối hả. Tiếng động cơ thang máy khẽ rung, báo hiệu nó đã bắt đầu hành trình đi xuống.

An Nhiên như bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ, cô thoáng giật mình khi cảm nhận được ánh mắt Lâm Dịch đang nhìn mình. Một nụ cười nhẹ, có chút bối rối hiện lên trên môi cô, bàn tay cô nhanh chóng cất cuốn sổ nhỏ và cây bút vào túi xách, như thể cô vừa bị bắt gặp đang làm điều gì đó bí mật. Gò má cô ửng hồng nhè nhẹ, một nét đáng yêu mà Lâm Dịch chưa từng thấy rõ ràng đến vậy.

Lâm Dịch cũng khẽ quay mặt đi, ánh mắt anh lướt qua bảng điều khiển số tầng đang nhảy liên tục, nhưng trong lòng anh, hình ảnh những đường nét trừu tượng trên bìa sổ và ánh mắt mơ màng của An Nhiên vẫn còn đọng lại, rõ nét như vừa mới xảy ra. Anh nhận ra rằng, sự bối rối của An Nhiên khi bị bắt gặp cho thấy cô cũng đang bắt đầu cảm nhận sự thay đổi trong ánh mắt và sự chú ý của anh, và những giây phút này đang trở nên "nguy hiểm" hơn, đáng mong chờ hơn đối với cả hai.

"À... hết giờ rồi," An Nhiên khẽ nói, giọng cô hơi thấp hơn bình thường một chút, nụ cười vẫn còn vương vấn sự ngượng nghịu.

Lâm Dịch gật đầu, giọng anh trầm hơn một chút, chứa đựng nhiều suy tư hơn hẳn những lần trước. "Ừm. Hẹn gặp lại." Anh không nói thêm lời nào, nhưng ánh mắt anh khi nhìn cô có một sự dịu dàng khác lạ, một sự thấu hiểu thầm lặng mà chỉ hai người họ mới có thể cảm nhận được trong không gian chật hẹp này.

Cánh cửa thang máy mở ra ở tầng trệt, đưa cả hai trở về với thực tại ồn ã. Mùi không khí buổi tối, hơi se lạnh và phảng phất mùi khói bụi, ập vào khoang thang máy, như một lời chào mừng trở lại với thế giới đang chuyển động. Lâm Dịch bước ra khỏi thang máy, ánh mắt anh vẫn còn vương vấn về An Nhiên, tâm trí đầy ắp những câu hỏi, những cảm xúc mới mẻ về thói quen nhỏ vừa phát hiện. Thế giới giờ đây dường như có thêm một tầng ý nghĩa mới, một khía cạnh mà trước đây anh chưa từng khám phá, một khía cạnh mang tên "An Nhiên". Anh biết, những 60 giây này không chỉ là về việc chia sẻ thông tin, mà còn là về việc khám phá chính bản thân mình, và về cách anh có thể kết nối với một thế giới khác biệt hoàn toàn với thế giới lý trí của anh.

An Nhiên vẫn đứng đó, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần trong dòng người tan tầm. Cô cảm thấy một sự kết nối ngày càng mạnh mẽ giữa hai người, và điều đó khiến cô hạnh phúc. Cô tin rằng, từ những cuộc trò chuyện này, từ sự thấu hiểu mà anh dành cho cô, cô sẽ tìm thấy một nguồn cảm hứng mới, một tia sáng khác để thổi hồn vào những câu chuyện của mình. Và cái cách anh nhìn cô hôm nay, cái ánh mắt chứa đầy suy tư và sự tò mò đó, khiến cô tin rằng, dù cho thế giới bên ngoài có hối hả đến đâu, thì 60 giây của họ vẫn sẽ là một phép màu, một dấu vết của một tình yêu đang dần lớn lên.

Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free