Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 7: Lặng Thầm Quan Sát: Những Khuôn Mặt Trong Thời Gian Ngưng Đọng
Đêm buông xuống thành phố, ôm trọn những ồn ào, hối hả vào lòng, trả lại cho Lâm Dịch một không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió lùa qua khung cửa sổ và ánh đèn cao áp hắt vào căn phòng mờ ảo. Anh đứng tựa vào bệ cửa sổ, ánh mắt dõi theo những dòng xe cộ không ngừng nghỉ bên dưới, từng vệt sáng kéo dài như những sợi chỉ bạc thêu dệt trên tấm thảm đêm. Cảm giác cô đơn lẩn khuất, nhưng không còn là nỗi đau đáu vô vọng như trước. Thay vào đó, một sự tò mò mới mẻ đã nhen nhóm, một ngọn lửa nhỏ của niềm hy vọng len lỏi trong trái tim vốn dĩ khô khan. Anh đã chấp nhận một sự thật rằng có những điều không thể giải thích bằng logic, bằng khoa học. Và giờ đây, anh không còn tìm cách "sửa chữa" hay "chối bỏ" nó nữa, mà anh muốn "khám phá". Anh muốn biết, liệu có một ai khác, dù chỉ một người, cũng đang trải nghiệm khoảnh khắc kỳ diệu này như anh? Câu hỏi đó cứ luẩn quẩn trong tâm trí, không ngừng thôi thúc anh.
***
Sáng hôm sau, Lâm Dịch thức dậy với một cảm giác khác lạ. Không còn là sự uể oải của những đêm trằn trọc tìm lời giải, thay vào đó là một sự háo hức ngầm, một sự chờ đợi cho buổi chiều. Anh chuẩn bị đi làm như mọi ngày, chiếc áo sơ mi trắng tinh tươm, cà vạt thắt chỉnh tề, tóc chải gọn gàng. Nhưng trong sâu thẳm ánh mắt sắc bén ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng, có điều gì đó đã thay đổi. Nó không còn là ánh nhìn của một kỹ sư chỉ chăm chú vào những con số và mã lệnh, mà là ánh nhìn của một người đang tìm kiếm một điều gì đó vượt ra ngoài thực tại hiển nhiên.
Thời gian trôi qua, từng giờ làm việc tại Văn phòng Công ty Hưng Thịnh trôi đi trong sự tập trung cao độ của Lâm Dịch. Anh ngồi trước màn hình máy tính, các ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn phím, phân tích hàng loạt dữ liệu phức tạp. Mùi giấy tờ mới in, mùi cà phê pha sẵn thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với tiếng gõ bàn phím lách cách và tiếng nói chuyện khe khẽ của đồng nghiệp. Mọi thứ vẫn diễn ra theo một quỹ đạo quen thuộc, trật tự và hiệu quả.
Giám đốc Hoàng, một người đàn ông trung niên cao ráo, phong độ, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc sảo nhưng không quá lạnh lùng, đi ngang qua bàn làm việc của Lâm Dịch. Anh dừng lại, gõ nhẹ vào vách ngăn. "Lâm Dịch, báo cáo tiến độ dự án 'Thiên Hà' chiều nay đã chuẩn bị xong chưa?"
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, vẻ mặt chuyên nghiệp, không để lộ bất kỳ sự xao nhãng nào. "Dạ, thưa Giám đốc Hoàng. Đã hoàn tất và đang được kiểm tra lần cuối. Chiều nay sẽ gửi anh trước cuộc họp." Giọng anh trầm ấm, rõ ràng, không một chút do dự.
"Tốt." Giám đốc Hoàng gật đầu hài lòng, tiếp tục bước đi. Lâm Dịch quay lại với công việc, nhưng chỉ một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt anh lại lướt qua khung cửa sổ lớn của văn phòng, nơi thành phố vẫn đang hối hả chuyển động. Trong tâm trí, những hình ảnh về chiếc thang máy cũ kỹ, về con số 18:30, về tầng 7, cứ chập chờn hiện lên. Anh đã biết chính xác khi nào nó sẽ xảy ra lần nữa. Anh đã biết địa điểm. Và lần này, anh sẽ không chỉ là người trải nghiệm mà còn là người quan sát.
Khi đồng hồ chỉ 18:29, Lâm Dịch khéo léo hoàn tất công việc cuối cùng, tắt máy tính và đứng dậy. Anh bước ra khỏi văn phòng, đi thẳng đến khu vực thang máy. Chiếc thang máy cũ kỹ, với các nút bấm đã bạc màu, bảng điều khiển đôi khi bị kẹt, vẫn đứng đó, chờ đợi. Mùi kim loại cũ, mùi ẩm mốc nhẹ phảng phất trong không khí.
Lâm Dịch bước vào, đứng nép vào một góc, không quá nổi bật nhưng đủ để bao quát những người xung quanh. Có khoảng ba đến bốn người khác cũng đang chờ thang máy. Một cô gái trẻ đang mải mê lướt điện thoại, một người đàn ông trung niên bận rộn với chiếc cặp da, và một cặp đôi đang trò chuyện ríu rít. Lâm Dịch kiểm tra đồng hồ đeo tay của mình một lần nữa. 18:29:50. Anh hít một hơi thật sâu, trái tim đập nhanh hơn một chút, một sự hồi hộp không thể lý giải.
Đúng 18:30, khi chiếc thang máy đi qua tầng 7, một tiếng "kít" đặc trưng vang lên, nhẹ nhàng hơn mọi khi. Sau đó, một sự tĩnh lặng đến khó tin bao trùm. Tiếng gió vù vù nhẹ khi thang máy di chuyển biến mất. Tiếng trò chuyện ríu rít của cặp đôi im bặt. Ngón tay của cô gái trẻ đứng yên trên màn hình điện thoại. Người đàn ông trung niên với chiếc cặp da đang định chỉnh lại cà vạt thì dừng lại giữa chừng, gương mặt anh ta đông cứng trong một biểu cảm sốt ruột. Mọi thứ đều bất động, như một bức tranh được vẽ dang dở.
Lâm Dịch không còn hoảng hốt hay bối rối như những lần đầu. Anh đã chuẩn bị tâm lý. Đôi mắt sắc bén của anh lướt qua từng khuôn mặt, từng tư thế. Anh quan sát kỹ lưỡng, cố gắng tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của sự nhận thức, bất kỳ sự xao động nào dù là nhỏ nhất. Nhưng không có gì. Tất cả đều chìm trong sự ngưng đọng hoàn hảo.
Anh thử di chuyển nhẹ, bước một bước về phía trước. Không khí xung quanh anh vẫn như bình thường, nhưng không khí bên ngoài vòng không gian cá nhân của anh dường như đặc quánh lại, vô hình và nặng nề. Anh vươn tay ra, chạm nhẹ vào vai của người đàn ông trung niên. Da thịt lạnh toát, không có chút hơi ấm nào. Anh rút tay lại, một cảm giác rờn rợn chạy dọc sống lưng.
"Vẫn không có gì. Không một dấu hiệu. Hay mình là người duy nhất..." Lâm Dịch thầm thì, giọng nói chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. Một sự cô đơn lạ lùng ập đến, nhưng cùng với đó là một niềm tò mò không dứt. Anh đã từng nghĩ đây là một 'lỗi hệ thống', một thứ cần được sửa chữa. Giờ đây, anh hiểu nó là một 'hiện tượng', một điều cần được khám phá. Và có lẽ, anh đang là người duy nhất khám phá nó.
Anh đứng yên, chờ đợi. 60 giây trôi qua trong sự tĩnh lặng siêu thực ấy. Mỗi giây đều là một sự độc quyền, một bí mật chỉ thuộc về anh. Anh hít thở sâu, cảm nhận từng nhịp đập của trái tim mình trong thế giới đứng yên. Một niềm thích thú kỳ lạ dâng lên, nhưng cũng kèm theo một sự khó chịu nhẹ khi anh biết rằng khoảnh khắc này sắp kết thúc. Anh đang dần gắn bó với khoảnh khắc này, một sự gắn bó không lý giải được. Nó giống như việc bạn tìm thấy một hòn đá quý độc nhất vô nhị, bạn muốn giữ nó mãi cho riêng mình, nhưng bạn biết rằng nó sẽ phải trở lại với thế giới bình thường.
Khi thời gian quay trở lại, tiếng "kít" quen thuộc vang lên lần nữa, mạnh hơn. Chiếc thang máy rung nhẹ. Cô gái trẻ tiếp tục lướt điện thoại, người đàn ông trung niên chỉnh lại cà vạt, cặp đôi lại tiếp tục trò chuyện ríu rít. Không ai trong số họ nhận ra điều gì bất thường. Đối với họ, đó chỉ là một khoảnh khắc thang máy di chuyển qua tầng 7 như bao lần khác. Chỉ có Lâm Dịch, với đôi mắt sâu thẳm, biết rằng một thế giới khác vừa tồn tại, và anh là nhân chứng duy nhất.
Anh thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy. Sự hụt hẫng thoáng qua. Anh bước ra khỏi thang máy, đi về phía căn hộ của mình. Đêm đã xuống sâu hơn, mang theo cái se lạnh của mùa thu. Anh không còn nghĩ về việc tìm kiếm lời giải thích khoa học nữa, mà chỉ đơn giản là chờ đợi lần tiếp theo. Anh muốn xem, liệu có một ngày, anh sẽ tìm thấy một ánh mắt khác, một cử chỉ khác, một dấu hiệu nhỏ bé nào đó cho thấy anh không phải là người duy nhất trải nghiệm "60 giây" kỳ diệu này.
***
Sáng hôm sau, Lâm Dịch lại một lần nữa trở về với guồng quay công việc tại Văn phòng Công ty Hưng Thịnh. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ lớn, rải những vệt vàng ấm áp lên sàn nhà bóng loáng và những chiếc bàn làm việc gọn gàng. Mùi cà phê thơm nồng quyện với mùi giấy tờ mới, tạo nên một không khí làm việc chuyên nghiệp và đôi khi căng thẳng. Lâm Dịch ngồi trong phòng họp kính, tham gia một cuộc họp quan trọng với Giám đốc Hoàng và các đối tác đến từ Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo.
Anh trình bày một bản phân tích dữ liệu chi tiết về dự án "Thiên Hà", giọng nói trầm ấm nhưng đầy sức thuyết phục. Các biểu đồ, con số và dự báo được anh đưa ra một cách sắc bén, không một chút sai sót. Ánh mắt Giám đốc Hoàng lướt qua anh, đôi khi dừng lại ở những điểm nhấn quan trọng, biểu lộ sự hài lòng.
"Lâm Dịch, anh đã phân tích dữ liệu này kỹ chưa? Đặc biệt là phần dự báo rủi ro thị trường?" Giám đốc Hoàng hỏi, giọng điệu vẫn giữ sự chuyên nghiệp nhưng ẩn chứa một chút thăm dò.
Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt anh đối diện trực tiếp với Giám đốc Hoàng. "Vâng, thưa giám đốc. Mọi thứ đều đã được kiểm tra chéo bằng ba phương pháp khác nhau và tôi đã tính toán đến cả những biến động kinh tế vĩ mô có thể xảy ra trong sáu tháng tới. Mức độ rủi ro hiện tại đang ở ngưỡng chấp nhận được, với khả năng sinh lời vượt trội." Anh nói, mỗi từ đều được chọn lọc cẩn thận, mang tính thuyết phục cao.
Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi Giám đốc Hoàng. "Tuyệt vời, Lâm Dịch. Sự tỉ mỉ của anh luôn là điểm mạnh."
Lâm Dịch cúi đầu nhẹ, một cử chỉ khiêm tốn. Anh tiếp tục trình bày, nhưng trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, khi ánh mắt anh lướt qua tấm kính trong suốt của phòng họp, nhìn ra xa xăm bầu trời trong xanh và những tòa nhà chọc trời của thành phố, tâm trí anh lại chợt lơ đãng. Một hình ảnh thoáng qua của chiếc thang máy cũ kỹ, của những khuôn mặt bất động, lại hiện lên trong đầu anh. Anh nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó, kéo mình trở lại với thực tại, với những con số và biểu đồ đang hiển thị trên màn hình.
Giám đốc Hoàng, với kinh nghiệm lâu năm, dường như nhận ra một thoáng mất tập trung nhỏ bé đó. Ánh mắt ông nheo lại một chút, nhưng ông không nói gì. Ông biết Lâm Dịch là một nhân viên xuất sắc, luôn hoàn thành công việc một cách hoàn hảo. Có lẽ chỉ là một khoảnh khắc suy nghĩ vu vơ của một người trẻ tài năng. Dù vậy, ông vẫn ghi nhận lại chi tiết nhỏ đó trong tâm trí mình.
Cuộc họp tiếp diễn, và Lâm Dịch hoàn toàn tập trung vào vai trò của mình. Anh trả lời các câu hỏi phức tạp từ các đối tác một cách rành mạch và tự tin, thể hiện sự am hiểu sâu sắc về dự án. Mùi mực in, mùi giấy, và tiếng điều hòa không khí đều đặn hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của môi trường công sở hiện đại. Anh là một kỹ sư phần mềm tài năng, một người luôn kiểm soát mọi thứ, mọi con số, mọi dữ liệu. Nhưng sâu thẳm trong anh, một phần tâm trí đã bắt đầu thoát ly khỏi thế giới của logic và trật tự, để hướng về một điều gì đ�� kỳ diệu và khó nắm bắt hơn nhiều. Anh biết, dù anh có cố gắng làm việc chăm chỉ đến đâu, có phân tích dữ liệu kỹ lưỡng đến mấy, thì cái khoảnh khắc 60 giây kia vẫn là một ẩn số, một vùng đất chưa được khai phá mà anh đã vô tình tìm thấy. Và anh, dù muốn hay không, đã bị nó cuốn hút một cách không thể cưỡng lại.
***
Tối cùng ngày, khi đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền nhựa đường ẩm ướt sau cơn mưa rào buổi chiều, căn hộ của Lâm Dịch chìm trong một bầu không khí ấm cúng quen thuộc. Tiếng còi xe vọng lên từ xa, tiếng trẻ con chơi đùa ở sân chung cư vọng lên lanh lảnh rồi dần tắt. Mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ ban công, mùi sách cũ từ thư viện nhỏ, và mùi cà phê mới pha – thói quen giúp anh giữ tỉnh táo – hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác an toàn, tĩnh lặng. Tuy nhiên, cái cảm giác cô đơn vẫn len lỏi đâu đó, như một vị khách không mời mà đến.
Đang định chuẩn bị bữa tối đơn giản, thì chuông cửa vang lên. Lâm Dịch hơi ngạc nhiên, bởi anh hiếm khi có khách vào buổi tối. Mở cửa, một cô gái trẻ trung, năng động, với mái tóc bồng bềnh và nụ cười rạng rỡ hiện ra. Đó là Lâm Thảo, em gái anh. Cô bé mang theo một túi lớn đồ ăn vặt, vẻ mặt tươi tắn và đôi mắt lấp lánh sự tinh nghịch.
"Anh Lâm Dịch, anh cứ nghiêm túc mãi thế này thì ai mà yêu cho nổi! Em đến thăm anh đây, sợ anh trai mình thành cây thông Noel cô độc quá!" Lâm Thảo nói, giọng điệu vui vẻ, pha chút trêu chọc, ngay lập tức phá vỡ sự tĩnh lặng trong căn hộ. Cô bé không đợi anh mời, tự nhiên đi thẳng vào, đặt túi đồ ăn lên bàn.
Lâm Dịch chỉ cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi và thoáng qua. "Em lại trốn việc đến đây à? Không sợ mẹ mắng sao?" Anh hỏi, giọng nói ấm áp hơn hẳn khi nói chuyện với em gái. Anh gỡ cặp kính, đặt lên bàn, day nhẹ thái dương.
"Mẹ mắng gì chứ, em đến thăm anh trai quý hóa của em mà. Lại còn mang đồ ăn đến nữa chứ. Anh xem, toàn món anh thích không đấy!" Lâm Thảo bĩu môi, rồi nhanh chóng bày ra đủ thứ bánh kẹo, trà sữa. Cô bé ngồi xuống sofa, nhìn anh trai với ánh mắt dò xét. "Mà nói thật, anh hai dạo này sao thế? Trông cứ... mơ màng kiểu gì ấy. Có cô nào làm anh tương tư không?"
Lâm Dịch chỉ lắc đầu, nhấp một ngụm cà phê. "Không có gì. Chỉ là công việc hơi căng thẳng thôi." Anh luôn tránh né những câu hỏi cá nhân từ em gái, không phải vì anh có gì giấu giếm, mà đơn giản vì anh không thích chia sẻ những suy nghĩ sâu kín của mình. Lời trêu chọc của Lâm Thảo về sự 'nghiêm túc' và 'khó yêu' của anh lại một lần nữa vang vọng trong tâm trí anh, dẫu anh chỉ cười nhạt cho qua. Anh biết mình là một người sống nội tâm, và đôi khi, điều đó khiến anh cảm thấy cô đơn.
Đúng lúc đó, điện thoại của Lâm Dịch reo vang. Anh nhìn màn hình, là số của mẹ. Anh thở dài nhẹ, biết rằng một "đợt tra khảo" khác sắp bắt đầu. "Mẹ gọi." Anh nói với Thảo, rồi bắt máy.
"Alo, mẹ à."
Giọng Mẹ Lâm Dịch vang lên từ đầu dây bên kia, dịu dàng nhưng đầy lo lắng. "Dịch đấy à con? Mẹ gọi xem con ăn uống thế nào rồi. Công việc có bận lắm không? Mấy nay thấy con gầy đi thì phải."
"Con vẫn ổn mà mẹ. Ăn uống đầy đủ, công việc cũng bình thường thôi ạ." Lâm Dịch cố gắng trấn an mẹ.
"Mà này, con có tính toán gì chuyện lập gia đình chưa? Con xem, Thảo nó còn bé mà cũng đã có người yêu rồi. Anh con, bao giờ thì con chịu cưới vợ đây Lâm Dịch? Mẹ muốn có cháu bế lắm rồi." Câu hỏi quen thuộc của mẹ lại vang lên, như một định kỳ không thể tránh khỏi.
Lâm Dịch khẽ nhíu mày. "Mẹ đừng lo chuyện đó, con sẽ tự lo được mà. Con còn nhiều việc phải làm." Anh cố gắng chuyển hướng câu chuyện.
"Thôi mà Dịch. Con cũng lớn rồi, bạn bè con đứa nào cũng yên bề gia thất hết rồi. Con cứ mãi làm việc thế này thì đến bao giờ..." Mẹ Lâm Dịch chưa kịp nói hết câu, giọng Ba Lâm Dịch đã xen vào, trầm ấm và dứt khoát hơn.
"Thôi được rồi bà nó. Con cứ làm những gì con thấy đúng. Đừng ép nó quá." Giọng Ba Lâm Dịch, tuy ít nói, nhưng luôn có sức nặng. Ông luôn là người ủng hộ thầm lặng cho mọi quyết định của anh, dù đôi khi ông không hoàn toàn hiểu được chúng.
Lâm Dịch cảm thấy một sự nhẹ nhõm nhỏ. "Con cảm ơn ba."
"Mà này, Dịch. Con cũng nên dành thời gian cho bản thân. Đừng có cố gắng quá. Sức khỏe là quan trọng nhất." Ba anh dặn dò, rồi ông và mẹ anh lại tiếp tục trò chuyện về những chuyện lặt vặt trong gia đình. Lâm Dịch lắng nghe, thỉnh thoảng đáp lại vài câu. Mùi hương hoa nhài từ ban công, mùi sách cũ, và mùi cà phê mới pha – tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác ấm áp của gia đình, nhưng cũng không thể xua đi hoàn toàn sự nặng lòng trong anh. Anh nhìn Lâm Thảo đang mải mê với chiếc điện thoại, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố lung linh, huyền ảo. Gia đình là nơi anh tìm thấy sự bình yên, nhưng cũng là nơi anh phải đối mặt với những kỳ vọng mà anh chưa biết mình có thể đáp ứng hay không.
***
Sau khi Lâm Thảo về và cuộc gọi với bố mẹ kết thúc, căn hộ lại chìm vào sự tĩnh lặng. Lâm Dịch cảm thấy nặng lòng hơn một chút. Những lời trêu chọc của em gái, những lời thúc giục của mẹ, tất cả đều xoáy sâu vào một khía cạnh mà anh luôn cố gắng lảng tránh: cuộc sống cá nhân của anh. Anh là một người đàn ông 28 tuổi, thành công trong công việc, nhưng lại gần như trống rỗng trong các mối quan hệ xã hội.
Anh đứng dậy, không bật đèn, để căn phòng chìm vào bóng tối mờ ảo của ánh đèn thành phố len lỏi qua khung cửa sổ. Anh tiến về phía cửa, mở ra và bước ra hành lang. Anh cần không khí. Anh cần suy nghĩ. Anh đi đến thang máy, nhưng không đi xuống. Thay vào đó, anh nhấn nút lên, đi thẳng lên sân thượng của tòa nhà Thiên Phát.
Gió đêm lồng lộng thổi, mang theo cái se lạnh của những ngày cuối thu. Sân thượng là một sàn bê tông phẳng rộng lớn, với lan can kính cường lực cao, an toàn nhưng vẫn cho phép anh nhìn ngắm toàn cảnh thành phố bên dưới. Tiếng gió rít qua tai, mang theo tiếng động cơ xe cộ từ xa vọng lên thành tiếng rì rầm, như một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của sự sống. Mùi không khí trong lành ở độ cao này, pha lẫn chút mùi kim loại của kết cấu tòa nhà, tạo nên một cảm giác khoáng đạt, tự do.
Lâm Dịch đứng tựa vào lan can, hai tay đút túi quần, ánh mắt trầm tư dõi theo hàng ngàn ánh đèn lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất. Thành phố trải dài vô tận dưới chân anh, một biển ánh sáng và âm thanh, một thế giới của hàng triệu con người đang sống, làm việc, yêu và mơ. Anh cảm thấy mình nhỏ bé và cô độc giữa dòng chảy không ngừng ấy.
Anh nghĩ về hiện tượng 60 giây, về những khuôn mặt 'ngưng đọng' mà anh đã quan sát trong thang máy. Mỗi lần như vậy, anh đều là người duy nhất chuyển động, người duy nhất nhận thức được sự kỳ diệu và siêu thực ấy. Một câu hỏi mơ hồ, đã từng nhen nhóm trong tâm trí anh, giờ đây lại trở nên rõ ràng và day dứt hơn bao giờ hết: "Thành phố này rộng lớn đến vậy, nhưng có điều gì đó chỉ mình mình biết. Mình có thật sự cô đơn không?"
Anh đưa tay lên tháo cặp kính, day nhẹ thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi thể chất lẫn tinh thần. Anh đã tìm kiếm lời giải thích bằng lý trí, bằng khoa học, nhưng vô vọng. Anh đã chấp nhận nó là một hiện tượng phi lý. Nhưng giờ đây, anh lại bắt đầu tìm kiếm một điều khác: một sự kết nối. Liệu có ai khác, trong hàng triệu con người đang sống trong thành phố này, cũng đang trải nghiệm điều tương tự? Liệu có ai cũng đã từng đứng trong chiếc thang máy cũ kỹ đó, vào đúng 18:30, khi nó đi qua tầng 7, và cảm nhận được thế giới bỗng chốc ngưng đọng trong 60 giây?
Sự cô đơn vì biết một bí mật mà không ai khác chia sẻ, và niềm khao khát tìm thấy một tâm hồn đồng điệu, bắt đầu hòa quyện vào nhau, tạo thành một cảm xúc phức tạp trong lòng Lâm Dịch. Anh nhìn xuống thành phố, ánh mắt trầm tư nhưng không còn hoàn toàn bế tắc. Một niềm tò mò mới mẻ đã thay thế sự tuyệt vọng. Anh không còn tìm kiếm một lời giải thích, mà là một ý nghĩa. Và trong cái ý nghĩa ấy, anh hy vọng sẽ tìm thấy một người bạn đồng hành, một người có thể cùng anh chia sẻ "điều không cần lý do" này. Anh không biết rằng, chính sự thay đổi trong tâm trí này, chính cái khao khát tìm kiếm sự kết nối ấy, sẽ dẫn anh đến một cuộc gặp gỡ định mệnh, một sự kết nối mà anh chưa từng nghĩ tới, một nơi mà lý trí không còn là kim chỉ nam duy nhất. Anh chỉ biết, trong đêm khuya tĩnh lặng này, giữa gió lạnh và ánh đèn thành phố, anh không còn muốn một mình giữ lấy bí mật về "60 giây" nữa.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.