Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 62: Hồi Đáp Từ Trái Tim: Em Và Anh
Lâm Dịch vừa dứt lời, "Tôi... tôi không thích những điều nằm ngoài tầm kiểm soát," một lời thú nhận thẳm sâu mà anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ nói ra trong "thế giới 60 giây" này. Giữa không gian tĩnh lặng đến vô thực của chiếc thang máy cũ kỹ, lời nói ấy vang vọng một cách rõ ràng, mang theo tất cả sự đấu tranh và nỗi sợ hãi cố hữu của anh. An Nhiên lắng nghe, ánh mắt cô vẫn dịu dàng, không hề phán xét, và một cái gật đầu khẽ của cô đã đủ để Lâm Dịch cảm thấy một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ, dù chỉ là một phần nhỏ. Anh đã nói ra. Anh đã chia sẻ một phần nỗi sợ hãi của mình với cô.
An Nhiên nhìn Lâm Dịch, đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên một tia sáng ấm áp, như thể cô đang nhìn thấy một phần tâm hồn anh lần đầu tiên. Nụ cười nhẹ nhàng, đầy thấu hiểu vẫn thường trực trên môi cô, nhưng lần này, nó mang theo một niềm vui kín đáo, một sự mãn nguyện dịu dàng. Cô đã quen với sự dè dặt, vẻ ngoài lạnh lùng của anh, quen với việc anh luôn giữ một khoảng cách vô hình. Vì thế, lời thú nhận vừa rồi của anh, dù ngắn gọn, lại giống như một cánh cửa vừa hé mở, tiết lộ một khung cảnh mà cô chưa từng dám mơ tới. Trái tim cô khẽ rung lên, một cảm giác ngọt ngào lan tỏa. Cô đặt bàn tay thanh thoát của mình lên cuốn sổ nhỏ đang cầm, ngón tay khẽ vuốt ve bìa sổ đã bạc màu, như thể đang trấn an chính mình trước cảm xúc bất ngờ này.
"Em... em không ngờ anh lại nói ra điều đó," An Nhiên khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo của cô như một làn gió nhẹ xoa dịu không khí căng thẳng. Ánh mắt cô vẫn nhìn sâu vào đôi mắt Lâm Dịch, tìm kiếm và thấu hiểu. Anh vẫn còn đứng đó, dáng người cao ráo, gầy nhưng cân đối, khuôn mặt góc cạnh vẫn mang vẻ nghiêm nghị thường thấy, nhưng đôi mắt sắc bén ẩn sau cặp kính gọng kim loại mỏng đã lộ rõ sự bối rối và một chút mong manh. Tóc anh vẫn cắt gọn gàng, chải chuốt cẩn thận, và bộ áo sơ mi trắng là phẳng vẫn chỉnh tề, nhưng sự chỉnh tề ấy không thể che giấu được sự rung động nhỏ nhoi trong lồng ngực anh. Lâm Dịch siết nhẹ bàn tay đang nắm đồng hồ đeo tay của mình, cảm nhận nhịp đập nhanh hơn của trái tim. Anh chờ đợi, không biết cô sẽ nói gì, sẽ phản ứng thế nào với sự thật về bản thân anh. Lý trí anh vẫn còn đó, thì thầm những lời cảnh báo về việc phơi bày điểm yếu, nhưng cảm xúc lại thôi thúc anh muốn được cô hiểu, được cô chấp nhận.
"Điều anh vừa nói... đó là một phần rất thật của anh, đúng không?" An Nhiên tiếp lời, cô bước nhẹ thêm một bước, rút ngắn khoảng cách vô hình giữa hai người. "Đừng ngại chia sẻ cảm xúc của mình, Lâm Dịch. Em luôn ở đây để lắng nghe mà." Lời nói của cô không chỉ là sự an ủi, mà còn là một lời mời gọi chân thành, một cánh cửa mở rộng. Cô không phán xét, không chất vấn, chỉ đơn thuần là thấu hiểu và chấp nhận. Đối với Lâm Dịch, người luôn sống trong thế giới của logic và trật tự, lời nói ấy của An Nhiên như một làn nước mát lành tưới vào tâm hồn khô cằn. Anh ngước nhìn cô, đôi mắt anh ẩn chứa một sự bất ngờ sâu sắc. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng sự yếu đuối, sự sợ hãi của mình lại có thể được đón nhận một cách dịu dàng đến vậy. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm thấy một niềm nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Anh không còn đơn độc với nỗi sợ hãi của mình nữa. Có An Nhiên ở đây, trong "thế giới 60 giây" này, cô đang lắng nghe, đang thấu hiểu.
Ánh mắt An Nhiên lấp lánh sự tinh nghịch. "Thật ra, em cũng không thích những điều nằm ngoài tầm kiểm soát đâu," cô nói thêm, một nụ cười dí dỏm nở trên môi. "Nhất là khi em đang cố gắng hoàn thành một bài viết quan trọng mà internet lại chập chờn." Cô hơi nghiêng đầu, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ khẽ lay động, ánh mắt cô đầy vẻ chia sẻ. "Nhưng em nghĩ, cuộc sống này có rất nhiều điều mình không thể kiểm soát. Chỉ là chúng ta chọn cách đối diện với nó như thế nào thôi. Có những thứ... mình chỉ cần tin vào những điều không cần lý do là được." Câu nói "tin vào những điều không cần lý do" quen thuộc của cô giờ đây lại mang một ý nghĩa mới mẻ đối với Lâm Dịch. Nó không còn là một khái niệm mơ hồ, phi lý nữa, mà là một cách sống, một sự chấp nhận mà anh đang dần học hỏi.
Tiếng động cơ thang máy bắt đầu rục rịch trở lại, kéo Lâm Dịch ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Tiếng "kít" quen thuộc vang lên lần nữa, báo hiệu 60 giây sắp kết thúc. Thế giới bên ngoài bắt đầu chuyển động, những âm thanh hối hả, vội vã của thành phố lại ùa về, xé tan sự tĩnh lặng của họ. Mùi kim loại cũ trong thang máy, thoáng mùi nước hoa nhẹ của An Nhiên, và cả cảm giác run rẩy trong tay Lâm Dịch đều trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh biết, thời gian của họ đã hết. Anh vẫn chưa nói hết, vẫn chưa hỏi hết. Anh vẫn còn rất nhiều điều muốn biết về An Nhiên, về cái cách cô đối diện với những điều không cần lý do, về thế giới của cô ngoài "60 giây" này.
An Nhiên khẽ mỉm cười với anh, một nụ cười mang theo sự thấu hiểu và một chút gì đó khó nói. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng vẫy chào. "Hẹn gặp lại anh ngày mai," cô nói, giọng nói vẫn trong trẻo như tiếng chuông gió, rồi bước ra khỏi thang máy, hòa vào dòng người tan tầm đang đổ ra từ tòa nhà. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô nhanh chóng khuất dần giữa biển người hối hả.
Lâm Dịch vẫn đứng đó, tay siết chặt quai cặp, nhìn theo bóng dáng An Nhiên khuất dần. Anh không thể rời mắt khỏi nơi cô vừa đi qua, như thể một phần của anh vẫn còn níu giữ khoảnh khắc vừa rồi. Anh biết, câu hỏi về thông báo thay thang máy không chỉ là về một thiết bị máy móc. Nó là về "thế giới 60 giây" của họ, về mối quan hệ mong manh nhưng ý nghĩa của họ. Và nó cũng là về chính anh, về việc anh đang dần học cách chấp nhận những "điều không cần lý do", những điều nằm ngoài tầm kiểm soát mà bấy lâu nay anh vẫn né tránh. Sự thay đổi đang đến, và anh không biết nó sẽ mang lại điều gì. Nhưng anh biết một điều: anh không còn một mình đối diện với nó nữa. Hạt mầm tò mò về cuộc sống của An Nhiên, về những điều cô làm, những nơi cô đến ngoài "60 giây" này đã nảy nở trong lòng anh, lớn dần lên theo từng nhịp đập của trái tim. Anh muốn biết, thế giới của cô có giống như thế giới của anh không, hay nó rực rỡ và đầy màu sắc hơn nhiều. Anh muốn hiểu cô hơn, không chỉ trong 60 giây ngắn ngủi mỗi ngày.
Khi cánh cửa thang máy cũ kỹ đóng lại, Lâm Dịch vẫn đứng yên, đôi mắt anh vẫn dõi theo hướng An Nhiên đã đi. Sảnh tòa nhà giờ đây ồn ào và hối hả, tràn ngập tiếng người đi lại, tiếng chuông thang máy khác vang lên liên tục, và tiếng cửa tự động mở ra đóng vào theo nhịp độ đều đặn. Mùi điều hòa mát lạnh hòa lẫn với mùi nước hoa thoang thoảng từ những người đi ngang, tạo nên một hỗn hợp quen thuộc của giờ tan tầm. Anh cảm thấy như mình vừa bước ra từ một giấc mơ, nơi mọi thứ đều chậm rãi và sâu lắng, để rồi va chạm mạnh với thực tại của một thành phố không ngừng chuyển động.
Anh cố gắng đi về phía cửa chính, nhưng bước chân anh chậm chạp, như thể có một lực vô hình đang níu giữ anh lại. Đầu óc anh quay cuồng với những lời của An Nhiên. "Đừng ngại chia sẻ cảm xúc của mình, Lâm Dịch. Em luôn ở đây để lắng nghe mà." Câu nói ấy cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh, như một giai điệu dịu dàng nhưng đầy sức mạnh. Cô ấy đã nói "em luôn ở đây", một lời hứa hẹn mà anh chưa bao giờ dám mong đợi. Anh liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay, kim giây vẫn quay đều, vô tình nhắc nhở anh về sự hữu hạn của thời gian, về những gì anh đã bỏ lỡ. Tại sao mình lại không thể nói ra nhiều hơn? Tại sao mình lại sợ hãi đến vậy, sợ hãi việc mở lòng, sợ hãi việc chấp nhận những điều không thể kiểm soát?
Lâm Dịch thở dài, một tiếng thở dài nặng nề mang theo sự hối tiếc và một nỗi khao khát mới mẻ. Cô ấy nhìn mình như thể cô ấy thực sự hiểu, như thể cô ấy có thể đọc được những suy nghĩ rối ren ẩn sâu trong tâm trí anh. Cô ấy muốn mình mở lòng, muốn mình chia sẻ. Nhưng anh đã quá quen với việc giữ kín mọi thứ, quá quen với việc xây dựng những bức tường lý trí xung quanh bản thân. Việc phá vỡ những bức tường ấy không phải là điều dễ dàng, nhất là khi anh chỉ có vỏn vẹn 60 giây mỗi ngày để làm điều đó.
Anh đi chậm lại, đôi mắt sắc bén ẩn sau cặp kính liếc nhìn về phía xa, nơi bóng dáng An Nhiên đã khuất dạng. Anh biết cô ấy đang đi về phía tòa soạn tạp chí của mình, một thế giới hoàn toàn khác biệt so với thế giới của anh. Anh tự hỏi, cuộc sống của cô ấy diễn ra như thế nào ngoài những 60 giây này? Cô ấy làm gì, gặp gỡ ai, có những niềm vui, nỗi buồn gì? Hạt mầm tò mò về An Nhiên đã nảy nở trong lòng anh từ lâu, nhưng giờ đây, nó đang đâm chồi mạnh mẽ, thôi thúc anh muốn tìm hiểu nhiều hơn, muốn bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn quay lại, muốn tìm cô ấy, muốn nói thêm những điều mà anh đã không kịp nói trong khoảnh khắc "thời gian ngưng lại" vừa rồi. Nhưng lý trí lại ghìm anh lại, nhắc nhở anh về những nguyên tắc, về sự bất tiện của việc làm điều đó.
Anh tiếp tục bước đi, bàn chân lướt nhẹ trên sàn đá cẩm thạch mát lạnh của sảnh tòa nhà. Dù bước chân vẫn đều đặn, nhưng tâm trí anh lại đang ở một nơi khác, nơi có một cô gái với nụ cười dịu dàng và đôi mắt biết lắng nghe. Anh biết, thông báo thay thang máy không chỉ là một thông báo đơn thuần. Nó là một dấu hiệu của sự thay đổi, một thử thách cho mối quan hệ mong manh của họ. Nhưng điều gì sẽ xảy ra khi "thế giới 60 giây" của họ không còn nữa? Liệu họ có còn gặp lại nhau, liệu tình cảm này có còn được nuôi dưỡng? Nỗi sợ hãi về những điều nằm ngoài tầm kiểm soát lại dâng lên, nhưng lần này, nó không còn đơn độc như trước. Giờ đây, trong nỗi sợ hãi đó, còn có cả một niềm hy vọng mong manh, một niềm khao khát được kết nối, được chia sẻ với An Nhiên. Anh biết, anh sẽ phải học cách đối diện với nó, học cách chấp nhận rằng có những điều không cần lý do, nhưng vẫn đủ để làm rung động trái tim.
An Nhiên bước vào tòa soạn tạp chí "Thế Giới Phụ Nữ", một không gian năng động và đầy màu sắc, nơi những ý tưởng mới mẻ luôn được ấp ủ. Tiếng gõ bàn phím liên tục vang lên từ khắp các góc, tiếng điện thoại reo, tiếng trò chuyện rộn ràng của đồng nghiệp, tiếng máy in hoạt động không ngừng nghỉ, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của giờ làm việc. Mùi giấy in mới hòa lẫn với mùi cà phê thơm lừng và mùi nước hoa thoang thoảng của các đồng nghiệp nữ, tạo nên một bầu không khí bận rộn nhưng cũng rất riêng của tòa soạn.
An Nhiên đi thẳng về bàn làm việc của mình, đặt túi xách và chiếc áo khoác nhẹ nhàng lên ghế. Cô ngồi xuống, nhưng không thể tập trung vào màn hình máy tính đang hiển thị bản thảo một bài viết về xu hướng thời trang mùa thu. Đầu óc cô vẫn còn vương vấn khoảnh khắc trong thang máy, vương vấn ánh mắt bối rối của Lâm Dịch, nụ cười miễn cưỡng của anh, và sự nỗ lực rõ ràng trong câu hỏi mà anh đã dành cho cô. Một niềm vui thầm lặng dâng lên trong lòng cô, như một bông hoa nhỏ vừa hé nở. Anh ấy đã hỏi mình! Anh ấy thực sự quan tâm đến cảm nhận của mình, không chỉ về chiếc thang máy, mà còn về cách cô đối diện với sự thay đổi. Đó là một bước tiến lớn, một dấu hiệu rõ ràng cho thấy anh đang dần mở lòng, dần bước ra khỏi vỏ bọc lý trí của mình.
Cô nhẹ nhàng đặt cuốn sổ nhỏ và cây bút chì của mình lên bàn, vuốt nhẹ bìa sổ đã sờn màu. Cuốn sổ này đã chứng kiến biết bao 60 giây của họ, ghi lại những suy nghĩ, những cảm xúc, và cả những câu hỏi mà cô chưa bao giờ dám hỏi Lâm Dịch. Giờ đây, anh đã chủ động. An Nhiên khẽ mỉm cười, một nụ cười vừa mãn nguyện vừa chất chứa khao khát. "60 giây thật sự quá ngắn," cô thì thầm trong lòng. Cô muốn biết thêm về anh, về những gì anh đang nghĩ, về thế giới nội tâm phức tạp ẩn sau vẻ ngoài nghiêm nghị ấy. Cô muốn lắng nghe anh nhiều hơn, không chỉ là những câu trả lời ngắn gọn, mà là những chia sẻ sâu sắc, chân thành.
Cô mở một trang trắng trong cuốn sổ, nhưng không viết gì. Thay vào đó, cô mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ lớn của tòa soạn, nơi ánh hoàng hôn đang dần buông xuống trên thành phố. Những tòa nhà cao tầng rực rỡ trong ánh nắng chiều tà, và bầu trời chuyển mình từ màu xanh biếc sang những vệt cam, hồng, tím huyền ảo. An Nhiên nghĩ về chiếc thang máy cũ kỹ, về "thế giới 60 giây" của họ. Cô biết, sự thay đổi đang đến. Chiếc thang máy đó sẽ không còn nữa. Một chút buồn man mác lướt qua trong lòng cô, bởi nơi đó đã gắn liền với bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu cảm xúc đặc biệt. Nhưng cô cũng tin vào những điều không cần lý do, tin rằng mọi sự kết thúc đều mở ra một khởi đầu mới.
Liệu sự thay đổi này có phải là cơ hội để họ bước ra khỏi "thế giới 60 giây" an toàn, để đối mặt với tình yêu trong thực tại, nơi mọi thứ không còn kỳ diệu? Cô tự hỏi, liệu Lâm Dịch có sẵn sàng cho điều đó không. Ánh mắt cô vẫn nhìn xa xăm, như thể đang nhìn thấy một tương lai không xác định, nơi cô và Lâm Dịch có thể gặp nhau không chỉ trong một chiếc thang máy, không chỉ trong 60 giây ngắn ngủi. Nỗi khao khát được hiểu anh sâu sắc hơn, được chia sẻ nhiều hơn, được cùng anh bước qua những thay đổi sắp tới, bùng cháy mãnh liệt trong trái tim cô. Cô tin rằng, dù chiếc thang máy cũ kỹ có bị thay thế, dù "thời gian ngưng lại" không còn là nghi thức hàng ngày của họ, thì mối liên kết giữa cô và Lâm Dịch, những cảm xúc đã nảy nở trong 60 giây ấy, sẽ không dễ dàng tan biến. Ngược lại, nó có thể là nền tảng để một điều gì đó lớn lao hơn, chân thực hơn được hình thành. Hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho ánh đèn thành phố lấp lánh, nhưng trong lòng An Nhiên, một niềm hy vọng rạng rỡ vừa được thắp lên.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.