Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 55: Bí Mật Đằng Sau Nụ Cười
Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, mang theo cái se lạnh của buổi cuối thu len lỏi qua từng con phố. Lâm Dịch bước những bước chân nặng nề vào sảnh tòa nhà văn phòng Thiên Hà, tâm trí anh vẫn còn vương vấn những mảnh ký ức từ buổi chiều hôm qua, những lời ngập ngừng của An Nhiên về tuổi thơ cô đơn trong công viên. Anh tự động đưa mắt nhìn đồng hồ đeo tay, kim phút đã chỉ vào con số hai mươi chín, và trong lồng ngực anh, một sự mong chờ lạ lùng trỗi dậy, không còn chỉ là thói quen hay lịch trình, mà là một khao khát thực sự. Anh muốn nghe tiếp câu chuyện, muốn biết điều gì đã định hình nên người con gái trước mặt anh.
Chiếc thang máy cũ kỹ, với ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ bên trong, như một cánh cổng dẫn vào một thế giới khác, đang chờ đợi. Lâm Dịch bước vào, và như một định mệnh đã được an bài, An Nhiên đã đứng đó. Cô tựa nhẹ vào thành thang máy, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ buông xõa mềm mại trên vai, làm nổi bật khuôn mặt trái xoan thanh tú. Trong tay cô là cuốn sổ nhỏ quen thuộc cùng chiếc bút, nhưng nụ cười thường trực trên môi cô hôm nay có vẻ trầm hơn, không rạng rỡ như mọi khi. Ánh mắt cô, thường long lanh và tràn đầy sự lạc quan, giờ đây xa xăm hơn, như thể đang lạc vào một miền ký ức xa xôi nào đó. Cô nhìn Lâm Dịch, và trong ánh mắt ấy, anh đọc được sự do dự, một chút lo lắng nhưng cũng ẩn chứa một quyết tâm mãnh liệt.
Lâm Dịch không nói gì, chỉ khẽ gật đầu chào. Anh đặt cặp tài liệu xuống sàn thang máy, một hành động vô thức mà anh đã lặp lại hàng trăm lần, nhưng hôm nay lại mang một ý nghĩa khác. Anh đứng đối diện cô, ánh mắt anh, vốn sắc bén và tìm kiếm sự logic, giờ đây chứa đựng một sự chờ đợi, một sự đồng cảm không lời. Anh muốn cô biết rằng anh ở đây, sẵn sàng lắng nghe, không phán xét, như một người bạn mà cô đã mong ước. Anh cảm nhận được sự mong manh của cô lúc này, và anh không muốn bất kỳ một hành động hay lời nói vội vàng nào của mình làm tan biến đi sự tin tưởng mà cô đang cố gắng xây dựng.
Tiếng "kít" quen thuộc vang lên, một âm thanh đã trở thành tín hiệu của sự bắt đầu và kết thúc. Thời gian ngưng đọng, thế giới bên ngoài hóa đá. Ánh sáng từ hành lang bỗng chốc trở nên mờ ảo, những hình ảnh chuyển động bên ngoài ô cửa thang máy dừng lại đột ngột, như một bức tranh tĩnh vật khổng lồ. Không khí trong thang máy lập tức trở nên tĩnh mịch, nặng trĩu một cách kỳ lạ, nhưng cũng đầy thân mật. Chỉ có hai người họ tồn tại trong dòng chảy của 60 giây này, hai trái tim đang đập cùng một nhịp điệu của sự chờ đợi và sẻ chia. Mùi kim loại cũ kỹ của thang máy hòa với mùi hương nhẹ nhàng từ An Nhiên, tạo nên một sự pha trộn vừa quen thuộc vừa mới lạ, đánh thức những giác quan sâu kín nhất trong Lâm Dịch.
An Nhiên hít một hơi thật sâu, như thể đang gom góp tất cả dũng khí còn lại của mình. Ngón tay cô siết nhẹ cuốn sổ, những khớp ngón tay trắng bệch. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thẳng vào Lâm Dịch, không còn sự xa xăm nữa, mà là một sự kết nối trực tiếp, chân thành. "Anh... anh còn nhớ chuyện hôm qua em kể không?" Giọng cô trầm lắng, nhẹ nhàng, nhưng lại vang vọng rõ ràng trong không gian tĩnh mịch. "Chuyện về đứa bé ngồi một mình trong công viên ấy..."
Lâm Dịch khẽ gật đầu, ánh mắt anh không rời khỏi cô. Anh muốn nói "Anh nhớ, anh vẫn đang chờ em kể tiếp," nhưng anh chỉ giữ im lặng, để ánh mắt mình thay lời. Anh biết rằng đôi khi sự im lặng lại là câu trả lời tốt nhất, là một cách để thể hiện sự tôn trọng và thấu hiểu.
An Nhiên mỉm cười buồn bã, một nụ cười mà Lâm Dịch chưa từng thấy trên gương mặt cô, một nụ cười ẩn chứa quá nhiều nỗi niềm. "Thật ra... cái công viên đó không phải là nơi em chơi đùa, mà là nơi em trốn tránh." Cô ngập ngừng, như thể đang cân nhắc từng lời. "Năm em tám tuổi, gia đình em xảy ra một biến cố lớn. Ba em... ba em mất vì một tai nạn giao thông."
Lời nói của An Nhiên như một tiếng sét đánh ngang tai Lâm Dịch. Anh đứng sững sờ, đôi mắt sắc bén thường ngày mở to. Anh chưa bao giờ tưởng tượng rằng nụ cười lạc quan, hồn nhiên của An Nhiên lại được xây dựng trên một nền tảng bi kịch như vậy. Anh cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì một nỗi đau âm ỉ, một sự đồng cảm sâu sắc đang trỗi dậy trong lòng anh. Anh nhìn vào đôi mắt An Nhiên, và anh thấy hình ảnh một cô bé tám tuổi, lạc lõng và tổn thương, đang cố gắng chống chọi với một thế giới đã sụp đổ. Anh tự hỏi, làm sao một đứa trẻ có thể vượt qua nỗi đau ấy để trở thành người phụ nữ dịu dàng và kiên cường như cô bây giờ?
"Khi đó, cả thế giới của em như sụp đổ," An Nhiên tiếp tục, giọng cô nhỏ dần, như tiếng thì thầm của gió. "Mẹ em suy sụp hoàn toàn. Em và chị gái, hai đứa trẻ con, bỗng chốc phải đối mặt với một gánh nặng tài chính khổng lồ, và cả gánh nặng tinh thần từ mẹ. Em còn quá nhỏ để hiểu hết, nhưng em cảm nhận được sự thay đổi trong ngôi nhà, trong ánh mắt của mẹ. Tiếng cười tắt hẳn. Mọi thứ trở nên tối tăm và nặng nề." Cô vuốt nhẹ lên trang sổ, đầu ngón tay lướt qua những dòng chữ đã mờ nhạt, như thể đang tìm kiếm một sự an ủi từ những kỷ niệm xưa cũ. Lâm Dịch nhận thấy đôi tay cô hơi run, nhưng giọng nói cô vẫn giữ được một sự bình tĩnh đáng kinh ngạc, một sự bình tĩnh được rèn giũa từ những tháng năm khó khăn.
"Em không muốn mẹ nhìn thấy em buồn. Em muốn mẹ tin rằng em ổn, rằng em đủ mạnh mẽ để cùng mẹ vượt qua. Vì vậy, mỗi khi cảm thấy quá nặng nề, em lại trốn ra công viên đó. Em ngồi đó, nhìn những đứa trẻ khác chơi đùa, nhìn những gia đình hạnh phúc, và em tự nhủ rằng mình cũng sẽ có một ngày như vậy. Em tự tạo ra một thế giới nhỏ trong đầu, nơi mọi thứ đều tốt đẹp, nơi em có thể mỉm cười mà không cảm thấy tội lỗi. Em cố gắng tìm kiếm niềm vui trong những điều nhỏ nhặt nhất: một bông hoa dại, một con bướm, hay chỉ đơn giản là ánh nắng chiều. Em học cách biến những giọt nước mắt thành những nụ cười, học cách tự an ủi chính mình."
Lâm Dịch lắng nghe chăm chú, mọi giác quan của anh đều tập trung vào từng lời cô nói, từng sắc thái trong giọng điệu của cô. Anh có thể thấy hình ảnh một An Nhiên bé nhỏ, với đôi mắt to tròn long lanh, ngồi một mình trên chiếc ghế đá lạnh lẽo, cố gắng vẽ nên một tương lai tươi sáng hơn cho chính mình. Anh chưa từng trải qua nỗi đau mất mát người thân cận kề như vậy, nhưng qua lời kể của An Nhiên, anh cảm nhận được sự trống rỗng, sự cô đơn và gánh nặng mà cô đã phải gánh vác từ khi còn quá nhỏ. Anh, một kỹ sư phần mềm luôn sống theo lịch trình chính xác, luôn tìm kiếm logic trong mọi thứ, chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc sống có thể khắc nghiệt đến vậy với một đứa trẻ.
"Và chính từ những ngày tháng đó, em đã học được một điều," An Nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt cô lấp lánh một tia sáng kỳ lạ, như viên ngọc trai được mài giũa qua sóng gió. "Cuộc sống rất mong manh, Lâm Dịch ạ. Chúng ta không biết ngày mai sẽ ra sao, không biết điều gì có thể xảy đến. Vì vậy, mình phải tự tạo ra phép màu cho chính mình, để có thể mỉm cười mỗi ngày. Dù là một nụ cười gượng gạo ban đầu, nhưng rồi nó sẽ trở thành thật. Em tin vào những điều không cần lý do, tin vào sự lạc quan, vì đó là cách duy nhất để em vượt qua."
Cô khẽ cười, một nụ cười pha lẫn chút chua xót nhưng cũng đầy kiên cường. "Em biết, anh là người sống rất lý trí, anh có thể thấy điều này thật ngớ ngẩn. Nhưng đối với em, đó là kim chỉ nam để em sống, để em không bị nhấn chìm bởi những nỗi buồn."
Lâm Dịch vẫn im lặng, nhưng trong tâm trí anh là một cơn bão dữ dội. Anh không thấy "ngớ ngẩn" chút nào. Ngược lại, anh cảm thấy một sự kinh ngạc, một sự ngưỡng mộ sâu sắc trỗi dậy trong lòng. Anh chưa bao giờ nghĩ rằng sự lạc quan của An Nhiên lại có một gốc rễ sâu sắc và đầy bi kịch đến vậy. Anh đã từng nghĩ cô là một cô gái hồn nhiên, vô tư, tin vào những điều kỳ diệu một cách bản năng. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng sự lạc quan ấy là một sự lựa chọn, một ý chí kiên cường được tôi luyện qua những mất mát và đau khổ. Nụ cười của cô không phải là sự ngây thơ, mà là một tấm khiên, một vũ khí, và cũng là một lời tuyên bố về sức mạnh nội tâm.
Anh khẽ gật đầu, ánh mắt anh thể hiện sự thấu hiểu và bất ngờ. Anh không cần nói gì, bởi vì những lời của cô đã chạm đến một nơi sâu thẳm trong tâm hồn anh, một nơi mà anh đã khóa chặt bằng lý trí và sự kiểm soát. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn ôm lấy cô, muốn xoa dịu những vết thương lòng mà cô đã phải gánh chịu. Anh muốn nói với cô rằng cô không hề yếu đuối, mà là một trong những người mạnh mẽ nhất mà anh từng biết. Anh siết chặt bàn tay mình, những khớp ngón tay trắng bệch, cố gắng kìm nén cảm xúc đang dâng trào. Anh không muốn phá vỡ khoảnh khắc mong manh này bằng bất kỳ sự biểu cảm thái quá nào. Anh chỉ muốn là một bức tường vững chãi, một người lắng nghe chân thành, như cô đã từng mong ước.
60 giây trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, dù trong không gian tĩnh mịch đó, nó lại có vẻ dài vô tận. Con số trên bảng điều khiển nhấp nháy liên hồi, từ "7" rồi nhanh chóng chuyển sang "G". Tiếng "kít" cuối cùng vang lên, kéo họ trở về với thực tại. Cánh cửa thang máy nặng nề từ từ mở ra, trả họ về với sảnh tòa nhà văn phòng Thiên Hà, nơi ánh đèn neon trắng lạnh lẽo chiếu rọi, nơi mùi không khí điều hòa lạnh nhạt hòa quyện với mùi nước lau sàn mới. Thế giới bên ngoài ập đến, ồn ã và vội vã, cắt ngang sự tĩnh lặng và kết nối sâu sắc của khoảnh khắc vừa rồi. Tiếng bước chân vội vã, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng cửa tự động mở ra đóng lại, tất cả tạo nên một bản giao hưởng hối hả, như muốn cuốn phăng đi những cảm xúc mong manh vừa được chia sẻ.
An Nhiên mỉm cười, nhưng nụ cười đó buồn bã hơn bao giờ hết. "Tạm biệt, Lâm Dịch," cô nói, giọng cô có chút mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ nhẹ nhàng, như thể muốn che giấu đi sự yếu đuối vừa được hé lộ. Cô bước ra khỏi thang máy, dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô hòa vào dòng người đông đúc đang vội vã rời tòa nhà. Bóng lưng cô hơi gầy, mang theo một nỗi buồn sâu thẳm mà chỉ có 60 giây và những ký ức tuổi thơ mới có thể tiết lộ. Cô vẫn siết chặt cuốn sổ trong tay, như thể đang níu giữ những mảnh ký ức vừa được chia sẻ, những cảm xúc mong manh vẫn còn đọng lại. Cô không quay đầu lại, không muốn Lâm Dịch nhìn thấy giọt nước mắt đang chực trào trên khóe mi.
Lâm Dịch vẫn đứng đó, như thể một phần tâm hồn anh vẫn còn kẹt lại trong 60 giây vừa rồi, trong câu chuyện tuổi thơ đầy nước mắt và sự kiên cường của An Nhiên. Anh bước ra khỏi thang máy, đi dọc hành lang vắng vẻ sau giờ làm, tiếng bước chân anh vang vọng trên nền gạch hoa lạnh lẽo. Nhưng tâm trí anh hoàn toàn đảo lộn. Anh chưa bao giờ nghĩ An Nhiên lại có một quá khứ như vậy, một quá khứ đã tôi luyện nên một người con gái vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ đến lạ thường. Nụ cười lạc quan của cô, thứ mà anh đã từng nghĩ là biểu hiện của sự vô tư, giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Nó không phải là một nụ cười tự nhiên, mà là một nụ cười được lựa chọn, được tạo ra từ sự đau khổ, một bằng chứng cho ý chí sinh tồn phi thường của cô.
Anh thở dài, một tiếng thở dài không còn là sự trầm tư đơn thuần, mà chất chứa một nỗi niềm khó tả, một sự pha trộn giữa đồng cảm, ngưỡng mộ và một chút xót xa. Anh đã từng nghĩ mình không cần những điều "không kiểm soát được", nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng chính những điều không kiểm soát được đó, những bí mật ẩn giấu sâu thẳm trong tâm hồn An Nhiên, lại đang lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn anh, đánh thức những cảm xúc mà anh chưa từng biết đến. Anh muốn hỏi thêm, muốn tìm hiểu sâu hơn về câu chuyện của cô bé An Nhiên lạc lõng trong công viên, muốn biết điều gì đã xảy ra sau đó, ai đã nâng đỡ cô, ai đã giúp cô tìm lại tiếng cười. Anh muốn biết thêm về gia đình cô, về những người đã nuôi dưỡng nên một người con gái vừa lạc quan vừa ẩn chứa nỗi ưu tư này.
Sự thay đổi trong cách Lâm Dịch nhìn nhận An Nhiên là một điều không thể phủ nhận. Cô không còn là biên tập viên tự do với nụ cười rạng rỡ anh gặp mỗi chiều, mà là một người phụ nữ sâu sắc, với một nội tâm phong phú và một quá khứ đầy bi kịch nhưng cũng tràn đầy sức sống. Anh cảm thấy một khao khát mạnh mẽ muốn hiểu cô hơn, không chỉ trong 60 giây ngắn ngủi này, mà còn trong thế giới thực, thế giới bên ngoài thang máy. Anh muốn biết cuộc sống của An Nhiên diễn ra như thế nào khi không có anh, khi không có "phép màu" của 60 giây. Anh muốn là người bạn mà cô đã mong ước, một người lắng nghe không phán xét, một người có thể chia sẻ những gánh nặng mà cô đã tự mình gánh vác suốt bao năm.
Anh biết rằng anh sẽ mong chờ ngày mai, không chỉ để gặp cô, mà còn để cô có thể tiếp tục câu chuyện còn dang dở. Anh mong chờ để được làm người bạn lắng nghe mà cô đã luôn mong ước, một người không phán xét, chỉ đơn thuần là ở bên cạnh. Và hơn thế nữa, anh mong chờ để xem liệu anh có thể tìm thấy một phần phép màu nào đó, một lý do để mỉm cười, trong thế giới thực cùng cô, như cách cô đã tự tạo ra phép màu cho chính mình. Bóng đêm đã hoàn toàn bao trùm thành phố, nhưng trong tâm trí Lâm Dịch, một tia sáng mới vừa được thắp lên, soi rọi một con đường mà anh chưa từng nghĩ mình sẽ bước đi.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.