Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 286: Dòng Chảy Ký Ức: Vượt Ngoài 60 Giây
Ánh hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, báo hiệu một ngày sắp kết thúc, và một đêm dài của những suy nghĩ sắp bắt đầu. An Nhiên khẽ đẩy ghế lùi lại, tạo ra một tiếng động nhỏ xé tan sự tĩnh lặng, rồi cô đứng dậy, ôm chặt cuốn sổ nhỏ vào lòng. "Em về trước đây," cô nói, giọng cô vẫn còn khẽ, nhưng ánh mắt cô truyền tải một thông điệp rõ ràng: Đây không phải là lời từ biệt. Lâm Dịch cũng đứng dậy, nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn của cô. Anh không giữ lại, không nói thêm bất cứ điều gì, chỉ nhìn cô bước vài bước, rồi chợt dừng lại.
An Nhiên không đi thẳng ra cửa. Cô chỉ bước chầm chậm đến bên ô cửa sổ lớn của quán cà phê 'Khoảnh Khắc', nơi ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng, hòa vào ánh hoàng hôn cuối cùng. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với chút hương bánh ngọt mới ra lò từ quầy pha chế, phả vào không khí, dịu dàng xoa dịu những sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn trong cô. Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng du dương, những nốt trầm bổng dường như đang kể một câu chuyện tình yêu đầy hoài niệm, khiến lòng cô càng thêm bối rối. Cô khẽ chạm tay vào ly Americano của mình, giờ đã nguội lạnh, cảm nhận sự lạnh lẽo lan tỏa qua đầu ngón tay. Ánh mắt cô lướt qua Lâm Dịch, người vẫn đang đứng bên bàn, ánh nhìn kiên nhẫn và đầy lo lắng của anh như một sợi dây vô hình níu giữ cô lại. Anh không nói gì, nhưng sự hiện diện của anh, sự chờ đợi thầm lặng ấy, lại nói lên tất cả.
Ngoài 60 giây kia... liệu chúng ta có thật sự tồn tại? Câu hỏi đó lặp đi lặp lại trong tâm trí An Nhiên, như một điệp khúc không ngừng nghỉ. Cô tựa nhẹ trán vào khung cửa kính mát lạnh, nhìn ra dòng người hối hả đang ngược xuôi trên phố. Họ vội vã, họ bận rộn, họ không hề biết rằng có một khoảnh khắc nào đó trong ngày, thời gian đã từng ngưng lại chỉ vì hai người. Thế giới bên ngoài vẫn chuyển động không ngừng, không một giây nào ngưng nghỉ, và cô tự hỏi, liệu tình yêu của cô và Lâm Dịch, một tình yêu đã lớn lên trong một thế giới "đứng yên" kỳ diệu, có thể tồn tại và phát triển trong thế giới "chuyển động" này không? Nỗi sợ hãi về sự mong manh của một tình yêu không có "phép màu" che chở, nỗi sợ hãi về những thử thách mà một mối quan hệ "bình thường" sẽ phải đối mặt, cứ thế bủa vây lấy cô.
An Nhiên nhắm hờ mắt, cố gắng sắp xếp lại những cảm xúc hỗn độn đang vần vũ trong lòng. Lời thổ lộ của Lâm Dịch vẫn văng vẳng bên tai, chân thành và tha thiết đến mức khiến trái tim cô rung động. Anh đã nói rằng cái anh nhớ không phải là phép màu, mà là cô. Là nụ cười, là những câu chuyện, là ánh mắt của cô. Phép màu chỉ là cái cớ để họ gặp nhau. Nhưng cảm xúc của anh dành cho cô, nó đã vượt ra ngoài giới hạn của 60 giây từ rất lâu rồi. Từng lời, từng chữ của anh như những hạt mưa rào, tưới mát cho một mảnh đất khô cằn, nhưng đồng thời cũng làm dậy lên những nỗi lo lắng tiềm ẩn. Cô biết Lâm Dịch đã thay đổi. Anh ấy đã dũng cảm, đã dám bước ra khỏi cái vỏ bọc an toàn của mình, dám đối mặt với nỗi sợ hãi. Nhưng còn cô thì sao? Cô có đủ dũng khí để đánh đổi một phép màu, một thế giới hoàn hảo đã từng có, lấy một thực tại đầy bất định? Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của cà phê và gỗ cũ trong quán, cố gắng tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn. Tiếng máy xay cà phê rì rầm từ quầy pha chế, tiếng ly tách chạm khẽ, tất cả đều là âm thanh của thế giới thực, một thế giới không có 60 giây ngưng đọng. Và cô, An Nhiên, đang đứng ở ranh giới giữa hai thế giới ấy, phải đưa ra một lựa chọn.
Dòng suy nghĩ của An Nhiên miên man trôi về quá khứ, như một cuộn phim cũ chậm rãi tua lại. Mắt cô vẫn nhắm hờ, nhưng trong tâm trí cô, những hình ảnh lại hiện lên rõ nét và sống động hơn bao giờ hết. Đầu tiên là cái "kít" đặc trưng của chiếc thang máy cũ kỹ, mùi kim loại han gỉ và chút hơi ẩm mốc quen thuộc. Ánh đèn vàng yếu ớt hắt ra từ bảng điều khiển, lung linh trên những con số đang nhảy múa, rồi chợt đứng yên khi chiếc kim đồng hồ điểm đúng 18:30. "Anh cũng bị kẹt lại à?" Tiếng cô hỏi, trong trẻo và có chút tò mò, phá tan sự im lặng tuyệt đối của một thế giới vừa ngưng đọng. Lâm Dịch, với vẻ mặt nghiêm nghị và đôi mắt ẩn sau cặp kính gọng kim loại, lúc đó đã nhìn cô với ánh mắt đầy bất ngờ. Anh là một người đàn ông của logic, của sự chính xác, của những điều có thể kiểm soát. Vậy mà, anh lại bị "kẹt" trong một phép màu vô lý.
Cô nhớ những buổi chiều sau đó, khi họ cố tình canh thời gian, bước vào thang máy cùng lúc 18:29. 60 giây ngắn ngủi trở thành thế giới riêng của họ, nơi mọi hối hả đều dừng lại. Cô nhớ nụ cười hiếm hoi của Lâm Dịch, cái nhếch mép nhẹ mỗi khi cô kể một câu chuyện vui, hay ánh mắt anh dịu đi khi cô chia sẻ về những điều không cần lý do. Cô nhớ cảm giác yên bình khi họ đứng cạnh nhau, không cần nói gì, chỉ đơn giản là hít thở cùng một nhịp, cảm nhận sự tồn tại của đối phương trong không gian tĩnh lặng ấy. Có lần, cô đã kể cho anh nghe về ước mơ của mình – được một lần được ngắm nhìn dải ngân hà rõ nét, không bị ô nhiễm ánh sáng đô thị. Anh chỉ im lặng lắng nghe, rồi khẽ nói: "Có một nơi... ở ngoại ô thành phố, khá thích hợp." Đó là một khoảnh khắc nhỏ, nhưng nó đã in sâu vào tâm trí cô, bởi đó là lần đầu tiên anh chia sẻ một điều gì đó mang tính cá nhân, vượt ra ngoài những khuôn khổ lý trí của anh.
Rồi cô nhớ đến "Ngày cuối cùng của thang máy cũ". Cô đã không đến. Cô đã quyết định không đến, không phải vì cô muốn từ bỏ, mà vì cô sợ. Sợ rằng phép màu sẽ biến mất, sợ rằng khi bước ra khỏi 60 giây ấy, tình yêu của họ sẽ trở nên tầm thường, không còn đặc biệt. Cô đã chọn cách bảo vệ những gì đẹp đẽ nhất bằng cách giữ nó trong giới hạn của ký ức. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng quyết định đó đã để lại một khoảng trống lớn đến nhường nào. Cô biết Lâm Dịch đã trải qua 60 giây cô đơn tột cùng, một mình trong không gian quen thuộc giờ đây vắng bóng cô. Cô có thể hình dung ra ánh mắt thất vọng của anh, sự trống rỗng trong lòng anh khi cánh cửa thang máy đóng lại mà không có cô. Cảm giác hụt hẫng của chính cô khi đó, khi cô đứng bên ngoài, nhìn chiếc thang máy cũ kỹ lần cuối, cũng không kém phần đau đớn.
An Nhiên khẽ rùng mình, những ký ức ngọt ngào và cay đắng đan xen. Cô đã từng tin rằng 60 giây là đủ, là một món quà định mệnh. Nhưng Lâm Dịch đã đúng. Cảm xúc của họ, sự kết nối giữa họ, đã vượt ra ngoài giới hạn của thời gian, của không gian thang máy. Không phải phép màu giữ họ lại. Mà là anh. Là em. Là hai tâm hồn tìm thấy nhau trong một khoảnh khắc siêu thực, rồi dần dần nhận ra rằng sự kết nối ấy đủ mạnh để tồn tại cả trong thế giới thực. Cô nhớ những lần anh vô tình nói những câu triết lý nhẹ nhàng, dù anh tự nhận là người khô khan. "Thời gian... là một định luật," anh từng nói. Nhưng anh đã chứng minh rằng định luật ấy có thể bị phá vỡ, không phải bởi chiếc thang máy, mà bởi sức mạnh của cảm xúc con người. An Nhiên chợt nhận ra, điều cô sợ hãi không phải là mất đi phép màu, mà là mất đi Lâm Dịch. Mất đi người đàn ông đã dạy cô rằng ngay cả lý trí cứng nhắc nhất cũng có thể bị chinh phục bởi những điều không cần lý do.
Một luồng gió nhẹ luồn qua khe cửa, khẽ lay động lọn tóc mai của An Nhiên. Cô từ từ mở mắt, ánh nhìn giờ đây không còn bối rối hay giằng xé. Thay vào đó, một sự rõ ràng, một quyết tâm kiên định lấp đầy đôi mắt cô. Ánh nắng chiều đã ngả vàng hẳn, nhuộm một màu cam ấm áp lên khung cảnh bên ngoài cửa sổ, và cả không gian bên trong quán cà phê. Tiếng nhạc jazz vẫn nhẹ nhàng, nhưng giờ đây nó không còn làm cô phân tâm, mà như một bản nhạc nền êm ái cho khoảnh khắc cô nhận ra chân lý. Mùi cà phê thơm lừng, mùi bánh ngọt vẫn thoang thoảng, những âm thanh và mùi hương của thế giới thực không hề đáng sợ như cô từng nghĩ. Chúng là một phần của cuộc sống, một phần của những gì cô và Lâm Dịch sẽ cùng nhau trải nghiệm.
Lâm Dịch vẫn đứng đó, cách cô không xa, ánh mắt anh vẫn dõi theo cô, đầy lo lắng nhưng cũng ẩn chứa một tia hy vọng mong manh. Anh vẫn giữ nguyên dáng vẻ chỉnh tề, áo sơ mi phẳng phiu, nhưng đôi mắt anh lại hiện rõ sự mệt mỏi sau một thời gian dài chờ đợi. Anh chưa từng rời đi. Sự kiên nhẫn ấy, sự chờ đợi thầm lặng ấy, còn đáng quý hơn bất kỳ phép màu nào. An Nhiên khẽ hít một hơi sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn một luồng khí mới, một cảm giác nhẹ nhõm và mạnh mẽ. Cô không còn sợ hãi. Nỗi sợ hãi về thế giới thực, về một tình yêu không còn phép màu, đã tan biến, nhường chỗ cho khao khát được nắm giữ những gì chân thật nhất.
Cô đưa bàn tay khẽ chạm vào cuốn sổ nhỏ của mình, nơi lưu giữ biết bao cảm xúc, biết bao kỷ niệm, biết bao dòng suy tư. Nó là bằng chứng cho hành trình nội tâm vừa qua của cô, là người bạn đồng hành đã cùng cô đi qua những bối rối, những hoài niệm, và giờ đây là sự thấu hiểu. Bìa sổ hơi sờn, những trang giấy đã ngả màu, nhưng mỗi dòng chữ bên trong đều lấp lánh như những vì sao, chỉ dẫn cô đến khoảnh khắc này. Cô khẽ vuốt ve bìa sổ, như một lời cảm ơn thầm lặng.
An Nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt cô trực tiếp chạm vào ánh mắt của Lâm Dịch. Lần này, không còn sự dao động, không còn sự giằng xé. Chỉ có một sự chân thành và một quyết tâm rõ ràng. Một nụ cười nhẹ nhàng, nhưng đầy ý nghĩa, hé nở trên môi cô. Đó không phải là nụ cười lạc quan vô tư lự như trước, mà là nụ cười của một người đã trải qua sóng gió, đã tìm thấy bến bờ bình yên trong tâm hồn mình. Lâm Dịch thấy nụ cười ấy, và một tia sáng rực rỡ lóe lên trong đôi mắt anh, xua tan đi sự lo lắng đã vương vấn bấy lâu.
An Nhiên từ từ bước về phía Lâm Dịch, mỗi bước chân đều vững chãi và dứt khoát. Cô không nói gì ngay, chỉ nhìn thẳng vào anh, và trong ánh mắt ấy, Lâm Dịch thấy được câu trả lời mà anh đã mong chờ bấy lâu. Cô đã hiểu. Cô đã chấp nhận. Cô đã sẵn sàng. Khi chỉ còn cách anh vài bước chân, An Nhiên dừng lại. Cô khẽ hít một hơi sâu nữa, môi mấp máy như chuẩn bị nói ra một điều gì đó rất quan trọng, một lời nói sẽ thay đổi tất cả, một lời nói sẽ mở ra một chương mới cho câu chuyện tình yêu của họ.
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.