Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 283: Đêm Dài Thức Tỉnh: Tình Yêu Vượt Ngoài 60 Giây

Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chiều đã tắt hẳn, chỉ còn lại những vệt sáng cuối cùng trên nền trời. Một cô gái trẻ bước vào quán, mái tóc dài xoăn nhẹ, dáng người thanh mảnh. Trái tim anh lại đập nhanh hơn, hy vọng lại bùng lên, rồi lại vụt tắt. Đó không phải là cô.

Sự mệt mỏi bắt đầu xâm chiếm, nhưng một ngọn lửa nhỏ vẫn âm ỉ cháy trong lồng ngực anh. Anh sẽ không từ bỏ. Đây mới chỉ là khởi đầu của hành trình "bước ra ánh sáng" của anh. Dù không có manh mối rõ ràng, dù anh không biết An Nhiên đang ở đâu, anh sẽ tìm cô. Bởi vì anh đã học được rằng, có những tình yêu không cần dài, chỉ cần đủ để ta nhớ rằng mình từng rung động thật sự. Và anh, Lâm Dịch, người luôn sống bằng lý trí, đã sẵn sàng để tin vào những "điều không cần lý do" ấy, chỉ cần có An Nhiên. Anh sẽ tìm cô, dù phải mất bao lâu. Anh sẽ tìm cô.

**CHƯƠNG 283: Đêm Dài Thức Tỉnh: Tình Yêu Vượt Ngoài 60 Giây**

Màn đêm buông xuống, nuốt chửng những vệt sáng cuối cùng của hoàng hôn, bao trùm lên thành phố một tấm áo choàng đen huyền bí, điểm xuyết bởi hàng triệu vì sao nhân tạo từ ánh đèn cao tầng. Lâm Dịch rời quán cà phê "Khoảnh Khắc" khi đồng hồ trên cổ tay anh chỉ hơn tám giờ tối, muộn hơn nhiều so với lịch trình anh tự đặt ra cho mình mọi ngày. Cái cảm giác nặng trĩu trong lồng ngực không hề vơi đi, thậm chí còn hằn sâu hơn khi anh bước ra khỏi không gian ấm cúng, đầy hy vọng mong manh ấy. Mùi cà phê rang xay, mùi bánh ngọt và chút nhạc jazz du dương vẫn vương vấn đâu đó trong ký ức, nhưng tất cả đều không thể xoa dịu đi nỗi trống rỗng đang gặm nhấm tâm hồn anh.

Anh lái xe về căn hộ của mình, chiếc xe lướt đi trên đường phố đã bắt đầu thưa vắng. Tiếng còi xe xa vọng, tiếng động cơ đều đều dường như chỉ làm tăng thêm sự cô độc trong không gian chật hẹp của chiếc xe. Anh không bật radio, không muốn bất kỳ âm thanh nào khác xen vào dòng suy nghĩ miên man, hỗn độn của mình. Mỗi ngã tư, mỗi con phố quen thuộc, mỗi tòa nhà cao tầng lướt qua khung cửa kính đều gợi nhắc anh về một cuộc sống hối hả mà anh từng là một phần không thể thiếu, một cuộc sống mà giờ đây dường như đã mất đi phần ý nghĩa quan trọng nhất.

Khi cánh cửa căn hộ khép lại sau lưng, sự im lặng và trống rỗng dường như bao trùm cả không gian, nặng nề hơn cả bóng tối. Anh không bật đèn, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ những tòa nhà chọc trời phía xa hắt vào qua ô cửa sổ lớn, tạo nên những mảng sáng tối nhập nhoạng. Căn phòng, vốn luôn được giữ gìn ngăn nắp, gọn gàng một cách hoàn hảo, giờ đây lại mang một vẻ lạnh lẽo, vô hồn đến lạ. Mỗi ngóc ngách, từng vật dụng nhỏ nhặt, từ chiếc ghế sofa bọc da tối màu anh thường ngồi đọc sách, đến kệ sách chứa đầy những cuốn chuyên ngành khô khan, hay chiếc bàn làm việc luôn sạch sẽ, đều gợi nhớ đến sự vắng mặt của An Nhiên.

Anh ngồi thẫn thờ trên chiếc ghế sofa, tấm lưng tựa vào thành ghế lạnh toát. Chiếc điện thoại thông minh, vật bất ly thân của một kỹ sư phần mềm, nằm vô nghĩa trong lòng bàn tay anh. Anh đã dành cả buổi tối để lục lọi mọi ngóc ngách của internet, từ những diễn đàn nhỏ đến các mạng xã hội lớn, chỉ với hy vọng tìm thấy một chút dấu vết của cô. "An Nhiên biên tập viên tự do," "nữ biên tập viên tòa nhà X," "quán cà phê Khoảnh Khắc" – những từ khóa quen thuộc được anh gõ đi gõ lại hàng trăm lần, mỗi lần là một tia hy vọng lóe lên rồi lại vụt tắt. Kết quả tìm kiếm chỉ trả về những thông tin chung chung, vô vàn An Nhiên khác, nhưng không có lấy một ai là cô An Nhiên của anh, cô An Nhiên với nụ cười lạc quan và ánh mắt dịu dàng.

Anh day day trán, cố gắng xua đi cảm giác mệt mỏi và thất vọng đang đè nặng. Ánh mắt anh vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những vì sao đêm đang lấp lánh trên nền trời đen thẳm. Nhưng anh không nhìn thấy những vì sao, anh chỉ thấy hình ảnh An Nhiên lướt qua tâm trí. An Nhiên trong chiếc thang máy cũ kỹ, An Nhiên với mái tóc dài xõa nhẹ, An Nhiên với chiếc túi vải quen thuộc. An Nhiên luôn là người chủ động bắt chuyện, là người mang đến ánh sáng và sự ấm áp cho "thế giới 60 giây" của anh. Anh nhớ lại những khoảnh khắc cô hỏi về công việc của anh, về những cuốn sách anh đọc, về những điều cô tin tưởng dù "không cần lý do." Anh nhớ cả những khoảnh khắc im lặng, khi hai người chỉ đứng cạnh nhau trong không gian ngưng đọng, nhưng lại cảm thấy sự kết nối sâu sắc hơn bất kỳ lời nói nào.

"Cô ấy đã không đến... Mình đã mất cô ấy thật rồi sao?" Giọng nói vang vọng trong tâm trí anh, chua chát và đầy hối tiếc. Anh đã có cơ hội. An Nhiên đã mở lời, đã đặt ra câu hỏi cuối cùng, một câu hỏi đơn giản nhưng chứa đựng tất cả hy vọng và mong chờ của cô: "Nếu hết 60 giây này... anh có muốn gặp em ngoài đời không?" Và anh, Lâm Dịch, người luôn tự hào về sự kiểm soát và lý trí của mình, đã do dự. Anh đã sợ hãi. Sợ rằng tình cảm này sẽ mất đi vẻ đẹp khi không còn giới hạn của "60 giây phép màu." Sợ rằng "thế giới bên ngoài" sẽ làm lu mờ đi sự kỳ diệu mà họ đã cùng nhau tạo nên. Nỗi sợ hãi ấy, sự do dự ấy, giờ đây trở thành một lưỡi dao sắc bén cứa sâu vào trái tim anh.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng tìm kiếm một chút bình yên, nhưng vô ích. Căn phòng trống trải dường như trở thành một cái lồng giam, nhốt anh trong nỗi cô đơn và sự dằn vặt. Anh đã luôn là một người đàn ông của logic, của những con số, của những kế hoạch chi tiết. Anh ghét những điều "không kiểm soát được," ghét sự bất định. Nhưng An Nhiên, cô gái tin vào những "điều không cần lý do," đã bước vào cuộc đời anh và đảo lộn mọi thứ. Cô đã chỉ cho anh thấy một thế giới khác, nơi cảm xúc và niềm tin có sức mạnh hơn bất kỳ công thức toán học nào. Và anh, trong sự mù quáng của lý trí, đã đẩy cô ra xa.

Anh siết chặt chiếc điện thoại trong tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền qua làn da. Anh không biết cô đang ở đâu, cô đang làm gì. Anh không có cách nào để liên lạc, để nói với cô rằng anh đã sai, rằng anh muốn gặp cô, rằng anh sẵn sàng bước ra khỏi "thế giới 60 giây" an toàn để cùng cô xây dựng một tình yêu thực sự. Anh đã bỏ lỡ. Bỏ lỡ một cơ hội quý giá. Bỏ lỡ một con người đặc biệt. Cảm giác bất lực và hối tiếc dâng trào, nhấn chìm anh vào một vực sâu không đáy của sự tuyệt vọng. Đêm dài dường như vô tận, chỉ có tiếng còi xe vọng lên từ xa và sự tĩnh lặng đến đáng sợ của căn phòng làm chứng cho nỗi đau của anh.

***

Đêm càng về khuya, nỗi trăn trở trong lòng Lâm Dịch càng trở nên rõ nét và dữ dội hơn. Anh đã dịch chuyển từ chiếc ghế sofa sang giường ngủ, nhưng giấc ngủ vẫn không chịu ghé thăm. Anh nằm trên giường, mắt mở thao láo nhìn trân trân lên trần nhà tối đen, nơi mà trí tưởng tượng đang vẽ nên vô vàn hình ảnh về An Nhiên. Tiếng đồng hồ tích tắc trên tủ đầu giường vang lên đều đặn, mỗi tiếng tích tắc như một nhát dao cứa vào sự tĩnh lặng của đêm khuya, nhắc nhở anh về thời gian đã trôi qua, về những "60 giây" đã mất, và về cơ hội đã vuột khỏi tầm tay.

Từng hình ảnh về An Nhiên hiện lên trong tâm trí anh, sống động như thể cô đang ở ngay đây, ngay cạnh anh. Anh thấy nụ cười lạc quan của cô trong thang máy, nụ cười đã phá vỡ sự im lặng và lý trí của anh bằng câu hỏi đơn giản: "Anh cũng bị kẹt lại à?". Anh nhớ ánh mắt dịu dàng của cô khi cô kể về những điều cô tin tưởng dù "không cần lý do", về những góc phố yên bình, về những cuốn sách cũ hay một ly cà phê ấm nóng. Anh nhớ cả lời đề nghị cuối cùng của cô, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy hy vọng: "Nếu hết 60 giây này… anh có muốn gặp em ngoài đời không?".

Nỗi hối tiếc gặm nhấm anh từng chút một, như một con sâu đục khoét vào sâu thẳm tâm hồn. Anh đã quá lý trí, quá sợ hãi mất kiểm soát mà đánh mất điều quý giá nhất. Anh, một kỹ sư phần mềm luôn sống theo lịch trình chính xác, luôn tìm kiếm sự logic và trật tự, đã không thể chấp nhận một tình yêu "không có kế hoạch," một mối quan hệ "không thể kiểm soát." Anh đã quá bận tâm đến việc duy trì "thế giới 60 giây" an toàn, nơi mọi thứ đều được định hình, nơi anh không phải đối mặt với những phức tạp của cuộc sống thực. Nhưng giờ đây, khi "thế giới 60 giây" đã biến mất, khi An Nhiên đã không còn ở đó, anh nhận ra rằng chính sự do dự của mình đã là sai lầm lớn nhất.

Anh trằn trọc trên giường, cảm giác lạnh lẽo trên làn da không chỉ đến từ không khí se lạnh của đêm khuya, mà còn từ sự trống rỗng trong tâm hồn. Anh bật dậy, ngồi phắt trên giường, vò đầu bứt tai. Một tiếng thở dài nặng nề thoát ra khỏi lồng ngực anh, nặng trĩu những suy nghĩ dằn vặt. "Không phải 60 giây... Không phải phép màu... mà là em, An Nhiên. Là con người em." Anh lẩm bẩm trong suy nghĩ, giọng nói khản đặc vì sự mệt mỏi và nỗi buồn.

Anh đã từng nghĩ rằng điều khiến mối quan hệ của họ trở nên đặc biệt là "60 giây" kỳ diệu, là việc thời gian ngưng đọng, tạo ra một không gian riêng tư, tách biệt khỏi thế giới hối hả bên ngoài. Anh đã tin rằng chính "phép màu" đó đã kết nối họ. Nhưng giờ đây, khi phép màu đã tan biến, khi anh phải đối mặt với sự vắng mặt của cô, anh mới nhận ra một sự thật đơn giản và sâu sắc hơn nhiều: điều anh yêu, điều anh nhớ nhung, không phải là "60 giây" hay sự kỳ diệu của nó. Điều anh yêu, là An Nhiên. Là nụ cười của cô, ánh mắt của cô, sự lạc quan và niềm tin vào những "điều không cần lý do" của cô. Là tất cả những điều làm nên con người An Nhiên.

Tình cảm của anh dành cho cô đã vượt xa khỏi giới hạn của thời gian, vượt xa khỏi sự kỳ diệu của "60 giây." Nó đã trở thành một phần của anh, một thứ mà anh không thể kiểm soát, không thể lý giải bằng logic, nhưng lại vô cùng chân thật và sâu sắc. Anh đã sai khi đóng khung tình yêu ấy trong những "60 giây" hữu hạn, đã sai khi sợ hãi bước ra ngoài để đối mặt với nó trong thế giới thực. Anh đã đánh giá thấp sức mạnh của tình cảm mà anh dành cho cô, và anh đã đánh giá thấp chính An Nhiên, tin rằng sự đặc biệt của cô chỉ tồn tại trong giới hạn của chiếc thang máy.

Chiếc đồng hồ đeo tay của anh, vật bất ly thân, nằm trên tủ đầu giường, ánh sáng yếu ớt của màn hình kỹ thuật số hiển thị con số 3:47 sáng. Đêm vẫn còn dài, nhưng anh biết mình sẽ không ngủ được. Mỗi phút trôi qua là một phút anh tự dằn vặt, tự trách bản thân vì sự nhu nhược, sự sợ hãi của mình. Anh đã luôn tự hào là người kiểm soát mọi thứ, nhưng giờ đây, anh đang hoàn toàn mất kiểm soát trước cảm xúc của chính mình. Sự vắng mặt của An Nhiên đã phơi bày tất cả những yếu điểm của anh, những bức tường lý trí mà anh đã dựng lên để bảo vệ bản thân.

"Mình phải tìm cô ấy," anh nghĩ, một tia sáng yếu ớt lóe lên trong bóng tối của tuyệt vọng. "Dù có khó khăn đến mấy, dù có mất bao lâu, mình cũng phải tìm cô ấy." Quyết tâm ấy không phải là một sự bốc đồng, mà là một sự thật đã được tôi luyện qua nỗi đau và sự hối tiếc. Anh đã trải qua một cuộc hành trình nội tâm dài và đau đớn trong đêm nay, từ sự trống rỗng ban đầu đến nỗi hối tiếc sâu sắc, và giờ đây là một quyết tâm kiên định. Anh không muốn An Nhiên trở thành một ký ức đẹp đẽ nhưng xa vời, một giấc mơ mà anh đã từng có. Anh muốn cô là một phần của cuộc sống thực của anh, một phần của hiện tại và tương lai.

Anh nằm xuống lại, nhưng lần này không còn trằn trọc nữa. Anh nhắm mắt, và thay vì những hình ảnh dằn vặt của sự hối tiếc, anh bắt đầu vẽ nên một tương lai khác, một tương lai có An Nhiên, một tương lai nơi họ không còn bị giới hạn bởi "60 giây" hay bất kỳ phép màu nào. Anh hình dung cảnh họ cùng nhau uống cà phê ở quán "Khoảnh Khắc" vào một buổi chiều nắng đẹp, cùng nhau đi dạo công viên, hay đơn giản chỉ là ngồi bên nhau và trò chuyện về một ngày bình thường. Đó là một tương lai mà anh, Lâm Dịch, người luôn sống trong trật tự, giờ đây khao khát một cách mãnh liệt, khao khát đến mức sẵn sàng từ bỏ mọi sự kiểm soát, mọi nỗi sợ hãi để có được.

***

Khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua ô cửa sổ, chiếu rọi căn phòng, không gian tối tăm của đêm qua dường như được xua tan, nhường chỗ cho một sự rõ ràng đến kinh ngạc. Tiếng chim hót líu lo từ bên ngoài cửa sổ, tiếng còi xe đầu tiên của ngày mới vọng lên từ xa, tạo nên một bản hòa tấu nhẹ nhàng, đánh thức thành phố đang say ngủ. Mùi không khí trong lành của buổi sáng sớm tràn vào phòng qua khe cửa sổ, mang theo hơi ẩm của sương đêm và một chút hương hoa thoang thoảng.

Lâm Dịch từ từ mở mắt. Anh không còn cảm thấy mệt mỏi hay dằn vặt nữa. Thay vào đó, một sự thanh thản lạ lùng bao trùm lấy anh, một sự bình yên đến từ việc chấp nhận và thấu hiểu. Anh đã nhìn thấy mọi thứ rõ ràng hơn bao giờ hết. Tình yêu anh dành cho An Nhiên không phải là sản phẩm của "phép màu" hay những "60 giây" đặc biệt. Nó là một điều chân thực, một cảm xúc đã lớn lên từng chút một qua mỗi lần gặp gỡ, qua mỗi lời trò chuyện, qua mỗi khoảnh khắc im lặng. Nó đã vượt xa khỏi giới hạn của thời gian và không gian, trở thành một phần không thể thiếu trong trái tim anh.

Anh đứng dậy khỏi giường, bước đến bên cửa sổ. Ánh nắng ban mai dịu nhẹ, màu vàng cam ấm áp, bao phủ lấy thành phố đang thức giấc. Những tòa nhà cao tầng vẫn sừng sững, nhưng giờ đây chúng không còn mang vẻ lạnh lẽo, vô cảm nữa. Chúng là một phần của thế giới mà anh sẽ phải đối mặt, một thế giới mà anh sẽ phải tìm kiếm An Nhiên.

Anh hít một hơi thật sâu, lấp đầy phổi bằng không khí trong lành của buổi sáng. Sự sợ hãi về sự bất định của thế giới thực, nỗi lo lắng về việc mất kiểm soát, tất cả dường như đã tan biến cùng với bóng tối của đêm qua. Điều duy nhất anh muốn, điều duy nhất anh khao khát, là có An Nhiên bên cạnh. Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, ở bất kỳ đâu, chỉ cần có cô. Anh không còn sợ hãi rằng tình yêu của họ sẽ mất đi vẻ đẹp khi không còn "60 giây." Anh tin rằng tình yêu chân thật sẽ tự nó tìm thấy vẻ đẹp và giá trị của mình, dù ở trong "thế giới bên ngoài" hối hả hay trong một khoảnh khắc tĩnh lặng.

Ánh mắt anh kiên định, như đã tìm thấy con đường của mình. Đó không còn là ánh mắt của một kỹ sư phần mềm lý trí, luôn tìm kiếm logic và trật tự. Đó là ánh mắt của một người đàn ông đã trải qua nỗi đau, sự hối tiếc, và đã tìm thấy sự thật của trái tim mình. Một quyết tâm thép hiện rõ trong ánh mắt anh, một quyết tâm không gì có thể lay chuyển.

Anh đưa tay chạm vào khung cửa sổ lạnh, cảm nhận sức sống của buổi sáng đang lan tỏa. "Em. Anh muốn em. Ngoài 60 giây, ngoài mọi thứ... Chỉ cần em." Anh nói khẽ, giọng nói trầm ấm, chắc chắn, như một lời thề nguyện với chính mình và với An Nhiên, dù cô không thể nghe thấy. Từ ngữ giản dị, nhưng chứa đựng tất cả tình yêu và sự chân thành mà anh đã kìm nén bấy lâu. Anh đã sẵn sàng. Sẵn sàng bước ra khỏi vỏ bọc an toàn, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách của "thế giới bên ngoài" để tìm lại cô, để bày tỏ tất cả những gì anh cảm nhận.

Chiếc đồng hồ đeo tay của Lâm Dịch vẫn nằm trên tủ đầu giường, kim giây vẫn đều đặn nhích từng chút một. Thời gian không ngừng lại vì anh nữa, nhưng anh cũng không còn muốn nó ngừng lại. Bởi vì anh đã hiểu, tình yêu không cần thời gian phải đứng yên để tồn tại. Nó chỉ cần đủ để ta nhận ra, để ta trân trọng, và để ta dũng cảm nắm giữ. Anh sẽ tìm cô. Anh sẽ tìm An Nhiên. Và lần này, anh sẽ không do dự nữa.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free