Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 281: Vực Sâu Im Lặng: Khoảnh Khắc Lỗi Nhịp
Thế giới bên trong thang máy, nơi từng là của họ, giờ chỉ còn lại một mình anh, với nỗi hụt hẫng và sự mất mát tột cùng.
Cánh cửa thang máy cũ kỹ, sau một khoảnh khắc như vô tận của sự trống rỗng, bắt đầu từ từ khép lại. Tiếng “kít” quen thuộc khi chúng trượt vào nhau giờ đây nghe như một tiếng thở dài não nề, một lời tiễn biệt cho những gì đã từng. Lâm Dịch đứng bất động, thân hình cao ráo, gầy guộc của anh như một bức tượng tạc từ nỗi tuyệt vọng, đứng sững giữa không gian chật hẹp, quen thuộc nhưng giờ đây lại ngột ngạt đến lạ. Ánh sáng vàng vọt từ bóng đèn huỳnh quang cũ kỹ trên trần hắt xuống, nhuộm lên khuôn mặt góc cạnh của anh một vẻ xanh xao, thất thần. Đôi mắt sắc bén, thường ngày luôn tìm kiếm sự logic và trật tự, giờ đây dại đi, vô hồn, nhìn chằm chằm vào khoảng không vừa rồi là lối ra tầng 7.
Không thể nào... An Nhiên đâu rồi? Câu hỏi ấy không thành tiếng, chỉ vang vọng như một tiếng chuông đổ hồi trong tâm trí anh, lặp đi lặp lại không ngừng. Nó xoáy sâu vào trái tim anh, tạo thành một cơn đau thắt nghẹt thở. Anh không tin vào những gì đang xảy ra. Phải chăng anh đã đến muộn? Hay cô ấy đã đến sớm? Không, điều đó là không thể. Hai người đã có một "nghi thức" bất thành văn, một sự đồng bộ lạ kỳ qua hàng trăm lần gặp gỡ trong 60 giây. Cô ấy chưa bao giờ trễ hẹn. Và đây là ngày cuối cùng, ngày mà anh đã gom góp tất cả dũng khí để đối mặt với cô, để nói ra tất cả.
Đồng hồ đeo tay của anh vẫn chạy, kim giây vẫn tuần tự bước qua từng vạch nhỏ, nhưng thời gian trong tâm hồn Lâm Dịch dường như đã ngừng lại hoàn toàn. 60 giây ngưng đọng. Khoảnh khắc thần kỳ mà anh và An Nhiên cùng nhau chia sẻ, giờ chỉ còn lại anh một mình, đứng giữa sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Thậm chí, anh còn không cảm nhận được "thế giới bên ngoài" đã hóa đá hay chưa. Mọi giác quan của anh đều bị nỗi trống rỗng nhấn chìm, không còn phản ứng với bất kỳ điều gì khác ngoài sự thiếu vắng đến lạnh người của cô. Anh cố hít một hơi thật sâu, nhưng chỉ cảm thấy mùi kim loại cũ, mùi bụi và không khí tù đọng của buồng thang máy lấp đầy phổi, nặng nề và khó chịu.
Bên ngoài cánh cửa thang máy đã đóng kín, tiếng bước chân vội vã của nhân viên tan làm đã im bặt. Mùi không khí điều hòa lạnh lẽo đã ngưng đọng. Toàn bộ thế giới bên ngoài, như thường lệ, đã hóa đá trong 60 giây quý giá này. Nhưng lần này, phép màu ấy không còn mang lại niềm vui, không còn mang lại sự bình yên, mà chỉ là một bản án cô độc. Nó như một tấm gương phản chiếu chính nỗi sợ hãi lớn nhất của Lâm Dịch: mất đi An Nhiên, và mất đi khoảnh khắc thần kỳ của họ.
Anh run rẩy vươn bàn tay thon dài, lạnh toát của mình, chậm rãi chạm vào bảng điều khiển thang máy. Các nút bấm lạnh ngắt dưới đầu ngón tay anh. Anh kiểm tra lại số tầng, như muốn tìm kiếm một lỗi hệ thống, một sự nhầm lẫn vô lý nào đó. Tầng 7. Đúng là tầng 7. Chẳng có gì sai sót về mặt kỹ thuật. Lẽ nào... lẽ nào chính anh đã sai? Lẽ nào cô ấy đã quyết định... không đến nữa?
Một cảm giác hoảng loạn dâng trào. Không, đây không phải là kết thúc, phải không? Nó không thể kết thúc như thế này được. Anh đã chuẩn bị tất cả, đã vượt qua bao nỗi sợ hãi, đã quyết tâm nói ra tất cả. Anh không thể chấp nhận một cái kết không lời, một sự biến mất không dấu vết như thế này. Anh quay người, cố gắng nhìn vào tấm gương phản chiếu mờ nhạt trên vách thang máy. Trong gương, một cái bóng gầy gò, đôi mắt trũng sâu và khuôn mặt trắng bệch hiện ra, đầy tuyệt vọng. Đó có phải là anh không? Người đàn ông luôn kiểm soát mọi thứ, luôn tuân thủ logic, giờ đây lại hoàn toàn sụp đổ trước một sự thật đơn giản: cô ấy không ở đây.
60 giây trôi qua như một thế kỷ. Tiếng "kít" quen thuộc lại vang lên, cánh cửa thang máy từ từ mở ra. Thế giới bên ngoài trở lại chuyển động, mang theo những âm thanh hối hả, những bước chân dồn dập. Nhưng với Lâm Dịch, thế giới của anh vẫn đứng yên, chìm trong một sự tĩnh lặng đến tê dái. Anh biết mình phải bước ra, phải về nhà, phải tiếp tục cuộc sống. Nhưng làm sao anh có thể? Mọi thứ dường như đã mất đi ý nghĩa, mất đi màu sắc. An Nhiên... cô ấy đã mang theo tất cả.
Thoát ra khỏi chiếc thang máy cũ kỹ, mang theo mùi kim loại và nỗi đau đớn đến nghẹt thở, Lâm Dịch lê bước vô định trong hành lang quen thuộc của tòa nhà. Tiếng giày da của anh gõ nhịp trên sàn đá cẩm thạch, mỗi tiếng động như một nhát búa đóng vào lồng ngực đang quặn thắt. Cứ như thể trọng lực đã tăng lên gấp bội, mỗi bước chân đều nặng trĩu. Anh không còn cảm nhận được sự vội vã của dòng người tan ca xung quanh, không còn nghe thấy tiếng điện thoại reo, tiếng cười nói hay tiếng bước chân dồn dập. Tất cả chỉ còn là một mớ âm thanh hỗn độn, xa xăm, như thể anh đang trôi dạt trong một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn với thực tại. Mùi cà phê và bánh ngọt từ quán ở sảnh dưới, thường ngày vẫn khiến anh dễ chịu, giờ đây chỉ gợi lên một sự trống rỗng, một hình ảnh An Nhiên rạng rỡ bên ly trà sữa và chiếc bánh ngọt, mỉm cười kể chuyện.
Anh không nhớ mình đã xuống tầng hầm bãi đỗ xe bằng cách nào. Có lẽ là theo thói quen. Bóng tối bao trùm ngay khi anh bước qua cánh cửa dẫn xuống. Không gian rộng lớn, âm u của bãi đỗ xe ngầm Thiên Phát nuốt chửng anh, làm nổi bật sự cô độc đến tận cùng. Những cột bê tông lớn, xám xịt, cao vút lên như những người khổng lồ câm lặng, chứng kiến sự sụp đổ của một con người. Ánh đèn huỳnh quang trắng nhợt nhạt treo lủng lẳng trên trần, phát ra tiếng vo ve đều đều, hắt xuống những vệt sáng lạnh lẽo lên nền xi măng ẩm ướt. Mùi xăng dầu, mùi cao su cháy xém và mùi ẩm mốc đặc trưng của tầng hầm xộc vào mũi, càng làm tăng thêm cảm giác ngột ngạt, bí bách.
Lâm Dịch tìm thấy chiếc xe của mình, một chiếc sedan màu đen bóng loáng, đậu im lìm giữa hàng trăm chiếc xe khác. Anh mở cửa, ngồi phịch xuống ghế lái. Anh không nổ máy. Mọi thứ anh từng coi trọng – sự kiểm soát, lý trí, thời gian biểu, sự logic tuyệt đối – giờ đây đều tan vỡ như một tấm gương bị đập nát. Từng mảnh vỡ sắc nhọn găm vào tâm hồn anh, đau đớn và lạnh lẽo. Anh đã xây dựng cả cuộc đời mình trên nền tảng của sự ổn định, của những quy tắc, của những điều có thể dự đoán. Nhưng An Nhiên, với nụ cười lạc quan và niềm tin vào những "điều không cần lý do", đã lật đổ tất cả. Và giờ đây, khi cô không còn, anh mới nhận ra rằng chính những "điều không cần lý do" ấy mới là thứ đã mang lại màu sắc và ý nghĩa cho cuộc đời anh.
Mình đã sợ hãi cái gì chứ? Anh thầm hỏi chính mình, giọng nói lạc hẳn đi trong không gian tĩnh mịch của chiếc xe. Câu hỏi ấy không phải là một sự trách cứ, mà là một tiếng thở dài đầy hối tiếc. Anh đã sợ mất đi sự kiểm soát, sợ sự bất định của tình yêu, sợ bước ra khỏi "vùng an toàn" của 60 giây. Nhưng giờ đây, anh đã mất tất cả. Và nỗi sợ hãi lớn nhất của anh đã trở thành sự thật, theo một cách tàn nhẫn hơn bất kỳ kịch bản nào anh từng tưởng tượng.
Cô ấy đã đúng... mình là một kẻ hèn nhát. Lời tự thú đau đớn ấy thốt ra từ tận đáy lòng anh. Anh đã chần chừ, đã do dự, đã để những lý trí khô khan của mình ngăn cản anh nắm lấy hạnh phúc. Anh đã bỏ lỡ cơ hội cuối cùng để nói ra những lời từ trái tim, để giữ An Nhiên lại. Những ký ức về cô ùa về như một thác lũ, nhấn chìm anh trong cảm giác bất lực và hối tiếc. Nụ cười rạng rỡ của cô khi anh kể một câu chuyện vui, ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch khi cô trêu chọc sự nghiêm túc của anh, bàn tay nhỏ bé của cô vô tình chạm vào tay anh trong không gian chật hẹp của thang máy, và câu nói cuối cùng của cô, "Nếu hết 60 giây này… anh có muốn gặp em ngoài đời không?".
An Nhiên, em đang ở đâu? Câu hỏi này giờ đây mang một nỗi tuyệt vọng khôn cùng. Không còn là một câu hỏi tu từ, mà là một tiếng gọi thầm trong đêm tối, một lời cầu xin yếu ớt từ một trái tim tan nát. Anh gục mặt vào vô lăng, cảm nhận sự lạnh lẽo của lớp nhựa cứng dưới gò má. Hơi thở anh nặng nhọc, từng hơi thở đều mang theo vị đắng chát của sự mất mát. Anh siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, nhưng nỗi đau thể xác chẳng là gì so với nỗi đau tinh thần đang giày vò anh. Anh đã đánh mất thứ quý giá nhất trong cuộc đời mình, và anh đã đánh mất nó chỉ vì sự sợ hãi và do dự của chính mình.
Thành phố bên ngoài cửa kính xe đã bắt đầu lên đèn, những ánh sáng lung linh như những vì sao xa xôi, vô cảm trước nỗi đau của anh. Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt quầng thâm vì mất ngủ và tuyệt vọng, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa nhỏ bắt đầu bùng cháy. Đó không phải là ngọn lửa của sự căm phẫn, mà là ngọn lửa của sự quyết tâm. Sự trống rỗng tột cùng này, nỗi hối tiếc đến xé lòng này, không thể là kết thúc. Nó phải là khởi đầu.
Anh sẽ không để mất cô. Anh sẽ không để An Nhiên biến mất khỏi cuộc đời anh như một giấc mơ đẹp.
Với một tiếng thở dài nặng nề, Lâm Dịch đưa tay lên, tra chìa khóa vào ổ. Tiếng động cơ xe khẽ rùng mình, rồi nổ máy, phá vỡ sự tĩnh lặng trong bãi đỗ xe. Anh cài số, tay siết chặt vô lăng, ánh mắt kiên định. Anh sẽ không về nhà. Anh sẽ không ngồi yên chờ đợi. Anh sẽ tìm cô. Bất kể thế giới bên ngoài có hối hả đến đâu, bất kể An Nhiên có tin vào những "điều không cần lý do" đến mức nào, anh sẽ tìm cô, và anh sẽ nói cho cô biết rằng anh cũng đã học cách tin vào những điều không cần lý do ấy, chỉ cần có cô bên cạnh. Hành trình "bước ra ánh sáng" của anh, giờ đây, mới thực sự bắt đầu.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.