Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 277: 60 Giây Cuối Cùng: Khoảnh Khắc Lời Hối Tiếc Vang Vọng

Sau khi rời khỏi quán cà phê "Khoảnh Khắc", Lâm Dịch bước đi trên vỉa hè lát đá, ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng anh đổ dài. Gió đêm mơn man thổi qua, mang theo chút hơi lạnh của cuối thu, nhưng trong lòng anh lại cuộn trào một dòng chảy ấm áp khó tả. Tin nhắn "Hẹn gặp em thứ Bảy" vừa gửi đi, và tin nhắn trả lời của An Nhiên, "Em cũng vậy. Em rất mong chờ. Ngủ ngon nhé, Lâm Dịch," vẫn còn hiển thị trên màn hình điện thoại, như một lời khẳng định dịu dàng cho một khởi đầu mới. Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm thăm thẳm, nơi những vì sao lấp lánh như đang chúc mừng cho quyết định dũng cảm của anh.

Lâm Dịch, người luôn sống theo những quy tắc và logic chặt chẽ, giờ đây cảm thấy một sự nhẹ nhõm đến lạ khi anh đã dám bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình. Anh đã đồng ý hẹn hò, đã trao đổi số điện thoại, đã lên kế hoạch cho một buổi gặp gỡ thực sự ngoài "thế giới 60 giây" đầy phép màu kia. Đó là một bước nhảy vọt lớn đối với một người đàn ông từng sợ hãi sự bất định đến vậy. Cảm giác hồi hộp len lỏi, nhưng không còn là sự lo lắng đơn thuần. Đó là sự hồi hộp của một người đang đứng trước một cánh cửa mới, cánh cửa dẫn đến một thế giới mà anh chưa từng dám tưởng tượng sẽ có ngày mình bước vào – thế giới của tình yêu chân thật, không bị giới hạn bởi thời gian hay không gian.

Anh về đến căn hộ của mình, không gian quen thuộc vẫn tĩnh lặng và ngăn nắp đến từng chi tiết. Mùi hương sách cũ và cà phê phảng phất, gợi lên sự cô độc thường ngày của anh. Nhưng hôm nay, sự cô độc ấy không còn nặng nề như trước. Thay vào đó, một cảm giác ấm áp và hy vọng lấp đầy căn phòng, như thể An Nhiên đã mang theo một phần ánh sáng của cô đặt vào đây. Anh tháo cặp kính, đặt lên bàn, rồi thả mình xuống chiếc ghế bành bọc da quen thuộc. Ánh mắt anh vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố vẫn đang chìm trong ánh đèn rực rỡ, nhưng tâm trí anh lại không ngừng quay về những khoảnh khắc vừa qua, những lời nói, những cử chỉ của An Nhiên. Đặc biệt là cái nắm tay ấm áp, dứt khoát của cô khi họ bước ra khỏi quán. Nó đã gieo vào lòng anh một hạt mầm của niềm tin, rằng anh không đơn độc trong hành trình này.

Sự bình yên hiếm có này, cùng với niềm hy vọng mới mẻ, bất chợt mở ra một cánh cửa khác trong tâm trí Lâm Dịch. Một cánh cửa dẫn về một ngày cách đây đúng một tháng, một ngày định mệnh mà anh luôn cố gắng chôn chặt trong góc sâu nhất của ký ức. Ngày ấy, cũng là một buổi chiều tà, hoàng hôn buông xuống nhuộm đỏ cả nền trời, báo hiệu một kết thúc không chỉ của một ngày mà còn của cả một kỷ nguyên. Anh nhớ lại từng chi tiết, như thể một thước phim cũ kỹ vừa được tua lại trong đầu. Đó là khoảnh khắc mà thế giới của anh sụp đổ, và cũng là khoảnh khắc anh nhận ra giá trị thực sự của những điều anh từng xem nhẹ.

***

Đó là một buổi chiều cuối tháng, khi thông báo thay mới thang máy cũ đã được dán lên sảnh chính của tòa nhà Thiên Hà. Giấy trắng mực đen, lạnh lùng và dứt khoát, báo hiệu sự kết thúc của một thứ gì đó đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của Lâm Dịch. Anh đến tòa nhà sớm hơn mọi ngày, bước chân nặng trĩu, mỗi bước đi như giẫm lên những mảnh vỡ của kỷ niệm. Âm thanh hối hả của sảnh tòa nhà, tiếng bước chân vội vã của nhân viên tan ca, tiếng điện thoại reo vang, tất cả dường như chìm vào một khoảng không vô định trong tâm trí anh. Duy nhất một âm thanh lọt vào tai anh rõ ràng nhất, đó là tiếng ồn ào từ góc sảnh, nơi chiếc thang máy mới đang được lắp đặt. Mùi điều hòa công nghiệp lạnh lẽo hòa lẫn với mùi bụi xây dựng nhẹ, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng đến lạ.

Lâm Dịch, trong bộ vest chỉnh tề và cặp kính gọng kim loại mỏng như thường lệ, đứng tựa vào một cột đá cẩm thạch gần đó, ánh mắt dán chặt vào chiếc thang máy cũ kỹ. Nó đứng đó, im lìm và già cỗi, với những vết xước thời gian hằn trên bề mặt kim loại đã xỉn màu. Chiếc thang máy ấy, đã chứng kiến biết bao gương mặt vội vã, biết bao câu chuyện thầm kín. Và đặc biệt, nó đã là nhân chứng cho những khoảnh khắc riêng tư, kỳ diệu của anh và An Nhiên. "Cô ấy sẽ đến chứ? An Nhiên..." Anh tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí, lạc đi giữa những tiếng ồn ào của sảnh. Nỗi lo lắng và hy vọng đan xen, xoáy sâu vào lòng anh như một cơn lốc. Anh biết, đây là cơ hội cuối cùng. Cơ hội cuối cùng để gặp cô trong thế giới 60 giây của họ, trước khi mọi thứ chỉ còn là ký ức.

Từ xa, anh thấy Ông Ba, người bảo trì thang máy già nua, đang chỉ đạo một nhóm công nhân. Ông Ba, với dáng người hơi thấp, gầy, gương mặt khắc khổ và mái tóc bạc lấm tấm, mặc bộ đồng phục bảo trì màu xanh đã sờn cũ, đang tận tình hướng dẫn. Giọng ông trầm và đều, mang đậm chất miền quê, nhưng hôm nay lại pha lẫn một chút sự gấp gáp, mệt mỏi. "Nhanh tay lên các chú, mai là phải xong phần thô rồi!" Ông Ba nói, tay ra hiệu về phía những thanh sắt và tấm ván ngổn ngang. Ông không nhận ra, với Lâm Dịch, đây không chỉ là một dự án thay thế thang máy thông thường, mà là sự kết thúc của một phép màu, một thế giới mà chỉ có anh và An Nhiên có thể bước vào.

Lâm Dịch không rời mắt khỏi chiếc thang máy cũ. Anh đã cố tình đến sớm, cố tình nán lại, để không bỏ lỡ dù chỉ một giây phút cuối cùng. Anh đã tự nhủ rằng mình sẽ hỏi cô, sẽ nói ra tất cả những điều anh đã chôn giấu. Nhưng sự do dự, bản tính lý trí đã ăn sâu vào máu thịt anh, lại một lần nữa trỗi dậy. Anh sợ hãi. Sợ hãi rằng khi bước ra khỏi 60 giây, mọi thứ sẽ không còn kỳ diệu. Sợ hãi rằng tình yêu này, nếu đặt vào thế giới thực, sẽ tan biến như bọt biển. Ánh mắt sắc bén của một kỹ sư phần mềm, thường chỉ tìm kiếm sự logic và trật tự, giờ đây lại ẩn chứa sự mông lung và một nỗi sợ hãi vô hình.

Đồng hồ trên cổ tay anh, chiếc đồng hồ đã cùng anh trải qua biết bao 60 giây quý giá, cứ tích tắc trôi đi, mỗi tiếng tích tắc như một nhát đục vào trái tim anh. 18:25... 18:27... 18:29... Anh biết cô sẽ đến vào đúng khoảnh khắc đó, như một nghi thức đã ăn sâu vào tâm trí cả hai. Anh đứng thẳng người, hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Dù cho anh có sợ hãi đến mấy, anh vẫn muốn được nhìn thấy cô lần cuối, trong thế giới riêng của họ, để khắc ghi hình bóng cô vào tâm trí. Anh bước đi, từng bước chậm rãi nhưng dứt khoát, tiến về phía chiếc thang máy cũ, ánh mắt vẫn dán chặt vào cánh cửa kim loại. Dù có chuyện gì xảy ra, anh cũng phải đối mặt.

***

Lâm Dịch bước vào bên trong chiếc thang máy cũ kỹ. Không gian chật hẹp, quen thuộc đến từng vết xước trên vách. Mùi kim loại cũ, mùi ẩm mốc nhẹ phảng phất trong không khí, những mùi hương đã trở thành một phần của nghi thức hàng ngày. Anh nhấn nút tầng của mình, số 23, và cánh cửa từ từ khép lại, cắt đứt anh khỏi thế giới ồn ào bên ngoài. Anh đứng đó, ở vị trí quen thuộc, ánh mắt hướng về phía cánh cửa, chờ đợi. Tim anh đập mạnh, một nhịp đập hỗn loạn giữa hy vọng và nỗi sợ hãi. Anh biết, 60 giây sắp đến. Và cô, An Nhiên, cũng sẽ xuất hiện ngay đây thôi.

Chiếc thang máy bắt đầu di chuyển, tiếng "kít" đặc trưng vang lên khi nó dừng lại ở tầng 4, rồi tầng 5, tầng 6. Mỗi tiếng "kít" như một nhát dao cứa vào sự chờ đợi căng thẳng của anh. 18:30. Khi thang máy đi qua tầng 7, thời gian bỗng chốc ngưng đọng. Cảnh vật bên ngoài cửa kính mờ ảo hóa đá, những hình ảnh quen thuộc của hành lang văn phòng trở nên bất động. Một sự tĩnh lặng tuyệt đối bao trùm lấy anh, một sự tĩnh lặng đến đáng sợ, nặng nề hơn bao giờ hết. Đó là sự tĩnh lặng của một thế giới chỉ còn duy nhất anh tồn tại.

Anh đứng đó, bất động, chờ đợi. Ánh mắt anh không ngừng tìm kiếm, từ góc này sang góc kia, rồi lại quay về phía cánh cửa. Anh chờ đợi hình bóng quen thuộc của An Nhiên, nụ cười lạc quan, ánh mắt dịu dàng. Anh chờ đợi câu hỏi "Anh cũng bị kẹt lại à?" vang lên, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt này. Nhưng không có gì. Không có cô.

60 giây trôi qua chậm chạp, mỗi giây như một nhát dao cứa vào lòng anh, lột tả sự trống rỗng và nỗi hối tiếc tột cùng. Anh nhìn vào khoảng không nơi An Nhiên thường đứng, nơi cô đã từng kể cho anh nghe về những ước mơ, về công việc, về những điều không cần lý do. Giờ đây, chỉ còn lại sự hư vô. Không có mùi hương hoa nhài thoang thoảng. Không có tiếng thở nhẹ của cô. Chỉ có anh, một mình trong không gian tĩnh lặng lạnh lẽo, giữa một thế giới đã hóa đá.

"An Nhiên... tại sao em không đến?" Anh tự hỏi, giọng nói khô khốc, chỉ đủ cho chính anh nghe thấy. Một cảm giác tê tái lan khắp cơ thể. Cô đã cho anh cơ hội cuối cùng, đã đặt câu hỏi "Nếu hết 60 giây này… anh có muốn gặp em ngoài đời không?", một câu hỏi đầy dũng cảm và chân thành. Nhưng anh, Lâm Dịch, người luôn do dự, người luôn sợ hãi sự bất định, đã không đủ can đảm để trả lời dứt khoát. Anh đã để sự lý trí và nỗi sợ hãi kiểm soát mình, để rồi giờ đây, anh phải gánh chịu hậu quả.

"Em đã cho anh một cơ hội, nhưng anh... anh lại do dự." Anh nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay, cố gắng kiềm chế cảm xúc đang vỡ òa bên trong. "Anh đã đánh mất em rồi." Mỗi từ thốt ra là một vết thương hở miệng. Chiếc đồng hồ trên tay anh vẫn chạy đều, vô tình nhắc nhở anh về thời gian đã qua, về những khoảnh khắc quý giá đã trôi tuột khỏi tầm tay. Từng tích tắc, từng giây, là một lời nhắc nhở phũ phàng về sự vắng mặt của cô, về cái kết nghiệt ngã của "thế giới 60 giây" mà anh đã từng nghĩ là vĩnh cửu.

Anh đưa tay lên mặt, che đi đôi mắt đã đỏ hoe, cố gắng ngăn những giọt nước mắt chực trào. Anh không muốn chấp nhận sự thật này. Anh muốn quay ngược thời gian, muốn được trả lời câu hỏi của cô một cách dứt khoát, muốn được nắm lấy tay cô và nói rằng anh sẵn sàng. Nhưng thời gian không quay lại. Phép màu đã kết thúc. Và An Nhiên đã không đến.

60 giây. Chỉ 60 giây. Khoảng thời gian ngắn ngủi mà ngày nào cũng mang đến niềm vui, sự kết nối, giờ đây lại trở thành 60 giây dài đằng đẵng của sự cô đơn tột cùng, của nỗi hối tiếc gặm nhấm. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi cô thường đứng, như muốn khắc ghi hình bóng cô vào tâm trí, vào từng tế bào của mình. Anh biết, khi thời gian trở lại, khi chiếc thang máy tiếp tục di chuyển, thì thế giới này sẽ hoàn toàn khác. Sẽ không còn 60 giây nào nữa. Sẽ không còn An Nhiên nào nữa. Anh đã mất đi tất cả. Sự trống rỗng nuốt chửng anh, để l��i một khoảng không vô tận trong trái tim vốn đã khô cằn của anh.

***

Thời gian trở lại. Tiếng "kít" quen thuộc của thang máy vang lên, nhưng lần này nó không còn mang theo sự kỳ diệu. Cảnh vật bên ngoài cửa kính bắt đầu chuyển động, những người đang đi lại trong hành lang bỗng chốc tiếp tục bước đi, như chưa từng có khoảnh khắc nào bị ngưng đọng. Thang máy tiếp tục di chuyển lên, và rồi dừng lại ở tầng của Lâm Dịch. Cửa mở ra, và anh bước ra như một cái bóng, lảo đảo trong không gian quen thuộc nhưng giờ đây đã trở nên xa lạ. Anh không còn nhìn thấy thế giới qua lăng kính của 60 giây nữa. Mọi thứ trở nên ồn ào và vội vã một cách phũ phàng.

Tiếng ồn ào của công trình tháo dỡ thang máy cũ lại vang lên, rõ ràng hơn bao giờ hết. Mùi bụi và mùi xi măng nồng nặc trong không khí, báo hiệu sự tàn lụi của một kỷ nguyên cũ. Ông Ba đang đứng gần đó, tay cầm một chiếc bộ đàm, ra hiệu cho công nhân bắt đầu công việc tháo dỡ chiếc thang máy mà ông đã gắn bó hàng chục năm. Giọng ông trầm, nhưng không còn sự vội vã, chỉ còn lại sự thản nhiên của một người làm công việc quen thuộc. "Xong rồi đó, mai là dỡ hẳn. Sáng mốt có thang mới dùng rồi," ông nói với một công nhân trẻ, không hề nhận ra rằng lời nói của ông đang xé nát trái tim của người kỹ sư đứng gần đó.

Lâm Dịch ngẩng đầu lên, ánh mắt trống rỗng. Anh nhìn về phía góc sảnh, nơi một chiếc thang máy mới sáng loáng đang được lắp đặt. Vỏ ngoài bằng thép không gỉ phản chiếu ánh đèn neon, nút bấm điện tử hiện đại, tất cả đều lạnh lùng và vô cảm. Đó là một sự thay thế hoàn hảo về mặt công nghệ, nhưng lại thiếu đi linh hồn, thiếu đi phép màu. Nó là biểu tượng cho sự kết thúc không thể đảo ngược, đẩy anh vào một thế giới không còn "phép màu" nào nữa. Không còn 60 giây. Không còn An Nhiên.

Một cảm giác hối tiếc tột độ dâng trào, nghẹn ứ nơi cổ họng. Anh đã có cơ hội, đã có thời gian, nhưng anh đã do dự. Anh đã để nỗi sợ hãi kiểm soát mình, để rồi giờ đây anh phải đối mặt với sự trống rỗng không gì có thể lấp đầy. Nhưng giữa cơn tuyệt vọng ấy, một tia sáng yếu ớt bỗng lóe lên trong tâm trí anh. Một quyết tâm mới, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, bùng cháy trong lòng. Anh đã mất đi An Nhiên trong thế giới 60 giây, nhưng anh sẽ không để mất cô trong thế giới thực.

Anh sẽ thay đổi. Anh sẽ vượt qua nỗi sợ hãi của mình. Anh sẽ tìm cô.

Lâm Dịch quay người, bước đi, không ngoảnh lại nhìn chiếc thang máy cũ kỹ đang được tháo dỡ. Anh không còn thấy nó nữa, không còn thấy những mảnh ghép ký ức vụn vỡ. Chỉ còn cảm giác trống rỗng và một quyết tâm mới bùng cháy mãnh liệt trong lòng. Anh biết, hành trình tìm lại cô sẽ khó khăn, sẽ đầy thử thách, nhưng anh sẵn sàng đối mặt. Anh đã học được bài học đắt giá nhất của cuộc đời mình: tình yêu không chờ đợi sự hoàn hảo, không thể bị kiểm soát bởi lý trí. Nó cần sự dũng cảm, sự chấp nhận, và trên hết, là hành động.

Anh đưa tay vào túi áo khoác, rút điện thoại ra. Màn hình sáng lên, và anh mở danh bạ. Ngón tay anh lướt nhẹ, tìm kiếm cái tên đã từng là một phần của thế giới bí mật, giờ đây sẽ trở thành cầu nối giữa anh và thực tại. An Nhiên. Anh sẽ tìm cô. Anh sẽ nói với cô tất cả những gì anh đã không thể nói trong 60 giây cuối cùng đó. Anh sẽ cho cô thấy một Lâm Dịch khác, một Lâm Dịch đã học được cách yêu, cách dũng cảm đối mặt với những điều không cần lý do. Dù có phải đi đâu, dù có phải làm gì, anh cũng sẽ tìm được cô, và biến những lời hối tiếc vang vọng trong 60 giây cô độc thành một lời hứa hẹn cho một tình yêu vô tận. Anh đã đánh mất cô một lần, anh sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra nữa. Anh sẽ tìm em, An Nhiên. Bằng bất cứ giá nào.

Quay trở lại hiện tại, Lâm Dịch khẽ nhắm mắt, cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa khi những ký ức đau buồn của quá khứ giờ đây không còn sức mạnh để nhấn chìm anh. Chúng chỉ còn là những vết sẹo, những lời nhắc nhở về con người anh đã từng, và về con đường anh đã đi để trở thành con người hiện tại. Anh mở mắt, ánh nhìn giờ đây đầy kiên định và rạng rỡ. Anh đã tìm thấy An Nhiên. Anh đã có cơ hội thứ hai. Và lần này, anh sẽ không do dự. Thứ Bảy này, anh sẽ gặp cô. Và anh sẽ không để bất cứ 60 giây nào trôi qua mà không tận hưởng trọn vẹn từng khoảnh khắc, từng cảm xúc, cùng với An Nhiên, trong thế giới không giới hạn của họ.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free