Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 269: Dấu Vết Của Định Mệnh: Khoảnh Khắc Lạ Thường
Tiếng chuông gió ngân nga, một lần nữa, như lời tạm biệt. Lâm Dịch bước ra khỏi cánh cửa gỗ sờn cũ của tiệm sách “Ký Ức”, cảm giác se lạnh của buổi chiều cuối thu ùa vào, khẽ khàng quấn lấy anh. Nắng vàng nhạt vẫn còn vương vấn trên những mái nhà cổ kính, nhưng đã không còn đủ ấm để xua đi nỗi trống trải trong lòng. Anh đưa tay vào túi áo khoác, tìm kiếm cuốn sổ nhỏ đã trở thành người bạn đồng hành bất đắc dĩ trong những ngày qua. Trang giấy ghi tên “Cửa hàng sách cũ Ký Ức” được gạch một đường thẳng tắp, dứt khoát. Thêm một địa điểm nữa đã bị loại bỏ khỏi danh sách, thêm một hy vọng mong manh bị dập tắt, dù anh đã chuẩn bị tinh thần cho điều đó.
Anh nhìn cuốn sách mình vừa mua, cuốn tiểu thuyết lãng mạn cổ điển của một tác giả Pháp mà anh tin rằng An Nhiên sẽ thích, nhưng lòng vẫn nặng trĩu. An Nhiên thích những câu chuyện có hậu, những ước mơ bay bổng, những điều không cần lý do. Anh đã nhớ những điều đó, nhưng tại sao anh lại không nhớ rõ tên cuốn sách cụ thể cô yêu thích, hay góc ngồi quen thuộc của cô? Tại sao trong suốt những “60 giây” quý giá ấy, anh lại không hỏi cô nhiều hơn, không đào sâu vào những chi tiết nhỏ nhặt nhưng lại vô cùng quan trọng như thế?
“Tại sao mình lại không hỏi cô ấy kỹ hơn? Tại sao mình lại nghĩ rằng 60 giây là đủ?” Anh tự hỏi, giọng nói vang vọng trong tâm trí, tựa như một tiếng vọng từ quá khứ, từ cái tôi lý trí đến cái tôi đang dần học cách cảm nhận. Anh nhớ lại những lần An Nhiên kể về một cuốn sách cũ cô yêu thích, đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả một dải ngân hà. Anh nhớ cô đã cười rạng rỡ thế nào khi tìm thấy một tập thơ của Xuân Quỳnh, và cô đã đọc một đoạn thơ về tình yêu vĩnh cửu bằng giọng dịu dàng đến nao lòng. Khi ấy, anh chỉ lặng lẽ lắng nghe, bị cuốn hút bởi nụ cười và ánh mắt ấy, nhưng tâm trí anh vẫn bị kìm kẹp bởi nỗi sợ hãi về sự mất kiểm soát, về những điều không thể định lượng. Anh nghĩ rằng chỉ cần được ở bên cô trong 60 giây ấy là đủ, rằng anh không cần phải xâm nhập vào thế giới ngoài kia của cô. Giờ đây, anh nhận ra sự ngây thơ, thậm chí là vô tâm của mình.
Những ký ức ấy như những nhát dao cứa vào lòng Lâm Dịch. Anh đã từng là một người đàn ông sống theo lịch trình, mọi thứ đều phải có logic, có trật tự. Tình yêu, đối với anh, cũng phải nằm trong một khuôn khổ nhất định, có những bước đi rõ ràng. Nhưng An Nhiên, cô là một bản giao hưởng ngẫu hứng, một bức tranh trừu tượng đầy màu sắc mà lý trí anh không thể nào nắm bắt. Và chính vì không thể nắm bắt, anh đã để tuột mất.
Anh hít một hơi thật sâu, mùi giấy cũ vẫn còn vương trên tay, nhắc nhở anh về sự hiện diện mờ ảo của cô ở nơi này, ở nơi nào đó trong quá khứ. Anh ngước nhìn lên những kệ sách cao ngút, những cuốn sách đã sờn gáy, nhuốm màu thời gian. Mỗi cuốn sách đều chứa đựng một câu chuyện, một thế giới riêng. An Nhiên, cô cũng là một thế giới, một thế giới anh chưa từng khám phá trọn vẹn. Anh đã quá bận rộn với việc cố gắng duy trì cái "thế giới 60 giây" an toàn của mình, đến nỗi anh quên mất rằng một mối quan hệ thực sự cần phải phát triển, cần phải vượt ra khỏi những giới hạn.
Cảm giác thất vọng len lỏi, nó không phải là sự nản lòng hoàn toàn, mà là một nỗi buồn sâu sắc vì những điều đã qua, những cơ hội đã bỏ lỡ. Anh gạch tên cửa hàng khỏi cuốn sổ, không phải vì anh từ bỏ, mà vì anh đang ghi lại một bài học. Anh đã học được rằng, trong tình yêu, đôi khi những chi tiết nhỏ nhặt nhất lại mang ý nghĩa lớn lao nhất. Và sự lý trí thái quá có thể khiến ta đánh mất những điều quý giá nhất. Lâm Dịch khẽ nhếch môi, một nụ cười chua chát. Anh, một kỹ sư phần mềm chuyên về dữ liệu và thuật toán, lại đang đi tìm tình yêu bằng những dữ liệu mơ hồ nhất, bằng những ký ức chắp vá và một cảm giác. Quả là một sự trớ trêu của định mệnh. Anh gấp cuốn sổ lại, cất vào túi. Nỗi nặng trĩu vẫn còn đó, nhưng sâu thẳm bên trong, một ngọn lửa kiên định vẫn âm ỉ cháy. Anh sẽ không từ bỏ.
***
Lâm Dịch bước đi trên con phố nhỏ, đôi vai hơi chùng xuống dưới ánh hoàng hôn đang dần buông. Con phố lát đá cổ kính, hai bên là những cửa hàng nhỏ xinh đã bắt đầu lên đèn, nhưng lại vắng bóng người qua lại. Tiếng bước chân của anh vang vọng đơn độc trên nền đá, hòa cùng tiếng gió xào xạc qua tán cây bàng đã bắt đầu rụng lá. Đâu đó, tiếng chuông gió khẽ khàng ngân lên từ một cửa hàng đồ lưu niệm nào đó, tạo nên một bản nhạc buồn man mác. Mùi của những cửa hàng cũ kỹ, mùi lá khô và mùi ẩm của đất sau cơn mưa phùn nhẹ vẫn còn vương vấn trong không khí, càng khiến không gian thêm phần trầm lắng, u hoài.
Mỗi ngày trôi qua mà không có An Nhiên, thế giới của Lâm Dịch dường như mất đi màu sắc. Anh đã quen với việc mỗi chiều nhìn thấy nụ cười của cô, ánh mắt lấp lánh của cô trong 60 giây ấy. Giờ đây, mọi thứ đều trống rỗng. Anh nhìn vào "bản đồ ký ức" trong tâm trí mình, cố gắng tìm một hướng đi mới, một tia hy vọng. Anh đã ghé qua những công viên mà An Nhiên từng nhắc đến, những tiệm bánh ngọt cô yêu thích, thậm chí là những rạp chiếu phim mà cô từng kể về một bộ phim lãng mạn. Tất cả đều vô vọng. Không có An Nhiên. Không có một dấu vết nào.
Anh cảm thấy mệt mỏi. Không phải là sự mệt mỏi về thể xác, mà là sự kiệt sức của tâm hồn. Cứ mỗi lần hy vọng rồi lại thất vọng, cảm giác như một sợi dây vô hình đang siết chặt trái tim anh. “Liệu mình có đang đi sai đường không?” anh tự hỏi, ánh mắt vô định nhìn lên bầu trời hoàng hôn đang chuyển mình từ màu cam rực rỡ sang tím than. “Hay cô ấy đã… quên mình rồi?” Câu hỏi ấy như một nhát dao xuyên thẳng vào lòng anh. Cô gái lạc quan, tin vào những điều không cần lý do ấy, liệu có dễ dàng bỏ lại phía sau một mối quan hệ chỉ gói gọn trong 60 giây? Hay cô ấy đã chấp nhận rằng đó chỉ là một "phép màu" thoáng qua và tiếp tục cuộc sống của mình?
Tâm trí anh quay cuồng với hàng ngàn câu hỏi không lời đáp. Anh, người luôn tìm kiếm sự logic, sự rõ ràng, giờ đây lại đang lạc lối trong một mê cung cảm xúc. Anh, người luôn muốn kiểm soát mọi thứ, giờ đây lại phải đối mặt với sự bất định hoàn toàn. Nỗi sợ hãi mất kiểm soát mà anh từng cố gắng kìm nén, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh sợ rằng mình sẽ không bao giờ tìm thấy cô nữa. Anh sợ rằng "thế giới 60 giây" của họ đã thực sự kết thúc, và không có một "thế giới" nào khác để họ bước vào.
Anh dừng lại bên một gốc cây cổ thụ, tựa lưng vào thân cây sần sùi. Cảm giác se lạnh của buổi tối bắt đầu thấm vào da thịt. Anh nhắm mắt lại, cố gắng hình dung lại An Nhiên. Nụ cười của cô, ánh mắt của cô, giọng nói dịu dàng của cô. Mọi thứ hiện lên rõ ràng, nhưng lại xa vời đến nao lòng. Anh nhớ về khoảnh khắc cô hỏi anh: "Anh cũng bị kẹt lại à?", và lần cuối cùng cô hỏi: "Nếu hết 60 giây này… anh có muốn gặp em ngoài đời không?". Anh đã do dự. Anh đã không trả lời cô một cách rõ ràng. Và giờ đây, sự do dự ấy trở thành một nỗi ám ảnh, một gánh nặng đè lên trái tim anh.
Anh mở mắt, ngước nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Thành phố rộng lớn, đèn điện lung linh, nhưng anh lại cảm thấy cô đơn hơn bao giờ hết. Mỗi con phố, mỗi tòa nhà, mỗi góc khuất đều có thể là nơi An Nhiên đang ở, nhưng anh lại không có bất kỳ manh mối nào đủ rõ ràng để tìm ra cô. Anh đã cố gắng suy luận, phân tích, lập danh sách các địa điểm tiềm năng, nhưng tất cả đều chỉ là những phỏng đoán. Có lẽ, Trần Tuấn đã đúng. Đôi khi, những manh mối nhỏ nhất lại dẫn đến con đường lớn nhất. Nhưng manh mối đó là gì?
Anh thở dài, một tiếng thở dài mệt mỏi nhưng không khuất phục. Anh đẩy mình ra khỏi gốc cây, tiếp tục bước đi. Đôi chân anh rã rời, nhưng ý chí thì không. Anh đã hứa với chính mình rằng anh sẽ tìm thấy cô. Không phải vì lý trí mách bảo, mà vì trái tim anh không cho phép anh dừng lại. Anh không còn sợ hãi những điều không kiểm soát được nữa. Anh đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, mọi sự bất định, chỉ để có cơ hội gặp lại cô, để nói với cô rằng anh đã sẵn sàng bước ra khỏi cái "thế giới 60 giây" ấy, để cùng cô xây dựng một thế giới thực sự.
Anh bước đi vô định, không còn nhìn vào cuốn sổ nhỏ, không còn suy tính logic. Anh để cho đôi chân mình dẫn lối, để cho cảm giác bên trong dẫn dắt. Hoàng hôn đã gần như tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm. Gió bắt đầu thổi mạnh hơn, mang theo cái lạnh cắt da. Anh kéo chặt cổ áo khoác, đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại một khao khát duy nhất: tìm thấy An Nhiên. Bất chợt, một cảm giác kỳ lạ len lỏi, một sự thôi thúc không thể lý giải, như có một sợi dây vô hình đang kéo anh về một hướng nào đó. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt quét qua những hàng quán mờ ảo.
***
Đúng lúc Lâm Dịch cảm thấy bế tắc nhất, mắt anh vô tình lướt qua một biển hiệu cũ kỹ, ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt ra từ bên trong, chiếu sáng cái tên được viết bằng nét chữ mềm mại, uốn lượn: “Khoảnh Khắc”. Cái tên ấy, cùng với không gian ấm áp, cổ điển của quán, gợi lên trong anh một cảm giác quen thuộc đến lạ thường, như thể anh đã từng đến đây, hoặc thuộc về nơi này. Một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến trái tim anh bất ngờ đập mạnh hơn, phá vỡ nhịp điệu mệt mỏi ban nãy. Mọi lý trí đều bị gạt sang một bên, chỉ còn lại một tiếng gọi vô hình, một dự cảm mãnh liệt rằng có điều gì đó đang chờ đợi anh ở đó, một điều anh đã tìm kiếm bấy lâu.
Quán cà phê nằm khuất trong con phố nhỏ, không quá phô trương nhưng lại toát lên một vẻ quyến rũ đặc biệt. Bên ngoài, những chậu hoa nhỏ đủ màu sắc được đặt trên bệ cửa sổ, một vài cây xanh leo tường tạo nên một không gian xanh mát giữa lòng phố thị. Ánh đèn vàng ấm áp đã được thắp lên từ bên trong, len lỏi qua tấm kính cửa sổ, tạo nên một vầng sáng dịu dàng mời gọi. Từ xa, Lâm Dịch đã có thể cảm nhận được mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện lẫn với mùi bánh ngọt mới ra lò và hương hoa tươi thoang thoảng. Mùi hương ấy như một ma lực, kéo anh lại gần.
Anh đứng sững lại, đồng hồ đeo tay trên cổ tay anh dường như cũng ngừng chạy theo nhịp đập của trái tim anh. “Khoảnh Khắc…” anh lặp lại cái tên ấy trong tâm trí, cố gắng nắm bắt thứ cảm giác lạ lùng đang dâng trào. “Cái tên này… Tại sao mình lại có cảm giác này?” Nó không giống như bất kỳ quán cà phê nào anh từng ghé, nơi anh thường chỉ dừng chân vì mục đích công việc hay gặp gỡ đối tác. Nơi đây mang một vẻ bình yên, một sự ấm áp mà anh chưa từng cảm nhận được ở bất cứ đâu kể từ khi An Nhiên rời đi.
Anh nhìn kỹ hơn vào bên trong qua tấm cửa kính trong suốt. Quán không quá lớn, nhưng được trang trí tinh tế với những chiếc bàn gỗ nhỏ, những chiếc ghế bành bọc vải nhung cũ kỹ và những bức tranh treo tường mang đậm hơi thở hoài niệm. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng văng vẳng vọng ra, đủ để tạo không khí thư giãn nhưng không quá ồn ào. Đâu đó, anh nghe thấy tiếng máy xay cà phê rì rầm rất khẽ, và tiếng ly tách chạm vào nhau nghe thật thanh thoát. Tất cả những chi tiết ấy, từ không gian, âm thanh đến mùi hương, đều tạo nên một bầu không khí lãng mạn, đôi chút hoài niệm, nhưng lại vô cùng dễ chịu và thân thuộc. Nó gợi cho anh nhớ về những cuộc trò chuyện sâu sắc trong “thế giới 60 giây” của anh và An Nhiên, nơi mọi hối hả đều dừng lại, chỉ còn lại hai tâm hồn kết nối.
Lâm Dịch cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang kéo anh vào sâu bên trong. Đây không phải là một địa điểm được ghi trong cuốn sổ nhỏ của anh. Đây không phải là một nơi mà anh có bất kỳ dữ liệu hay manh mối nào để lý giải sự hiện diện của nó trong hành trình tìm kiếm của mình. Nhưng trực giác của anh, thứ mà anh đã cố gắng chôn vùi dưới lớp vỏ lý trí cứng nhắc bấy lâu nay, đang gào thét. Trái tim anh, vốn dĩ đã khô cằn vì nỗi nhớ và sự hối tiếc, giờ đây lại đập rộn ràng, mang theo một hy vọng mãnh liệt đến lạ.
Anh từ từ tiến lại gần cánh cửa, mỗi bước chân đều chứa đựng một sự do dự và cả một niềm tin. Anh không còn quan tâm đến việc liệu đây có phải là một địa điểm tiềm năng mà An Nhiên đã từng nhắc đến hay không. Anh không còn suy nghĩ về việc liệu cô ấy có thực sự ở bên trong hay liệu đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Tất cả những gì anh biết là anh *cần* phải bước vào. Anh *cần* phải tìm hiểu xem tại sao nơi này lại mang đến cho anh cảm giác thân thuộc đến mức như vậy, như thể nó là một phần của câu chuyện giữa anh và An Nhiên.
Việc Lâm Dịch quyết định tin vào trực giác thay vì lý trí là một bước chuyển mình lớn lao trong con người anh. Anh đã vượt qua nỗi sợ hãi kiểm soát, nỗi sợ hãi về sự bất định. Anh đã học được rằng có những điều trong cuộc sống không thể được giải thích bằng logic hay dữ liệu. Tình yêu là một trong số đó. Và có lẽ, An Nhiên là một trong số đó. Cô là người đã dạy anh rằng có những điều không cần lý do, chỉ cần đủ. Và giờ đây, anh đã đủ dũng cảm để tin vào điều đó.
Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ quán cà phê hắt lên khuôn mặt góc cạnh của Lâm Dịch, làm mềm đi những đường nét nghiêm nghị thường thấy. Đôi mắt anh, vốn sắc bén và luôn tìm kiếm sự logic, giờ đây lại ánh lên một sự khắc khoải, một niềm hy vọng mong manh, và một sự quen thuộc khó hiểu. Anh đặt tay lên nắm cửa, cảm giác lạnh buốt của kim loại thấm vào lòng bàn tay. Một khoảnh khắc tĩnh lặng, chỉ có tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng và nhịp đập mạnh mẽ của trái tim anh. Anh hít một hơi thật sâu, rồi đẩy nhẹ cánh cửa, bước vào. Anh không biết điều gì đang chờ đợi mình ở phía bên kia, nhưng anh biết rằng, đây chính là nơi mà định mệnh đã dẫn lối anh đến.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.