Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Mỗi ngày chúng ta có 60 giây - Chương 265: Vô Vị Cuộc Đời: Thấu Hiểu Tình Yêu Đích Thực

Lâm Dịch mở mắt, nhìn chằm chằm vào không gian trống rỗng trước mặt. Bóng tối vẫn bao trùm căn phòng, nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh của An Nhiên vẫn hiện hữu, rõ nét và sống động hơn bao giờ hết. Cô không ở đây, nhưng cô vẫn ở đây, trong từng hơi thở, từng nhịp đập trái tim anh. Anh biết, cuộc sống của anh sẽ không bao giờ giống như trước nữa. Anh đã từng sợ hãi việc bước ra khỏi "thế giới 60 giây" an toàn, sợ hãi việc đối mặt với tình yêu trong thực tại. Nhưng giờ đây, anh không còn sợ hãi nữa. Anh chỉ muốn tìm thấy cô, muốn nói với cô rằng anh đã sai, rằng anh đã nhận ra, rằng anh cần cô. Nỗi nhớ đã không còn là gánh nặng, mà là ngọn hải đăng soi sáng con đường anh phải đi.

Bình minh hé rạng qua ô cửa sổ, nhưng ánh nắng sớm trong vắt ấy lại không thể xua tan màn đêm trong tâm hồn Lâm Dịch. Anh vẫn nằm đó, đôi mắt mở to nhìn trân trân lên trần nhà, nơi những hình ảnh của An Nhiên vẫn nhảy múa không ngừng trong tâm trí anh. Tiếng chim hót líu lo ngoài ban công, tiếng còi xe vọng lại từ xa, tất cả những âm thanh quen thuộc của một buổi sáng thường nhật đều trở nên mờ nhạt, vô nghĩa. Một cảm giác trống rỗng mênh mang chiếm lấy anh, một khoảng hổng lớn dường như được tạo ra từ chính nơi An Nhiên từng ngự trị. Anh chậm rãi đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình, nhưng dường như nó cũng đã mất đi sức sống, chỉ còn đập một cách uể oải, máy móc.

Anh cố gắng đứng dậy, bước xuống giường, đôi chân nặng trịch như bị níu giữ bởi một lực vô hình. Không còn sự vội vã, không còn niềm mong chờ nào cho một ngày mới. Mọi thói quen buổi sáng mà anh đã duy trì suốt nhiều năm trời, từ việc gấp chăn gọn gàng đến việc chọn lựa trang phục công sở chỉnh tề, giờ đây đều diễn ra một cách chậm chạp, vô hồn. Anh đi vào phòng tắm, nhìn mình trong gương. Khuôn mặt góc cạnh, đường nét thanh tú vẫn đó, nhưng đôi mắt sắc bén thường ngày lại mang một vẻ mệt mỏi, hoang hoải đến lạ. Anh không còn nhìn thấy ánh lửa của sự tập trung, của niềm đam mê công việc, hay thậm chí là sự hài lòng với trật tự mà anh luôn tìm kiếm. Thay vào đó là một ánh nhìn xa xăm, như thể tâm hồn anh đang lang thang ở một nơi nào đó rất xa, ngoài tầm với của thực tại.

Lâm Dịch bật máy pha cà phê. Mùi hương đậm đà, quen thuộc lẽ ra phải đánh thức mọi giác quan của anh, nhưng hôm nay, nó lại chỉ thoang thoảng như một ký ức mờ nhạt. Anh cầm cốc cà phê nóng hổi trên tay, nhấp một ngụm. Vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng không thể làm anh tỉnh táo hơn. Anh không cảm nhận được bất kỳ hương vị đặc trưng nào, mọi thứ đều trở nên nhạt nhẽo, vô vị. Anh tự hỏi, có phải vì An Nhiên đã mang theo tất cả những sắc màu, những hương vị của cuộc sống anh đi mất, hay chính anh đã tự đóng lại cánh cửa cảm xúc của mình?

Anh ngồi vào bàn ăn, một đĩa bánh mì nướng và trứng ốp la đã được chuẩn bị sẵn, đúng theo khẩu phần anh đã tính toán kỹ lưỡng. Nhưng anh chỉ nhìn chằm chằm vào đó, không có chút hứng thú nào. Từng miếng ăn đưa vào miệng đều như gỗ mục, không hề có cảm giác ngon miệng. Anh nuốt trôi một cách khó khăn, như thể đang ép buộc bản thân thực hiện một nghi thức không còn ý nghĩa. "Mọi thứ... đều vô nghĩa khi không có cô ấy", anh thầm nghĩ. Cuộc sống của anh, vốn được xây dựng trên những nguyên tắc, những kế hoạch chi tiết, giờ đây lại sụp đổ không tiếng động chỉ vì sự thiếu vắng của một nụ cười, một ánh mắt, một giọng nói. An Nhiên, cô gái "tin vào những điều không cần lý do", đã vô tình trở thành lý do lớn nhất, duy nhất cho mọi xúc cảm, mọi hành động của anh.

Anh lấy điện thoại ra, kiểm tra lịch làm việc của ngày hôm nay. Hàng loạt cuộc họp, các dự án cần hoàn thành, những con số khô khan hiện lên trên màn hình. Trước đây, những thứ này là lẽ sống của anh, là niềm kiêu hãnh của một kỹ sư phần mềm tài năng. Nhưng giờ đây, chúng chỉ là những gạch đầu dòng nhạt nhẽo, không còn khả năng thu hút sự chú ý của anh. Tâm trí anh trôi dạt về những buổi chiều tà, khi anh cố tình căn chỉnh thời gian để có thể bước vào chiếc thang máy cũ kỹ. Anh nhớ cái cảm giác hồi hộp nhẹ nhàng, sự háo hức thầm kín khi biết rằng chỉ vài giây nữa thôi, anh sẽ được gặp cô, được chìm đắm trong "thế giới 60 giây" của riêng họ. Giờ đây, khoảng trống ấy, sự thiếu vắng ấy, như một vết thương không ngừng rỉ máu trong tâm hồn anh.

Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn ra khung cảnh thành phố đang bừng tỉnh. Những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh, dòng xe cộ tấp nập như đàn kiến. Một thế giới luôn vội vã, luôn chuyển động, nhưng trong mắt anh, nó lại như một bức tranh tĩnh vật, không có chiều sâu, không có cảm xúc. Anh cảm thấy mình như một kẻ đứng bên lề, lạc lõng giữa dòng đời hối hả. Anh nhớ An Nhiên, nhớ cách cô nhìn thế giới này với ánh mắt đầy tò mò và lạc quan, nhớ cách cô tìm thấy vẻ đẹp trong những điều nhỏ bé nhất. Cô đã từng là cầu nối giúp anh nhìn thấy một khía cạnh khác của cuộc sống, một khía cạnh không chỉ có logic và con số. Và giờ đây, cây cầu ấy đã sụp đổ, để lại anh một mình trong sự cô độc, trống rỗng.

Lâm Dịch thở dài một tiếng, tiếng thở dài nặng nề mang theo cả nỗi u hoài và tiếc nuối. Anh nhận ra rằng, dù cuộc sống vẫn tiếp diễn, mặt trời vẫn mọc, nhưng đối với anh, mọi thứ đã thực sự "ngưng đọng" kể từ khi cô rời đi. Cái "phép màu" 60 giây đã biến mất, nhưng An Nhiên đã để lại một "phép màu" khác trong trái tim anh, một phép màu mang tên tình yêu, mà giờ đây anh mới thực sự hiểu và trân trọng. Anh biết, một ngày mới đã bắt đầu, nhưng đối với anh, đó chỉ là sự lặp lại vô vị của những ngày cũ, những ngày thiếu vắng bóng hình An Nhiên.

***

Công ty TNHH Giải pháp Công nghệ Sáng Tạo, giờ đã là giữa trưa. Ánh nắng ban mai đã chuyển mình thành cái nắng gắt gao của những ngày hè, xuyên qua khung cửa kính lớn, rọi thẳng vào bàn làm việc của Lâm Dịch. Anh ngồi đó, trước màn hình máy tính khổng lồ, những dòng code chạy dài vô tận, nhưng ánh mắt anh lại vô hồn, lướt qua mà không hề đọng lại. Tiếng gõ phím lạch cạch từ các đồng nghiệp xung quanh, tiếng điều hòa thổi đều đều, tất cả tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn, hiệu quả, nhưng lại hoàn toàn lạc điệu với tâm trạng của anh. Anh cố gắng tập trung, cố gắng ép mình vào công việc, nhưng tâm trí anh như một dòng sông chảy ngược, cứ thế cuốn anh về phía An Nhiên.

Anh liên tục liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo tay của mình. Không phải để kiểm soát thời gian, không phải để đảm bảo mọi thứ diễn ra đúng lịch trình như thường lệ. Mà là để đếm ngược. Đếm ngược đến khoảnh khắc kết thúc của "thế giới 60 giây" đặc biệt. Hôm nay là ngày cuối cùng, ngày mà chiếc thang máy cũ kỹ sẽ được thay thế. Anh không còn mong chờ 18:30 đến để được chìm vào không gian tĩnh lặng cùng cô, mà giờ đây, anh lại sợ hãi khoảnh khắc ấy, sợ hãi cái dấu chấm hết cho một kỷ niệm đẹp đẽ, một phần cuộc sống đã trở nên quá đỗi quan trọng.

Lâm Dịch gõ vài phím, rồi lại dừng lại, thở dài một hơi. Anh cầm cốc cà phê đặt trên bàn lên, nhấp một ngụm. Vị đắng vẫn còn đó, nhưng không thể xua đi vị chát trong lòng. Anh đặt cốc xuống, nghe tiếng cốc va chạm nhẹ vào mặt bàn, một âm thanh nhỏ bé nhưng lại vang vọng như một tiếng chuông cảnh báo trong tâm trí anh. Anh lướt qua các tài liệu trên màn hình, những báo cáo dự án, những biểu đồ phức tạp, nhưng không có một chữ nào thực sự đi vào đầu anh. Mỗi con số, mỗi biểu đồ đều mờ nhòe, không còn ý nghĩa. Anh nhận ra, sự thiếu vắng của An Nhiên đã biến anh thành một con người khác, một Lâm Dịch mất đi sự sắc bén, mất đi sự tập trung vốn có. Anh đã từng tự hào về khả năng kiểm soát mọi thứ, từ công việc đến cảm xúc, nhưng giờ đây, mọi thứ đều nằm ngoài tầm với của anh.

Trần Tuấn, đồng nghiệp và cũng là người bạn thân hiếm hoi của Lâm Dịch, đi đến gần bàn anh. Dáng người hơi tròn trịa của anh ấy dừng lại, ánh mắt sau cặp kính gọng đen quan sát Lâm Dịch. Trần Tuấn thường là người vui vẻ, hay nói đùa, nhưng hôm nay, gương mặt anh lại mang vẻ lo lắng. Anh đã để ý thấy sự khác lạ của Lâm Dịch suốt mấy tuần nay, từ khi chiếc thang máy cũ bị thông báo thay mới. "Lâm Dịch, cậu có vẻ không ổn?", Trần Tuấn hỏi, giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn, đầy vẻ quan tâm. "Có chuyện gì sao? Cậu cứ trầm ngâm mãi, ánh mắt thì xa xăm, không còn sự tập trung thường thấy của cậu nữa."

Lâm Dịch khẽ giật mình, như thoát khỏi một giấc mộng. Anh quay sang nhìn Trần Tuấn, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo. "Không có gì, chỉ là hơi mệt mỏi thôi," anh đáp, giọng nói trầm và đều như mọi khi, nhưng lại thiếu đi sự chắc chắn. Anh không thể nói ra nỗi trống rỗng này là vì An Nhiên. Làm sao anh có thể giải thích cho Trần Tuấn về một "thế giới 60 giây" kỳ lạ, về một cô gái mà anh chỉ gặp trong khoảnh khắc thời gian ngưng đọng, về một tình yêu đã lớn lên trong sự phi lý? Trần Tuấn là một người lý trí, thực tế, anh ấy sẽ không bao giờ hiểu.

"Mệt mỏi à? Mình thấy cậu khác lắm," Trần Tuấn vẫn kiên trì. "Cậu có chắc là không có chuyện gì không? Mình thấy cậu cứ nhìn đồng hồ hoài, mà không phải là để xem giờ đâu nhé. Cứ như đang chờ đợi cái gì đó, rồi lại thở dài vậy."

Lâm Dịch im lặng. Anh không biết phải đáp lại thế nào. Trần Tuấn đã tinh ý nhận ra thói quen vô thức của anh. Anh đã cố gắng che giấu cảm xúc của mình, cố gắng duy trì vẻ ngoài lạnh lùng, lý trí, nhưng dường như sự trống rỗng trong anh đã quá lớn, không thể nào che đậy được nữa. "Chắc là do áp lực công việc thôi," anh nói, cố gắng lái sang chủ đề khác. "Dự án mới có vẻ khá căng thẳng."

Trần Tuấn nhìn Lâm Dịch một lúc lâu, ánh mắt thấu hiểu. Anh biết rõ Lâm Dịch là người kín đáo, ít khi chia sẻ cảm xúc cá nhân. "Thôi được rồi. Nếu cậu không muốn nói thì mình cũng không ép. Nhưng nếu có chuyện gì thì cứ nói với mình nhé. Dù sao chúng ta cũng là bạn bè mà." Trần Tuấn vỗ nhẹ vào vai Lâm Dịch, rồi quay trở lại bàn làm việc của mình.

Lâm Dịch nhìn theo bóng lưng Trần Tuấn, cảm thấy một chút bối rối, một chút biết ơn. Anh biết Trần Tuấn quan tâm đến anh, nhưng anh lại không thể mở lòng. Nỗi đau này, nỗi nhớ này, nó quá riêng tư, quá đặc biệt, chỉ thuộc về anh và An Nhiên. Anh lại đưa mắt nhìn lên chiếc đồng hồ treo tường. Kim giờ đang chỉ gần số 6, kim phút cũng đã nhích dần. Thời gian đang trôi đi, không ngừng nghỉ, mang theo những giây phút cuối cùng của một kỷ nguyên. Một cảm giác lo lắng, bồn chồn bắt đầu gặm nhấm anh. Anh biết, hôm nay, khi đồng hồ điểm 18:30, mọi thứ sẽ hoàn toàn khác. Sẽ không còn "phép màu", sẽ không còn 60 giây kỳ diệu, và có thể, sẽ không còn An Nhiên. Sự thật phũ phàng ấy cứ bám riết lấy anh, khiến mỗi giây phút trôi qua đều trở nên nặng nề, khó thở.

***

Đồng hồ trên điện thoại Lâm Dịch chỉ 18:25. Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên bầu trời phía Tây, xuyên qua những ô cửa kính của Tòa nhà Văn phòng Thiên Hà, tạo nên một khung cảnh vừa tráng lệ vừa nhuốm màu chia ly. Lâm Dịch đứng ở sảnh tòa nhà, một mình giữa dòng người hối hả đang đổ ra về sau một ngày làm việc. Tiếng bước chân vội vã, tiếng nói chuyện râm ran, tiếng cửa kính tự động mở ra đóng vào, tất cả tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn, nhưng đối với anh, nó lại như một bản nhạc nền mờ nhạt, không thể chạm đến thâm tâm anh. Toàn bộ sự chú ý của anh, ánh mắt anh, tâm trí anh, đều khóa chặt vào một điểm duy nhất: chiếc thang máy cũ kỹ.

Nó vẫn đứng đó, bằng kim loại xám xịt, với những vết xước thời gian và bảng điều khiển đã cũ kỹ, hệt như ngày đầu anh gặp An Nhiên. Chỉ còn vài phút nữa. Vài phút nữa là 18:30 – khoảnh khắc cuối cùng của "phép màu", của "thế giới 60 giây" mà anh đã từng coi là điều hiển nhiên. Một nỗi đau xé lòng chợt dâng trào trong lồng ngực anh, đau đớn như thể một phần cơ thể anh sắp bị cắt bỏ. Anh cảm nhận rõ ràng sự mất mát sắp xảy đến, không chỉ là sự mất đi một hiện tượng siêu nhiên, mà là sự mất đi một người, một kỷ niệm, một tình yêu mà anh đã quá chậm trễ để nhận ra.

"An Nhiên... em có đến không?" Anh tự hỏi, giọng nói nội tâm run rẩy. "Hay đây sẽ là dấu chấm hết cho tất cả? Anh phải làm gì đây?" Hàng loạt câu hỏi không lời đáp cứ xoáy sâu vào tâm can anh, không ngừng hành hạ. Anh đã từng là một người đàn ông của lý trí, của sự kiểm soát, nhưng giờ đây, anh lại hoàn toàn lạc lối trong mê cung cảm xúc của chính mình. Sự hối hận gặm nhấm anh dữ dội. Anh hối hận vì đã không nhận ra sớm hơn, không đủ dũng cảm để giữ lấy cô, không đủ mạnh mẽ để bước ra khỏi vỏ bọc an toàn của chính mình. Những khoảnh khắc cô hỏi "Anh cũng bị kẹt lại à?", những nụ cười lạc quan, những lời chia sẻ chân thành, giờ đây hiện về rõ nét như một cuộn phim quay chậm, từng thước phim đều khắc sâu vào tâm trí anh, kèm theo đó là nỗi đau nhói không ngừng.

Anh nhớ lại những lần mình đã do dự, đã cố gắng giữ khoảng cách. Anh đã từng sợ hãi những "điều không cần lý do" mà An Nhiên tin tưởng. Anh đã từng sợ rằng tình cảm này sẽ mất đi vẻ đẹp khi không còn giới hạn của 60 giây. Nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, vẻ đẹp của tình yêu không nằm ở sự đặc biệt của khoảnh khắc, mà nằm ở chính An Nhiên, ở sự kết nối không cần giải thích giữa hai tâm hồn. An Nhiên đã dạy cho anh biết rằng có những điều không thể kiểm soát, không thể phân tích, nhưng lại mang ý nghĩa đích thực cho cuộc sống. Cô là "điều không cần lý do" duy nhất mà anh khao khát được nắm giữ.

Lâm Dịch siết chặt tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Anh chần chừ, do dự, cảm giác như cả thế giới đang đặt gánh nặng lên vai anh. Bước vào chiếc thang máy ấy, hay đứng yên nhìn nó đóng lại một lần cuối? Nếu anh bước vào, liệu An Nhiên có ở đó? Hay anh sẽ phải trải qua 60 giây cuối cùng ấy trong sự cô đơn tột cùng, một mình trong không gian tĩnh lặng quen thuộc giờ đây vắng bóng cô? Và nếu cô không đến, anh có thể chịu đựng được nỗi đau ấy không? Anh đã từng sợ hãi việc mất đi sự kiểm soát, nhưng giờ đây, anh sợ mất cô ấy hơn bất cứ điều gì. Sợ mất đi nụ cười ấy, sợ mất đi ánh mắt ấy, sợ mất đi tất cả những gì cô đã mang đến cho anh.

Ánh đèn hiệu trên chiếc thang máy cũ kỹ nhấp nháy, báo hiệu nó đang chuẩn bị dừng ở tầng trệt. Tiếng động cơ cũ kêu kít, kít, như một khúc nhạc buồn của sự chia ly. Lâm Dịch nhìn vào phản chiếu của mình trên cánh cửa thang máy bằng thép mờ. Khuôn mặt anh hằn lên sự mệt mỏi, đôi mắt sâu thẳm chứa đựng một nỗi tuyệt vọng. Anh biết, dù An Nhiên có xuất hiện hay không, cuộc sống của anh sẽ không bao giờ như trước nữa. Nỗi nhớ da diết đã biến thành một tình yêu sâu sắc, không thể thiếu, và anh đã sẵn sàng đối mặt với nó, dù cho cái giá phải trả là sự đau đớn tột cùng. Quyết định có nên bước vào thang máy hay không đang giằng xé anh, từng giây từng phút trôi qua đều như một lưỡi dao cứa vào tim anh.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng của không khí buổi hoàng hôn, lẫn chút bụi bặm đặc trưng của một tòa nhà cũ. Anh nhìn chiếc đồng hồ đeo tay một lần cuối. 18:29. Chỉ còn một phút. Một phút cuối cùng để đưa ra lựa chọn, một phút cuối cùng để hy vọng, một phút cuối cùng để nói lời tạm biệt với một phần cuộc đời mình. Lâm Dịch biết, nếu anh không hành động bây giờ, anh sẽ hối hận cả đời. Anh phải làm gì? Trái tim anh đập dữ dội, không theo một nhịp điệu nào cả. Anh nhắm mắt lại, một hình ảnh An Nhiên mỉm cười hiện lên rõ nét trong tâm trí anh. Cô là ngọn hải đăng, là lý do, là tất cả.

Anh mở mắt. Quyết định đã được đưa ra. Anh bước một bước, rồi hai bước, tiến về phía cánh cửa thang máy đang chuẩn bị mở ra. Mỗi bước đi đều nặng trịch, nhưng lại tràn đầy một sự kiên định lạ thường. Anh sẽ không bỏ cuộc. Anh sẽ không để An Nhiên trở thành một ký ức mờ nhạt. Dù kết quả có thế nào, anh cũng phải đối mặt. Anh đã từng sợ hãi việc bước ra khỏi "thế giới 60 giây" an toàn, nhưng giờ đây, anh không còn sợ hãi nữa. Anh chỉ sợ mất cô.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free